CHƯƠNG 18: Chủ yếu là vú nhỏ!

"Xem, đây mới là vú nhỏ mà tôi thích."

Thế Huân vây cậu vào một phòng vệ sinh đơn, đóng cửa lại, bây giờ là đang trong tiết học, không cần lo lắng có người đến đây.

Một cái chân to dài chen vào giữa hai chân Lộc Hàm, đẩy cậu lên vách tường, mở áo sơmi ra, áo ba lỗ trắng vén lên trên ngực, lộ ra hai đầu nhũ nhỏ phấn nộn mê người.

đầu v* của Lộc Hàm đúng thật là để cho hắn chơi đến lớn.

Lúc trước chỉ nho như hạt đậu, từ khi hắn nhu nhu xoa bóp hiện tại đã biến thành nụ anh đào hồng phấn, phía dưới đầu nhũ cũng non non mềm nhũn bây giờ chỉ cần ngắt nhéo hai cái, anh đào hồng phấn liền biến thành hoa anh đào đỏ, tô điểm trên khuôn ngực trắng như tuyết, có thể làm cho Thế Huân biến thành sói đói ngay lập tức.

Thế Huân quyết định, ngày hôm nay chủ yếu chỉ chơi núm vú!

Nhưng mà hắn phải xem qua trước đã.

Hai tay ôm lấy eo nhỏ của Lộc Hàm, ở bên eo sờ mó tới tới lui lui, đôi mắt chăm chú nhìn vào đầu nhũ, nhưng mà không động thủ.

"... Làm gì đó..."

Lộc Hàm ở trước mặt hắn không có cách nào bảo trì 'mặt không hề cảm xúc', đỏ mặt hơi nhỏ giọng mà hỏi.

Chỉ nhìn không mò, thật giống như bị cưỡng gian, làm cậu tay chân luống cuống. Còn không bằng làm luôn, làm sớm giải thoát sớm!

"Lão công đang thưởng thức núm vú nhỏ của cưng nha."

Thưởng thức cái rắm, này thì có gì hay mà xem! Cũng không có 36D!

Nhớ tới đoạn đối thoại không biết xấu hổ đầy dâm đãng lúc sáng sớm của Thế Huân cùng Trương Lỵ Thuần, Lộc Hàm tức giận.

"Á!"

Đang tức giận, Thế Huân động thủ, nắm lấy đầu nhũ của cậu vân tới vê lui.

"Bảo bối nhi, ăn nhiều một chút, ngực bự một chút, đến cỡ A, lão công sẽ mua áo lót cho cưng mặc."

Ngực bự con khỉ! Cũng không phải nữ!

"Đúng rồi, bảo bối nhi không phải nữ, ai da, lão công khổ cực nữa rồi, lại xoa bóp cho cưng lớn hơn một chút."

Nói xong liền vò, lại dùng ngón tay trỏ với ngón tay giữa kẹp lấy đầu nhũ, chốc chốc lại nhéo lên, mãi cho đến khi đầu nhũ men theo khe hở lọt ra ngoài.

"Ô...! Đau...!"

Bắt đầu hoàn hảo, càng ngày kẹp càng chặt, không quá mấy lần đã làm đầu nhũ trở nên đỏ chót.

"Đau? Là sảng khoái đi!"

Thế Huân cười xấu xa một trận, ngón tay cái dùng sức xoa xoa đầu nhũ: "Cưng xem, cứng rồi!"

"...! Không muốn xoa ...!"

Cánh tay Lộc Hàm khoát lên trên eo Thế Huân, không ngừng vặn vẹo người.

Thế Huân lại nắm hạt đầu hồng hào kia, thao tác như lập trình sẵn mà kéo lên ấn xuống: "Bảo bối nhi, há miệng, lão công muốn ăn đầu lưỡi."

"A —— "

Lộc Hàm ngẩng mặt lên, hé miệng phun đầu lưỡi ra, ngoan ngoãn như bé trai đang há miệng chờ bác sĩ đến khám khoang hàm.

Thế Huân không khách khí ngậm lấy miệng của cậu, cắn mút môi cùng đầu lưỡi của cậu đến nỗi phát ra thành tiếng. Trong chốc lát liền làm cho Lộc Hàm thở hồng hộc, nước bọt không thể khống chế mà men theo khóe miệng chảy xuống.

Lại bị hôn môi, lại bị chơi vú, tiểu côn th*t của Lộc Hàm đã sớm cứng lên rồi.

