Chương 16

Buổi tối hôm ấy mãi hơn mười giờ Jennie mới về tới nhà, Minhye trước đó vì lo lắng gọi cho nàng nhưng biết nàng cùng Kim tổng đi ăn khuya nên cũng không lo nữa mà đã tắm rửa đi ngủ trước. Jennie sau khi tắm lại ngủ không được. Nàng vẫn cứ nghĩ đến những cử chỉ rất lạ của Jisoo hôm nay.

Chị ấy hôm nay đưa nàng đi ăn, tuy nói là mình đói nhưng lại cũng không ăn bao nhiêu, hơn nữa lại gọi toàn món nàng thích. Bình thường đi ăn với khách hàng thường là ăn theo khẩu vị của tổng giám đốc và khách nên nàng chưa bao giờ gọi những món mình thích, không biết tại sao chị ấy lại biết được. Nàng rõ ràng cảm nhận được được sự đối đãi đặc biệt của chị ấy giành cho mình, nếu một hai lần thì còn nói là tâm tình chị ấy tốt mà ngoại lệ nhưng rất nhiều lần thì không thể không nghi ngờ.

Ánh mắt Jisoo nhìn nàng luôn có lúc sẽ đặc biệt ấm áp, có lúc giống như nuông chiều. Từ khi nàng vào làm ở công ty chưa bao giờ chị ấy tức giận hay nặng lời với nàng. Sự đối xử thiên vị ấy cho dù có bị mù cũng cảm nhận được. Hơn nữa ngay cả bản thân Jennie cũng cảm thấy mình cũng có một cảm giác đặc biệt đối với cô, dù nàng không định nghĩa được nó nhưng nàng biết bản thân sẽ luôn thích nhìn Jisoo, mỗi khi thấy bóng dáng cô nàng sẽ không tự chủ được ánh mắt mà nhìn theo, khi cô dành cho nàng ánh mắt dịu dàng nàng sẽ cảm thấy vui vẻ, nhiều lúc bị cô trêu ghẹo nàng cũng chỉ thẹn thùng chứ không hề tức giận.

Rất nhiều suy nghĩ muộn phiền nên mãi tới khuya thật khuya Jennie mới ngủ được, kết quả là sáng mai dậy đầu có chút đau. Nhưng bởi vì ở công ty rất nhiều việc nên vẫn phải sốc lại tinh thần mà thay đồ đi làm. Trên xe buýt vì đã gần tết nguyên đán nên các sinh viên đã được nghỉ học về quê hết, xe buýt cũng vì vậy mà rộng rãi hơn. Jennie ngồi tựa đầu vào cửa sổ tâm trạng có chút uể oải, Minhye thấy vậy liền hỏi.

"Sao vậy, tâm trạng mới sáng sớm đã không tốt?"

Jennie cũng không thể nói thật đành nói.

"Cũng không có gì, chỉ nghĩ tới tết năm nay không về cùng gia đình ăn tết được nên có chút buồn."

Thực ra lý do này cũng không phải là nói dối. Bởi vì mới vừa vào công ty chưa bao lâu, tiền tiết kiệm cũng đã dùng hết trong quảng thời gian làm luận án tốt nghiệp nên Jennie không còn nhiều tiền. Tiền lương và thưởng của nhân viên mới cũng không là bao nên nàng quyết định không về quê ăn tết nữa mà gửi hết số tiền ấy về cho gia đình. Ba mẹ nàng mới đầu còn không đồng ý mà nhất quyết muốn nàng về nhưng sau khi nghe nàng thuyết phục một hồi cũng đồng ý, còn không quên than thở một hồi rồi khuyên nàng về công ty nào gần nhà mà làm. Mãi sau đó anh trai nàng nói đỡ cho nàng thì ba mẹ mới chịu buông tha.

Hai mươi hai tuổi chưa một lần ăn tết xa nhà tất nhiên là sẽ cảm thấy rất buồn rồi. Minhye cũng không nghi ngờ gì mà chỉ thở dài vỗ vai an ủi nàng. Dù sao nhà Minhye cũng gần hơn nên về thuận tiện hơn nàng nhiều.

....

Tất niên của công ty diễn ra vào ngày cuối cùng làm việc. Sau một năm làm việc vất vả cuối năm xoã một trận cũng thoải mái. Tiền lương và thưởng của nhân viên chính thức làm lâu năm cũng rất khá nên tâm trạng ai cũng vui vẻ, ai cũng hướng tổng giám đốc mời rượu và chúc mừng nên không tránh khỏi có chút quá chén, đã thế các nhân viên văn phòng còn kéo nhau đi tăng hai ở Karaoke và nhất quyết kéo tổng giám đốc đi cùng, Jisoo cũng hiếm khi được một lần không từ chối.

