chap 60
Buổi đêm giá lạnh, mưa bụi lất phất. Nửa đêm, thành phố núi sương mù dày đặc, không còn nhà nào sáng đèn.
Jennie từ phòng tắm đi ra ngoài, cô mặc bộ đồ ngủ màu đen, mái tóc ướt dính sau tai. Cô cúi đầu nhìn xuống giường, Chaeyoung đang ngủ say. Nàng vùi đầu vào gối, mái tóc đen mềm mãi xõa trên ga trải giường trắng muốt, dáng vẻ của nàng mang lại cảm giác đáng thương.
Cô ngắm nàng mấy giây rồi đi đến bên cửa sổ, gọi điện cho Jisoo.
Ngữ khí của Jisoo có vẻ phát điên: “Bây giờ là mấy giờ rồi tiểu thư? Chín giờ sáng mai tôi có một ca mổ đấy.”
Jennie liếc đồng hồ treo tường: “Một giờ hai mươi phút.”
Giọng điệu thản nhiên của Jennie khiến Jisoo chịu thua, cô đành hỏi: “... Chuyện gì vậy?”
“Chúng tôi đã mất dấu vết của “Hắn”.” Jennie cất giọng lạnh nhạt: “Hắn tuyên bố sẽ phạm tội ác càng nghiêm trọng hơn. Xét mối quan hệ cá nhân giữa cậu và tôi, hy vọng cậu chú ý an toàn.”
Jisoo trầm ngâm một lúc: “Ok, tôi sẽ tự lo liệu, cậu yên tâm đi.” Cô lại hỏi: “Cậu và Chaeyoung vẫn ổn đấy chứ?”
Jennie đáp: “Tôi rất ổn, còn cô ấy không ổn một chút nào. Một người bạn quan trọng đối với cô ấy có khả năng đã bị tên biến thái sát hại.”
Jisoo hít một hơi, im lặng vài giây mới mở miệng: “Chuyển lời hỏi thăm của tôi đến cô ấy.”
“Được.”
Jisoo ngẫm nghĩ, lại nói: “Tôi biết công việc điều tra vụ án căng thẳng, nhưng là một người yêu, cậu ấy cố gắng bớt chút thời gian vỗ về cô ấy, ở bên cạnh cô ấy.”
Câu nói này cũng là tiếng lòng của Jennie, cô hơi chau mày.
Thấy bạn mãi vẫn không lên tiếng, Jisoo hỏi: “Cậu sao thế?”
Giọng nói lãnh đạm của Jennie truyền tới: “Vỗ về thế nào?”
Chứng kiến cảnh người phụ nữ của mình vô cùng đau khổ, thiên tài cũng có lúc chịu bó tay.
Jisoo mỉm cười, cô ngẫm nghĩ một lát, ý cười trên khóe miệng càng sâu hơn: “Rất đơn giản. Lúc cô ấy ủ rũ buồn bã, chúng ta có một tuyệt chiêu, chỉ cần cậu hát cho cô ấy nghe một bài, cô ấy nhất định sẽ nở nụ cười.”
Jennie hơi thay đổi sắc mặt: “Không thể.” Nói xong cô liền cúp điện thoại.
Lúc này, Chaeyoung ở trên giường động đậy người, sau đó chống tay ngồi dậy. Nàng mặc áo ngủ mỏng manh, đôi mắt sưng húp, gương mặt tái nhợt.
“Jennie.” Chaeyoung gọi khẽ một tiếng.
Jennie lập tức đi đến bên giường, ngồi xuống cạnh nàng. Gương mặt cô hết sức bình thản, đôi mắt đen nhìn nàng chăm chú, để lộ sự trầm tĩnh và quan tâm.
“Em không sao đấy chứ?” Giọng nói trầm thấp của cô trong đêm tối như dòng nước chảy bên tai.
Chaeyoung gật đầu: “Em không sao.”
“Vậy hôn Jen một cái đi.”
Chaeyoung cất giọng hơi khàn khàn: “Jen là trẻ con à?”
Jennie nheo mắt nhìn nàng: “Tối qua, ít nhất em để lại một lít nước mắt trên áo sơ mi của Jen. Em thử nói xem ai mới là trẻ con?”
