Chương 3: Họa đêm
Luce men xuống dãy hành lang ký túc xá tối đen ngoằn ngoèo để về phòng mình, kéo lê theo sau chiếc túi đỏ bằng vải thô hiệu Camp Gurid với một quai bị gãy. Những bức từng quanh đấy có màu của một cái bảng đen phủ đầy bụi phấn—và cả nơi này chìm trong yên ắng đến kỳ quái, không kể thứ ánh sáng mù mờ nhập nhoạng và tiếng rền từ những bóng đèn huỳnh quang vàng treo trên những mảng trần ngấm nước bong tróc.
Hơn hết, Luce ngạc nhiên khi nhìn loạt cửa đóng im ỉm. Nhớ lại hồi ở Dover, cô luôn khao khát một chút riêng tư, dễ thở từ những bữa tiệc thường trực trên khắp dãy hành lang ký túc. Để về được phòng thì phải lượn qua một đám con gái mặc quần jean cùng gu ngồi bắt chân chữ ngũ hay những cặp tình nhân dựa vào tường mà vô tư khóa môi nhau.
Nhưng Kiếm và Thánh Giá thì... ừm, hoặc là mọi người đang bắt tay vào làm bài tiểu luận dài ba mươi trang của họ hoặc cũng có thể việc kết nối xã hội ở nơi này tồn tại muôn màu muôn vẻ hơn phía-sau-những-cánh-cửa-đóng-kín kia.
Nhắc đến chuyện đó, mỗi cảnh cửa im ỉm cũng đều đáng để nghía. Nếu những học viên tại trường Kiếm và Thánh Giá này xoay xở được trong phạm vi thời trang của mình thì rõ ràng họ cũng tài tình trong việc đánh dấu không gian của riêng mình. Luce bước qua một khung cửa có treo một bức rèm hạt và một cánh cửa khác trải phía trước một tấm thảm chào mừng như để xem có ai chùi chân lên nó không, cái này có tác dụng khuyến khích Luce "lượn cho mau" khi đi qua đó.
Cô dừng lại trước cánh cửa trống duy nhất khu nhà. Phòng 63. Không đâu kinh dị bằng nhà mình. Cô lần tìm chìa khóa phòng trong ngăn trước túi đựng đồ, hít một hơi thật sâu và mở cánh cửa dẫn tới nấm mồ của mình.
Ngoại trừ việc nó không tệ chút nào. Hay nói đúng ra là không tệ như cô tưởng thì căn phòng còn có một cái cửa sổ cánh trượt đạt-tiêu-chuẩn để mở đón khí trời đêm cho đỡ ngột ngạt. Nhìn qua những chấn song sắt, cảnh bãi cỏ dưới ánh trăng cũng đáng ngắm lắm, đấy là trong trường hợp cô không quá để ý tới việc nghĩa địa nằm ngay sau đó. Có một cái bồn rửa nhỏ đặt ngay trong phòng, một chiếc bàn học—xét ra, thứ-đáng-buồn-nhất trong căn phòng này chính là hình ảnh thoáng qua, từ đầu đến chân, của chính cô trong chiếc gương dài sau cánh cửa.
Cô quay ngay ra chỗ khác, biết quá rõ sẽ tìm thấy gì qua hình ảnh phản chiếu đó. Gương mặt cô hẳn trông hơi tái và mệt mỏi. Đôi mắt nâu lục nhạt hẳn điểm đầy sự căng thẳng. Mái tóc thì hẳn sẽ giống bộ lông chú chó xù sau mỗilần chạy nhảy dưới mưa gió. Chiếc áo len của Penn phủ lên cô nhìn như cái bao tải. Cô run rẩy. Lớp học buổi chiều cũng chẳng khá hơn buổi sáng là bao, nỗi sợ hãi bám rễ sâu nhất trong lòng cô cuốicùng cũng ra hoa kết trái:Cả trường bắt đầu gọi cô là Miếng Thịt. Và chẳng may thay, nó lại trùng ngay tên cô, thế là cái biệt danh đó cắm cọc luôn lên cô.
