14.

Thành công đem đống khoai về nhà, tất cả đều mệt đến hồn lìa khỏi xác. Bận cả một ngày cũng tới giờ cơm tối, đoàn làm phim đưa lên một bàn cơm hộp. Mở ra thấy bên trong giống cơm trưa như đúc, ai nấy mặt mũi so với đồ ăn còn xanh hơn. Đây thực sự là bữa tối? Thế nào lại chả khác gì cơm trưa? Nhưng mà thật đói bụng đi, không có biện pháp so đo, chỉ có thế cố gắng đem cơm hộp nuốt vào. Freen nhìn thoáng qua liền không muốn ăn, đi tìm Ponh hỏi: "Ăn cơm xong còn quay không? Nếu không ta trở về"

Ponh: Có nha, tối nay mới là màn chính, cho các ngươi chơi đùa yêu đương"

"Yêu đương?"

"Lão Phật gia của ta ơi, chuyện này ngươi cũng quên mất. Ngươi đang quay chân nhân tú mà không phải sao?"

"Buổi sáng cày ruộng, buổi tối yêu đương, ta thấy chỗ nào ăn nhập với nhau đâu. Kịch bản của các ngươi có phải có chút vấn đề không?

"Chankimha lão sư ngươi không hiểu, hiện nay loại tương phản này rất thịnh hành nha, mọi người đều cảm thấy đáng yêu"

"Ta thấy ngược ngạo kỳ quái thì có, cũng không thấy đáng yêu chỗ nào"

"Hết cách, kế hoạch chính là làm như vậy, kịch bản là dựa vào nhà tài trợ mà viết. Cho khách mời tụ lại một khối với nhau yêu đương hồng hồng ngọt ngọt, sau đó chen vào quảng bá sản phẩm để mọi người thích thú"

Nói đến kịch bản, Ponh lại bắt đầu không an phận. Đem Freen lừa tới đây, ngoài chuyện nhờ cô thế chỗ khách mời, rõ ràng càng trông ngóng kịch bản của cô hơn. Ponh sớm đã thèm nhỏ dãi. Tuy nói chương trình này không có tiền đồ, nhưng lương tâm nghề nghiệp nàng vẫn có, muốn thu xếp đẩy đưa cho đến nơi đến chốn. Nếu có Freen ra tay, không chừng có thể cải tử hoàn sinh. Phải biết là Freen không chỉ thành công với phim văn nghệ, doanh thu phim thương mại cô cũng thắng đậm, chứng minh cô nắm được thị hiếu của khán giả mà gãi đến đúng chỗ.

"Freen tỷ tỷ~" Ponh léo nhéo "Bằng không Freen tỷ tỷ viết một cái kịch bản đặc sắc thơm ngon ngào ngạt cho người ta đi nha~"

"... Ngươi nói tiếng người cho ta. Ta nhìn bộ dạng này của ngươi, xem ra từ đầu đã nung nấu chủ ý này đúng không?"

"Tiểu tâm tư của người ta, Freen tỷ tỷ lúc nào cũng có thể đoán được nha~"

Ponh 1m68, đi đến đâu cũng đều đủ dùng, duy chỉ có đứng trước Freen phá lệ trở nên nhỏ bé xinh xắn. Nàng lớn hơn cô một tháng, nhưng Freen tính tình cường đại, nên Ponh cũng không ngại trước mặt cô làm nũng điên cuồng.

Freen minh bạch, vì cái gì Ponh lại mặt dày mày dạn sống chết thỉnh mình tới đây, hóa ra là đang khao khát kịch bản.

"Được thôi" Không kịp cho Ponh mừng vội, Freen tiếp tục xổ một tràng: "Ta không biết gameshow thu phí thế nào, coi như ngươi là chỗ bạn bè thân thiết, tính giá hữu nghị giống như phim truyền hình ta viết hồi bảy năm trước đi. Trung bình một tập sáu vạn, các ngươi quay mười hai tập, ta lẫy chẵn 70 vạn thôi"

Ponh:"... Lôi tiền bạc vào nói liền trở nên thô tục"

Freen: "Ta chính là thô tục như vậy, ngươi còn chưa biết hay sao?"