Lời nói của cô khiến Chaeyoung nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua. Hiện trường vụ nổ hoang tàn, mẩu da đầy máu trong túi vật chứng của cảnh sát, phòng ở của Lisa trống không, trên ghế sofa còn có áo đồng phục cảnh sát của cô...
Trái tim Chaeyoung lại nhói đau. Nàng quyết tâm không nghĩ ngợi nhiều. Còn chưa thấy thi thể, nàng tuyệt đối không bỏ cuộc.
Chaeyoung ngẩng đầu hỏi Jennie: “Lẽ nào Jen chưa từng rơi lệ?”
“Tất nhiên.” Cô bình thản đáp: “Kể từ khi Jen bắt đầu có trí nhớ.”
Chaeyoung mềm lòng, yên lặng ngắm gương mặt trắng trẻo của cô. Như nhớ ra điều gì đó, Jennie nói tiếp: “Một điều bi lịch là từ nhỏ đến lớn, rất nhiều người khóc trước mặt Jen.”
Chaeyoung không nhịn được cười. Người phụ nữ này không biết rơi lệ, cũng không thích người khác khóc lóc trước mặt cô.
Có điều... ngoài những nạn nhân rơi nước mắt vì cảm kích, những người khác chắc tức đến phát khóc bởi thái độ ngạo mạn và lời nói độc địa của cô.
Tất nhiên nàng không nói ra câu này. Nàng nhẹ nhàng giơ tay, ôm chặt lưng cô từ phía sau.
Jennie hưởng thụ vòng tay của nàng. Cô lặng lẽ ngồi xuống giường bất động, để mặc nàng áp mặt vào lưng cô.
Chaeyoung nhẹ nhàng mở miệng: “Nửa năm đó... Jen sống thế nào?”
Jennie trầm ngâm vài giây. Cô quay người nhìn nàng rồi nằm xuống giường, đồng thời kéo nàng nằm úp sấp trong lòng cô.
“Cũng không có gì đặc biệt, tất cả phát triển theo kế hoạch của Jen. Việc bị thương, cũng là cái giá hợp lý mà Jen không thể né tránh.”
Cô chỉ kể qua loa, khiến Chaeyoung vừa xót xa vừa buồn cười. Có lẽ bất cứ khó khăn nguy hiểm nào, trong mắt cô cũng chẳng là gì hết.
Trời tờ mờ sáng, mưa mỗi lúc một nặng hạt, bên ngoài vang lên tiếng sấm đì đùng.
Jennie vẫn mở mắt. Trong phòng tối om, Chaeyoung nằm gối đầu trên cánh tay cô, cuộn người ngủ say sưa. Gương mặt nàng dường như nhẹ nhõm hơn, đầu mày không còn chau lại, mắt cũng đã bớt sưng.
Cô lặng lẽ ngắm nàng, trong đầu nghĩ đến câu nói của nàng ban nãy: “Nửa năm đó, Jen sống thế nào?”
Rất nhiều hình ảnh điên cuồng và méo mó phảng phất vụt qua trước mắt cô: mặt đất đầy máu, người bị cắt thành khúc, thịt vụn trong đĩa, máu tươi từ sống lưng cô chảy vào cốc mỗi ngày...
Jennie khép mi mắt, nghiêng đầu ghé sát mái tóc dài của Chaeyoung, ngửi mùi hương thoang thoảng trên tóc nàng, yên lòng chìm vào giấc ngủ.
Quá khứ đó có gì đáng nói? Không cần cho nàng biết, không cần khiến nàng đau lòng.
Buổi sáng ngày hôm sau, trong phòng hội nghị Cục cảnh sát thành phố.
Bây giờ đã hơn hai mươi tư tiếng đồng hồ trôi qua kể từ lúc Lisa mất tích. Cảnh sát điều một lực lượng lớn tìm kiếm ở khu vực xung quanh cũng như đặt trạm kiểm tra trên đường quốc lộ và thông báo tình hình trong cả nước.
Tin nhắn mà Jennie nhận được hóa ra xuất phát từ một chiếc điện thoại di động ở hiện trường vụ nổ. Điện thoại đặt chế độ hẹn giờ nhắn tin, không có dấu vân tay. Đầu mối này bị cắt đứt như dự kiến.
