7
#21
Lúc Lee Heeseung quay lại, đập vào mắt là cảnh tượng như thế này:
Sim Jaeyun trán còn chảy máu, môi mím chặt.
Kim Yoohyun cũng chẳng tốt đẹp gì hơn, áo bị kéo mở, bên khóe miệng còn có vết bầm tím.
Anh ta đè chặt Sim Jaeyun lên tường, cười lạnh: "Không thể không nói, Lee Heeseung có một thứ rất lợi hại, khả năng thu phục lòng người không ai bì nổi cậu ta."
Cổ họng Sim Jaeyun căng lên, thốt ra từng chữ từng chữ một: "Anh không thể bì được với Lee Heeseung!"
Mắt Kim Yoohyun lập tức đỏ rực.
Sim Jaeyun chạm đúng vào nỗi đau của anh ta.
Cái tên "Lee Heeseung" này, đối với Kim Yoohyun mà nói, chính là một cơn ác mộng.
Rõ ràng khởi nghiệp sớm hơn, kết quả trong giới giải trí lại luôn luôn kém hơn cậu ta một bậc.
Khó khăn lắm cậu ta mới rời khỏi giới giải trí, sự nghiệp bản thân ngày càng rực rỡ, vậy mà bây giờ cậu ta lại trở về.
Anh không thể không nghi ngờ giới giải trí này là cái vườn hoa sau nhà Lee Heeseung, muốn đến thì đến, muốn đi là đi.
Cậu ta nghĩ mình là ai chứ?
Dựa vào cái gì?
Chẳng qua cũng chỉ là một ngôi sao hết thời còn mang ô danh trên lưng quay về kiếm tí tiền còm mà thôi, tự cho bản thân vẫn còn là chàng hoàng tử địa vị cao vút như ngày xưa chắc?
Kim Yoohyun vỗ vỗ lên mặt Sim Jaeyun: "Đúng thế, tôi không bì được với cậu ta đấy. Lee Heeseung bây giờ cũng chỉ là một tên nhát gan mà thôi. Không phải rất tài giỏi sao? Không phải vẫn luôn nói không để ai sửa đổi sáng tác của mình sao? Xem chuyện hôm nay trên bàn ăn đi, cũng chỉ là thằng hèn mà thôi!"
"Ca khúc gửi cho anh cũng chẳng chứng tỏ được điều gì. Kim Yoohyun, không phải tôi coi thường anh, nhưng dựa vào trình độ của anh thì không thể sửa được ca khúc tôi viết đâu."
Người trong phòng ăn đồng loạt quay đầu nhìn ra cửa.
Lee Heeseung dựa vào tường, bộ dáng vô cùng nhàn hạ, nhưng ánh mắt lại sắc bén như dao, chậm rãi quét qua khuôn mặt Jo Hana và đạo diễn Hwang, cuối cùng dừng lại trên người Kim Yoohyun.
"Thả cậu ấy ra, Kim Yoohyun. Nếu không tin tức anh đánh người sẽ lên trang nhất mấy tờ báo ngày mai đấy."
Lee Heeseung vẫy vẫy điện thoại về phía anh ta.
Đạo diễn Hwang đứng bên cạnh cao giọng: "Lee Heeseung, cậu như thế là sao? Trợ lý này của cậu không nói một lời đã xông vào đánh Yoohyun! Đừng có vừa đánh trống vừa la làng như thế!"
Kim Yoohyun: "Tôi cứ thắc mắc sao cái tên này đang yên đang lành lại xông đến như chó điên, hóa ra là để giăng bẫy tôi à. Mỗi giờ mỗi phút đều không quên phải giăng bẫy tôi, Lee Heeseung, cậu cũng được đấy!"
Lee Heeseung cười lạnh: "Đúng thì thế nào? Nói cứ như anh chưa từng làm không bằng."
Mặt Kim Yoohyun biến sắc.
Lee Heeseung lại chẳng thèm nhìn anh ta, đi đến kéo tay Sim Jaeyun: "Buông ra."
Kim Yoohyun căm thù trừng mắt nhìn Lee Heeseung, thả tay.
Bữa ăn này kết thúc không mấy vui vẻ.
Lee Heeseung kéo tay Sim Jaeyun đi thẳng vào xe, đạp chân ga phóng thẳng.
Ngồi trên xe, Sim Jaeyun cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cậu len lén nhìn Lee Heeseung: Mặt anh đang rất nghiêm túc, khuôn miệng lúc thường luôn cong lên một góc tuyệt đẹp, bây giờ mím chặt thành một đường thẳng.
