6

Hyunjin từ trước đến nay luôn sống một mình, về phần gia đình thì đều đã ổn định sinh sống bên Mĩ, cho nên với trường hợp nhà có thêm người, cậu có chút khó thích ứng.

Nhìn Jeongin cư nhiên thoải mái nằm trên giường ngủ của mình, cậu thật muốn một phát đạp hắn bay xuống nền đất mẹ thiên nhiên!

-" Nhìn cái gì? Lên đây."

Jeongin vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh giường, ý nói Hyunjin mau nằm lên. Mà Hyunjin vẫn có điểm chần chừ, mặc dù thân làm người yêu hắn, nhưng tiếp xúc thân mật thì.... khụ.... tốt nhất là không nên nghĩ đến ...!!!

-" Anh đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế hả? Mau tới đây, hay sợ tôi sẽ làm gì anh?"

Hyunjin hung hăng trừng mắt:

- "Ai thèm sợ, hừ, tôi chưa làm gì cậu đã là phúc cho cậu rồi."

Sau đó không báo trước, lập tức leo lên nằm trên giường, thuận chân đạp Jeongin ra xa.

Hắn tiện tay tắt đèn ngủ đầu giường, ôm cậu sát về phía mình.

- "Này, làm cái gì vậy hả?"

Jeongin nhắm mắt, thản nhiên trả lời:

- "Ôm em dâu của Han Jisung đi ngủ."

- !!!!!!!!!

Con mẹ nó Jisung, Hyunjin tôi thật muốn bắn thủng cái miệng của cậu thêm một lần nữa!!!

Đến nửa đêm, Hyunjin cuối cùng vì thoát không nổi Jeongin, dẫn đến mệt mỏi mà ngủ thiếp đi. Jeongin nhéo má, khẽ xoa tấm lưng cậu, thầm thì:

- "Ngủ ngon."

____________________

- "Bác sĩ Hwang, lần này viện trưởng phân phó cho chúng ta đi hướng dẫn quân binh tại các binh đoàn trong thành phố, cậu thấy sao?"

Hyunjin bỏ tập tài kiệu trên tay xuống, nheo mắt nhìn Seungmin :

- "Lúc chỉ có chúng ta thì không cần dùng kính ngữ đâu. Ủa mà, cậu mới nói đi hướng dẫn quân binh? Là đi đâu?"

- "Cậu không biết sao? Mới vừa rồi viện trưởng đưa quyết định xuống mà, tuần sau chúng ta có khóa huấn luyện 3 ngày, ngày mai các binh đoàn sẽ đến đây nhận bác sĩ hướng dẫn của họ."

- "Cậu nói là họ đến đây nhận bác sĩ? Nhưng chưa có quyết định phân công mà?"

Seungmin chống cằm trả lời:

- "Thì đó, lần này chúng ta chỉ như con mồi đợi người khác đến đưa đi thôi. Viện trưởng nói, họ muốn vị bác sĩ nào thì tuỳ họ cứ việc chọn lựa. Haiz, hy vọng tôi được vào binh đoàn tốt một chút, phải có nhiều trai đẹp một chút, nhiều múi một chút, ha ha."

Hyunjin thở dài, mặc kệ Seungmin cười như thằng dở hơi phía sau, cậu trực tiếp cầm hồ sơ bệnh án đứng dậy, không quan tâm mọi thứ, chính là Hyunjin đây rất bất cần đời a!

________________

Lúc tan làm, Hyunjin lại thấy Jeongin một thân quân phục đứng dựa lưng vào thành xe, cậu khẽ bĩu môi, cũng không tồi đấy chứ!

-" Mau lên xe, hay lại muốn tôi bế anh vào?"

Jeongin ở phía xa nói lớn, gây không ít sự chú ý của mọi người. Khiến cậu mặt đỏ bừng, hậm hực dậm chân nhảy tót lên xe.

Hắn khẽ cười:

- "Như thế này ngay từ đầu thì có phải tốt hơn không?"