Cô rất muốn dỡ đồ ngay để biến căn phòng 63 vô vị này thành nơi chốn riêng của mình, chỗ cô có thể chạy đến khi cần một nơi ẩn mình trốn chạy và tĩnh tâm lại. Nhưng cô chỉ làm được mỗi việc là kéo khóa cái bị của mình trước khi không cưỡng nổi mình đổ nhào xuống chiếc giường trơ trụi. Cô cảm thấy như cách xa nhà đến cả vòng trái đất. Dù chỉ mất hai mươi phút lái xe từ cánh cửa sau quét vôi trắng với cái bản lề lung lay nhà cô tới cánh cổng sắt gỉ sét của trường Kiếm và Thánh Giá này, vậy mà lại có cảm giác như mất tới hai mươi hai nămvậy.
Với nửa chặng đường đầu ngồi xe yên lặng cùng bố mẹ, những người sống quanh nhìn qua trông cũng giông giống nhau: dân miền Nam tẻ nhạt, thuộc tầng lớp trung lưu ra sống ở vùng ngoại thành này.
Nhưng sau đó con đường trải qua những ụ đắp cao hướng bờ biển mà tiến, địa thế cũng ngày cảng trở nên lầy lội hơn. Những cây đước phình lên nhô cao như để ghi dấu mốc đã vào địa phận của vùng đầm lầy những rồi cũng sớm teo lại. Mười dặm đường cuối cùng tới Kiếm và Thánh Giá mang vẻ ảm đạm chết người. Xám xịt, uẩn khuất, hoang tàn. Trở lại với nhà cô ở Thunderbolt, mọi người quanh thị trấn luôn nói đùa thêu dệt nên những chuyện khiến cô nhớ đến kỳ lạ: Cháu biết không, cháu ở trong một đám đầm lầy khi nào chiếc xe bắt đầu phun phì phì ra một đám bùn nhão.
Mặc dù Luce lớn lên ở Thunderbolt nhưng cô vẫn chưa thật quen với cái vùng phía đông xa xôi của vùng này. Khi còn bé, cô luôn cho rằng chẳng có lý do gì để đến sống ở đây cả—tất cả những cửa hiệu, trường học và những người gia đình cô quen biết đều ở vùng phía tây cả. Vùng phía đông này chẳng có gì ngoài sự chậm tiến. Chỉ vậy thôi.
Cô nhớ bố mẹ, họ đã dán thông điệp lên chiếc áo phông để trên đầu túi đồ của cô— Bố mẹ yêu con! Nhà Price vững như tường đồng, chắc như vách sắt! Cô nhớ căn phòng của mình, từ đó nhìn ra thấy cả những cây cà chua của bố. Cô nhớ Callie, khẳng định chắc chắn cô nàng phải gửi ít nhất mười cái tin nhắn mà cô không-bao-giờ-còn-được-thấy-nữa. Cô nhớ Trevor.
Mà thực ra cũng không hẳn thế. Những gì cô nhớ đến là cái cuộc sống cô cảm nhận được khi lần đầu bắt chuyện với Trevor. Khi cô có một ai đó để nghĩ về trong những đêm không ngủ được, để nguệch ngoạc viết tên người đó vào sổ. Sự thật là, Luce và Trevor chưa từng có lấy một cơ hội để tìm hiểu rõ về nhau. Kỷ vật duy nhất cô có là tấm ảnh Callie lén chụp được từ bên kia sân bóng giữa hai trong số những quả tạ của cậu trong khi cậu ta và Luce nói chuyện khoảng mười lăm giây về những quả tạ. Và buổi hẹn hò duy nhất cô từng có với cậu cũng không hẳn là một cuộc hẹn đúng nghĩa—chỉ là tranh thủ chút thì giờ khi cậu ta kéo cô ra khỏi bữa tiệc. Đó chính là thời khắc khiến cô ân hận suốt phần đời còn lại.