Anh đang giận.
Sim Jaeyun chột dạ, nhưng bụng vẫn tức anh ách: Anh ta giận cái gì chứ? Mình mới giận điên lên đây này!
Hai người cứ trầm mặc như thế đến tận lúc về tới phòng làm việc của Lee Heeseung.
Lee Heeseung thô bạo kéo Sim Jaeyun ra khỏi xe, lôi vào phòng, tiếp đó lục tung tủ đồ tìm gì đó.
Sim Jaeyun tò mò nhìn anh: "Anh đang tìm gì thế?"
Lee Heeseung quay đầu trừng mắt với cậu: "Ngồi im đấy!"
Qua một lúc, Lee Heeseung cầm lọ thuốc đỏ và bông băng quay lại.
Anh tỉ mỉ kiểm tra một lúc, may mà chỉ có vết thương trên trán đổ máu, mấy chỗ khác cũng không có vấn đề gì. Lee Heeseung thở phào một hơi, chậm rãi lau vết máu trên mặt Sim Jaeyun, vừa lau vừa nói: "Sim Jaeyun, cậu cũng nhịn giỏi thật, tôi còn tưởng cậu không biết đánh nhau cơ đấy."
Sim Jaeyun thấy giọng điệu anh vẫn cứng nhắc, có chút không vui: "Tôi biết nhiều lắm."
Lee Heeseung: "Ồ? Nói nghe xem nào, cậu còn biết gì nữa?"
Sim Jaeyun nghẹn một lúc, buột miệng: "Tôi còn biết làm sụn tẩm bột rán."
Lee Heeseung: "..."
Lee Heeseung giận điên người nhưng lại cười: "Ừm, món đó khó lắm, cậu giỏi."
Lau sạch mặt mũi xong, Lee Heeseung lại giúp Sim Jaeyun bôi thuốc đỏ.
May mà miệng vết thương cũng không lớn, Sim Jaeyun bảo là do mảnh thủy tinh cứa vào.
Đợi đến khi mọi việc đâu vào đấy, Lee Heeseung đứng lên nhìn xuống Sim Jaeyun: "Nói đi, hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Sim Jaeyun cúi gằm, không thốt một lời.
Lee Heeseung: "Cậu không nói thì để tôi tự đoán vậy. Là Kim Yoohyun nói xấu sau lưng tôi đúng không?"
Sim Jaeyun ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt Lee Heeseung sâu thăm thẳm, vẻ mặt bình thản tựa như tất cả mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình cả.
Sim Jaeyun nghĩ: Người này, sao có thể bình tĩnh như thế được?
"Không thể từ chối sáng tác bản nhạc này sao?" Giọng Sim Jaeyun buồn bực.
Lee Heeseung lắc đầu: "Tôi nhận công việc này là vì giúp Jungwon trả nợ ân tình. Lúc trước..."
Sim Jaeyun cáu kỉnh: "Yang Jungwon, Yang Jungwon, Yang Jungwon, anh với Yang Jungwon có quan hệ gì? Sao cái gì cũng là vì cậu ta thế!"
Thắc mắc giữ mãi tận đáy lòng suốt bao lâu cuối cùng cũng hỏi được ra, Sim Jaeyun cũng xem như thoải mái không ít.
Cậu cuộn tròn người trên sô pha, nhắm mắt lại.
Xung quanh rõ ràng rất yên tĩnh nhưng trong tai cậu vẫn ù ù mãi không thôi.
Lee Heeseung trả lời thế nào đã không còn quan trọng, cậu mệt rồi.
Qua một lúc sau, Sim Jaeyun cảm thấy chỗ bên cạnh mình bị thứ gì đè xuống, có lẽ là Lee Heeseung ngồi xuống bên cạnh.
Sim Jaeyun chậm rãi mở mắt.
"Từ trước khi khởi nghiệp, tôi với Park Jongseong đã là bạn bè rồi. Gia cảnh tên đó rất tốt. Tôi tiến vào giới giải trí vì âm nhạc, còn tên đó chỉ đơn giản là vì tò mò, muốn thử nghiệm một phen. Nhưng mấy năm giữ chức quản lý, tên đó quả thật làm rất tốt, rất có tài về mặt này. Sau vụ việc năm năm trước, tôi chán nản thoái chí mà rời khỏi giới, tên đó thấy không có hứng thú gì, cũng không ở lại nữa."