"Cầu ngươi đừng đùa ta nữa, gói ghém được 70 vạn đưa ngươi, đoàn phim này liền giải tán. Bằng không ngươi trao đổi, ngươi đóng gói ta lại đem về thì thế nào?"

"Đừng, đem ngươi về ta cũng không biết phân loại rác làm sao"

Ponh biết miệng lưỡi Freen cay độc. "Ngài thương xót giùm a, đừng cùng ta tranh cãi nữa. A, kịch bản này đúng là rách nát, nhưng ta thấy chủ trương không đến nỗi sai. Chúng ta chủ yếu vẫn lấy luyến ái làm chủ đạo, cày ruộng chỉ là điểm xuyết nha, không có yêu đương ai xem"

"Ban ngày liều mạng cày ruộng, ban đêm còn trắng đêm luyến ái. Hóa ra các ngươi muốn đem khách mời vắt kiệt"

"Chân nhân tú đều có tiết tấu như thế này, bên phim ảnh các ngươi chẳng phải quay không có trật tự đêm ngày sao. Hôm nay khẳng định xong trước nửa đêm thả ngươi trở về. Chankimha lão sư, thật không viết kịch bản mới sao?"

"Ngươi còn tơ tưởng? Không viết! Thật là... lời ta nói không tỉnh ngộ được ngươi"

Ponh biết Freen làm việc có nguyên tắc, đặc biệt càng coi kịch bản chính là mạng của mình, bèn không cưỡng bách nữa. Ponh ăn một muỗng cơm: "Ai nha má ơi, cơm hộp đã dở còn gặp buổi tối nóng nực, nuốt thật không trôi"

Freen liếc mắt một cái: "Ta thắc mắc vì sao cơm tối so với cơm trưa giống nhau như đúc, thì ra... Các ngươi cũng thật là, không dám bỏ công sức đi mua hai lần, cơm này mua về để đó cả ngày, không sợ nắng nóng ôi thiu đồ ăn sao?"

"Bảo quản trong tủ lạnh nha, ai dám để dưới trời nắng cả ngày đâu. Cái này không có biện pháp, ai bảo đoàn của ta nghèo. So với những chương trình tuyến 50 như thế này, nhà tài trợ cho mượn gia trang sáng sủa thế này quay chụp đã gọi là đại ân đại đức. Ngươi nha, bữa trưa không ăn giờ cũng không ăn, không sợ đói chết?"

Freen chống eo, khó khăn xoay trái xoay phải một hồi: "Ta ăn không vô"

"Làm sao vậy? Eo lại đau?"

Cô không trả lời.

"Khó trách trước đó ta thấy ngươi đi chậm đến vậy, thì ra là bệnh cũ tái phát. Ngươi không nói ta cũng không biết, vậy mà tiểu Armstrong lại nhìn ra. Lúc đó tiểu Armstrong lấy từ giỏ của ngươi ra bớt, chính là muốn chia sẻ giúp ngươi nha.

Freen không dám xoay mạnh, chỉ cần mạnh một chút liền đặc biệt đau nhức, chỉ có thể nhẹ nhàng đong đưa người. Lúc này cô phi thường nhớ nhung ghế massage ở nhà.

"Ngươi nói xem tiểu Armstrong như thế nào lại rất để bụng chiếu cố ngươi nha" Ponh ăn hai muỗng liền ăn hết nổi, dẹp cơm hộp sang một bên, uống ngụm nước lấy hơi bàn bát quái.

"Chẳng lẽ nàng nhận ra ngươi là Chankimha đại biên kịch, muốn nịnh bợ ngươi một chút?"

