Bảo bối, anh xin lỗi - Vợ à, đừng ly hôn_Hoa Sáng Rực
…

The times, experiences and events of Eric Cartman and Butters Stotch.
This is a South Park Cartters fanfic, written by @TheCarttersShipper and me.
![[BHTT][Tự]Lên giường kế hoạch.](https://aztruyen.top/images/bhtt-tu-len-giuong-ke-hoach-175559367.webp)
Tác giả: Hỏa SưThể loại: bách hợp, hiện đại, H, HE.Couple chính: Ưng Tôn Chi x Tông Mặc Hy Couple phụ: Hứa Niên Khâm x Niêm TưP/s: Đây là truyện bách hợp(nhắc lại n lần)- Đem truyện đi đâu nhớ báo không sẽ xóa truyện.Bản truyện chính ở wattpad, ở chỗ nào khác chính là ăn cắp. Ăn cắp thì liều hồn tui ớ ( ಠ ಠ )…

Nàng là Vân Thiển Nguyệt đích nữ duy nhất của Vân Vương Phủ Thiên Thánh hoàng Triều, cũng là hoàn khố thiếu nữ trong miệng nhiều người, ngang ngược càn rỡ, tiếng xấu khắp nơi, trong hội thi thơ vì nam tử mình yêu mến mà cùng người tranh giành tình nhân để bị mất mạng. Nàng là Thượng tướng trẻ tuổi nhất tài hoa nhất của Cục bảo an quốc gia, một lần vì nước bỏ mình, linh hồn rơi vào dị giới, Trọng sinh trên thân đích nữ duy nhất của Vân Vương Phủ ở Thiên Thánh hoàng Triều - Vân Thiển Nguyệt. Hoàn khố thiếu nữ chống lại thiếu niên tướng quân, nàng đến khiến cho mặt ngoài yên bình của Thiên Thánh hoàng triều hoàn toàn biến đổi lớn. Nói ta lớn lối?…

Tác phẩm: Luôn Có Giáo Viên Muốn Mời Phụ HuynhTác giả: Cảnh NgôEditor: ChoihdĐộ dài: 117 chươngNhân vật chính: Kỳ Ngôn, Lục Tri KiềuThể loại: Bách hợp (Nữ x Nữ), Tình yêu chốn đô thị, Duyên phận bất ngờ, HE*****Tóm tắt:Tối đó Kỳ Ngôn "hốt" được một người phụ nữ, cùng người mây mưa một đêm, nhưng không ngờ đối phương lại là mẹ của học sinh trong lớp bản thân làm giáo viên chủ nhiệm.Trong cuộc họp phụ huynh, hai người bốn mắt nhìn nhau."Cô Kỳ, trùng hợp quá.""..."Một hôm nọ, Kỳ Ngôn tịch thu điện thoại của nữ sinh, sau tiết học cô gái nhỏ chạy tới văn phòng khóc lóc."Cô Kỳ, cô có thể trả điện thoại cho em không ạ?""Gọi mẹ em tới đây."***Một câu tóm lược: Gọi mẹ em tới đâyĐại ý: Độc lập tự chủ, tái sinh trong nghịch cảnh…

Văn án:Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Park Chaeyoung vẫn luôn đinh ninh rằng Lalisa Manoban chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là chị. Tình yêu của cô dành cho chị quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lalisa Manoban liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà chị ta vẫn xem thường?...…

Văn án: Đại hôn ngày đó bị hưu, thân là đích nữ của phủ Thừa tướng - Âu Dương Vũ vì thế mà bị toàn bộ Đông Tấn quốc cười nhạo vào mặt . Nàng - là một đặc công khét tiếng của thế kỉ 21 không ngờ lại có thể xuyên không đến cái thời cổ đại này.. Cái gì? Hưu ta , ta vui mừng còn không hết thì cái tên Dạ Trọng Hoa- Nhị hoàng tử của Tây Lăng quốc lại lấy sáu tòa thành của mình ra làm sính lễ ... để cưới nàng? Hừ, bổn cô nương ta, ngươi nghĩ muốn cưới là cưới được sao? Đại hôn ngày đó, nàng tìm cách chạy trốn, bỏ mặt Dạ Trọng Hoa một mình. Được......Giỏi lắm! Trên gương mặt hoàn mỹ không tỳ vết của Dạ Trọng Hoa chợt cong lên ý cười nhàn nhạt mà lạnh lùng . Để xem hắn đuổi bắt nàng về như thế nào rồi sau đó từ từ mà dạy dỗ !! [ Đoạn ngắn thứ nhất ] Âu Dương Vũ: Vì sao lại tốt với ta như vậy? Đáng giá sao? Dạ Trọng Hoa: Tiểu Vũ của ta , vì sao nàng lại không tin ta . Đời này kiếp này, Dạ Trọng Hoa ta chỉ yêu duy nhất một người. Không phải nàng thì là ai? [ Đoạn ngắn thứ hai ] Âu Dương Vũ: Ngươi có thể cho ta cái gì? Dạ Trọng Hoa: Chỉ cần ngươi muốn và chỉ cần ta có. Âu Dương Vũ: Ngươi có thể cho ta cả thiên hạ sao? Dạ Trọng Hoa: Ta không thể cho ngươi thiên hạ này, nhưng toàn bộ thế giới của Ta đều cho ngươi. [ Đoạn ngắn thứ ba ] Dạ Trọng Hoa:"Tiểu Vũ, nếu như có kiếp sau ngươi nguyện hóa thành vật gì?" Âu Dương Vũ nghĩ nói :"Hoa điệp trùng ngư, phi cầm điểu thú."…

Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết.Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị.Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị.Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy.Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ.Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên.Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó.Hạnh phúc là gì?Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.…