4. Tự nhiên bị lật kèo
"Cố lên."
Một trận đấu nữa mở đầu bằng sự dịu dàng và ấm áp của Chaeryeong. Na-chắn-giữa thấy mắt mình như mờ đi vì nụ cười ngập nắng ấy. Và cả nụ hôn hờ hững trên má.
"Chị này." Yuna gọi, rồi xoắn xuýt cả lên vì cái nhướng mày cùng đôi mắt trong veo ừm-chị-đang-nghe-em-đây.
"Hôm nay, sau chiến thắng của chúng ta, em có thể xin chị 10 phút, à không không 5 phút thôi cũng được. Ở phòng tập ấy, em có thứ này muốn đưa cho chị."
Na-chắn-giữa thấy chị nghiêng đầu nghĩ ngợi. Và Shin Ryujin đã dặn đừng có mà thả bướm và cho chúng bay nhộn nhạo trong bụng trước khi thi đấu. Nôn như chơi đấy. Nhưng Yuna lỡ mở cửa khu bảo tồn bướm rồi, sau khi Chaeryeong cong cong đuôi mắt và (lại) là cái nụ cười ngập nắng chết tiệt đó.
"Em có vẻ chắc nịch về chiến thắng của chúng ta." Hẳn rồi, em đã được thơm má cơ mà. "Được thôi, chị sẽ chờ em nhé. Mọi người sẽ mất tầm 10 phút để giải tán. Và sau đó là khoảng thời gian của em."
Chaeryeong chạm tay lên vai Yuna như một lời động viên nữa trước khi cả hai cùng quay lại sân đấu. Na-chắn-giữa đột nhiên thấy vị trí tiếp xúc bỏng rát. Và trái tim nó lại bùng cháy âm ỉ. Tệ thật. Nó có lỡ mê chị nhiều quá không?
.
.
"Tao sắp chết rồi, Yuna."
Karima nằm vạ vật trên sàn. Bọn nó kết thúc thi đấu với tỉ số set thứ ba là 28-30, leo lên xe về lại trường và vừa xong buổi họp chiến thuật cho ngày tiếp theo cách đây vài phút. Karina thấy Chúa hiện lên trước mặt mình. Và ôi, nó bằng lòng rũ bỏ tất cả để theo Ngài. Nó chẳng nuối tiếc gì cuộc đời phàm tục làm việc như trâu như chó này nữa đâu.
"Tao gọi xe cấp cứu cho mày nhé."
"Thôi, gọi Minjeong đi. Bảo nó nhớ đem cả dây thồ hàng để cột tao vào yên xe."
Na-đập-biên ủ rũ đứng dậy. Nó phải bám vào vai của chị Jisu để đảm bảo bản thân không cắm đầu xuống đất như đà điểu.
"Đi trước nhé. Nay mày phụ Chaeryeong khoá cửa giùm chị. Chị dìu con bé này về vườn địa đàng đã."
Yuna vâng vâng dạ dạ với Jisu. Rồi dòng người nối gót nhau rời đi. Phòng tập thoáng chốc chỉ còn lại nó và Chaeryeong. Chị ngồi khoanh gối, trông nhỏ xíu, liên tục vẫy tay với Na-chắn-giữa.
"Chị sắp có quà hả bé?"
"Chị thích quà hả?"
"Không..." Chaeryeong nhún vai "Chị thích bé cơ."
"Em cũng thích chị."
Ủa gì cơ?
Một khoảng lặng chạy dài trong phòng tập.
Khoan đã, mắt Yuna mở tròn. Hình như nó vừa trả lời như một phản ứng tự nhiên, ngay trước khi não kịp phản ứng và ra lệnh. Thôi rồi, ba hồn chín vía của Na-chắn-giữa chạy trốn mất rồi.
"Nhưng có quà cũng tốt. Em chuẩn bị gì cho chị thế?"
Chaeryeong cố nhịn cười, nhưng vẻ mặt ngờ nghệch của Yuna khiến mọi thứ bộc phát. Ôi đứa trẻ vẫn là đứa trẻ, đáng yêu quá.
"Sao bé ơi? Em-" Chaeryeong chống hai tay xuống hai bên hông của Yuna, bao cô nàng chắn giữa hoàn toàn trong cái ôm của mình "-có gì cho chị thế hả?"
Kế hoạch của Ryujin. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong đầu Yuna. Chaeryeong rướn người về phía trước. Chỉ một chút nữa thôi, một khoảng cách bé xíu nữa thôi, mũi họ sẽ chạm nhau. Nose kiss. Mặt Na-chắn-giữa đỏ lừng lựng như món tokbokki 120% bột ớt và 150% tương gojuchang mẹ vừa nấu hôm qua luôn.
"Chị..." Yuna thấy hơi tự ái "Để em làm từ đầu nhé."
Chaeryeong vẫn thích trêu em, "Làm cái gì từ đầu?"
"Tỏ tình, tỏ tình ấy." Na-chắn-giữa gãi đầu gãi tai. Rồi nó lấy tay ôm mặt, lắp bắp "Kế hoạch bày tỏ với chị ấy."
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top