Ban đầu mọi chuyện không có gì, chỉ hai người đi dạo bên hồ nhưng không lâu sau đó Luce bắt đầu cảm thấy những cái bóng luẩn khuất phía trên đầu bọn họ. Và rồi làn môi của Trevor chạm vào môi cô, hơi nóng chạy dọc cơ thể cô và đôi mắt cậu chuyển màu trắng dã kinh hoàng và vài giây sau đó, một cuộc sống cô từng biết đến, đã tàn cháy trong ngọn lửa.
Luce trở người, vùi mặt sâu dưới cánh tay. Hàng tháng trời cô đã chỉ ngồi đó than khóc về cáichết của Trevor, và giờ đây, nằmtrong một căn phòng lạ hoắc với những thanh kim loại như chọc vào làn da cô qua tấm đệm mỏng, cô có một cảm giác phù phiếm ích kỷ sau tất cả mọi chuyện. Cô cũng chẳng biết Trevor nhiều hơn hơn Cam là bao.
Tiếng gõ cửa khiến Luce bật ngồi dậy. Làm thế quái nào mà ai đó lại biết phải tìm cô ở đây chứ? Cô rón rén đi lại bên cánh cửa và mở nó ra. Sau đó cô thò đầu ra ngoài dãy hành lang vắng lặng. Thậm chí cô còn không nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài và cũng chẳng có dấu hiệu gì cho thấy vừa có người gõ cửa cả.
Ngoại trừ một chiếc máy bay giấy được ghim vào chính giữa tấm bảng tên ngay cạnh cửa phòng cô bằng một chiếc ghim đồng. Luce mỉm cười khi thấy tên mình được viết bằng mực đen dọc theo cánh máy bay nhưng khi cô mở 'tin nhắn' của mình ra thì chỉ thấy trong đó vẽ một mũi tên màu đen chỉ thẳng xuống hành lang.
Arriane đã mời cô tới chơi tối nay nhưng đó là trước khi xảy ra chuyện với Molly ở phòng ăn. Nhìn xuống dãy hành lang vắng lặng, Luce phân vân không biết có nên đi theo mũi tên khó hiểu này không. Cô liếc nhìn cái bị vải không lồ của mình, mớ hành lý đáng thương đang chờ được dỡ. Cô nhún vai, đóng cửa lại, nhét chìa khóa vào túi rồi bước đi.
Cô dừng lại trước một cánh cửa ở phía bên kia sảnh để ngắm nghía poster ngoại cỡ của Sonny Terry, một nhạc sỹ mù mà cô được biết từ tuyển tập đĩa nhạc hết sức lộn xộn của bố, ông là người chơi kèn harmonica theo dòng nhạc blues cực kỳ xuất sắc. Cô rướn người về phía trước để đọc dòng chữ trên tấm bảng tên và rồi giật mình nhận ra mình đang đứng ngay trước cửa phòng Roland Sparks. Ngay lập tức và đầy khó chịu, một góc nhỏ trong bộ não cô bắt đầu có những liên tưởng kỳ quặc rằng Roland hẳn đang ngồi chơi với Daniel, còn cô đứng ngoài này chỉ cách họ đúng một lớp cửa mỏng.
Tiếng máy ro ro khiến Luce nhảy dựng lên. Cô nhìn thẳng lên chiếc camera giám sát treo trên tường bên trên cửa phòng Roland. Nhãn xà. Nó đang quan sát nhất cử nhất động của cô. Cô xấu hổ co cẳng chạy đi, chẳng cần biết camera có nhạy cảm mà nhận biết được mấy loại chuyện này hay không. Dù sao đi nữa, cô tới đây tìm gặp Arriane cơ mà—rốt cuộc cô phát hiện ra phòng của nàng ta ở đối diện ngay với phòng của Roland.
