chubby cheeks.

lowercase
ngôn ngữ gen z
keyword : má phính.

☁️

kim tuấn khuê với kim đạo anh là hai anh em, bố mẹ hai người mất sớm, cả hai đành chỉ biết nương tựa vào nhau mà sống.

đạo anh vẫn còn học cấp ba, tuấn khuê thì đã thôi học từ cuối cấp hai, mở một hàng trà sữa ở trước cổng trường của em trai để bán kiếm sống qua ngày.

cuộc sống tuy vất vả nhưng hai anh em họ rất thương nhau và luôn cố gắng vì nhau mỗi ngày. đã có lần đạo anh muốn nghỉ học để đi làm kiếm tiền phụ anh hai nhưng lại bị tuấn khuê ngăn cản quyết liệt. nguyên văn lời anh trai nói với em rằng :

"chỉ cần học thật giỏi là được, học giỏi mới có tương lai xán lạn, còn chuyện kiếm tiền cứ để anh lo. dù trà sữa anh làm không ngon bằng hàng ở đầu ngõ nhưng được cái mặt đẹp trai nên khách vẫn đông hơn bên đó nhiều, không phải lo!"

đạo anh phụ tuấn khuê dọn rửa quán mà cười xém tí làm rớt cả rổ ly thủy tinh, làm anh phải "hành hung" cậu em trai bằng cách cù lét một trận mới thôi.

đó là hoàn cảnh gia đình của anh em họ kim thôi, chứ câu chuyện này nói về vấn đề khác. về chuyện tình yêu của đạo anh và cái cậu đẹp trai cao kều kia kìa.

một ngày nọ, đứa em trai kết nghĩa do bị ép của kim tuấn khuê - phác trình vũ như thường lệ một tuần ba bữa đến quán trà sữa của anh gọi trà đào để uống, mà nay nó còn dẫn theo một người nữa. vừa cao vừa đẹp trai hơn nó (anh tuấn khuê nói vậy), mà lạ là từ lúc vào quán cậu nhóc chẳng nói năng gì, chỉ mãi mê nhìn vào trong nhà anh như kiếm ai ấy.

- có gì hông em trai? sao em nhìn vô nhà anh hoài vậy? - tuấn khuê hỏi vậy thôi chứ thắc mắc thiệt.

trình vũ ngồi kế bên từ cười nhếch mép như tổng tài truyện ngôn tình chuyển qua cười sằng sặc như mới trốn trại, anh không hiểu, cứ nhìn nó với ánh mắt kì thị, còn cậu đẹp trai cao kều kia chỉ "nhẹ nhàng" đánh lên vai nó một cái như muỗi.

- thằng này tên ôn đẩu, nó thích đ-! - trình vũ chưa nói hết đã bị ôn đẩu bịt miệng lại, cậu lườm nguýt nó rồi quay sang cười một cái "muốn đốn cả tim" với tuấn khuê.

- quán mình có nước gì ngon anh nhỉ?

- à, quán anh là quán trà sữa mà ngoài trà sữa ra thì cái gì cũng ngon nha em.

- vậy anh lấy em ly nước lọc.

ủa em?

- em đùa thôi, anh khuê lấy em ly trà đào giống vũ nha!

tuấn khuê cười cười, đi vô trong quầy làm nước, thằng bé này coi bộ đáo để thật, mà anh để ý trên áo đồng phục của ôn đẩu có đề lớp 11C4, tức là học chung lớp với em trai anh. mà sao chẳng bao giờ anh nghe kể trong lớp em có bạn học đẹp trai thế này nhỉ?

- má mày! sao mày nói sẽ giữ bí mật cho tao mà?

- thôi bạn ơi, thời buổi này tin người như vậy là dở rồi!

ôn đẩu muốn kí lủng cái đầu trình vũ ghê, mà tội nó iq đã thấp rồi nên thôi.

- mà sao chẳng thấy 'má phính' đâu nhỉ? - ôn đẩu thì thầm với trình vũ vì sợ tuấn khuê nghe được.

- em kiếm đạo anh em trai anh hả? giờ này là nó đi học thêm vật lý chỗ thầy phương điển rồi, chưa về được đâu. - tuấn khuê bưng ly trà đào được bày trí đẹp mắt ra trước mặt ôn đẩu.