Thần sắc của những người ngồi quanh bàn tròn hết sức nặng nề. Tổ trưởng tổ chuyên án hỏi: “Giáo sư Kim thấy thế nào?”
Jennie cất giọng nghiêm nghị: “Trên đời này không có tội phạm nào hoàn hảo, chỉ có manh mối chưa được phát hiện. “Hắn” đích thân gây án là một sự kiện long trọng, cần thời gian chuẩn bị. Tôi đoán thời gian chuẩn bị đại khái từ mười ngày đến hai mươi ngày. Chúng ta phải tìm ra manh mối trước khi hắn gây án.”
Mọi người gật đầu, nhưng cũng có điều tra viên tỏ ra nghi hoặc: “Giáo sư, tại sao từ mười đến hai mươi ngày?”
Jennie bình thản trả lời: “Tôi đã thử tính toán. Tôi chuẩn bị và thực thi một hành động phạm tội phức tạp, tỉ mỉ chính xác, mất khoảng mười ngày. Nếu là “Hắn”, chắc cũng cần khoảng thời gian đó.”
Người vừa đặt câu hỏi: “Vâng.”
Trong những người ngồi ở đây, có lẽ chỉ một mình Chaeyoung tin, Jennie tuy có thái độ cao ngạo nhưng cô luôn đưa ra suy đoán cực kỳ chuẩn xác. Nàng cầm bút, ghi con số quan trọng vào quyển sổ: “10- 20 ngày”.
Giống như chứng lực suy luận của Jennie, Ahn Wol nãy giờ ngồi ở một góc bàn tròn im lặng làm công việc của mình đột nhiên mở miệng: “Có manh mối.”
Mọi người đờ ra, Jennie nhướng mắt nhìn anh ta.
Ahn Wol cầm điều khiển bấm nhẹ, trên tấm màn trắng ở phía trước xuất hiện một hình ảnh. Hình ảnh tối tăm không rõ ràng. Thông qua tán lá thưa thớt, có thể nhìn thấy trên con đường nhỏ xám trắng xuất hiện phần đuôi một chiếc xe SUV màu đen, biển số rất mơ hồ. Ahn Wol bấm chuột: “Sau khi làm rõ nét hình ảnh và phân tích đối chiếu, chúng ta có kết quả này.”
Màn hình hiện ra biển số xe phóng to, lờ mờ có thể nhận ra con số: “Đồng N05893.”
Một cảnh nhận nhận ra bối cảnh trong tấm ảnh, nói nhỏ: “Con đường này... nằm trong khu vực xưởng pháo.”
Ahn Wol gật đầu: “Con đường này chạy tới xưởng pháo. Trước đó chúng tôi đã kiểm tra, ba camera giám sát lắp trên đường đều bị phá hỏng. Camera này xuất hiện từ nhiều năm trước, nằm ở vị trí bị cành cây che khuất nên rất kín đáo, hình ảnh ghi lại không ổn định. Nó đã ghi lại hình ảnh chiếc xe khả nghi xuất hiện vào khoảng ba giờ sáng. Tôi đã tiến hành kiểm tra, đây là xe của công ty cho thuê ô tô ở địa phương. Người thuê xe dùng chứng minh thư giả, cũng không lộ diện.”
Mọi người đều im lặng. Tuy không thể tìm ra lai lịch của người thuê xe, nhưng hình ảnh này đã là đột phá rất lớn.
Lúc này, Jennie liếc Chaeyoung, ánh mắt cô mang hàm ý nào đó. Đầu óc Chaeyoung vụt qua một ý nghĩ, nàng lờ mờ hiểu ý cô. Lẽ nào là...
Quả nhiên, một người cảnh sát hình sự đứng tuổi cất giọng khàn khàn: “Có lẽ Lisa cố ý dụ hung thủ đến nơi này. Xưởng pháo, nhà ga là những nơi thường xảy ra sự cố trị an. Để điều tra vụ án “Cỗ máy giết người”, cô nhóc Lisa trước đây cũng nằm vùng ở những chỗ đó nên nơi nào có camera giám sát, nó biết rất rõ...”