"Còn Yang Jungwon, tôi không biết cậu ta làm sao lại quen biết với Park Jongseong, nhưng cậu ta chắc chắn đã chủ động đến tìm Jongseong, mời tên đó làm quản lý của mình. Cái tên Park Jongseong này tính tình thật ra vô cùng quái đản, bởi vậy Yang Jungwon có thể thuyết phục tên đó, tôi thấy vô cùng bất ngờ. Đến bây giờ tôi vẫn không hiểu quan hệ giữa Park Jongseong và Yang Jungwon là như thế nào nữa. Cậu cũng thấy rồi đấy, cả ngày từ sáng đến tối cãi vã không ngớt miệng, ấy vậy mà mãi cũng không tách nhau ra."
"Thân là ca sĩ, Yang Jungwon có giọng hát rất tốt, có điều cậu ta chỉ có mỗi giọng hát mà thôi, tất cả các mặt khác đều không biết gì cả. Nói khó nghe một chút, loại trình độ như cậu ta, trong giới giải trí có thể nói là xếp vào hàng dưới đáy. Park Jongseong liền bảo Yang Jungwon, cậu ta còn cần một người thầy, mà cái chức vị này lại chỉ tôi mới có thể làm được, bởi vì tôi biết sáng tác, còn có danh tiếng và mối quan hệ. Thế là Yang Jungwon liền tới tìm tôi."
"Cậu ta lấy được địa chỉ của tôi từ chỗ Park Jongseong, liền chạy đến trước mặt tôi nói: Lee Heeseung, anh sáng tác cho tôi đi, viết thật nhiều thật nhiều ca khúc. Tôi sẽ nổi tiếng, những bài hát đó cũng sẽ nổi tiếng, sẽ được phát đi phát lại ở các phố lớn, sẽ xuất hiện trên truyền hình, trên đài phát thanh, còn có trong di động, mọi người ai ai cũng ngân nga, tất cả đều là các bài hát do anh sáng tác. Tôi sẽ nổi tiếng hơn đám người mà anh căm ghét, sau đó tôi sẽ tổ chức đại nhạc hội, để anh làm khách mời, muốn hát bao nhiêu bài thì hát bấy nhiêu. Lee Heeseung, sân khấu sẽ luôn luôn thuộc về anh."
Lee Heeseung mô phỏng giọng điệu của Yang Jungwon, Sim Jaeyun bị lời hứa đầy tính trẻ con này chọc cho bật cười.
"Có phải nghe rất buồn cười không? Nhưng lúc đó, tôi đã bị cậu ta thuyết phục. Cậu ta cho tôi một lý do để tiếp tục làm nhạc, tôi phải cảm ơn cậu ấy. Sau đó tôi liền trở về đây, mở phòng làm việc này, giúp Park Jongseong dạy dỗ Yang Jungwon. Đúng rồi, phòng làm việc này thật ra cũn có cổ phần của Park Jongseong nữa. Cậu hỏi tôi và Yang Jungwon có quan hệ gì, tôi nghĩ, có lẽ là quan hệ thầy trò, bạn bè, hoặc là cộng sự."
Lee Heeseung thành khẩn nói ra đáp án, chờ đợi thầy Sim cho điểm.
Mặt Sim Jaeyun khi hồng khi trắng, mở miệng: "Xin lỗi, Heeseung, hôm nay tôi làm hỏng việc của anh rồi."
Lee Heeseung: "Nếu tôi đã quyết định trở về thì cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Giới giải trí trước giờ luôn không có lửa mà vẫn có khói, khỏi cần nhắc đến việc tôi vẫn còn nhiều vấn đề chưa rõ ràng. Người ghét tôi thực sự quá nhiều, nhưng tôi biết, người yêu quý tôi cũng không ít. Bởi vậy, thay vì đem thời gian và nước bọt lãng phí cho đám người ghét mình, tôi muốn dành thời gian cho những người yêu thích mình hơn."
Lee Heeseung mỉm cười vuốt tóc Sim Jaeyun.
Sim Jaeyun ngẩn ra nhìn anh: "A?"
Lee Heeseung thở dài một tiếng: "Sim Jaeyun, cậu nói xem, cậu ở bên tôi lúc sinh nhật, khóc vì tôi, bây giờ còn đánh nhau vì tôi, tôi nghi ngờ mình đã trở thành nữ chính trong mấy bộ phim thần tượng rồi."
