Downfall



Sau khi JiHoon mất tích một cách bí ẩn, giống hệt như WooSeok trước đó, bầu không khí xung quanh HanWool bắt đầu trở nên đặc quánh, nặng nề như một lớp sương độc vô hình. Khuôn viên trường đại học vốn nhộn nhịp nay trĩu xuống, mỗi bước đi đều mang theo cảm giác bị người khác dõi theo sau lưng.

Cảnh sát xuất hiện nhiều lần, nhưng họ chẳng tìm thấy gì ngoài vài câu trả lời lặp đi lặp lại và những cái lắc đầu bất lực. Họ hỏi han từng sinh viên, rà soát camera, lục lại dữ liệu di chuyển, nhưng kết quả vẫn chỉ là một vòng tròn rỗng tuếch. Không có tang chứng, không có nhân chứng, không có dấu vết. Những vụ mất tích như bị xóa sạch khỏi thực tại.

Dần dần, hành lang bắt đầu đầy những tiếng thì thầm, những lời đồn, ban đầu nhỏ như tiếng muỗi kêu, rồi lan rộng như dịch bệnh. Những ánh mắt liếc ngang dọc, và những câu nói đùa độc ác trở thành biệt danh:

"Nam thần Độc dược.", "Ai lại gần Pi HanWool là mất tích hết.", "Đẹp trai nhưng có điềm xui."

Bởi lẽ, những người bị thu hút bởi HanWool rồi tiếp cận anh... đều biến mất.

HanWool nghe thấy, nhưng không đáp lại. Anh không tin vào những kiểu đồn đoán rẻ tiền ấy, anh cũng không tin vào mê tín vớ vẩn, cũng không nghĩ mình mang vận rủi cho ai. Nhưng khi nhìn lại, sự trùng hợp ấy rùng rợn đến mức làm sống lưng anh nổi gai. Hai người biến mất liên tiếp, và họ đều có liên quan với anh...

Anh bắt đầu để ý hơn, ban đầu chỉ là vô thức. Rồi thành một nỗi cảnh giác mơ hồ, như thể bản năng đang cảnh báo về điều gì đó đứng ngay sau lưng anh. HanWool quan sát GeonYeob kỹ hơn, không còn bằng ánh mắt của người yêu, mà là ánh mắt của một người đang đứng trước thứ gì đó không thể gọi tên.

Và những thay đổi trong hành vi của GeonYeob, những điều trước đây HanWool từng bỏ qua, giờ hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết.

GeonYeob thường biến mất vào ban đêm với lý do "đi thư viện", "đi làm thêm". Nhưng ánh mắt hắn khi rời nhà lại quá sáng, quá bình thản, như thể hắn biết chính xác mình sắp làm gì và sẽ làm rất tốt điều đó. Ngay cả khi HanWool vô tình nhắc đến tên JiHoon hay WooSeok, nụ cười của GeonYeob sẽ đóng băng chỉ trong nửa giây, quá nhanh để người bình thường nhận ra, nhưng không thể lọt khỏi mắt anh. Và những lần hắn nổi nóng một cách vô lý khi anh quan tâm đến những vụ mất tích. Và quan trọng nhất là mùi.

GeonYeob luôn sạch sẽ một cách ám ảnh. Quần áo phẳng phiu, tóc gọn gàng, ngay cả giày cũng không dính một hạt bụi. Nhưng đôi khi, khi hắn ôm HanWool từ phía sau hoặc lướt qua anh trong góc bếp, anh thoáng ngửi thấy một mùi hương lạ lùng, sắc lạnh, pha trộn giữa kim loại và một thứ hóa chất chua loét. Mùi này không xuất hiện trên quần áo, mà dường như bám vào da thịt hắn, như thể đã thấm vào từng lỗ chân lông.

HanWool không dám hỏi, không dám kết luận. Nhưng nỗi sợ, thứ chưa bao giờ tồn tại giữa hai người, bắt đầu len lỏi vào lòng anh.

Chiều hôm đó, trời mưa xối xả. Những giọt nước rơi trên cửa kính tạo thành âm thanh đều đặn như nhịp đập của một trái tim đang phân rã.

GeonYeob nói rằng hắn phải đi mua sách gấp. Hắn hôn nhẹ lên trán HanWool trước khi ra cửa, nụ cười hiền lành đến mức khó mà nghi ngờ. Nhưng ngay khi cánh cửa đóng lại, một thôi thúc kỳ quái kéo lấy anh, như một trực giác sinh tồn, mạnh mẽ đến mức anh không thể lý giải.

