Tên hán việt: Nan triềnTác giả: Ngư SươngThể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Nhẹ nhàng , Phát sóng trực tiếp , Đô thị tình duyên , Ngược tra , 1v1 Thị giác tác phẩm: Chủ thụ Vai chính: Lục Chẩm Thu, Cận Thủy Lan ┃ vai phụ: Đường Nghênh Hạ ┃ khácEditor: MeiTruyện chỉ được đăng tại Wattpad.Vui lòng không reup, không cover, không chuyển ver sang bất kỳ nền tảng nào khác.Mong mọi người tôn trọng công sức của mình. Xin cảm ơn.Lời nhắnBản edit có tham khảo dịch từ Wiki.Cảm ơn mọi người đã đọc và góp ý!…
Weibo: Dear- cẩm cam【 văn án viết ngày 31.10】Diệp Nha là một yêu tinh nhỏ thuộc tộc hoa cỏ, đang ở đầu giai đoạn ấu tể(*), vừa mới tròn một trăm tuổi, vì muốn cứu vớt gia tộc khỏi cảnh bị giết hại, Diệp Nha đã xuyên sách.*Ấu tể: hạt giống thực vật hay cây con.Nguyên chủ là nữ phụ rắn rết, hệ thống muốn cô thay thế nguyên chủ đã chết, hoàn thành nhiệm vụ.Yêu cầu cô phải tội ác chồng chất, tàn nhẫn, độc đoán; phải chèn ép được vai chính, cướp đoạt được tài nguyên, và muốn cô ở ngay thời điểm mà nam chính thống khổ nhất cho hắn một đao trí mạng.Diệp Nha gật đầu rất nghiêm túc, đạo lý đều hiểu cả, nhưng mà...."Chú ơi, tội ác chồng chất là gì ạ?""......" Nhìn nữ phụ ba tuổi rưỡi sắp ác độc, hệ thống thực sự buồn bực.*Diệp Nha dựa theo yêu cầu nhiệm vụ, vô cùng thành thật muốn trở thành một nữ phụ hắc hóa, nhưng lần nào cũng đi ngược lại kết quả mà hệ thống kỳ vọng, mắt thấy tiến độ nhiệm vụ cứ kéo ngược mãi, cuối cùng hệ thống cũng sụp đổ: "Bảo bối, rốt cuộc thì con là giống loại gì thế? Chú đã gặp qua mẹ con, rõ ràng mẹ con là hoa ăn thịt người cơ mà, vô cùng, vô cùng hung ác cơ mà!"Gen di truyền rất trâu bò mà các người hay nói đâu rồi?Diệp Nha đang ở đằng kia nghịch bùn, thanh âm non nớt vang lên: " Ba ba con là cỏ 4 lá, cho nên con cũng là cỏ 4 lá ~"Hệ thống: "......" Gen di truyền quả thật trâu bò!Link convert: https://wikidich.com/truyen/hac-hoa-nu-xung-ba-tuoi-ruoi-XkZGBlS4CA_yNQls…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…