Anh bày ra bộ mặt rất đau khổ: "Việc này đúng là chẳng đẹp mặt chút nào. Có điều..."
Anh đứng lên, đi tới trước mặt Sim Jaeyun: "Làm sao đây? Trong lòng tôi lại rất vui vẻ."
Lee Heeseung cúi người xuống, hôn lên vết thương trên trán Sim Jaeyun: "Cảm ơn cậu, nam chính."
#22
Sau khi vào thu, Lee Heeseung bận hơn rất nhiều, chủ yếu là xoay quanh album mới của Yang Jungwon. Thân là người sản xuất, có rất nhiều việc anh phải để ý.
Mặt khác, cuộc sống của Lee Heeseung và Sim Jaeyun cũng dần bắt đầu hòa nhập vào nhau.
Không, nói cho chính xác thì, cuộc sống của họ vốn đã hòa vào nhau từ lâu rồi.
Nếu muốn nói rõ ràng như thế nào, thì dường như cũng chẳng có gì đặc biệt.
Chẳng qua là ăn bữa cơm, nói chuyện phiếm, hoặc là lâu lâu nổi hứng hai người lại chạy đến công viên xem các bác, các dì khiêu vũ.
Sau này Lee Heeseung bận đến độ quay như chong chóng, Sim Jaeyun cũng chạy lại phòng làm việc của anh làm chức quản gia kiêm nhân viên vệ sinh.
À, còn nghe mấy bài hát Lee Heeseung mới sản xuất nữa. Thật ra cậu chẳng biết gì về âm nhạc, có điều không biết tại sao Lee Heeseung lại rất thích biểu diễn cho cậu nghe.
Lâu dần, việc này cũng khiến người khác chú ý.
Ví như Park Jongseong có lần đã dùng vẻ mặt vô cùng quái dị hỏi quan hệ giữa anh và Sim Jaeyun rốt cuộc là thế nào. Lee Heeseung vô cùng bình thản đáp: "A? Có gì đâu, bạn bè thôi."
Park Jongseong từ chối cho ý kiến.
Còn một người nữa cũng bận tối mắt tối mũi, ấy chính là Yang Jungwon.
Album mới, quảng cáo, các hoạt động ngoài lề khác... Danh tiếng của Yang Jungwon ngày càng lên cao, ngày ngày bay tới bay lui, dường như đến một khắc nghỉ ngơi cũng không có.
Có điều so với những ngôi sao khác đi đâu cũng có người quản lý kè kè bên cạnh thì Yang Jungwon lại hoàn toàn trái ngược. Park Jongseong dường như thích áp dụng phương pháp "nuôi thả tự do" với Yang Jungwon hơn.
Giống như lần này, Yang Jungwon sang tỉnh khác quay quảng cáo cũng chỉ mang theo mỗi trợ lý. Park Jongseong thì ngày ngày chạy tới phòng làm việc của Lee Heeseung bàn bạc về những việc liên quan đến album mới.
*
Yang Jungwon quay xong quảng cáo liền phóng thẳng đến phòng làm việc của Lee Heeseung.
Cậu ta cười từ cổng cho đến lúc vào phòng, xem ra tâm trạng đang tốt lắm.
Yang Jungwon: "Tôi về rồi đây!"
Lee Heeseung vừa nhìn Yang Jungwon túi to túi nhỏ, trên tay còn cầm một bó hoa, cười hỏi: "Người hâm mộ ra sân bay đón à?"
Yang Jungwon gật đầu, đặt đám đồ xuống rồi rút từ trong ba lô ra một cái túi: "Tôi mang quà về cho mọi người này."
Nói rồi lấy từ trong túi ra hai hộp, mở ra xem, hóa ra là vòng tay tràng hạt làm bằng gỗ trầm hương.
Yang Jungwon: "Chỗ tôi quay quảng cáo là đất Phật có tiếng, chùa chiền trên đó hương hỏa thịnh lắm nên tôi lên xin tràng hạt cho anh với Sim Jaeyun, đã khai quang rồi đấy! Hai người nhìn đi, tôi cũng đeo đây này!"
Yang Jungwon lắc lắc cổ tay, trên đó quả nhiên có một vòng tràng hạt y chang.
Lee Heeseung đưa cái hộp cho Sim Jaeyun: "Jaeyun, xem như nể công nịnh nọt của cậu ta, lúc về tòa soạn câu xóa cái tin gì mà Yang Jungwon đêm khuya hẹn hò với nữ minh tinh nào đó đi."