Mọi người đều trầm ngâm, tim Chaeyoung lại nhói đau. Nàng không biết buổi tối hôm đó xảy ra chuyện gì, nhưng đối diện với tên tội phạm quốc tế vô cùng xảo quyệt, mặc dù mạng sống gặp nguy hiểm nhưng Lisa vẫn tìm cách để lại manh mối quý giá như vậy.
Jennie đột ngột hỏi Ahn Wol: “Chiếc xe này đang ở đâu?” Cô nói rất thản nhiên, tựa hồ biết chắc chắn Ahn Wol sẽ tìm ra hắn.
Sau đó, tất cả mọi người, bao gồm Chaeyoung bắt gặp anh chàng thiên tài máy tính nở nụ cười đầu tiên kể khi làm việc chung. Ahn Wol có ngũ quan thanh tú, nước da trắng trẻo, khóe miệng lấp ló hai núm đồng tiền nhàn nhạt. Cộng thêm cặp kính trắng, nụ cười đó khiến anh ta trông rất đáng yêu.
Anh ta bấm chuột, hình ảnh thứ hai xuất hiện.
Đó là một lối ra trên đường cao tốc. Hình ảnh chụp vào lúc nửa đêm, xe cộ rất thưa thớt. Chiếc xe SUV lọt vào ống kính camera giám sát. Do cách lớp cửa kính màu thẫm nên mọi người không nhìn rõ người trong xe. Tuy nhiên, biển số xe hiện ra rõ ràng.
Ahn Wol nói: “Đây là đường cao tốc tiến về cửa khẩu sang Daegu.”
Mọi người đều sững sờ, đến Jennie cũng hơi ngẩn người.
“Hắn” đã gửi thư thách thức Jennie. Bây giờ “Hắn” chạy đi Daegu làm gì?
***
Mười lăm ngày sau. Tại nhà tù PelicanBay, thành phố Crescent, bang California.
Ánh chiều tà như tấm màn màu xám, bao phủ lên rừng núi và đồng bằng. Những trạm gác cao vút, tựa như người vệ sỹ đứng thẳng, bảo vệ nhà tù rộng lớn.
Chaeyoung và Jennie đứng trên bãi cỏ ngoài nhà tù. Bên cạnh họ là mấy nhân viên Hàn Quốc và người Mỹ. Bọn họ đang chờ đợi lãnh đạo nhà tù sắp xếp cuộc viếng thăm Tommy.
Vì cuộc gặp này liên quan đến giới cảnh sát hai nước nên không mấy thuận buồm xuôi gió. Kể từ lúc Jennie đưa ra đề nghị đến bây giờ, nửa tháng đã trôi qua. Tổ chuyên án do Jennie dẫn đầu đã sang Daegu, kết hợp với cảnh sát địa phương tiến hành cuộc lùng bắt quy mô lớn. Tuy nhiên, việc điều tra vụ án ở nơi đất khách quê người gặp nhiều khó khăn, không mang lại kết quả.
Hiện tại, “Hắn” có khả năng gây án bất cứ lúc nào, giống một trái bom hẹn giờ chôn ở đất Daegu.
Ngọn gió đêm mang theo hơi lạnh. Chaeyoung kéo vạt áo khoác. Jennie mặc áo gió màu đen, như cây thông đứng bên cạnh nàng. Cô cúi xuống nhìn nàng: “Lát nữa em ở ngoài, Jen vào nói chuyện với hắn.”
Chaeyoung: “Được, Jen hãy cẩn thận.”
Cuối cùng, giám ngục mở cánh cửa lớn, nói tiếng Anh kêu bọn họ vào trong.
Đây là một không gian kín mít hoàn toàn, xung quanh là bức tường dày hỗn hợp cốt thép và xi măng. Cánh cửa kim loại màu vàng lắp vô số khóa mật mã.
Chaeyoung và những người khác đứng bên này căn phòng, cách một lớp kính. Jennie một mình ngồi dưới ánh đèn sáng trắng, gương mặt cô lãnh đạm và bình thản. Hai cai ngục vũ khí đầy mình đứng ở cửa ra vào. Một khi xuất hiện tình hình nguy hiểm, bọn họ sẽ lập tức hành động.
Tiếng bước chân nặng nề và chậm chạp vang lên. Một cai ngục đẩy người đàn ông da trắng trẻ tuổi mặc bộ đồ tù nhân màu vàng đi vào phòng.
