Miên gục đầu xuống bàn thay mình mặc niệm, cô nhờ bartender cho mình cốc rượu giống hệt anh vừa uống để rồi nhận được ánh mắt đầy ngờ vực của gã. Đến sáng hôm sau tỉnh dậy Miên mới hiểu được ánh mắt ấy, rượu ngấm rất chậm và say rất lâu.
Tình đầu của Miên có vị Cognac...
Miên không biết, hóa ra mình lại có trí nhớ tốt đến vậy, khoảng cách 5 năm lại làm hình ảnh anh in đậm thêm trong tâm trí, hóa ra con gái cũng có thể yêu bằng mắt và có loại tình yêu âm ỉ cháy bằng những ấn tượng.
Thể loại: Doujinshi (về cặp đôi Okita x Kagura của Gintama <3) Nguồn : Pinterest, Twitter (Maosen), tùm lum.Cảnh báo: Có thể có R18, H, không an toàn cho bà bầu và trẻ nhỏ.Nói thế chứ H không nặng lắm đâu :PAu : Sẽ tích cực ra phần mới nhanh nhất có thể ( có thể ), nhưng hầu hết là hứng lên mới làm thôi haha.…
Một cuộc hôn nhân đơn thuần chỉ là đôi bên cùng có lợi, hắn cần con, mà cô, thì cần tiền. Trong cuộc hôn nhân không có tình yêu này, cô tưởng rằng chỉ cần mình làm tốt vai trò của một người vợ là được, trước giờ chưa từng nghĩ giữa hai người sẽ có tình yêu. Thế nhưng sau khi kết hôn, hắn lại cứ đem cô sủng tới trời. Em gái cùng cha khác mẹ với cô đánh cô một tát tai, hắn cho người đánh gãy tay cô ta; có người mắng cô là hồ ly tinh, hắn cho người hủy dung người đó; biết cô vẫn luôn thích nhất một quyển sách cổ "Lan Đình Tập Tự", hắn vận dụng quan hệ, đem bản gốc của quyển sách cổ đó về nhà để cô có thể xem thỏa thích; thậm chí, lúc cô bị bắt cóc liền uy hiếp cho nổ cả sân bay nếu như dám để chiếc máy bay của người bắt cóc cất cánh... Cô tưởng rằng, tất cả tất cả chính là bằng chứng của sự sủng ái và ưa thích hắn dành cho mình... Nhưng khi cô hoài thai mười tháng, chịu bao vất vả đau đớn sinh con ra, hắn lại bỏ cô lại cùng một tờ giấy thỏa thuận ly hôn sau đó xoay người rời đi chỉ bởi vì cô sinh ra, không phải là con trai mà là con gái...…
Tác phẩm: Câu Chuyện Mật NgọtTên tác phẩm QT: Như Mật Lại Tựa Như KẹoTác Giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa TửThể loại: Đô thị tình duyên, 1x1, HE. Nhân vật chính: Hà Thanh Nhu, Lâm Nại.Số chương: 103 chương.Editor: Madpuff.…
"Mình ráng ở nhà đợi tôi, tôi giúp mình gánh một nửa nỗi lo cho đất nước, hãy ở hậu phương chăm sóc tía má, tôi ra ngoài kia đánh giặc. Khi nào mà Việt Nam giành được độc lập tự do rồi thì tôi về sẽ đến nhà hỏi cưới mình làm vợ, mình đợi tôi được không Phác Thái Anh?""Dạ...em đợi mình về..."Lính ngoại quốc LaLisa - người con Việt Nam Phác Thái Anh.23/11/2021 - 29/12/2021Lưu Ý: TRUYỆN MANG YẾU TỐ PHI LỊCH SỬ, CHỈ TẬP TRUNG VÀO TÌNH CẢM LICHAENG. TRUYỆN SẼ MƯỢN NHỮNG CỘT MỐC QUAN TRỌNG ĐỂ DẪN DẮT CỐT TRUYỆN. VUI LÒNG MANG MỘT TÂM HỒN THOẢI MÁI ĐỂ ĐỌC TRUYỆN. HANYU CẢM ƠN MỌI NGƯỜI.…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
"Taehyung... tớ gọi cậu như thế này được không" "Hửm? Cậu muốn gọi như thế nào cơ?""Chồng ơi.."_____________Warning: Phần giới thiệu + bìa đối lập với nội dung fic29.6.2020 - 1.3.2022@justaetlian…