Vào quán karaoke lại uống thêm một hồi liền bắt đầu có người say khướt. Cô dù tiểu lượng cũng tốt nhưng cũng không ngoại lệ mà đầu váng mắt hoa. Jennie cũng may có Jisoo che chở nên chỉ uống rất ít, là người tỉnh táo hiếm hoi còn xót lại.

Sau khi ca hát sảng khoái mọi người cũng lần lượt kéo nhau ra về. Jennie đỡ cô ra ghế chờ ở đại sảnh rồi lại thay cô đi trả liền sau đó lại dìu cô ra xe. Một đoạn đường không ngắn cũng khiến nàng mệt đến thở gấp. May mà Jisoo cũng không say bất tỉnh nhân sự nếu không nàng cũng không biết cách nào đưa cô ra tới đây.

Chỉ có điều Jennie vẫn chưa có thời gian học lái xe cho nên hiện tại hai người đã yên vị trên xe nhưng nàng cũng chỉ biết ngồi im nhìn cô, Jisoo lúc này khuôn mặt vì rượu nên có chút đỏ, có lẽ đây là lần đầu tiên nàng thấy cô đỏ mặt, khuôn mặt hiện tại bớt đi vài phần lãnh đạm lại thêm vài phần yêu mị. Kim tổng thế này lại càng đẹp hơn bình thường gấp trăm lần. Jennie có chút luống cuống không dám nhìn thẳng.

Jisoo vốn đang nhắm mắt như đang ngủ bỗng nhiên hơi hé mắt nhìn sang người đối diện. Jennie vốn đang nhìn trộm cô nên không kịp thu lại ánh mắt, hai ánh mắt chạm nhau Jennie có chút hốt hoảng liền quay mặt đi. Bỗng nhiên bàn tay lành lạnh của Jisoo đưa lên kéo khuôn mặt nàng quay lại phía cô rồi nói.

"Nhìn lén lại còn trốn sao?"

Jennie đỏ mặt tránh né rồi nói.

"Em đâu có."

Jisoo mỉm cười có chút yêu mị lại nói.

"Không thành thật, có tin tôi sẽ trừng phạt em không?"

Jennie cả người khẽ run lên, giọng nói của cô khi say thực sự có chút khiến người nghe muốn mất hết năng lực tự chủ. Thật giống như hồ ly chuyên đi dụ người.

Không khí vốn đang ám muội lại bị tiếng chuông điện thoại của Jennie phá tan, người gọi đến là Minhye, bạn tốt của nàng thấy nàng vẫn còn chưa về nên gọi điện hỏi. Jennie nhìn Jisoo rồi có chút bất đắc dĩ mà nói.

"Chắc chưa về ngay được, Kim tổng chị ấy còn say không có lái xe được. Cậu cứ ngủ trước đi mai lên tàu sớm, tớ có chìa khoá rồi đừng lo cho tớ."

Minhye nghe vậy cũng yên tâm cúp máy. Jennie lại nhìn sang Jisoo, cô cũng lên tiếng.

"Tôi thế này xem ra không lái xe được. Trước tiên đi taxi về rồi mai tới lấy xe cũng được."

Jennie nghe vậy cũng thấy đó là cách duy nhất nên liền nghe lời xuống đi bắt taxi. Jisoo sau khi lên taxi cũng chỉ nói địa chỉ của cô cho tài xế xong lại khẽ nhíu mày muốn ngủ. Jennie thấy vậy liền đưa vai lại để cô dựa vào vai mình cho thoải mái hơn. Cô cũng không khách khí mà dựa vào im lặng ngủ.

Lúc xe tới nơi Jennie nhận ra đây là một khu chung cư cao cấp, có bảo vệ bên ngoài. Cũng may nhận ra Kim tổng nên họ cho vào. Jennie không biết phòng của Jisoo nên chỉ có thể hỏi chị ấy, hỏi lần thứ hai mới nghe chị ấy trả lời.

"Tầng 3 phòng 301."

Jennie cũng không hỏi thêm liền dìu cô vào thang máy rồi đi lên lầu. Phòng của cô cũng không khó tìm nên chỉ một lát là tới. Jisoo không có dùng chìa khoá mà dùng mật khẩu, Jennie không biết làm gì lại phải cầu cứu chị ấy. Cô trong mơ hồ đọc ra một dãy số...

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top