Nhưng mà hiện tại Thế Huân cũng muốn không cởi quần, rốt cuộc muốn chơi đùa đến lúc nào đây hả?

Hai núm vú kia đều để cho hắn bóp, bóp ra tới lửa, đốt xuống tận nửa thân dưới của Lộc Hàm luôn rồi!

"Đừng, đừng ngắt... Núm vú nóng quá..."

"Nóng à?" Thế Huân làm bộ như không hiểu gì: "Vậy để lão công thổi thổi cho cưng một chút."

Hắn cúi đầu ngậm một bên vú vào miệng, cắn một chút, làm nó dính đầy nước bọt, lại đối đầu nhũ phun khí.

"Ưm... Ưm... Ưm...!"

Nóng xong lại mát, thoải mái thư thái, nhưng mà không đủ!

Lộc Hàm ưỡn ngực nhỏ, sống lưng cũng thẳng tắp lên, đem núm vú đưa vào miệng Thế Huân. Thế Huân cũng rất nể tình mà ngậm vào, hút hút giống như đang bú sữa.

"Lão công... Lão công...! Lão công...!"

Âm thanh của Lộc Hàm không thể khống chế được mà run rẫy, tất nhiên là Thế Huân biết rõ vì sao rồi!

"Bên trong... Quần lót... Quần lót ướt..."

Đều đã nói rõ ra như thế này, đến heo cũng biết phải nên làm gì rồi!

"Vậy cưng còn không mau hầu hạ lão công cởi quần?"

Thật giống như trách cứ Lộc Hàm không chủ động. Nhưng mà Lộc Hàm có thèm quan tâm nhiều như vậy làm gì đâu chứ, mười ngón tay đã sớm sờ lên thắt lưng quần của hắn.

Đẩy quần lót ra, vật to quá mức bình thường kia sáng loáng mà nhảy ra ngoài, khoe khoang độ tồn tại.

Bản thân không phải cũng đã sớm cứng lên rồi sao? Còn giả bộ bình tĩnh!

"Bôi trơn tốt cho lão công, lão công mới xuyên tiểu dâm huyệt được " nhìn Lộc Hàm ngồi xổm xuống, Thế Huân liền bổ thêm một câu: "Tự mình động thủ, mới ăn no mặc ấm."

Lộc Hàm hiểu rõ ý tứ của hắn. Quỳ xuống há miệng ngậm côn th*t vào, rồi tự cởi quần mình xuống, lộ ra cặp mông căng tròn.

Một tay cầm côn th*t Thế Huân phun ra nuốt vào, một tay cắm vào dâm huyệt của mình để mở rộng, Lộc Hàm trên dưới nhịp nhàng liên tục, bận rộn không còn biết đâu đất là đâu là trời.

"Khi nào cưng nói được rồi, lúc đó lão công sẽ đâm vào."

Mãi cho đến tận khi côn th*t đỏ tía kia dính đầy nước miếng, dâm thủy của mình cũng nhỏ xuống tạo thành một bãi nhỏ, ngón tay bên trong dâm huyệt khuấy đảo mở rộng, Lộc Hàm ngẩng đầu giống như khẩn cầu mà nhìn Thế Huân:

"Lão công... Có thể..."

Trong đôi mắt to ngập nước mắt lưng tròng, một bên liếm côn th*t một bên nhìn hắn, đầu lưỡi màu đỏ đánh vòng trên đầu đỉnh của hắn, lại dùng đôi môi mỏng chà sát lên xuống.

Thế Huân sao có thể nhịn được nữa.

"Lên, lão công muốn làm cưng."

Thanh âm của hắn trầm thấp, mang đầy dục vọng, làm cho Lộc Hàm sợ hãi lại đầy mong đợi.

Đứng lên mặt hướng vào vách tường, Lộc Hàm quỳ gối lên bồn cầu, run rẩy nhếch cái mông lên.

Hai ngón tay Thế Huân vặn bung dâm huyệt của cậu ra, cái miệng nhỏ kia giữ lại ngụm nước mở ra đóng lại, như không kịp đợi mà mời gọi hắn đi vào, bất quá mở rộng như thế này vẫn còn chưa đủ.

Này là quá sốt ruột rồi.

Khuôn mặt Thế Huân lộ vẻ mỉm cười, cũng không tiếp tục mở rộng cho cậu.

Nếu đã sốt ruột, vậy thì lão công cứ vậy mà đâm vào.

Quy đầu khổng lồ đè ở cửa khẩu, một phát cắm đến tận cùng.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top