Anh đứng bật dậy, đi thẳng đến phòng học của GeonYeob.

Căn phòng gọn gàng đến mức vô cảm, mọi thứ được sắp theo góc 90°, sách vở xếp theo kích cỡ, bút được đặt song song như thước thẳng. Không có bụi, không vật dụng thừa, sự hoàn hảo ấy khiến nơi này không mang hơi thở của một thiếu niên, mà giống như một hiện trường đã được dọn dẹp.

Mắt HanWool vô thức liếc xuống gầm giường. Một chiếc hộp kim loại cũ kỹ, khóa bằng mã số, bị nhét nửa dưới gầm giường, như cố tình giấu đi nhưng lại quá sơ suất, hoặc quá tự tin.

HanWool biết GeonYeob cất giữ một số thứ cá nhân, nhưng anh chưa bao giờ để ý đến nó. Tim anh đập dội lên, nhưng thay vì tháo chạy, anh quỳ xuống. Bàn tay hơi run, nhưng vẫn đưa ra chạm vào ổ khóa.

HanWool loay hoay với chiếc khóa, thử những mật mã mà anh nghĩ GeonYeob thường dùng: ngày sinh của anh, sinh nhật của hắn, ngày họ bắt đầu yêu nhau. Không có gì hoạt động.

Cho đến khi anh dừng lại, nghĩ đến một con số mà cả hai từng cười đùa, ngày mà GeonYeob "chiếm" được anh lần đầu tiên, ngày mà hắn siết chặt cổ tay anh và thầm nói: "Từ hôm nay, anh thuộc về em."

HanWool nhập số.

Klick.

Chiếc hộp mở ra.

Và thế giới của anh... lặng đi. HanWool ước gì... giá như bên trong là nhật ký tuổi mới lớn, hay mấy lá thư tình vô hại, nhưng trong đó hoàn toàn không có thứ gì mang hơi thở của GeonYeob mà anh biết. Thay vào đó là một tập tài liệu dày cộp.

Hồ sơ, ảnh chụp, thông tin cá nhân, lịch trình chi tiết của WooSeok và JiHoon. Kèm theo những ghi chú viết tay bằng mực đỏ: Quá thân mật. Đã cảnh báo. Loại bỏ.

HanWool run tay, anh chưa kịp thở thì ánh mắt anh lại dừng lại ở một vật khác, nhỏ bé nhưng sắc lẹm hơn bất kỳ con dao nào. Một chiếc vòng bạc nằm chơ vơ trong góc hộp, HanWool nhận ra chiếc vòng ấy. Đó là chiếc vòng mà anh đã tặng JiHoon trong buổi tiệc chia tay nhóm dự án. Bị bóp cong đến mức biến dạng, như thể có ai đó đã siết bằng tay trần, hoặc cố tình nghiền nát nó.

Tim HanWool đập dồn dập, nhói đến đau. Lật xuống đáy hộp, một bản in sơ đồ một căn nhà kho cũ ở ngoại ô, với những nét đánh dấu vị trí hệ thống thoát nước, tường cách âm và cửa ra vào.

Và cuối cùng... Một đoạn băng ghi âm kỹ thuật số nằm bên dưới, được chôn vào nơi sâu nhất của những tập tài liệu dày, như trọng tâm của tất cả mọi thứ đang chờ anh chạm vào.

HanWool ngập ngừng đưa tay đến, các ngón tay run lên vì sợ. Anh không biết mình sắp nghe cái gì. Nhưng một phần của anh, phần vẫn còn tỉnh táo, biết rõ rằng sau khi nghe đoạn ghi âm này, anh sẽ không thể quay lại cuộc sống như trước nữa.

Tay HanWool run rẩy đến mức anh phải siết chặt máy ghi âm bằng cả hai bàn tay để nó không rơi xuống. Dây tai nghe lạnh buốt như dây thừng siết quanh cổ, nhưng anh vẫn cắm vào, như thể cần một bằng chứng cuối cùng để chắc chắn rằng mình không phát điên. Tim anh đập nhanh một cách mất kiểm soát, mạnh đến mức như muốn bật tung khỏi xương sườn.

Anh nuốt một hơi, nhấn nút phát.