ôn đẩu chết trân, rõ là cậu đã nói nhỏ lắm rồi, còn dùng cả biệt hiệu ít người biết để ám chỉ cờ rút nữa mà sao anh tuấn khuê biết hay quá ta? đã vậy, cậu đánh liều hỏi địa chỉ lớp học vật lý với anh tuấn khuê luôn.

- chỗ thầy phương điển là chỗ nào vậy anh khuê?

- ở cái chỗ khu trọ gần tiệm sách cũ ấy, nói thầy vậy thôi chứ nó bằng tuổi anh, mà sắp tốt nghiệp sư phạm làm thầy giáo nên anh gọi vậy đó.

từ cái hôm định mệnh đó, độ biên ôn đẩu tới quán anh cắm cọc hai tư trên bảy không chừa ngày nào, trình vũ lâu lâu còn xách đít đi đâu đó với đàn anh nghệ đàm của nó, còn đẩu thì không, cứ ăn dầm nằm dề quán anh mãi mà lạ ở chỗ là chẳng bao giờ cậu chàng gặp được đạo anh, thế mà vẫn kiên trì đến là nể. ôn đẩu uống nước trả tiền đầy đủ, lại còn đẹp trai kéo thêm khách cho quán anh nên là tuấn khuê cứ phải gọi là chào đón nhiệt tình. nhưng anh vẫn không đành bán em trai mình cho nhóc cao kều này đâu.

một buổi chiều nọ, tuấn khuê đang bận làm nước bán cho khách trong quầy, trình vũ với ôn đẩu như thường lệ ngồi ở bàn số tám góc trong cùng của quán vừa xem tóp tóp vừa cười hí hí mà theo như lời tốp nữ sinh đang uống nước ở chỗ bàn đầu đó là "đẹp trai mà hơi khùng" ấy, kim đạo anh bất ngờ từ đâu xuất hiện, mà đáng lẽ vào cái giờ này là em phải đang ở chỗ học thêm.

- sao nay về sớm vậy? - tuấn khuê hỏi em trai.

- nay thầy điển cho nghỉ sớm...ừm...em đi nghỉ ngơi nha anh hai, có gì thì gọi em.

đạo anh đi tít vô trong nhà mà không để ý tới hai cậu bạn cùng lớp đang nhìn mình trân trân, tuấn khuê cũng thấy lạ nên lại gần hai đứa hỏi :

- ủa nó bị gì vậy hai đứa biết hông?

- trời! anh là anh người ta mà anh hông biết sao tụi em biết! - trình vũ gắt.

- má tao hỏi thôi làm gì ghê dậy, xí! - tuấn khuê đỏng đảnh bỏ đi chỗ khác, ứ thèm nói chuyện nữa.

ôn đẩu trầm ngâm một lúc rồi bỏ về làm trình vũ í ới gọi theo.

___

- cảm ơn ôn đẩu nhiều, phiền bạn ghê!

- không có gì đâu mà!

ôn đẩu gãi đầu cười ngại ngùng, cậu vừa giúp đạo anh bê chồng tập cao gần đến cả chóp mũi em vào phòng giáo viên. đạo anh cười xinh cảm ơn khiến tim ôn đẩu cứ đập nhanh như mở vũ hội, ôi khó thở quá!

- anh hai mình nói đẩu hay đến quán anh uống nước lắm đúng không?

- à...ừm đúng rồi á!

- đẩu thích anh mình hả?

- đâu có! mình đâu có thích anh khuê!

đạo anh bị bất ngờ trước thái độ chối bỏ đầy dứt khoát của ôn đẩu, cục tạ trong lòng cũng vì được gỡ bỏ mà nhẹ nhõm đi nhiều. thiệt ra là em đã thích ôn đẩu từ tận hồi mới vào mười cơ, mà lúc đó nhìn cậu chàng cứ bị lạnh lùng khó gần như nào ý nên em còn chẳng dám lại gần chứ huống chi là bắt chuyện. đến đầu năm nay mới khá hơn, ôn đẩu còn chủ động nói chuyện với em làm em như mở cờ trong bụng. mà đạo anh lại chưa từng nghĩ tới chuyện ôn đẩu sẽ thích mình.

___

- hê hê - ôn đẩu cười

- gì cười nghe sợ vậy ba? - trình vũ hút trân châu sồn sột, tấm tắc nghĩ nay anh tuấn khuê nấu trà sữa lên tay.