Freen: "Ta ngụy trang tốt như vậy, làm sao nàng nhận ra được. Còn nữa, ngươi tưởng ai cũng không có hảo ý như ngươi"

"Như thế nào còn lôi ta ra chì chiết, không phải ta có ý tốt nhắc ngươi cẩn thận sao? Dù sao ngươi cũng là đại biên kịch. Hiện nay diễn viên không có tên tuổi suốt ngày không lo trau dồi kỹ thuật diễn, nhưng tâm tư cùng thủ đoạn thì lại lợi hại khôn lường"

Ponh bồi hồi kể lại có vị bằng hữu là đạo diễn quay web drama, một cô diễn viên muốn giành vai nữ ba, cả ngày dán mặt theo sau mông đạo diễn, muốn đạo diễn đề cử nàng tiến tổ. Hắn căn bản rất lãnh đạm không phản ứng nàng, tiểu cô nương liền ghi hận, không biết thế nào mà tìm được wechat của vợ hắn, bày hiện trường giả cố tình đem cổ áo kéo xuống như không mặc gì, lấp ló phía xa xa là đạo diễn đang ngủ trưa, ám chỉ hắn dan díu với mình. Kết quả lão bà hắn xông đến phim trường chém giết, thiếu chút nữa đem hai chỏm tóc cuối cùng trên đầu hắn nắm giật ra hết. Đạo diễn bị đánh đến nổi đom đóm mắt, cả người đầy vết cào cấu cũng không hiểu chuyện gì.

"Ngươi nói thử xem, hiện nay các tiểu cô nương lớn lên có nhan sắc, lại không chịu bồi dưỡng kỹ thuật diễn, chỉ giỏi làm trò xằng bậy, muốn tìm cơ hội một bước thành tiên..."

Freen quay đầu lại, mắt sắc như dao liếc Ponh một cái, lạnh lùng nói: "Tiểu Armstrong không phải loại người như vậy."

Ponh sửng sốt nói: "Ta không có ý nói tiểu Armstrong, ta nói cô diễn viên ta kể ngươi khi nãy"

Freen: "..."

"Làm sao vậy? Tiểu Armstrong đứa nhỏ này giúp ngươi một chút, xem ra ngươi cũng rất để tâm che chở nàng nha. Ngươi trước kia không phải là người dễ động lòng vậy Freen tỷ tỷ"

"Ta chỉ muốn sửa tư tưởng không đàng hoàng của ngươi thôi" Freen còn đang muốn mắng tiếp, bên hông đột nhiên nhói lên một trận đau điếng khiến cô đổ mồ hôi lạnh. Freen khụyu xuống, nói không nổi nữa.

"Ôi, khẳng định đau chết. Đến đây, ta ấn ấn cho ngươi một lát"

"Không cần, ngươi quay xong sớm một chút, thả cho ta về khách sạn nghỉ ngơi"

Ponh rất nghiêm túc mà nói: "Bằng không ta nhờ tiểu Armstrong vào ấn cho ngươi mấy cái. Nàng lực tay mạnh, hẳn sẽ khá hơn"

Freen: "Ngươi định biến nơi này thành tiệm massage? Còn ăn nữa hay không? Không ăn mau ra ngoài quay cho nhanh rồi giải tán"

Ponh không thể hiểu được: "... Ta không phải lo lắng cho ngươi sao? Ngươi còn mắng ta" Ponh đứng lên ra ngoài đi WC. Freen không muốn ăn, cũng không muốn ngồi trong này chờ nàng, xuống lầu nhìn thử xem đêm nay quay cái gì, chuẩn bị tinh thần mà quay một lần cho tốt để về nghỉ ngơi.

Đi xuống tới lầu một, wechat báo có tin nhắn. Là của mẹ, gửi đến hai tấm ảnh chụp của Tổ Tông. Ảnh chụp Tổ Tông ngồi trên đùi, một tấm đang làm nũng, còn một tấm hung hăng nhe răng. Freen liếc mắt một cái đã nhận ra không phải chân của mẹ, hẳn là chân của Tiểu Kaina. Mẹ còn gửi thêm cái voicechat qua: "Tối qua Tổ Tông hơn nửa đêm mò ra khỏi nhà, làm ta sợ đến hết hồn". Freen nghe xong cũng bị dọa, nhưng là không ngoài dự đoán.

