🧁Phần 3🧁

Editor: Tanya (torryssi)

PHẦN 3

9.

Ta sửng sốt, không ngờ rằng Thục phi thế mà lại tin ta. Nhưng mà bằng chứng cho việc sống lại thì ta nên lấy ở đâu đây. Ta chỉ có thể nhớ một ít chuyện không quan trọng, không hẳn, ta còn nhớ là một tháng sau, nhị hoàng tử sẽ bị ám sát.

Ta nhìn Thục phi: "Tầm một tháng nữa, nhị hoàng tử sẽ bị ám sát..."

Thục phi lắc đầu cười: "Đừng nói việc Hạo Nhi thường xuyên bị ám sát, cho dù một tháng sau hắn thật sự bị ám sát đi chăng nữa, ai biết được có phải là do ngươi sắp xếp không."

Nghe xong lời này của nàng, ta lập tức không biết nói gì nữa.

Thục phi nhìn ta: "Do ngươi đã nói về việc ngươi sống lại cho bản cung biết, vậy nên kiếp trước bản cung đã làm gì đó với ngươi hay bản cung có nói gì với ngươi không?"

Ta rơi vào trầm tư, đêm thị tẩm đời trước, ta nghe thấy hoàng thượng nói mớ tên của Thục phi trong lúc ngủ, nên biết được hoàng đế thực sự yêu thích Thục phi. Vì vậy, sau đó ta mới tìm cách đến cung này của nàng.

Lúc đầu, Thục phi không thèm để ý đến ta, về sau chắc là chê ta phiền phức nên dạy ta bắt chước theo hành vi, thói quen của nàng. Thủ đoạn này rất hiệu quả, hoàng đế rốt cuộc cũng có hứng thú với ta, thường xuyên để cho ta thị tẩm.

Chẳng bao lâu sau ta liền có thai, điều này làm cho ta có thêm hy vọng sống sót, dù sao sức khỏe của hoàng đế không tốt, nếu hắn ta băng hà thì phi tần không con sẽ phải tuẫn táng (*) theo.

(*) Tuẫn táng là một trong những hủ tục thời xưa, chôn người sống theo người c.h.ế.t.

Đột nhiên ta nhớ ra một cái tên, ta còn nhớ lúc đó Thục phi đã nói cái tên này cho ta. Cái tên này ta từng đi tìm nhưng trong cung lại không có người này.

Ta nhìn Thục phi, chậm rãi nói ba chữ: "An Lăng Dung(*)..."

(*) An Lăng Dung là một nhân vật trong bộ phim cung đấu Chân Hoàn Truyện.

Thục phi nghe cái tên này thì trợn tròn mắt, lập tức cười to: "Không ngờ xuyên qua đã nhiều năm như vậy, không gặp được đồng hương nào, nhưng lại quen được một kẻ trọng sinh, thật là thú vị mà. "

Ta lúc này có hơi không hiểu gì cả, không rõ cái tên này có ma lực gì mà khiến cho Thục phi tin ta.

Thục phi cười một lúc lâu, sau đó mới nhìn ta nói: "Cho nên kiếp trước ngươi mới là người mang trâm thu hút bươm bướm nên tiến cung?"

Ta gật đầu, mặc dù không biết vì sao Thục phi lại biết chuyện này nhưng quả thật đúng là như vậy.

"Vậy nên ngày ngươi sống lại là ngày mùng 4 tháng 3."

Thục phi lại hỏi.

Ta gật đầu lần nữa.

Lúc này nụ cười trên mặt Thục phi càng đậm hơn.

Thục phi kéo ta đứng lên: "Hôm nay ta rất vui vẻ, mặc dù ngươi không phải đồng hương, nhưng khó mà gặp được một người trọng sinh, đây cũng là một chuyện vui. Nào đến đây uống với ta vài chén..."

10.

Đồ nhắm rượu nhanh chóng được mang lên, Thục phi lôi kéo ta nhất định phải uống rượu, nhị hoàng tử và công chúa Linh Vân thì tò mò nhìn ta.

Nhưng mà tâm tư của ta hoàn toàn không đặt vào việc uống rượu, thấy tâm trạng Thục phi đang khá tốt, ta mở miệng cầu xin lần nữa: "Nô tỳ không có gì muốn xin ngoài việc chỉ mong nương nương báo thù cho đứa con tội nghiệp của ta, sau khi báo được thù, ngài muốn nô tỳ làm gì, nô tỳ sẽ không chút do dự mà nghe theo."