- hê hê hê - ôn đẩu lại cười.

- mày mà 'hê' cái nữa là tao thọc cái ống hút dô họng mày liền à! - gòi trình vũ bắt đầu gắt lên.

mà nó chả hiểu nay thằng bạn thân mình bị gì mà cứ nhìn điện thoại xong cười trông cứ hâm hâm dở dở làm nó chẳng muốn nhận người quen.

- tính lóng như kem, tao xin được số của má phính rồi, vừa kết bạn zalo hí hí - hết hê hê lại chuyển qua hí hí, độ biên ôn đẩu u mê bạn má phính của cậu chàng lắm rồi.

- ghê gớm vậy sao?

- chứ ai như mày, crush anh nghệ đàm bao lâu rồi mà giờ đến nhà người ta ở đâu còn chưa biết - ôn đẩu hất tóc lên mặt.

- ơ hay? nhờ tao mày cũng mới biết quán anh khuê, biết nhà đạo anh đấy thôi!

ôn đẩu định dỏng miệng lên cãi lại, mà bị tuấn khuê nhắc nhở nhỏ tiếng nên đành im bặt, hai người lại bắt đầu một trận lườm nguýt nhau sặc mùi trẻ trâu.

ting ting, tiếng chiếc xì mắt phôn của ôn đẩu thông báo, tin nhắn đến từ đạo anh. ôn đẩu hí hửng trả lời không để cờ rút đợi lâu, trình vũ cũng ráng ngó vào hóng ké.

má phính ♡
[ mình thì lại thích Travis hơn, trông cứ ngầu ngầu ]

[ Sam thì dễ thương quá nhỉ? Phim sắp chiếu phần hai rồi, chừng đó mình sẽ rủ Đạo Anh đi xem cùng mình ]

má phính ♡
[ Ôn Đẩu hứa rồi đó nha ]

[ Không được đổi ý đâu đó :3 ]

[ Tất nhiên rồi ^^ ]

đạo anh và ôn đẩu đang bàn luận về một bộ phim mà cả hai cùng thích, trong phim có cặp đôi sam và travis mà hai người đều nhiệt tình đẩy thuyền. không hẹn mà lại trở thành điểm chung của nhau.

- ối dồi ôi! hẹn hò từ bao giờ thế taaaa? - trình vũ trề môi chọc ghẹo.

- tọc mạch! đi mà lo chuyện của mày với anh nghệ đàm ấy!

- xí! được cờ rút quan tâm phát là quay ra chảnh cún với bạn bè, ghéc! - nó tí ta tí tởn chạy lại chỗ tuấn khuê làm phiền anh cưa gái, không thèm để ý ôn đẩu nữa.

ôn đẩu cũng không thèm đi dỗ trình vũ làm chi, cậu lướt lên lại lướt xuống cuộc trò chuyện ngắn ngủn của cả hai. giấc mơ về việc được đặt môi mình lên chiếc má phính của đạo anh không biết bao giờ mới thành hiện thực.

___

ngày đó có lẽ đã sắp đến gần, khi mà ôn đẩu đã mời đạo anh đi xem phim thành công (đương nhiên là có sự cho phép của tuấn khuê). cậu hí hửng lôi trình vũ đi gần hết mấy shop bán đồ nam ở chợ, chọn cho ra bộ outfit mình ưng nhất mà mất cả buổi chiều.

ôn đẩu vì quá hồi hộp mà không ngủ được, cứ như là con gái sắp đi về nhà chồng. cậu cứ lăn qua lăn lại trên giường, mở điện thoại xem tin nhắn cũ rồi nằm cười hí hí, mãi đến gần hai giờ sáng mới chợp mắt được.

ngày hôm sau, ôn đẩu ăn bận bảnh tỏn, đi con xe cub 50 đến trước quán anh tuấn khuê, nhưng hôm nay không có ở lại uống nước, mà là rước "má phính của cậu" đi chơi một cách quang minh chính đại.

mấy nữ sinh ngồi trong quán cứ chỉ chỉ trỏ trỏ cậu xong rồi bụm miệng cười khúc khích, hoặc là khen cậu đẹp trai, hoặc là trên mặt ôn đẩu có dính gì đó, mà trước khi ra khỏi nhà cậu đã soi gương kĩ lắm rồi nên chắc không có đâu.

tầm năm phút sau đạo anh đi từ trong nhà ra, bận đồ đẹp không kém gì ôn đẩu nhưng tóc vẫn để loà xoà trước trán chứ không vuốt keo lên như cậu. ôn đẩu đưa tay lên chỉnh lại tóc cho em, lại được phen làm đạo anh cười ngại ngùng mà mấy cô trong quán còn hét to lên. ôi mấy bà ơi, có ship sủng cái gì thì cũng đừng có lộ liễu vậy chớ!