Đứng trước cửa phòng Arriane rồi, Luce mới thấy lòng nhẹ đi một chút. Cả cánh cửa phòng dán đầy sticker khẩu ngữ—vài cái là hàng có sẵn, còn có những cái tự làm. Nhiều đến độ dán chồng chéo lên nhau, mỗi khẩu hiệu đều bị dán đè lên một nửa và thường mẫu thuẫn với cái dán trước nó. Luce phù cười khi tưởng tượng ra cảnh Arriane cẩu thả thu thập một đống sticker khẩu ngữ (NGUYÊN TẮC CỦA KẺ QUẬY... CON GÁI TÔI LÀ HỌC SINH LOẠI F Ở TRƯỜNG KIẾM VÀ THÁNH GIÁ... KHÔNG BẦU 666[3]), rồi đập bẹp chúng lên cửa một cách bừa bãi—nhưng rất chú tâm—tập trung hết sức trang trí vùng đất của mình.
Luce lấy làm thư thả đứng thưởng thức cánh cửa phòng Arriane đến cả giờ đồng hồ nhưng rồi cô sớm tự nhận ra lý do mình đứng trước cửa phòng này đến quá nửa là vì được mời tới. Và rồicô nhìn thấy chiếc máy bay giấy thứ hai. Cô rút nó khỏi tấm bảng tên và mở ra xem:
Luce thân thương mến thương,
Nếu tối nay cậu giữ đúng lời hứa qua phòng tớ chơi! Chúng ta thật là thân thiếtttttttttttttt.
Còn nếu cậu cho tớ leo cây thì,... đừng có động vào thư từ của tôinữa, ROLAND! Tôiđã cảnh cáo cậu bao nhiêu lần rồihả? Hừm. Dù sao thì: Tớ biết là đã bảo cậu sang đây chơi tối nay nhưng tớ phải lao thẳng từ phòng nghỉ của bệnh xá (niềman ủi sau phi vụ
Giật tung ngườihômnay) đến phòng thínghiệmbáo cáo bàisinh học cho mụ HảiÂu Albatross. Nóithế nào nhỉ—kiểmtra lượng mưa[4]. Ký tên:
Ngườibạn "thân tầm",
Luce đứng đó với mẩu giấy nhắn trong tay không biết nên làm gì tiếp theo. Cô thở phào khi biết Arriane được chăm sóc tử tế nhưng cô vẫn ước được tận mắt trông thấy cô bạn. Cô muốn được nghe chính Arriane nói bằng cái giọng bất cần, chỉ có như thế cô mới biết làm thế nào đối phó với mớ cảm xúc hỗn loạn sau chuyện ở nhà ăn hôm nay. Nhưng đứng trên hành lang vào lúc này, cô lại càng không biết phải làm sao. Cám giác hoang mang trầm lắng nuốt trọn lấy cô khi cô nhận ra chỉ có một mình mình, trong bóng tối, tại ngôi trường xa lạ này.
Phía sau cô có tiếng mở cửa. Mảng ánh sáng trắng lan dần trên nền đất chạm đến chân cô. Luce nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ căn phòng.
"Cậu làm cái gì đấy?" Đấy là Roland, mặc chiếc áo phông trắng tua rua và quần jean, cậu ta đứng ở ngưỡng cửa hỏi cô. Mái tóc loăn xoăn của cậu ta được buộc túm lại bằng một sợi dây cao su màu vàng thành chỏm trên đỉnh đầu, miệng kề sát chiếc kèn harmonica.
"Tôi đến tìm Arriane," Luce đáp, cô kiềm cho mình khỏi nghển cổ mà ngó ra đằng sau cậu ta xem có còn ai trong phòng không. "Chúng tôicó hẹn—"
"Không có ai đâu," cậu ta nói khó hiểu. Luce không biết cậu ta ám chỉ Arriane hay cả đám học sinh trong khu ký túc, hay gì đó thì ai mà biết được. Cậu ta thổi vài thanh âm, mắt vẫn dán chặt vào cô. Rồi cậu ta mở cánh cửa rộng hơn một tí và nhướn mày. Cô không dám nói liệu có phải cậu ta đang mời mình vào phòng không.