Thục phi rót rượu cho ta, cười nhìn ta: "Sao ngươi cho rằng ta có khả năng giúp ngươi báo thù?"

Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: "Bởi vì hoàng thượng yêu ngài, sủng ngài, dựa vào việc hoàng thượng yêu ngài và gia thế của ngài, thì việc đối phó với hoàng hậu sẽ dễ trở bàn tay..."

Thục phi đặt bình rượu xuống, ý cười trên mặt hoàn toàn biến mất, nàng hờ hững nói: "Tiểu nha đầu, có đôi khi mắt thấy chưa chắc là thật."

"Chắc ngươi đã biết việc tại sao ta lại tiến cung rồi phải không?"

Ta gật đầu, kiếp trước ta có nghe ngóng chuyện của Thục phi nương nương, nên chuyện này dĩ nhiên biết rõ. Nghe nói là do hoàng thượng say rượu, nên cùng Thục phi phát sinh quan hệ. Sau đó hoàng đế muốn chịu trách nhiệm vì đã gây ra hành vi hoang đường này, nên đã đón Thục phi vào cung bất chấp sự phản đối của hoàng hậu.

Người người đều nói rằng hoàng đế là một nam nhân chân chính, có can đảm dám làm dám chịu.

Tuy nhiên, sau khi Thục phi vào cung, vẫn luôn đóng cửa Cẩm Tú cung, không đi ra ngoài.

Thục phi cười khẩy: "Nếu nam nhân thật sự say rượu thì sao có thể làm ra loại chuyện đó kia chứ? Chỉ sợ cái kia còn không cứng nổi, chẳng qua là mượn rượu để cưỡng bức ta. Vì muốn ta vào cung, còn dùng người nhà để uy hiếp ta, loại người này sao có thể yêu ta?"

"Cha ta là thái phó, đứng đầu quan văn, còn cha của Liễu Tố Ngọc là Liễu đại tướng quân, đứng đầu quan võ. Hoàng đế muốn ta vào cung, chẳng qua là muốn ta và Liễu Tố Ngọc đấu nhau, khiến văn thần võ tướng bất hòa, dễ cho hắn khống chế triều chính mà thôi, làm gì có chuyện yêu ta."

Thục phi nói những lời gây kinh hãi, ta theo bản năng muốn bịt ta không dám nghe những bí mật động trời này.

Chẳng qua là Thục phi hoàn toàn không quan tâm chút nào, vẫn cứ nói.

"Mỗi ngày hắn ta đều ở ngoài viện biểu diễn tình thâm là do hắn ta biết hoàng hậu ghen tị, sẽ dựa vào việc này tìm ta gây phiền phức nhưng vẫn ngoan cố dây dưa."

"Hôm nay thậm chí hắn còn nghĩ muốn đem Linh Vân đi hòa thân, hắn thật sự muốn thế sao?"

"Chẳng qua hắn làm những chuyện này là muốn ép ta phải cúi đầu, ép ta phải cầu xin hắn, ép ta nhận thua, loại người này sao có thể yêu ta?"

Những lời nói của Thục phi khiến ta im như thóc.

11.

Thục phi uống mấy chén rượu nên đã có chút say. Chẳng qua tâm tình nàng rất tốt, tiếp tục nói: "Tiểu nhà đầu à, ta kể cho ngươi nghe một chuyện xưa, chuyện về một nữ nhân..."

Nói xong cũng mặc kệ ta có đồng ý nghe không, nàng lại bắt đầu kể.

"Ở một đất nước rất xa xôi nọ, nơi mà nam nữ đều bình đẳng, chỗ mà phụ nữ cũng được học hành, thi cử. Phụ nữ cũng có thể làm chủ gia đình, nơi đó có một cô gái, nàng học rất giỏi, có cha thương mẹ yêu, có bằng hữu tốt, công việc tốt. Nhưng vì xảy ra một số chuyện, đã bị thất lạc đến một nơi lạc hậu..."

"Cái nơi ngu dốt và lạc hậu ấy, bọn họ muốn cô con gái gả cho người đàn ông nhưng cô gái không muốn, người đàn ông liền cưỡng bức nàng. Sợ cô gái bỏ chạy nên đã nhốt nàng lại, làm cho nàng có thai, để nàng sinh hạ đứa trẻ mặc kệ nàng có đồng ý hay không."