Âm thanh đầu tiên vang lên là giọng của GeonYeob. Một giọng nói quen thuộc, dịu dàng, nhưng ở đây... lại mang theo một tầng rung trầm đầy độc tính. Một thứ gì đó chập chờn, méo mó, lẫn với hơi thở đều đều của một kẻ đang thưởng thức cơn rạo rực bệnh hoạn của chính hắn.

GeonYeob (thì thầm, bình thản đến rợn người): "Anh đã nhìn vào anh HanWool quá lâu. Anh nghĩ... anh có thể cướp đi nụ cười của anh ấy khỏi tôi sao?"

Một khoảng lặng ngắn, rồi tiếng sợi dây trói căng ra, tiếng kim loại lạo xạo, và ngay sau đó là giọng WooSeok, đầy sợ hãi đến mức vỡ vụn.

WooSeok (gào thét, nghẹn lại vì hoảng loạn): "Không! Làm ơn! Tôi xin lỗi! Tôi không có ý đó! GeonYeob! Tôi không có gì với HanWool! Chúng tôi chỉ là bạn!"

HanWool siết chặt tai nghe. Chỉ riêng việc nghe thấy tên mình vang lên trong cơn tra tấn cũng khiến anh muốn nôn. Rồi giọng của GeonYeob trở lại, không còn nhẹ nhàng, không còn che giấu. Nó như một con quỷ vừa tháo bỏ lớp mặt nạ cuối cùng.

GeonYeob (tiếng rít): "Dối trá! Anh nghĩ tôi không thấy sao? Anh làm bẩn anh ấy! Tôi phải thanh tẩy. Anh ấy là của tôi. Của tôi... của tôi... của tôi..."

Từng chữ "của tôi" như được nói trong trạng thái ngây ngất, điên cuồng, vừa sở hữu vừa nhục dục, như hắn đang vuốt ve một hình bóng không ai nhìn thấy ngoài hắn.

Rồi tiếng kim loại vang lên. Âm thanh sắc lẻm, cọ xát vào thứ gì đó mềm. Thịt? Xương? Tiếng rên bị bóp nghẹt, xen kẽ những tiếng nức nở như linh hồn bị kéo khỏi cơ thể. Và cuối cùng là tiếng hét thất thanh bị cắt đứt đột ngột, thay vào đó là âm thanh rào rào đáng sợ, sủi bọt kinh khủng của một loại chất lỏng nào đó đang ăn mòn.

Tai nghe tuột khỏi tay HanWool, rơi xuống sàn phát ra tiếng "cạch" nhỏ đến đáng sợ. Nhưng anh không còn nghe thấy gì nữa, mọi thứ trong người anh đông cứng lại. Khuôn mặt lạnh lùng của anh giờ đây trắng bệch, đôi mắt vốn đã trầm tĩnh giờ chứa đựng sự kinh hoàng tột độ, không thể tin nổi. Anh nhận ra mùi hóa chất kia, thứ mùi anh từng ngửi thấy thoáng trên cổ tay, sai gáy GeonYeob. Đó không phải là sách vở, không phải là nước hoa.

Đó là mùi của sự hủy diệt, mùi của Axit Fluoroantimonic.

Tất cả tình cảm, hơi ấm, những khoảnh khắc dịu dàng mà HanWool từng nâng niu... trong một khoảnh khắc đổ sụp, rơi vỡ nặng nề, để lộ sự thật khủng khiếp nhất. GeonYeob không chỉ là người yêu anh. Hắn là một kẻ giết người hàng loạt ẩn mình dưới lớp vỏ bọc của một cậu học sinh ngoan ngoãn. Tất cả những người biến mất đều bị hắn giết, bị phân xác, bị tiêu hủy đến mức không còn dấu vết.

Căn phòng yên tĩnh đột ngột trở thành một nhà xác vô hình, lạnh lẽo, đặc quánh, bóp nghẹt hơi thở anh. HanWool cảm thấy mọi hơi ấm, mọi lời yêu thương mà GeonYeob từng dành cho anh, đều là sự giả dối kinh tởm, được xây dựng trên xương cốt và máu của những người vô tội.

Bên ngoài, mưa đập vào ô cửa kính như hàng trăm móng tay cào lên tường. Nhưng trong căn phòng này, HanWool chỉ nghe được một âm thanh duy nhất, tiếng tàn tro của niềm tin đang cháy khét, từng mảng rơi xuống.

