Chương 31 ☘️

Trời vào hè, nhiệt độ ban ngày cũng đã tăng cao, không khí trở nên oi bức hơn. Nhân lúc đi lấy tài liệu về, cậu ghé vào quán cafe mua đồ uống cho mọi người, đi cùng còn có trưởng thư ký Song Yerin.

- Tiểu Hồ Ly, Minseokie.

- Hả? Sao ạ?

- Em với sếp tiến triển tới đâu rồi?

- Thì...vẫn như bình thường thôi ạ.

Song Yerin híp mắt nhìn cậu 1 cách dò xét, nhớ lại những cử chỉ thân mật và ánh mắt tình tứ của 2 người từ lúc đi công tác ở Thanh Đô về, cô đoán chắc rằng đã tiến xa hơn chữ "bình thường" rất nhiều.

Có 1 điều cô rất thích ở Minseok là tính cách vô tư, hoà đồng, có trách nhiệm của cậu. Mặc dù cậu là người yêu của sếp tổng nhưng vẫn vô cùng nhiệt huyết với công việc, không hề tỏ ra kiêu căng, ngạo mạn, bỏ bê công việc hay tị nạnh người khác. Mọi người tăng ca cậu cũng ở lại tăng ca, luôn hoàn thành tốt phần việc của mình, không những vậy cậu còn dành thời gian rảnh rỗi san sẻ công việc với mọi người. Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ cậy có người yêu chống lưng mà giở tính kiêu căng hống hách, bắt nạt, chèn ép người khác.

Có thể nói cậu là kiểu người luôn khiến người ta cảm thấy yêu thích, muốn thân cận, muốn kết bạn.

Aida...sao trên đời lại có người đáng yêu như vậy chứ?

- Chị không tin, khai thật đi, hai người đến bước nào rồi? Ừm...có ấy cái kia chưa?

- Chị này!!!

Đùng 1 cái Minseok đỏ bừng mặt, cậu lúng túng suýt đánh rơi cả điện thoại trên tay, thật sự không ngờ rằng bà chị này lại có thể đánh thẳng vào vấn đề như vậy. Là người dày dặn kinh nghiệm trong tình trường, nhìn biểu hiện ngại ngùng của cậu, Yerin đã phần nào nắm được tình hình. Xem ra Tiểu Hồ Ly đã bị ăn sạch sành sanh luôn rồi.

- Hình như chị đoán đúng rồi ha, ây da...ngại cái gì mà ngại, con trai gì mà da mặt mỏng dính vậy hở?

- Chị đừng có ghẹo em mà.

Song Yerin xáp lại gần đưa tay chọt chọt vào vai cậu, thấp giọng thì thầm đủ để 2 người nghe.

- Sao hả? Cảm giác thế nào?

- Chị...

- Chia sẻ chút đi, chị em với nhau không mà.

Minseok bối rối đảo mắt lung tung, đưa tay bưng đôi gò má nóng phừng phừng như bánh bao trong nồi hấp, cậu ấp a ấp úng mãi mới lí nhí đáp được 1 câu.

- Thì...đ...đau ạ.

- Lần đầu thì đau là đúng rồi, nhưng mà sau đó thì sao? có sướng không?

- C...có ạ. Aaa chị đừng hỏi nữa, em chui xuống đất luôn bây giờ.

- Haha, được rồi, không ghẹo em nữa. Có nước rồi kìa mình về thôi.

Hai chị em chia nhau xách đống đồ uống ra xe, quán cũng khá gần cty nên không sợ tan đá gây nhạt vị. Minseok kẹp tập tài liệu vào nách, ôm cốc cafe và trà trái cây trên tay, lon ton chạy sang văn phòng của Minhyeong.

<<Cộc cộc>>

- Vào đi.

Cậu đẩy cửa bước vào, văn phòng ngoài Minhyeong ra còn có thêm 1 người khác nữa. Một cô gái vô cùng xinh đẹp với làn da trắng sứ, mái tóc uốn xoăn thời thượng, ăn mặc sang trọng ngồi vắt chéo chân trên sofa. Minseok nhanh chóng nhận ra cô ấy, thiên kim nhà họ Sin hay còn gọi là đối tượng kết hôn của Minhyeong được gia đình sắp đặt.

Minseok khẽ gật đầu với Hwayoung, vẻ mặt thản nhiên, trên môi treo nụ cười nhẹ, cậu đi đến bên bàn làm việc của anh đặt cốc cafe và tập tài liệu lên đó. Từ lúc Minseok bước vào phòng, ánh mắt anh vẫn luôn hướng về cậu, 1 khắc cũng không rời.

- Nắng như vậy mà còn chạy tới chạy lui, em vừa mới khỏi bệnh đó, lần sau để người khác đi lấy. Có mệt lắm không?

Lee Minhyeong nắm tay cậu, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay bạn nhỏ.

- Chuyện nhỏ thôi mà, vả lại cũng tiện đường nên sẵn đó em ghé lấy luôn.