đi qua mấy cái đèn giao thông mới đến rạp chiếu phim, ôn đẩu mua nước, đạo anh mua bỏng. không khí xung quanh hai người vui vẻ hoà hợp như một cặp đôi thực sự. bỗng từ đâu có người vỗ vai đạo anh :

- anh đạo anh! anh cũng đi xem phim hả?

- đình hoán?

cậu nhóc đình hoán cao gần bằng ôn đẩu, cười tươi rói nói chuyện với đạo anh, ôn đẩu bất lực không chen vào cuộc trò chuyện giữa hai người được nên chỉ biết đi theo quan sát.

- em đi một mình hả hoán? - đạo anh hỏi.

nhóc lắc đầu, trả lời :

- không, em đi với thầy điển, thầy mời em đi đó!

đạo anh ồ lên, bình thường em cũng để ý thấy phương điển và đình hoán hình như có gì đó với nhau, ai ngờ gì đó là thế này đây. đình hoán nói tiếp :

- em lo đi với thầy sẽ ngượng ngùng không biết nói gì, có anh ở đây rồi thì quá tốt!

đạo anh cười cười, một lúc sau thì "thầy" phương điển cũng đi tới chỗ ba người. cả bốn cùng nhau đi vào phòng chiếu phim. trùng hợp là hai đôi lại còn ngồi cạnh nhau, đạo anh và đình hoán ngồi giữa, phương điển và ôn đẩu ngồi ở hai bên.

lúc xem phim, ôn đẩu bất mãn vì má phính chẳng để ý gì đến cậu, cứ mãi tán gẫu với nhóc đình hoán kế bên làm cậu ghen tị phát điên lên. tuy là phim hành động nhưng vẫn có mấy phân cảnh hơi đáng sợ xuất hiện, lúc ấy, đạo anh hoảng hốt nắm chặt tay ôn đẩu, còn đầu thì dụi vào lồng ngực cậu.

ôn đẩu khoái khoái chảy nước miếng, mà cũng lo rằng đạo anh sẽ nghe được tiếng tim đập nhanh như jikjin 100km/h trên đường cao tốc của cậu. đoạn đáng sợ qua đi, đạo anh ngại ngùng rời khỏi ngực ôn đẩu, tay chưa kịp rút đã bị cậu nắm trở lại. hai người cứ như vậy nắm tay nhau cho đến khi xem hết bộ phim.

xem ra thì, thu hoạch của hôm nay cũng không tệ ha!

____

có được sự cho phép của anh rể, ôn đẩu dăm ba bữa lại sang rủ đạo anh đi đây đi đó. hôm thì tìm được quán này ngon lắm nên mời đạo anh đi ăn thử, hôm thì muốn đọc sách mà không biết sách nào hay nên rủ đạo anh đi để tư vấn cho vài cuốn. ti tỉ lý do, mà chỉ có một điều mà trình vũ, tuấn khuê hay chính ôn đẩu biết rõ, cậu chỉ muốn được ở gần em hơn thôi.

- hôm nay lại là lý do gì nữa đây? - tuấn khuê khoanh tay tra hỏi ôn đẩu.

tự nhiên anh thấy hối hận vì đã để em trai mình lọt vào tay thằng nhóc cao kều này, một tuần bay ngày thì hết năm ngày đạo anh đi bay nhảy với nó rồi. thời gian anh em người ta hàn thuyên tâm sự cũng không có.

cứ cái đà này là phải gả em đi sớm rồi.