Đúng là tiểu quỷ không sợ trời không sợ đất Tổ Tông.

Chẳng biết giống ai?

Cô trở về nhất định phải dạy dỗ lại con mèo dã tính này.

Lúc này Becky cùng mọi người đang ngồi ở phòng khách lầu một ăn cơm, một đám người trẻ tuổi tụ lại rất mau chóng kết giao, hơn nữa hôm nay ở chung sinh hoạt cả ngày, ai nấy đều cảm thấy quen thuộc với nhau không ít. Xavia nói mình trước đây có tham gia chương trình tuyển tú, vừa nói tên chương trình lập tức mọi người đều ồ lên.

Radley: "Ta biết! Ta có xem qua chương trình đó, lúc phát sóng rất hot nha"

Xavia ra vẻ khách khí: "Cũng được cũng được thôi, đúng là hot nhưng chưa tới nỗi đạt được mức độ quốc dân.

Radley là người sôi nổi nhất trong đám, hắn nhớ trước đó Xavia gọi Becky là ảnh hậu, liền đưa mắt tìm Becky đang ngồi một góc an tĩnh ăn cơm. Rốt cuộc vẫn là diễn viên, tuy không nổi tiếng nhưng lớn lên xinh đẹp, lại có hào quang nữ chính, ngay cả ngồi ăn cơm hộp thôi cũng có cảm giác nàng đang dùng bữa ở nhà hàng cao cấp. Xavia còn đang say sưa kể chuyện lúc mình tham gia tuyển tú, bên này Radley đã bắt chuyện với Becky, hỏi nàng từng diễn qua vai gì. Becky bảo mình đóng "Lỏa vịnh", ở đây chỉ mới Athur đã xem qua. Nghe vậy hắn bèn vui vẻ cùng Becky và Radley nhào thành một khối mà bàn luận sôi nổi.

Kẻ thích đạo diễn, người thích biên kịch.

Becky: "Ta thích nhất là biên kịch Freen Sarocha Chankimha, Chankimha lão sư"

Kevin cùng Eleden lập tức đồng tình: "Ta cũng thích Chankimha lão sư!"

Athur bỗng ồ lên: "A, nếu ta nhớ không nhầm, biên kịch của "Lỏa vịnh" còn không phải Chankimha lão sư sao?"

"Chính là nàng ..." nói đến Freen, mặt Becky bất giác mà phiếm hồng.

Kevin bát quái: "Có phải nàng khó tính lắm không? Ta nghe đồn cả ngày đều mắng diễn viên"

Becky nghiêm trang mà nói: "Tuy rằng ta chưa có cơ hội gặp gỡ qua, nhưng ta cảm thấy nàng chắc chắc không phải loại người như lời đồn thổi. Từ kịch bản của nàng có thể nhìn ra tích cách cùng quan điểm nhân sinh của nàng. Chankimha lão sư đối với ta mà nói, có điểm giống như mẹ hiền lại vừa có điểm giống như ngọn hải đăng, dẫn dắt ta không lầm đường lạc lối, làm ta muốn phấn đấu mà tiến đến hào quang của nàng. Bản thân ta từ kịch bản của nàng học được rất nhiều..."

Freen trả lời wechat xong, cất điện thoại di động vào túi, tiếp tục đi xuống. Thời điểm cô đi tới phòng khách, vừa vặn nghe được nửa câu sau của Becky: "...Ta thích nàng đã thật lâu thật lâu, không ai có thể thay thế vị trí Chankimha lão sư trong lòng ta"

Lời tác giả:

Freen: Ngươi thích ta.

Becky: (giải thích) Là kiểu thích giống như ta thích mama.

Freen: Ngươi cư nhiên thích mẹ của ngươi?? Ngươi mắc hội chứng ái mẫu??

Becky:.... (ta nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nỗi oan này)

=====

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top