Chaeyoung hơi ngẩn người. So với hình ảnh tên biến thái ăn thịt người Hoa tươi trong hồ sơ, Tommy ngoài đời càng giống thư sinh hơn. Mặc dù đang ở trong nhà tù chuyên giam giữ tội phạm hình sự cẩn mật nhất nước Mỹ, toàn thân và cả gương mặt hắn đều sạch sẽ, thậm chí không một chút râu ria.
Nhưng chỉ cần nhìn vào đôi mắt hắn, người đối diện không khỏi giật mình kinh sợ.
Đôi mắt màu xanh nhạt đó, đôi mắt như hồ nước đó phảng phất ý cười, tựa hồ chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì nhưng cũng vô cùng lạnh lẽo. Đó là đôi mắt của một tên giết người hàng loạt man rợ.
Tommy ngồi xuống phía đối diện, cai ngục nói với hắn vài câu rồi đóng cửa lui ra ngoài. Trong phòng chỉ còn lại hắn và Jennie.
Jennie nhướng mắt nhìn hắn: “Hi.”
Tommy để lộ nụ cười vui vẻ: “Hi.”
Hai người yên lặng vài giây, Jennie dường như không vội mở miệng.
“Cô khác trước nhiều.” Tommy đột nhiên lên tiếng.
Jennie án binh bất động, nhìn hắn chằm chằm.
Tommy nhếch mép: “Trên người cô có mùi của người đàn bà khác.”
Ở bên này cửa sổ kính, Chaeyoung thót tim. Nàng lại nghe Tommy nói tiếp: “Tôi muốn gặp cô ta. Nếu cho tôi gặp cô ta, tôi có thể nói cho cô biết, người cô cần tìm là ai.”
---TBC---
Câu chuyện nhỏ số 8: Giọng ca của Jennie
Trong nửa tháng sau khi Lisa mất tích, tuy ban ngày Chaeyoung tập trung hết tinh thần và sức lực và công việc nhưng dù sao cũng là người bạn thân thiết, có tình cảm sâu đậm, đến buổi tối nàng thường trở mình, ngủ không yên giấc.
Mỗi lúc như vậy, Jennie đều bị đánh thức. Nhìn người phụ nữ chau mày trong lòng, trái tim cô cũng hơi xót xa.
Cuối cùng, một đêm nào đó, đang trong giấc ngủ chập chờn, Chaeyoung đột nhiên nghe thấy giọng hát trầm thấp, rất nhẹ bên tai.
Giọng hát rất quen thuộc, nhưng vì chìm trong mộng cảnh nên cô nhất thời không nhớ ra là ai. Bài hát cũng rất quen thuộc, hình như là một ca khúc thịnh hành, nhưng giai điệu người đó hát không hề chính xác, một từ cũng không đúng.
Âm thanh như tiếng ma quỷ lọt vào tai nàng, lúc trầm lúc bổng. Nàng rất muốn tỉnh dậy, nói với người đó rằng người đó hát không đúng, rất tàn phá, rất đau khổ...
Trời sáng, lúc Chaeyoung thức giấc, đầu óc cô quay cuồng. Jennie mặc áo sơ mi trắng và quần complet đứng bên cạnh giường. Cô mỉm cười hỏi nàng: “Đêm qua em ngủ thế nào?”
Chaeyoung ngồi dậy, ủ rũ lắc đầu: “Không tốt một chút nào, em mơ thấy tên biến thái ăn thịt người Hoa tươi.”
Jennie hơi ngây ra, ánh mắt bộc lộ sự quan tâm. Kết quả nghe nàng nói tiếp: “Em mơ thấy hắn hát bên tai em, đáng sợ quá.”
Sắc mặt Jennie vẫn không một chút biểu cảm, cô hỏi: “Ờ, hắn hát có hay không?”
Chaeyoung vẫn còn hoảng sợ: “Dùng câu Jen thường nói, đó là một thảm họa.”
Jennie trầm mặc vài giây, gương mặt cô đột nhiên ửng đỏ. Sau đó cô sải bước dài đi ra cửa, để lại câu nói lãnh đạm: “Jen đảm bảo với em, từ nay về sau em sẽ không bao giờ nghe thấy tiếng hát của hắn.”
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top