HanWool thấy dạ dày trào ngược. Anh cúi xuống, nhưng chỉ nôn khan, từng cơn co giật dữ dội như muốn xé rách cả lồng ngực. Anh muốn hét lên, muốn chạy trốn, muốn xóa hết ký ức về nụ cười của GeonYeob khỏi đầu mình. Nhưng đôi chân anh không nhúc nhích được, cơ thể anh như bị xiềng lại bằng chính nỗi kinh hoàng mà GeonYeob đã gieo xuống.

Nếu GeonYeob đã giết tất cả những người từng đến gần anh...

...thì điều gì sẽ xảy ra khi hắn biết anh đã mở chiếc hộp này?
...khi hắn biết anh đã nghe đoạn băng này?

Và tệ hơn...

Hắn sẽ làm gì khi biết anh bắt đầu... sợ hắn?

Khi GeonYeob mở cửa căn hộ, hắn lập tức nhận ra có điều gì đó không ổn. Không phải bằng mắt, mà bằng bản năng của một kẻ lẩn khuất trong tội lỗi. Không phải tiếng động, không phải mùi lạ, mà là sự tĩnh lặng bất thường, đặc quánh như một lớp hơi lạnh bám vào da thịt. Cánh cửa phòng học hé mở, ánh đèn vàng hắt ra lờ mờ.

HanWool đứng giữa phòng khách, cô độc như một bóng người vừa bị bứng khỏi thế giới của chính mình. Áo anh nhàu nát, tay run rẩy đến mức những tờ hồ sơ sắp tuột khỏi kẽ ngón tay. Chiếc máy ghi âm trong tay anh vẫn còn đỏ đèn, bằng chứng không thể chối cãi rằng anh đã nghe tất cả.

Ánh mắt HanWool nhìn hắn không còn là sự dịu dàng vốn có. Không còn lý trí, không còn sự kiên nhẫn từng khiến anh dễ dàng xoa dịu mọi cơn bốc đồng của GeonYeob. Thứ còn lại chỉ là nỗi sợ hãi tuyệt đối, căng thẳng đến mức khiến mạch máu trong mắt đỏ ngầu. Anh nhìn hắn như nhìn một sinh vật đang trồi lên khỏi hố sâu, một thứ không thuộc về con người.

GeonYeob khựng lại, nhưng chỉ trong một phần giây. Hắn vẫn khép cửa lại bằng động tác chậm rãi và bình thản, như thể vừa trở về nhà sau một ngày làm việc bình thường. Hắn nhìn thấy tất cả, nhưng tuyệt nhiên không hỗn loạn. Hắn không giật mình, không phủ nhận, thậm chí còn chẳng buồn tỏ ra bối rối. Hắn bước đến gần HanWool, ánh mắt tràn đầy dịu dàng đến bệnh hoạn, như thể hắn vẫn còn đang nhìn người yêu mình chứ không phải người đang khiếp đảm trước hành động của hắn.

"Anh HanWool." Giọng hắn mềm như tơ, không cao, không thấp, không hối lỗi. "Anh tìm thấy rồi sao?"

HanWool cố mở miệng, nhưng giọng anh khô khốc như cổ họng bị ai cào rách. "Em... em đã làm gì vậy? WooSeok... JiHoon... Em đã giết họ sao?" Mỗi chữ như cắt toạc cuống họng, như thể chỉ cần nói ra cũng khiến anh tự tổn thương.

GeonYeob đặt túi xuống sàn. Tiếng va nhẹ vang lên giữa khoảng không yên tĩnh, khiến HanWool giật thót. Anh lùi lại theo phản xạ với mỗi bước tiến của hắn, cho đến khi lưng va mạnh vào thành ghế sofa.

"Vâng." GeonYeob trả lời mà không hề chớp mắt, "Em đã làm. Em làm tất cả vì anh."

Hắn ngồi xuống cạnh HanWool, không quá gần nhưng đủ khiến không khí xung quanh như bị bóp nghẹt. Ánh mắt hắn trong veo, chân thành đến rùng mình, như thật sự tin rằng bản thân vừa làm điều đúng đắn nhất thế giới.

"Anh phải hiểu," giọng hắn như đang dỗ dành một đứa trẻ khóc. "Họ muốn cướp anh khỏi em. Họ nhìn anh... chạm vào anh... nói những thứ bẩn thỉu về anh. Em không thể chịu đựng được. Em nghe hết, em thấy hết, và em không thể chịu nổi."