Yang Jungwon nhảy dựng lên: "Hẹn hò đêm khuya nào? Sao tôi không biết?"
Sim Jaeyun cười: "Không có gì, anh ấy đùa thôi."
Park Jongseong nãy giờ ngồi một bên im lặng xem tài liệu đứng lên, nói: "Quay xong quảng cáo rồi, giờ chỉ còn lại một buổi trình diễn thời trang nữa thôi. Ngoài ra, tuần sau nữa phải cùng Lee Heeseung ra nước ngoài quay MV mấy bài hát, chuẩn bị sớm một chút đi."
Lúc này Sim Jaeyun mới nhận ra hình như Yang Jungwon chẳng tặng quà gì cho Park Jongseong cả.
Yang Jungwon ngừng cười: "Đã biết. À, đúng rồi, vòng tràng hạt gì đó, nặng quá, tôi chỉ có thể mang về ba chiếc thôi, xin lỗi nhé, không có phần anh rồi."
Sim Jaeyun và Lee Heeseung: "..."
Park Jongseong đột nhiên cười lên: "Không sao, xấu như thế, cũng đỡ mất công tôi đem tặng cho người khác. Cậu nhìn khuôn mặt đau khổ của bọn họ kìa."
Yang Jungwon vừa nghe thế lập tức quay đầu trừng mắt nhìn Lee Heeseung và Sim Jaeyun: "Có xấu không?"
Lee Heeseung và Sim Jaeyun lặng lẽ đeo vòng lên tay: Bọn tôi thích cực kỳ!
*
Buổi trình diễn thời trang tổ chức sau khi Yang Jungwon trở về được ba ngày.
Lee Heeseung cũng được mời tham dự, nhưng anh đi lại vội vàng, có ý muốn tránh mặt truyền thông, rõ ràng so với Yang Jungwon thì trầm lặng hơn nhiều.
Sim Jaeyun thân là ký giả, mấy hoạt động này đương nhiên không thể vắng mặt, cậu chen chúc giữa đám phóng viên nhà báo, chụp không ngơi tay.
Có điều, đến chính cậu cũng không nhận ra, cứ mỗi lần trong tầm ngắm xuất hiện hình ảnh Lee Heeseung, cậu đều bất giác mỉm cười.
*
Kết thúc buổi trình diễn, quả không ngoài dự liệu, Sim Jaeyun nhận được tin nhắn của Lee Heeseung.
Cậu đến phòng nghỉ mà Lee Heeseung nói, phát hiện Yang Jungwon và Park Jongseong cũng ở đó.
Park Jongseong: "Sim Jaeyun, làm phiền cậu lát nữa dùng xe của Yang Jungwon đưa Lee Heeseung về nhà."
Sim Jaeyun: "Sao thế?"
Lee Heeseung giải thích: "Còn không phải tại cái vụ trên máy bay vừa rồi của tên Yang Jungwon này. Bây giờ đang bị một đám ký giả theo đuôi kia kìa, chúng ta đổi xe đánh lạc hướng chú ý thôi."
Sim Jaeyun gật đầu.
Việc này Sim Jaeyun cũng biết, nghe nói lúc trên máy bay, Yang Jungwon không nghe sắp xếp của tiếp viên, còn chỉ vào người ta mà quát mắng. Bài báo viết như thật, thậm chí còn có hình Yang Jungwon chỉ vào tiếp viên mà cao giọng nói gì đó.
Thật ra việc này Yang Jungwon đã giải thích rõ ràng từ lâu, chẳng có cãi cọ gì cả, cảnh giơ tay đó thực ra chỉ là cậu đang chỉ chỗ, hỏi xem có thể đổi ghế với một vị khách khác không mà thôi. Thế nhưng chẳng hiểu sao vẫn còn rất nhiều bài báo khác "nhìn hình chém nội dung", áp lực mạnh đến độ như muốn ép Yang Jungwon phải nhận tội mới chịu thôi.
Cũng may bãi đỗ xe của khu tổ chức biểu diễn an ninh rất tốt, người không có phận sự không thể tiến vào. Sim Jaeyun và Lee Heeseung nhờ vậy mà thuận lợi lái được xe của Yang Jungwon ra khỏi vòng vây.
Hai người cũng không đi thẳng về nhà, Lee Heeseung bảo Sim Jaeyun đi đến công viên.