"Bọn họ khuyên cô gái hãy vì đứa nhỏ, đứa nhỏ không thể không có mẹ....."

"Bọn họ đã dùng xiềng xích để trói thân xác cô gái, dùng cuống rốn để trói buộc linh hồn nàng (*)."

(*) Theo tui hiểu thì ý là Thục phi bị ép có con, mà con liên kết với mẹ bằng dây rốn, nên ở đây sẽ dùng dây rốn của con để trói buộc người mẹ.

Nói đến đây, Thục phi nhìn ta bằng ánh mắt say mơ màng: "Người nói xem, cô gái này nên bỏ trốn hay nên yêu người đàn ông đó?"

Tôi nhất thời nghẹn lời, không biết nói gì.

Thục phi cười nói: "Trước đây ta đã từng đọc truyện tranh, trong những truyện đó, nhân vật nữ chính bị nam chính dùng thuốc đông y cưỡng chế rồi hãm hiếp nàng, còn phải sinh một hai ba đứa đều là bé trai. Sau đó còn có tình tiết nàng yêu nam chính không kiểm soát được, hahaha, thật sự là rất nực cười, làm gì có ai thật tâm yêu thích kẻ cường bạo mình chứ?"

"Thật nực cười khi phải sinh một tiểu ác ôn cho kẻ ác ôn, còn khiến người phụ nữ đó phải vì tiểu ác ôn này mà buông bỏ tất cả..."

Tim ta run rẩy, sợ hãi nhìn về phía nhị hoàng tử và công chúa Linh Vân, phát hiện hai người hình như tập mãi thành quen, nhị hoàng tử còn lẩm bẩm: "Ta và Linh Vân không phải là tiểu ác ôn..."

Thục phi nghe vậy cười một tiếng, tay nhéo lấy mặt nhị hoàng tử: "Người và Linh Vân coi như còn có lương tâm, lời này của mẫu phi có chút không đúng...."

Thục phi nương nương rõ ràng là đang cười, nhưng mà ta lại cảm giác như nàng đang khóc, trong lòng cảm thấy rất nghẹn ngào.

"Nương nương, người say rồi, nô tỳ đưa người đi nghỉ ngơi."

Nói rồi ta tiến lên muốn đỡ Thục phi nhưng nàng lại xua tay ngăn cản: "Tiểu nha đầu à, ta chỉ nói một lần thôi, ngươi nghe cho kỹ."

"Trong cung này không có ai là người đơn giản cả, ngươi cho hoàng thượng thật sự sắp chết sao?"

Nói đến đây, Thục phi cười giễu cợt một tiếng.

"Làm sao một người đàn ông sắp chết lại có thể cùng ta sinh hai đứa nhỏ, có thể cùng hoàng hậu sinh ra thái tử chứ, còn khiến ngươi ở kiếp trước mang thai? Với lại hắn sẽ cho ngươi biết hắn ta sắp chết à?"

"Hắn chỉ là một tên chuyên dùng mưu kế hèn bẩn (*) mà thôi...."

(*) Câu chửi này Thục phi dùng từ ngữ của người hiện đại.

Thục phi mắng một câu, tuy ta không hiểu câu này nghĩa là gì nhưng mà ta đoán chắc là một câu mắng người.

"Thái hậu là quán quân cung đấu mùa trước chả nhẽ lại là người bình thường? Ngươi cho là ngươi dùng trâm thu hút bươm bướm, thái hậu và Liễu Tố Ngọc không nhận ra sao? Các nàng chỉ cảm thấy ngươi là người dễ nắm trong lòng bàn tay nên mới để ngươi vào cung."

"Ngươi cho rằng ta là người tốt sao? Thật là buồn cười, trong cung này thực sự có người tốt sao? Kiếp trước ta để ngươi học theo ta, có lẽ chỉ muốn đánh lạc hướng hoàng hậu mà thôi."

Thục phi chậm rãi đứng lên, lảo đảo đi về tẩm điện, âm thanh của nàng lại vang lên: "Nể tình ngươi sống lại, ta dạy cho ngươi một câu đó chính là: Dựa theo tình thế mà làm..."

Sau khi nói xong, Thục phi cũng đi vào tẩm điện.