"À, tôi chỉ định tiện đường tạt qua thư viện một lát," cô nói dối không chớp mắt, quay lại đường vừa đến. "Cần phải tra một cuốn sách."
"Luce," Roland gọi.
Cô quay lại ngay. Họ còn chưa chính thức gặp nhau và cô cũng chẳng trông mong cậu ta biết tên cô. Mắt cậu ta thoáng ánh cười rồi cầm cái kèn harmonica chỉ về hướng ngược lại, "Thư viện ở đằng này." Cậu ta khoanh tay lại trước ngực. "Nhớ kiểm tra khu vực đặc biệt bên trái phía đông nhé. Hay ho lắm đấy."
"Cám ơn," Luce nói, thật sự cảm kích khi quay người đổi hướng. Roland có vẻ chân thành, cậu vẫy tay và lướt môi thổi vài nhịp kèn lúc cô rời đi. Có lẽ việc cô nơm nớp sợ cậu ta lúc trước là vì cô nghĩ cậu là bạn của Daniel. Nhưng với tất cả những gì cô biết bây giờ, Roland xem ra rất tốt. Cô thấy phấn khởi hơn khi đi dọc xuống dãy hành lang. Đầu tiên mẩu giấy nhắn của Arriane đầy cáu bẳn và chế nhạo cậu ta nhưng sau đó cô lại có một cuộc chạm trán hết sức tự nhiên với chính Roland Sparks; thêm vào đó, kỳ thực cô rất muốn vào thư viện tra cứu. Mọi thứ trở nên phơi phới.
Tới gần cuối hành lang, từ chỗ ký túc vòng xuống phía thư viện, Luce chỉ đi qua một cánh cửa he hé duy nhất. Cánh cửa không trang trí gì nhưng ai đó đã sơn lại nó thành một khối đen kịt. Khi tiến lại gần, Luce nghe thấy tiếng nhạc heavy metal đầy giận dữ phát ra từ bên trong. Cô thậm chí còn chẳng cần nhìn tấm bảng tên. Đích thị là phòng của Molly.
Luce bước nhanh chân hơn, bất chợt nghe thấy từng tiếng lộp cộp mà đôi bốt ống của cô gõ xuống lớp lót sàn. Cô không hề nhận ra mình nín thở cho đến khi chạm tới cánh cửa đầy vân gỗ của thư viện, cô mới dám thở hắt ra.
Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp người khiến Luce đưa mắt nhìn một lượt thư viện. Cô vẫn luôn thích cái mùi ẩm mốc ngòn ngọt nhàn nhạt mà chỉ những không gian chứa đầy sách mới có. Cô thả lỏng người trong tiếng lật trang nhẹ nhàng không đều đặn. Thư viện Dover luôn là nơi thoát thân của cô, cảm giác nhẹ nhõm áp đảo của nơi này như dâng tặng cô một nơi trú ẩn như thế. Cô lấy làm khó tin nơi này lại thuộc về Kiếm và Thánh Giá. Nó gần như... nó thực sự mời gọi.
Những bức tường làm bằng gỗ gụ dày với trần nhà cao vời vợi. Lò sưởi bằng gạch chiếm trọn một bức tưởng. Chiếc bàn gỗ dài được thắp sáng bởi một cây đèn xanh kiểu cổ và lối đi giữa các kệ sách trải dài đến ngút mắt. Tấm thảm Ba tư dày ngăn những âm thanh phát ra từ đôi bốt khi Luce thả bộ giữa hàng lối đi.
Có vài người đang ngồi học, Luce chẳng biết tên người nào trong số đó nhưng bề ngoài dữ dội của họ dường như tỷ lệ nghịch với dáng vẻ lúc họ ngồi chúi đầu vào đống sách. Luce đến gần chiếc bàn hướng dẫn chính, quây thành một vòng tròn lớn giữa căn phòng. Trên mặt bàn rải rác đủ loại giấy tờ với hàng chồng sách và có một mớ hỗn tạp những thứ bình dân lẫn học thuật, chúng khiến Luce nhớ lại nhà mình. Đống sách chất quá cao khiến Luce gần như không nhìn thấy người quản thư lấp ló sau chúng. Quản thư đang cần mẫn xử lý đống giấy tờ với một nguồn năng lượng mãnh liệt. Đầu cô quản thư bất ngờ ngẩng lên khi Luce tiến đến.