- Không nghe lời gì hết.

Chất giọng trầm trầm ấm áp, lời nói ra nghe có vẻ như trách móc nhưng lại mang ngữ điệu cưng chiều, sủng nịch và mang theo chút tình tứ. Minseok biết anh đang cố tình thể hiện cho Hwayoung thấy, cậu cười cười, thuận nước đẩy thuyền, phát cơm chó cho người còn lại trong phòng. Sin Hwayoung nhìn 2 người làm những hành động thân mật bằng ánh mắt không thể tin được nhưng rất nhanh sau đó cô đã lấy lại vẻ bình thản, trên môi nở nụ cười nhẹ.

- Minhyeongie, đây là?

- Quên mất, giới thiệu với cậu đây là Minseok, bạn trai của tớ. Minseokie, cô ấy là Hwayoung, bạn học của anh.

Dù đã ngờ ngợ đoán ra được phần nào rồi, nhưng cô vẫn ôm hy vọng là mình nghĩ nhiều. Câu trả lời của anh như sét đánh bên tai, lồng ngực thắt lại đến khó thở, cô đảo mắt qua lại giữa 2 người, cố gắng dò xét xem đó có phải trò đùa hay không. Thế nhưng, Minseok 1 lần nữa khẳng định mối quan hệ giữa cậu và anh khiến Hwayoung chết lặng, cảm giác buốt giá chạy dọc từ đỉnh đầu xuống gót chân.

- Xin chào, rất vui được gặp cô. Tôi là Ryu Minseok, người yêu của Minhyeongie, tôi có nghe anh ấy nhắc đến cô mấy lần.

Ừm...chính xác là 1 lần.

Sin Hwayoung quên cả hít thở, nụ cười đông cứng trên khuôn mặt xinh đẹp. Trong đầu vẫn còn vang vọng câu giới thiệu của anh, trọng tâm trong đó là chữ "bạn trai" và "bạn học". Như bị dội 1 gáo nước lạnh, Hwayoung cố kìm nén cơn run rẩy trong lòng, cong môi nở 1 nụ cười thân thiện.

- Hân hạnh, tôi là Sin Hwayoung.

Phải công nhận 1 điều rằng, người xuất có thân hào môn thế gia, khí chất trên người không hề tầm thường. Dù bị sốc trước thông tin mới nhận được, nhưng rất nhanh cô đã điều chỉnh lại trạng thái, không hề tỏ ra thất thố 1 chút nào. Hwayoung kín đáo quan sát, đánh giá cậu, xem Lee Minhyeong vừa mắt ở điểm nào.

Vóc người hơi thấp, khuôn mặt rất xinh xắn, da trắng, mắt long lanh, không phải kiểu đẹp rực rỡ gây ấn tượng từ cái nhìn đầu tiên, mà là kiểu càng nhìn càng thấy cuốn hút.

Minhyeong thích cái loại Hồ Ly nũng nịu này à? Không thể nào, chắc chắn cậu ấy bị mê hoặc, dụ dỗ rồi.

Minseok nhận ra ánh mắt Hwayoung đang âm thầm đánh giá mình, cả cái nhếch môi khinh thường và đố kỵ kia nữa.

- Em ra ngoài làm việc.

Minhyeong gật đầu, kéo tay cậu đưa lên môi mình, hôn 1 cái thật sâu rồi mới chịu thả ra cho cậu đi. Cảnh tượng vô cùng nhức mắt khiến Hwayoung cắn muốn nát hàm răng, 2 người cứ vô tư thân mật không hề quan tâm tới sự có mặt của cô, xem cô như không khí vậy. Chờ khi Minseok ra ngoài, Hwayoung hít sâu 1 hơi kìm chế sự khó chịu trong lòng, ngập ngừng lên tiếng.

- Minhyeongie, cậu...hai người quen nhau bao lâu rồi?

- À, cũng mới 2 tháng hơn thôi. Nhưng nếu tính từ lúc bắt đầu quen biết thì khá lâu rồi. Cậu ấy và tớ học chung trường Trung học.

Khi Lee Minhyeong lên cấp 3, bố mẹ anh ra nước ngoài công tác thời gian dài, các anh chị đã đi du học hết, em trai cũng theo bố mẹ luôn, còn mỗi anh ở lại không chịu đi. Vì không yên tâm để anh 1 mình, nên họ chuyển trường cho anh sang học cùng trường với Lee Sanghyeok để có người trông nom.

Đến khi tốt nghiệp, Minhyeong nghe theo mong muốn của bố mẹ, ra nước ngoài du học. Và "trùng hợp" là Sin Hwayoung cũng học cùng trường đại học với anh nhưng khác khoa.

Sin Hwayoung mím môi thở hắt ra, thì ra là quãng thời gian đó, sớm biết như vậy thì chuyển trường theo Minhyeong có phải hơn không. Có như vậy thì Minhyeong đâu có bị con Hồ Ly Tinh kia quyến rũ.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top