HanWool run lên, lắc đầu liên tục, nhưng GeonYeob vẫn tiếp tục, giọng vẫn mềm đến đáng sợ:

"Anh là của em. Thứ thuộc về em thì không ai được phép đụng vào."

GeonYeob đứng dậy, bước chậm rãi, thong thả như đang tận hưởng khoảnh khắc được nói ra sự thật của mình. "Anh biết không, khi em nhìn thấy cơ thể họ... tan rã trong axit, em thấy yên bình lắm, thanh thản nữa."

Hắn nghiêng đầu, mỉm cười mơ màng như hồi tưởng một ký ức đẹp. "Vì từ giây phút đó, không còn ai có thể nhìn anh, không còn ai có thể làm anh phân tâm. Anh mãi mãi chỉ là của một mình em."

Từng lời của GeonYeob rót vào tai HanWool như chất độc ngọt, tẩm đầy sự điên loạn tình dục và chiếm hữu đến mức anh cảm thấy da mình tê rần, lạnh buốt. Tình yêu? Không. Đây là sự chiếm hữu bị bóp méo, là mê sảng tự thuyết phục bản thân rằng tội ác là một cách chăm sóc.

"Anh... anh không thể ở bên em được nữa." HanWool lắp bắp, hai tay siết chặt tập hồ sơ như muốn che chắn bản thân. Nỗi sợ hãi đã nuốt chửng mọi cảm xúc khác. Môi anh run, toàn thân co rút lại như một con người đang nhận ra mình sống chung với kẻ sát nhân mà anh từng tin tưởng.

"Chúng ta... chia tay đi. Em... em là một con quái vật."

Khoảnh khắc đó, thời gian như khựng lại.

Từ "chia tay" rơi vào không khí như tiếng kim loại lạnh toát đánh vỡ nửa linh hồn còn lại của GeonYeob. Hắn đứng chết lặng, một lớp bóng tối bất động phủ lên mặt hắn, làm nụ cười dịu dàng méo mó thành một thứ gì đó rất khác.

Đó là sợi dây cuối cùng níu giữ tàn tích lý trí trong đầu hắn, và giờ nó đã đứt. Hắn đã giết người vì HanWool. Hắn đã làm những điều kinh khủng nhất, dơ bẩn nhất, tàn nhẫn nhất chỉ để giữ anh ở lại trong lòng bàn tay mình. Và tất cả... lại trở nên vô nghĩa chỉ vì một câu nói?

Khuôn mặt vô cảm của GeonYeob bỗng méo mó lại như bị bóp nát từ bên trong. Cơ hàm hắn giật mạnh, đôi mắt mở to đến mức màng mắt căng đỏ tưởng chừng muốn bật khỏi hốc mắt. Con ngươi co rút lại chỉ còn một chấm đen run rẩy, như của một con thú vừa bị bứt khỏi con mồi của nó.

Trong đầu hắn, những tiếng gào thét của nhân cách chiếm hữu vang lên dữ dội, từng tiếng như móng vuốt cào vào hộp sọ. Nó nuốt trọn mọi phần lý trí còn sót lại, nghiền nát từng lớp bản thể thật của hắn.

"Chia tay? Không..." Hắn lặp lại trong hơi thở đứt quãng, như bị xé đôi. Trong tích tắc, hắn gào lên. Một tiếng gầm đứt đoạn, rít qua kẽ răng như tiếng thép cào vào bê tông. "KHÔNG! Anh không được phép rời xa em!"

Giọng hắn vỡ vụn, cao thấp hỗn loạn, như thể bên trong hắn đang tranh nhau nói, tranh nhau giành quyền kiểm soát. Từng chữ bật khỏi miệng hắn như mảnh kính vỡ.

"Em đã làm tất cả vì anh! Anh nghĩ anh có thể bỏ em sao? Anh là của em!"

Trước khi HanWool kịp hiểu chuyện gì, GeonYeob đã chộp lấy anh. Bàn tay từng dịu dàng nâng niu giờ siết chặt như nanh vuốt của thú săn mồi. Những ngón tay hắn bóp chặt lấy cánh tay và vai HanWool, tàn bạo đến mức móng tay hằn đỏ lên da thịt. GeonYeob kéo giật cơ thể anh áp vào ngực hắn như thể muốn dính chặt anh vào bản thân.