"Xin chào!" Cô quản thư mỉm cười— cười thật sự—với Luce. Tóc cô không phải màu xám mà là bạc với độ bóng ánh lên lấp lánh dù dưới thứ ánh sáng mờ nhạt của thư viện. Cô ấy có gương mặt vừa già lại vừa trẻ, làn da xanh sáng gần như rực lên, đôi mắt đen láy tinh anh và chiếc mũi nhọn, nhỏ xíu. Khi cất giọng hỏi Luce, cô nâng hai ống tay chiếc áo len casơmia màu trắng lên, để lộ ra những tràng hạt ngọc trai đeo ở cả haibên cổ tay. "Tôi có thể giúp em tìm gì nào?" cô quản thư hỏi Luce bằng giọng thì thầm vui vẻ.
Luce tức thì thấy dễ chịu với người quản thư này và liếc xuống nhìn bảng tên đặt trên mặt bàn cô quản thư. Sophia Bliss. Luce ước mình có cuốn sách nào cần tìm. Cô quản thư này là nhân vật có thẩm quyền đầu tiên Luce gặp trong ngày hôm nay tự nguyện giúp cô tìm thứ cô muốn. Nhưng cô cứ đứng ngẩn ra ở đó, rồi mãi mới nhớ tới những điều Roland Sparks nói.
"Em mới đến đây," cô giải thích. "Tên em là Lucinda Price. Cô có thể chỉ cho em chái phía đông ở đâu không ạ?"
Quản thư trao cho Luce một nụ cười một-con-mọt-sách mà Luce luôn nhận được từ những quản thư trước đây. "Đi bên này," quản thư nói, chỉ về phía một hàng cửa sổ cao bên kia căn phòng. "Gọi tôi là cô Sophia và nếu lịch công tác của tôi đúng thì em sẽ học lớp nghiên cứu tôn giáo của tôi vào thứ Ba và thứ Năm hàng tuần. Chà, sẽ vui lắm đấy!" Cô Sophia nháy mắt. "Ngoài giờ trên lớp, nếu em cần bất cứ điều gì thì tôi luôn ở đây. Rất vui được biết em, Luce."
Luce mỉm cười cảm ơn, hẹn gặp lại cô Sophia vào giờ lên lớp ngày mai một cách hạnh phúc và quay gót đi tới dãy cửa sổ. Chỉ sau khi rời đi, cô mới ngẫm lại về cái cách người quản thư gọi mình bằng nickname, kỳ lạ và thật thân thiết.
Nằm lòng khu tự học rồi, cô bước qua những kệ sách cao, tao nhã đúng lúc có thứ gì đó tăm tối, rùng rợn lướt qua đầu cô. Cô ngước lên.
Không. Không phải ở đây. Làm ơn. Để lại nơi này cho tôi.
Khi những cái bóng đến rồi đi, Luce chưa từng biết đích xác nơi nào chúng biến mất—hay mất bao lâu chúng mới biến đi.
Cô không thể hiểu chuyện gì đang diễn ra. Có gì đó khang khác. Đúng là cô thấy khiếp sợ nhưng cô không cảm thấy lạnh. Ngược lại còn cảm thấy có chút hưng phấn. Phòng thư viện có ấm thật nhưng không phải cái cảm giác ấm áp đó. Và rồi, ánh mắt cô đụng trúng Daniel.
Cậu ta đang nhìn ra cửa sổ, quay lưng về phía cô, người ngả vào cái bục đề dòng chữ màu trắng KHU VỰC ĐẶC BIỆT. Hai bên tay áo của cậu xắn lên đến tận khuỷu và mái tóc màu hoàng kim sáng rực dưới ánh đèn. Hai vai cậu khom lại và lại lần nữa, bản năng như mách bảo Luce nhào vào vòng tay ấy. Cô lắc lắc đầu như muốn vẩy bay hết những liên tưởng đó rồi kiễng chân lên để nhìn rõ hơn. Đứng từ đấy, cô không dám chắc lắm nhưng có vẻ như cậu ấy đang vẽ gì đó.