Trên xe, Hyunjin thản nhiên đem mấy gói bánh gấu Seungmin lúc nãy tặng ra ăn, một lời cũng không nói với hắn.

- "Anh là bác sĩ, không biết mấy thứ này rất có hại cho sức khỏe sao?"

Hyunjin nhai rôm rốp, gật đầu:

- "Biết"

Jeongin cau mày:

- "Vậy sao còn ăn?"

- "Vì tôi thích chúng."

Được rồi, là Jeongin hỏi thừa đi. Hyunjin một khi đã ăn, tốt nhất đừng có hỏi lí do!

-" Này, binh đoàn của anh, có hay không ngày mai cũng tiếp nhận bác sĩ?"

Jeongin đang chuyên tâm lái xe, nghe Hyunjin hỏi thì gật đầu:

- "Có."

- "Anh nói cho rõ chút đi, nhận bác sĩ làm những công việc gì? Ngày mai tôi cũng phải tham gia."

- "Huấn luyện."

- "Huấn luyện gì?"

- "Quân binh."

- !!!!!!!!!!!!

- *Beep* " Yang Jeongin nói thêm mấy từ nữa thì cậu bị bắn chắc?!"

Jeongin nhìn Hyunjin tức giận xoay mặt đi, không thèm nhìn mình thì khẽ cười. Còn hắn tuyệt đối sẽ không tiết lộ cho Hyunjin biết chuyện này đâu, chính là đợt tuyển bác sĩ lần này, kẻ khơi nguồn chính là hắn a~

Còn hỏi lí do vì sao hắn làm vậy? Khụ... giống phim Hậu Duệ Mặt Trời cả thôi!!!

_______________

Quả nhiên lời của Jeongin là không sai, ngày hôm sau, bệnh viện XXX của Hyunjin tấp nập các binh đoàn ra vào, trong đó đương nhiên là có Yang Đại Đội Trưởng đáng kính của chúng ta rồi.

Han Jisung tinh mắt, ngay khi bước vào đã nhận ra Jimin, hắn một tiếng hô to gọi cậu:

- "EM DÂU!"

- *Beep* "không nói không ai bảo cậu bị câm đâu Jisung" Hyunjin thầm nghĩ.

Cậu mỉm cười gượng gạo, trong lòng lại âm thầm đem Jisung ra lột sạch quần áo, hung hăng dẫm dẫm đạp đạp, trét ớt trét muối!!!

Được rồi, bác sĩ Hwang đây vẫn là hành động cực kì nương tay rồi đấy, Han Đầu Heo cậu nên tạ ơn trời đất đi!

Jeongin từ lúc mới bước vào bệnh viện đã mang khuôn mặt lạnh, làm cho đa số các bác sĩ y tá trong bệnh viện đều điêu đứng vì vẻ bề ngoài của hắn.

Hyunjin bĩu môi, có gì đâu mà sùng bái hắn, cũng bình thường thôi mà!!!

Cậu khẽ liếc mắt nhìn xung quanh, sau đó luồn lách về phía sau, nhanh chóng trà trộn vào nhóm bác sĩ đã được chọn vào binh đoàn khác.

Không đùa đâu, nếu cứ đứng im tại chỗ, có khi lại bị đưa vào binh đoàn của tên họ Yang kia cũng nên, Hyunjin cậu đây đâu có ngu!

Chỉ tiếc là, mông còn chưa kịp ngồi xuống ghế, Hyunjin đã bị người ta một phát nhấc bổng về chỗ cũ.

- "Ngồi im, bác sĩ Hwang, cậu theo binh đoàn của chúng tôi, nếu còn lộn xộn, tôi không chắc sẽ làm gì đâu."

Jeongin lãnh đạm nói, Jisung, Changbin, Seungmin cùng những người khác bên cạnh cố nén cười.

- "Bác sĩ Hwang à, chơi với Yang Jeongin, tốt nhất là nên chịu thua đi!"
_________________________________

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top