Trông anh có vẻ mệt mỏi. Cũng khó trách, đã bận rộn bao lâu như thế rồi, trước khi album mới ra mắt, chỉ sợ anh chẳng có cách nào nghỉ ngơi cho tốt cả.
Sim Jaeyun dừng xe dưới gốc cây Lee Heeseung hay đỗ.
Bất kể đến bao nhiêu lần, công viên này vẫn náo nhiệt và vui vẻ như cũ.
Sim Jaeyun đột nhiên hiểu ra Lee Heeseung vì sao lại thích chỗ này.
Càng ồn ào náo nhiệt, càng dễ khiến người ta cảm thấy bình yên và thỏa mãn.
Lee Heeseung đột nhiên mở miệng: "Cậu có biết bộ dạng lúc đầu của cậu ngốc đến thế nào không?"
Sim Jaeyun hiểu anh đang nhức đến chuyện gì, mặt đỏ bừng: "Làm gì có. Tại tôi thấy superstar đáng thương như thế, còn chẳng có ai chúc mừng sinh nhật cùng nên mới cống hiến chút tình thương thôi."
Lee Heeseung bật cười: "Ồ? Cậu tặng tôi sữa chua và bánh ga tô, không phải là giống như trong sách vẫn nói sao?"
Sim Jaeyun ngẩn ra: "Sách? Sách gì cơ?"
Lee Heeseung không biết rút từ đâu ra một quyển sách, vẫy vẫy, sau đó đọc to lên: "... Đối với người mình thích, chúng ta luôn luôn đặc biệt quan tâm đến mọi thứ liên quan đến người đó, càng đừng nói là sinh nhật, đó là một chuyện vô cùng lớn. Lúc này, việc chọn quà sinh nhật là cực kỳ quan trọng..."
Không sai, chính là quyển sách lần trước bị đồng nghiệp nhìn thấy, sau đó được Sim Jaeyun nhét thẳng vào túi xách: "Bí kíp tình yêu".
Sim Jaeyun ngẩn người một lúc mới sực nhớ ra mà giật lấy quyển sách trên tay Lee Heeseung.
Cậu tức giận nói: "Anh đừng có tùy tiện lục đồ của tôi!"
Lee Heeseung xua tay, vẻ mặt vô tội: "Nó tự rơi ra đấy chứ!"
Sim Jaeyun thẹn quá hóa giận, quay đầu không thèm nhìn anh nữa. Lee Heeseung thì cười đến độ nằm bò cả ra ghế.
Qua một lúc lâu, trong xe cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Lee Heeseung chậm rãi nói: "Thật ra tôi vẫn luôn thắc mắc, ngày sinh nhật hôm đó, sao tôi lại đến chỗ này."
Sim Jaeyun quay lại nhìn anh.
Lee Heeseung cũng nhìn cậu: "Jaeyun, về sau rốt cuộc tôi cũng nghĩ ra đáp án rồi."
Sim Jaeyun: "Đáp án gì?"
Đợi một lúc, vẫn không thấy Lee Heeseung trả lời.
Hình như anh ngủ mất rồi: Mắt nhắm chặt, lông mi hơi nhếch lên, quần áo trên người có phần xộc xệch.
Sim Jaeyun thở dài một hơi, thuận tay cầm áo khoác của Yang Jungwon để trên xe đắp lên người anh.
"Có lẽ là để gặp cậu."
Giống như cảm giác được động tác của người bên cạnh, Lee Heeseung đang nhắm mắt bỗng cất tiếng.
Sim Jaeyun sững ra nhìn anh.
Chớp mắt đó, cậu hoài nghi bản thân có phải nghe lầm rồi không?
Tình cảm tinh tế mà mãnh liệt bị dồn nén suốt bao lâu đột nhiên sôi trào, mạnh mẽ tới độ khiến cậu phát đau. Cậu không dám động đậy, cũng không dám suy nghĩ gì.
Cứ như thế qua một lúc lâu, mãi đến khi trong xe vang lên tiếng thở sâu đều đặn, Sim Jaeyun mới không thể nhịn được nữa, nghiêng người qua, cúi đầu xuống, nhẹ nhàng chạm vào môi Lee Heeseung.
Rất nhẹ.
Rất nhẹ, rất nhẹ, nhẹ đến độ Lee Heeseung tuyệt đối không thể cảm thấy được.
Sim Jaeyun nghĩ thế, cười trộm.
Tách.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top