Khi dõi theo từng cử động nhẹ nhàng của cậu lúc phác họa, trong Luce dấy lên thứ xúc cảm như thiêu đốt, giống như vừa nuốt thứ gì đó nóng ấm. Không biết làm sao, đảo lộn mọi thứ lý lẽ thế nhưng cô lại có một linh cảm mãnh liệt rằng, Daniel đang vẽ cô.
Cô không nên đi tới cậu ta. Sau cùng, cô thậmchí còn chẳng biết cậu ta, cũng chưa từng nói chuyện cho ra nói chuyện với cậu ta. Những lần được gọi là 'tiếp xúc'của họ cũng chỉ dừng lại ở ngón tay giữa và cái nhìn chế giễu. Nhưng lại vì một vài lý do chẳng rõ ràng, cô cảmthấy việc tìmhiểu xem có gì trong cuốn phác thảo kia là vô cùng quan trọng.
Đúng lúc đó, nó dội lại, vào đầu cô. Giấc mơ đêm hôm trước của cô. Một luồng sáng thình lình lóe lên mang lại cho cô ký ức đó. Trong giấc mơ, dường như vào lúc đêm rất khuya—không khí ẩm ướt và se lạnh, cô mặc thứ gì đó dài và thướt tha. Cô ngả người dựa vào cửa sổ che rèm trong một căn phòng xa lạ. Còn một người khác nữa cũng ở đó, một người đàn ông hay một thiếu niên—cô không thể thấy mặt người đó. Anh ta đang phác họa một người giống hệt cô lên một tập giấy dày. Mái tóc cô. Chiếc cổ cô. Những đường nét giống cô đến từng chi tiết. Cô đứng ngay sau người ấy, vừa sợ hãi không dám để anh biết cô đang nhìn anh lại vừa hiếu kỳ không muốn quay đầu bỏ đi.
Luce giật mình chồm về phía trước khi cảm thấy có gì đó va mạnh vào phía sau vai rồi lướt qua đầu mình. Những cái bóng lại trỗi dậy. Nó đen đặc cuộn thành một tấm màn dày.
Tiếng trống ngực đập loạn ngày càng to, lùng bùng bên tai cô, lan ra lấn át tiềng xì xào của những cái bóng trong đêm, át cả tiếng bước chân của cô. Daniel dứt mắt khỏi tập vẽ, ngước mắt nhìn đúng vào nơi những cái bóng đang lượn lờ nhưng cậu lại không biểu hiện giống cô.
Tất nhiên rồi, cậu không thể thấy chúng được. Cậu điềm tĩnh tập trung nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Cái nóng bên trong cô càng như thiêu đốt mãnh liệt hơn. Cô cảmthấy mình đến đủ gần để khiến cậu cảm nhận được sức nóng đang tỏa ra từ làn da cô.
Yên lặng hết sức có thể, Luce cố nhòm lén cuốn phác họa qua vai cậu. Chỉ trong một khoảnh khắc, tâm trí cô nhìn thấy đường cong tạo nên chiếc cổ trần của mình được phác bằng bút chì trên trang giấy. Nhưng chỉ trong chớp nhoáng khi mắt cô dính vào tập giấy kia, cô thấy mình nuốt khan thật nặng nề.
Đó là một bức phong cảnh. Daniel đang vẽ khu nghĩa địa bên ngoài cửa sổ chỉ tiết đến hoàn hảo. Luce chưa bao giờ thấy điều gì khiến cô buồn bã thất vọng đến vậy.