"Buông ra! GeonYeob! Buông ra!" HanWool vùng vẫy, tiếng kêu nghẹn trong hoảng loạn, hai chân đạp mạnh vào sàn, nhưng lực của hắn vượt xa nỗi sợ của anh.

"Không bao giờ!" GeonYeob gầm lên, hơi thở phả vào mặt anh nóng hừng hực, đầy mùi ám ảnh. "Nếu anh rời xa em, anh sẽ chết. Nếu anh chết... anh sẽ mãi mãi thuộc về em! Không ai có thể cướp anh khỏi em nữa!"

Lý trí hoàn toàn sụp đổ, GeonYeob lúc này không còn là GeonYeob nữa. Trong đầu hắn, mọi giới hạn, mọi ranh giới đạo đức đều bị thiêu rụi. Nhân cách điên loạn vùng lên thống trị hoàn toàn, để lại một GeonYeob méo mó, bệnh hoạn, và tuyệt vọng đến mức phá hủy.

Hắn không nhìn thấy HanWool - người yêu, người quan trọng nhất với hắn. Thứ hắn thấy chỉ là vật sở hữu đang cố bỏ trốn khỏi lồng ngực hắn, cố phá vỡ xiềng xích hắn đã tự tay rèn nên bằng máu và tội ác.

Một tiếng thì thầm tăm tối len vào ý thức:

"Nếu anh ấy chết, thì anh ấy sẽ thuộc về mày mãi mãi."

Một tia rợn ngợp chạy qua sống lưng hắn. Và rồi sự điên cuồng đó bùng cháy.

GeonYeob siết mạnh hơn, bước chân loạng choạng nhưng đầy sức nặng. Trong cơn cuồng loạn, hắn kéo giật HanWool rồi quật thẳng anh xuống nền gỗ. Cú rơi quá nhanh, quá bất ngờ, HanWool không kịp chống đỡ.

Một tiếng rắc khô khốc của một vật gì đó bị gãy vụn.

HanWool ho khan một tiếng cuối cùng, rồi im bặt. Đôi mắt anh mở to, mang theo nỗi sợ hãi đông cứng, như thể linh hồn anh chưa kịp chạy thoát đã bị bóng tối nuốt trọn.

Cơ thể mảnh mai của Pi HanWool - tượng đài của trường, người anh mà cậu bé trung học ngày nào yêu say đắm, người đàn ông mà Park GeonYeob đã giết người để bảo vệ, giờ nằm bất động trên sàn, đôi tay buông thõng.

Không còn hơi thở. Không còn sự sống. Lạnh ngắt.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn hộ, nuốt trọn tiếng dằn vặt, tiếng cầu cứu, cả tình yêu méo mó còn sót lại.

GeonYeob đứng đó, vai run nhẹ vì hơi thở nặng nề và gấp gáp. Trong vài giây, ánh mắt hắn trống rỗng, như thể tâm trí vừa rơi xuống vực sâu không đáy. Nhưng rồi... một thứ gì đó thay đổi.

Khuôn mặt hắn dịu lại, bóng tối rút khỏi ánh mắt hắn, thay thế bằng một nụ cười dịu dàng, mềm mại đến nổi da gà. Nụ cười mà HanWool từng yêu, nhưng giờ đây méo mó thành sự thỏa mãn tột độ.

"Anh..." Hắn thì thầm, "Anh không thể bỏ em đi được nữa rồi."

GeonYeob quỳ xuống bên thi thể HanWool, bàn tay hắn run lên khi chạm vào gò má đã lạnh. Hắn vuốt ve gò má anh, chậm rãi, nâng niu, như thể HanWool chỉ đang ngủ quên sau một ngày mệt mỏi, chứ không phải như đang chạm vào một xác chết.

Giọt nước mắt đầu tiên và duy nhất rơi xuống từ khóe mắt GeonYeob, rơi lên má HanWool, ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo dưới tay hắn. Nhưng đó không phải là nước mắt hối hận. Đó là nước mắt của sự chiến thắng, của sự độc chiếm tuyệt đối.

"Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, anh yêu."

Ngoài cửa sổ, bóng tối tràn vào căn hộ như dòng nước đen đặc, nuốt chửng cả cái chết, cả tình yêu được vặn xoắn đến biến dạng, và cả kẻ vừa đánh mất linh hồn mình để đổi lấy một sự vĩnh viễn sai trái.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top