Quyển II.4: Thủy Tâm Liên Hoa
Chương 27: Song Tu Chi Thần
Thủy Tâm Liên Hoa trở lại yên tĩnh, ánh sáng thủy tinh dịu xuống, phản chiếu trăng lên mặt hồ như gương.
Hà Thành Dương và Vi Nguyệt đứng giữa hồ, tay vẫn nắm chặt nhau, nhịp tim hòa cùng nhịp sóng.
> “Nguyệt nhi… từ nay, chúng ta không còn sợ thử thách nào nữa.” – Hà Thành Dương nói, giọng trầm, ánh mắt sâu thẳm.
Vi Nguyệt mỉm cười, mắt rưng rưng:
> “Con biết… song tu chi đạo của chúng ta đã đạt cảnh giới mới: Song Tu Chi Thần.”
---
Cảnh giới Song Tu Chi Thần
Linh lực của hai người không còn riêng biệt; đạo tâm và phàm tâm hòa hợp, tạo thành một mạch năng lượng mới, vừa tiên vừa ma.
Khi tay họ chạm vào nhau, ánh sáng bạc bùng lên, xung quanh Thủy Tâm Liên Hoa biến thành một thế giới thu nhỏ, mỗi sóng nước, mỗi cánh hoa đều phản chiếu sức mạnh song tu.
Lục đồ đệ đứng ngoài, ánh mắt kinh ngạc:
> “Sư tôn, đồ nhi… sức mạnh của các người… vượt cả tiên giới bình thường!”
Hà Thành Dương nhíu mày, nhìn Vi Nguyệt:
> “Nguyệt nhi… từ giờ, bất cứ thử thách nào cũng không thể chia lìa chúng ta.”
Vi Nguyệt gật đầu, linh lực nửa tiên nửa ma tỏa ra mạnh hơn, nâng cả không gian Thủy Tâm Liên Hoa lên một tầng cao mới.
---
Sự xuất hiện của thử thách mới
Nhưng ngay khi ánh sáng lắng xuống, vùng thủy giới xa xăm rung lên, một luồng linh lực lạnh lẽo xuất hiện:
Thủy Ma Tôn, âm mưu chưa dừng lại, đang triệu hồi Hắc Thủy Linh Tộc từ vùng sâu.
Các đồ đệ kinh hãi nhận ra: thử thách mới không chỉ là song tu, mà còn là cuộc chiến sinh tử với thủy ma lực khổng lồ, ngoài sức song tu hiện tại.
> “Sư tôn, đồ nhi… lần này, không chỉ thử thách linh lực, mà còn là sinh tồn thực sự!” – Lục đồ đệ hô to.
Hà Thành Dương hít sâu, mắt sáng rực:
> “Nguyệt nhi… chúng ta đã đạt Song Tu Chi Thần, linh lực này sẽ giúp chúng ta nghịch thiên, không còn gì phải sợ!”
Vi Nguyệt nắm chặt tay, ánh mắt kiên định:
> “Con biết… song tu chi đạo sẽ dẫn đường cho chúng ta, bất chấp thử thách nào phía trước.”
🌑 Chương 28: Hắc Thủy Linh Tộc Trỗi Dậy
Mặt hồ Thủy Tâm Liên Hoa sau cơn yên tĩnh bỗng vang lên những tiếng gầm trầm thấp từ lòng sâu.
Từng đợt sóng đen nổi lên, như máu đổ trong đêm tối, linh khí trở nên lạnh buốt.
“Sư tôn… linh lực này… khác lạ quá!” – Nhị đồ đệ run giọng, tay nắm chặt pháp bảo.
Hà Thành Dương đứng trên mặt nước, áo trắng lay động, ánh mắt nghiêm nghị nhìn xuống vực sâu vô tận.
“Không lầm đâu. Là Hắc Thủy Linh Tộc. Thủy Ma Tôn đã gọi chúng dậy.”
Cả thủy giới rung chuyển. Từng luồng linh lực tối đen trồi lên, hóa thành hàng nghìn sinh thể mang thân thủy tộc, mặt người, vảy bạc đen, răng nanh sáng rực, mắt đỏ như máu.