Cô không hiểu tại sao. Thật điên rồ—thậm chí với chính bản thân cô—khi hy vọng trực giác kỳ dị của mình trở thành sự thật. Daniel chẳng có lý do gì để vẽ cô cả. Cô biết vậy. Giống như việc cô biết cậu ta chẳng có lý do gì để giơ ngón giữa lên với cô sáng nay cả. Nhưng cậu ta đã làm thế.
"Cậu làm cái gì ở đây thế?" cậu ta hỏi. Cậu gập cuốn phác họa lại và nghiêm mặt nhìn cô. Đôi môi đầy đặn của cậu mím lại thành một đường thẳng, cặp mắt xám đầy vẻ u ám. Cậu không có vẻ giận dữ, đúng ra là, trông cậu như kiệt sức vậy.
"Tôi đến tra vài cuốn sách thuộc Khu Đặc biệt," cô giải thích bằng giọng run run. Nhưng khi đưa mắt nhìn quanh cô nhanh chóng nhận ra sai lầm của mình. Khu Đặc biệt không phải khu lưu trữ sách—nó là một khu vực mở của thư viện trưng bày những hiện vật từ thời Nội Chiến. Cô và Daniel đang đứng trong cái bảo tàng bé tí tẹo đầy những bức tượng bán thân bằng đồng của những vị anh hùng chiến tranh, trong những hộp kính đầy những bản hiệp ước cũ kỹ và bản đồ các Bang ly khai. Đây là khu vực duy nhất của thư viện không có lấy một cuốn sách nào.
"Vậy thì chúc may mắn nhé," Daniel nói, lại mở cuốn phác họa ra, như thể thay cho lời chào tạm biệt .
Lưỡi Luce líu cả lại, xấu hổ không để đâu cho hết và thường những lúc thế này, cô chỉ muốn bỏ chạy. Nhưng rồi, những cái bóng lại hiện ra, lởn vởn quanh đó và không rõ vì lý do gì, Luce không còn thấy sợ chúng khi ở cạnh Daniel. Điều này chẳng có nghĩa lý gì—như thể cậu ta có thể làm gì bảo vệ cô vậy.
Cô nghẹn ngào, đứng như chôn chân xuống đất. Cậu ngẩng lên nhìn cô rồi thở dài. "Để tôi hỏi cậu một câu nhé, cậu có thích bị lén lút theo dõi không?"
Luce lại nghĩ về những cái bóng và những gì chúng đang làm với cô. Nên không do dự, cô lắc đầu quầy quậy.
"Được rồi, hai chúng ta là như thế đấy." Cậu ta hắng giọng, nhìn cô chằm chằm, đi thẳng vào vấn đề muốn nói, cô là khách không mời.
Có lẽ cô phải giải thích rằng cô hơi choáng và cần ngồi nghỉ một chút. Cô khó khăn mở lời, "Này, tôi có thể—"
Nhưng Daniel cầm cuốn phác họa lên và đứng dậy. "Tôi tới đây vì muốn được yên tĩnh," cậu ta nói, cắt ngang lời cô. "Nếu cậu không đi thì để tôi."
Cậu nhét cuốn phác họa vào balô. Khi quăng balô qua vai, vai cậu chạm vào cô. Cho dù chỉ là cái chạm rất khẽ và tính đến cả tầng tầng lớp lớp quần áo, Luce vẫn cảm thấy một cơn chấn động đến độ . . . bất động.
Trong vài giây, Daniel cũng đứng lặng đi như vậy. Họ ngoảnh đầu nhìn nhau và Luce mở miệng định nói gì. Nhưng trước khi cô kịp lên tiếng, Daniel đã quay gót, hướng cánh cửa ra vào, bước đi thật nhanh. Luce dõi mắt nhìn những cái bóng lẩn khuất trên đầu cậu, cuộn xoáy thành vòng tròn rồi vút ra ngoài cửa sổ hòa vào màn đêm đen thẫm.
Cô rùng mình trong cái lạnh tỉnh người và phải mãi sau đó, đứng trong khu trưng bày đặc biệt, cô mới chạm vào vai nơi Daniel đụng phải, cảmnhận cái nóng nguội dần.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top