Ta đông cứng tại chỗ.

Nhị hoàng tử bước đến trước mặt ta, bình tĩnh nói: "Đời trước người cuối cùng kế vị ngai vàng là ai?"

Ta phục hồi lại tinh thần: "Khi nô tỳ qua đời, hoàng thượng còn chưa truyền vị...."

Nhị hoàng tử không nói gì, nhẹ gật đầu rồi rời đi, công chúa Linh Vân hiển nhiên là lo lắng cho Thục phi, cũng nhanh chóng đi theo.

Còn ta đứng tại chỗ rất lâu, mỗi một lời nói của Thục phi nãy giờ vẫn luôn hiện lên trong tâm trí ta.

12.

Ngày hôm sau, Thục phi trở lại bình thường, thậm chí còn không thèm nhìn ta, như thể ngày hôm qua chỉ là ảo ảnh.

Ta cũng không quan tâm, ta rất cảm kích Thục phi có thể nhắc nhở ta những việc đó. Trải qua một đêm suy nghĩ, ta đã tìm được cách từ những lời nói của Thục phi.

Báo thù hoàng hậu có thể từ từ tiến hành nhưng Tống Khanh Khanh này phải diệt trước.

Cho nên sáng sớm ta liền chuẩn bị một ít điểm tâm đi đến Khải Tường điện của Tống Khanh Khanh.

Nhìn vẻ mặt sợ hãi của tên thái giám canh cửa, ta liền biết tâm trạng hiện tại Tống Khanh Khanh không tốt.

Dù sao thì đã vào cung hai ngày, Tống Khanh Khanh đáng nhẽ nên được thị tẩm. Vì đã thị tẩm nên nàng ta chắc cũng biết thân thể hoàng thượng thế nào, biết thân thể hắn ta yếu kém sắp chết, tâm tình nàng ta tốt mới là lạ.

Tất nhiên là Thục phi nói đúng, thân thể hoàng đế không tốt có thể là giả, nhưng mà Tống Khanh Khanh làm gì biết chuyện này.

Ta bước đến nói với thái giám canh cửa: "Nô tỳ là người hầu của Cẩm Tú cung, là người quen cũ của Tống mỹ nhân, làm phiền công công giúp ta truyền lời..."

Nói xong, ta nhét một thỏi bạc cho thái giám, hắn ta gật nhẹ đầu rồi chạy vào trong.

Một lúc sau, thái giám bước ra: "Mỹ nhân nói cho phép ngươi vào..."

Ta cảm tạ tiểu thái giám rồi đi vào trong.

Có một cung nữ đứng chờ ở cửa, nhìn thấy ta liền dẫn ta vào.

Vừa bước vào vườn hoa đã thấy Tống Khanh Khanh đang ngồi trong đình nghỉ mát.

Ta tiến lên quỳ xuống: "Nô tỳ thỉnh an mỹ nhân..."

Tống Khanh Khanh nhìn thấy ta, hai mắt sáng lên, thấy ta hành lễ quy cũ như vậy, trên mặt nàng ta liền đắc ý kiêu ngạo, nhưng giọng điệu lại không tốt chút nào: "Ngươi tới đây làm gì?"

Ta cúi đầu nói: "Nô tỳ muốn mỹ nhân cho phép nô tỳ từ Cẩm Tú cung qua đây...."

Tống Khanh Khanh lập tức trừng mắt nhìn ta: "Ngươi cho rằng ngươi là ai? Ta có thể đắc tội Thục phi sao?"

Sau khi nghe Tống Khanh Khanh nói xong, nghi ngờ của ta lập tức được chứng thực, hoàng đế quả thực rất nham hiểm.

Kiếp trước Tống Khanh Khanh chỉ là cung nữ, căn bản không biết hoàng đế thích Thục phi. Kiếp này chỉ có một khả năng làm nàng ta có thể nhanh chóng nhận ra vấn đề này, đó chính là hoàng đế lại "nói mớ" gọi tên Thục phi.

Bất kể hoàng thượng có cố ý hay không, chuyện này đối với ta mà nói rất tốt, còn giúp ta đỡ phiền phức, thuận lợi cho kế hoạch của ta.

Tống Khanh Khanh bỗng nhiên nhìn ta: "Có phải ngươi đang giấu bí phương sinh con phải không?"

HẾT PHẦN 3

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top