Tiếng chúng vọng lên, lạnh đến rợn người:
“Kẻ nghịch đạo… phải chết!”
Vi Nguyệt tiến lên nửa bước, áo lụa bạc phất nhẹ. Nàng mở linh căn, đôi mắt ánh tím, nửa tiên nửa ma tỏa sáng trong màn đêm.
“Nếu là thử thách tiếp theo của Thiên Đạo, con sẽ nghênh đón.”
Hà Thành Dương khẽ mỉm cười, tay đặt lên vai nàng:
“Nguyệt nhi, ta cùng ngươi.”
Ánh sáng bạc tỏa ra, Song Tu Chi Thần bắt đầu vận chuyển.
Cả hai hòa linh lực, hình thành Vòng Bán Nguyệt Thủy Linh, bao trùm toàn bộ mặt hồ.
Cuộc chiến bắt đầu.
Lục đồ đệ lập Bát Phương Hộ Sư Trận, chống đỡ từng đợt sóng hắc thủy.
Hà Thành Dương và Vi Nguyệt đứng ở tâm trận, song tu chi đạo bùng nổ như ngọn hải đăng giữa đêm đen.
Một con quái thú thủy linh khổng lồ trồi lên – thân dài trăm trượng, mắt đỏ lòm, trên đầu là ấn chú của Thủy Ma Tôn.
“Song Tu Chi Thần… cũng chỉ là ảo ảnh trong mắt ta!” – giọng nó vang rền như sấm.
Vi Nguyệt đưa tay, linh lực nửa tiên nửa ma hội tụ thành Liên Hoa Ảnh, từng cánh hoa xoáy quanh cột sáng.
“Nếu vậy, hãy thử cảm nhận sức mạnh từ linh hồn hợp nhất!”
Cánh hoa vỡ tan, ánh sáng bạc chém thẳng vào đầu quái thú, khiến nó rống lên, toàn thân nổ tung thành nước đen, nhưng rồi lại tụ lại.
“Không được, nó đang tự hồi sinh!” – Tam đồ đệ hét.
Hà Thành Dương nhìn sâu xuống nước, trầm giọng:
“Chúng không phải đang tấn công… mà là đang tìm vật chủ để nhập vào!”
Ngay lúc ấy, sóng đen dâng lên, quấn quanh chân Vi Nguyệt, kéo nàng xuống vực sâu.
“Nguyệt nhi!” – tiếng Hà Thành Dương vang lên chấn động.
Không kịp nghĩ, hắn lao xuống theo, ánh sáng bạc bùng nổ.
Lục đồ đệ chỉ kịp dựng trận bảo vệ, nhìn hai người biến mất trong vực nước đen thẳm.
🌊 Dưới lòng Thủy Vực
Bóng tối dày đặc, linh lực dao động hỗn loạn.
Vi Nguyệt bị cuốn vào giữa tâm ma của Hắc Thủy, nơi hàng ngàn linh hồn thủy tộc gào thét quanh nàng.
“Ngươi là nguồn sáng... ta sẽ hút hết linh lực của ngươi...”
Nàng cắn môi, mắt ngời sáng tím:
“Nếu vậy, ta sẽ chiếu sáng nơi này!”
Linh lực nửa tiên nửa ma bùng nổ, nhưng Hắc Thủy Linh khí mạnh đến mức phản xâm nhập vào đạo tâm nàng, khiến tim nàng đau nhói.
Bỗng, một vòng tay siết chặt lấy nàng từ phía sau.
“Nguyệt nhi, có ta ở đây.” – Hà Thành Dương khẽ nói, giọng bình thản nhưng tràn đầy kiên định.
Họ hòa linh lực, song tu chi thần phát sáng mạnh mẽ, thắp lên một “Liên Hoa Quang Giới” giữa vực nước đen, ép lùi từng hắc linh tộc đang tràn tới.
“Ngươi tưởng ta sẽ để ngươi thoát?” – tiếng Thủy Ma Tôn vang vọng lần nữa, giận dữ.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top