- hôm nay em tỏ tình, nếu không được thì em sẽ không đến đây nữa đâu, anh yên tâm. - ôn đẩu nói để tuấn khuê yên tâm chứ còn cậu thì không, nếu má phính mà từ chối, cậu sẽ buồn tình đến chết, mà cũng đau khổ vì không được uống trà đào của anh khuê đó.

tuấn khuê thở hắt ra, vỗ vai ôn đẩu :

- ừ anh cũng buồn nếu đạo anh nó từ chối mày, không có mày quán anh vắng khách hẳn đi, cố lên nhé, để anh đi gọi nó ra.

bán em trai chỉ vì vài mống khách, quả là anh trai tốt.

ôn đẩu đèo em trên con cub 50 quen thuộc, đi đến một cánh đồng hoa cúc vàng ươm. hai người ngồi trên một bãi cỏ xanh, im lặng ngắm hoa.

- đạo anh này. - ôn đẩu bắt chuyện.

- mình nghe. - em trả lời.

- mình thích hai chiếc má phính của đạo anh lắm, mình nghĩ, nếu như hôn lên đó thì cảm giác sẽ thế nào nhỉ?

đạo anh ngại ngùng, màu hồng đã nhuộm trên đôi gò má em.

- nhưng mình không biết phải làm thế nào cả. - ôn đẩu nói tiếp - nên mình đã vô thức chú ý đến đạo anh hơn.

- dần dà, mình đã phải lòng đạo anh mất rồi, liệu-

ôn đẩu chưa dứt câu, môi em đã đặt lên môi cậu một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước. cả đạo anh lẫn ôn đẩu đều đỏ ửng mặt vì ngại.

- mình đã thích ôn đẩu từ lâu rồi, lúc vũ nói đẩu hay đến quán anh mình uống nước, mình đã lo rằng đẩu thích anh mình, nhưng khi đẩu phủ nhận điều đó, mình đã rất vui và nhẹ nhõm.

- nếu đẩu thích má của mình đến vậy, thì cứ hôn thoả thích đi, mình không phiền đâu.

đạo anh nói một tràng, nụ cười tươi rói đã hiện hữu trên gương mặt điển trai của ôn đẩu. cậu vòng tay qua eo kéo em lại gần về phía mình, thủ thỉ nói :

- hôn lên má thì không phiền, vậy để mình ở bên cạnh đạo anh thật lâu thì có phiền không?

___

- cho anh hun mínnnnn!

đạo anh bất lực đưa má ra cho người yêu hôn. chả hiểu sao, quen nhau gần năm trời rồi mà độ cuồng hôn của ôn đẩu chỉ có tăng chứ không có hề giảm đi xíu xiu nào cả. tuấn khuê trêu :

"chắc cái má của đạo anh thơm mùi đào nên thằng đẩu nó mới mê tít dậy đó!"

trình vũ cũng hùa theo chọc :

"làm sơ sơ hoi! làm quá là nó lố lăng! làm quá là nó ô dề nha chưa!"

rồi lát hồi bị phang dép thì đừng mà gọi tên anh nghệ đàm kêu cứu nha vũ.

ôn đẩu nằm bên cạnh đạo anh, đặt môi lên đỉnh đầu em, thì thầm :

- bạn hứa là phải ở bên anh thật lâu ơi là lâu luôn nha ~

- khi nào cái má phính của em biến mất thì em mới hết thương đẩu cơ.

- vậy thì không được rồi, bạn phải thương anh cả đời thôi!

.
.
.
.
.

🍑

1; xin chào, lại là mình, áng mây hồng ☁️ nô lệ của bè chúi harubby đâyyyy ( ꈍᴗꈍ)

2; má phính là một chiếc idea mà mình chợt nảy ra vào một buổi tối chủ nhật lướt twitter và bắt gặp cái má bánh bao của dobby sau đó thì thành fan của ẻm luôn =)))

3; mình nghĩ là mình hợp với kiểu viết văn nhí nhố, không theo một khuôn mẫu nào như thế này nên nếu bạn đọc má phính và cảm thấy thích em nó, thì mình xin cảm ơn bạn rất nhiều ♡

4; hãy để lại bình luận nhé, tuy mình không hay rep (vì không biết rep gì) nhưng mình rất thích đọc những lời nhắn gửi của mọi người để lại cho đứa con tinh thần của mình đó <33

5; lời cuối, nếu bạn đã đọc đến đây, xin cảm ơn vì đã dành tình yêu thương cho harubby, cho treasure thật nhiều. have a wonderful day! ෆ╹ .̮ ╹ෆ

© áng mây hồng ☁️







Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top