Q U Y Ể N M Ộ T ♦ Q U Y Đ Ồ ♦ 1-2-3-4



| v ă n á n |


- Chân thành gửi đôi dòng văn này cho người đã dừng lại và bước ngang qua đời tôi.

Nhà thơ tôi thích đã từng thuyết, "Chỉ có chuyện xưa tích cũ, mới có đủ giá trị để ta lôi ra, tỉ mẩn suy ngẫm." Đối với tôi mà nói, đúng là như thế.

ĐƯỜNG VỀ |LONG.WAY.HOME|

Lời tựa của chú thỏ đuôi dài:

Đầu ngõ có một ông thầy tướng số mù nói với tôi rằng, số cậu tình cảm ba chìm bảy nổi, cả đời cùng với đàn ông dây dưa đủ bề, còn không được chết sung sướng.

Tôi nhét lon nước có ga còn thừa vào tay thằng chả, phủi mông đi thẳng.

"Ê, sao mày dám ăn quỵt!" Lão mù ở phía sau điên tiết gào toáng lên.

Chưa bàn đúng sai, ngay cả ông đây là nam hay nữ lão còn chưa đoán ra, vậy mà dám đòi $? May cho lão là tía lão hôm nay ăn chay mới không đốt sạp lão ra tro đó!

Trên bài văn đầu tiên của tôi khi vào trường cao trung có lời bình của thầy, "Bài văn mang tính chất phê phán thói mê tín dị đoan thời phong kiến, nhưng dùng từ ngữ quá thô lậu."



| 1 |

Ngoại trừ chuyện chuyên viết văn lạc đề cùng dùng từ thô lậu nên không bao giờ được điểm cao ra, mấy môn còn lại trên cơ bản tôi đều tốt bỏ xừ, nói không quá chính là thuộc thành phần ưu tú. Thế nên lúc thi giữa kì, tôi cùng bọn Jimin cược với nhau là tôi sẽ lọt vào top 15. Mà cược vậy cho khiêm tốn chơi thôi, nếu tôi mà viết văn chuận thêm tý nữa, top 5 cũng không thành vấn đề.

Vậy mà kết quả đến, cư nhiên tôi lại xếp hạng 16.

Rốt cuộc tôi chỉ biết câm nín dẫn tụi Jimin ra căn tin đãi mì xào, bọn chúng còn ác nhơn gọi mỗi đứa hai đĩa bự, làm tôi bay luôn nửa tuần sinh hoạt phí (hồi đó tiền tiêu vặt các cụ cho tôi với em trai chỉ có tí teo). Rõ ràng viết văn lần này không tệ, vậy mà không nhoi nổi đến hạng 15, tôi thật chết không nhắm mắt. Tôi lôi mớ bài thi ra kiểm tra đối chiếu lại, thang điểm là 100, ngữ văn 87, toán 90, anh văn 92, vật lý 89, chính trị 86, lịch sử 69. Hự, lịch sử té xuống dưới 70, hèn gì mình không rớt đài cũng uổng. Tôi lại không cam tâm lôi đáp án ra dò, hy vọng tìm được một, hai điểm chấm lộn. Cái tên Taehyung cùng lớp tôi đứng hạng 15 á, chỉ hơn tôi ở điểm trung bình thôi, thêm được một điểm là đủ đồng hạng rồi. Đây không phải vấn đề danh dự mà là vấn đề sống còn, tôi không thể nôn ra hít vào không khí mà vượt qua tuần này được!

Đến khi tra ra đáp án, thiếu chút nữa là máu tràn lên não quá độ, đứt mạch máu tăng xông mà chết, đáp án tôi chọn toàn bộ đúng hết, thế mà lão thầy dám tẹt cho một đường đỏ tươi, cắp đi 20 điểm của tôi ngọt xớt!

Hai, hai mươi điểm đó nhá... nhầm phân nửa đó thôi cũng đủ làm chết người rồi, đây là những hai mươi điểm.

Vốn đang nằm trong kí túc xá giả vờ ngủ, tôi hăng hái leo xuống giường, xỏ giầy chuẩn bị đi tìm bọn Jimin đòi mì cùng số điểm đã mất. Chợt từ ngoài cửa thấy Taehyung đang kích động chạy vào, trong tay là chiếc hộp giấy màu sắc rực rỡ.

"Jeon Jungkook, đến xem đầu CD của tôi này."

Vào năm 1996, trẻ em trong cái trấn nhỏ này chỉ có thể dùng máy cát-xét nghe băng thôi đã tốt lắm rồi, chứ hồi đó ra đường mà mang theo máy nghe nhạc AIWA còn xì tai hơn bây giờ đeo thêm MD-Player. Tôi cũng kiềm lòng không đặng mà đi đến xem cái máy màu đen đen kia, còn quên mất mình và Taehyung vốn không cùng chiến tuyến.

Khai giảng tới nay đã nửa học kì, bọn nam sinh cũng chia bè kéo cánh xong xuôi. Nhìn thế nào thì tôi với Taehyung cũng không đồng hội đồng thuyền với nhau được. Ai cũng thấy, tôi đây thuộc diện con ngoan trò giỏi, nhóc em kém hơn một tuổi cũng sắp vào trung học, tôi thì đã là học sinh cao trung năm nhất. Trừ bỏ phương diện học tập ra thì các diện còn lại không khá lắm, điều kiện kinh tế cực kì bình thường (cha mẹ đều là bình dân nuôi hai đứa con chưa biết giữ tiền ăn học, chưa kể học phí trung học của tôi đắt đỏ, không tin thì lại đây mà nhìn xem). Từ nhỏ đã được giáo huấn tư tưởng, mấy thứ xa xỉ hào nhoáng gì đó là của phù phiếm, chỉ có con đường học tập mới là chính đạo. Tóm lại, không học hành tử tế thì chỉ còn nước về quê cày ruộng, chơi với mấy con gia cầm lắm lông. Tuyệt đối không được ham hố, quần áo mười năm như một, quần không màu lam thì màu đen, áo màu trắng, giày thể thao từ thời cố hỷ lai hy cái nào còn xài được thì cứ xài tuốt, lấy thứ hạng nhất làm mục tiêu, tối nào cũng dí đầu cùng cặp kính cận vào mặt bàn dùi mài kinh sử.
  Taehyung thì khác hẳn, hắn, ax... nói xấu người khác sau lưng là không tốt, thôi thì để cho được công bằng khách quan, chọn lời của mấy nhân đồn đãi về hắn vậy.

Nhan sắc: nghe nói trong năm nay thì hắn là kẻ được trai nhất đám nam sinh, so với hắn thì EXO với Lee Min Ho chỉ là muỗi. (Thật hả? Bộ không đứa nào thấy trai Hàn Quốc mà mũi cao mắt sâu tròng hổ phách là cực kì quái dị hả?)

Gia thế: nghe giang hồ đồn rằng cha hắn không phải là người Mĩ gốc Hànthì là người Hàn gốc Mĩ, tóm lại là con lai, thông tin ngoài lề là từ hồi cấp hai năm nào Kim gia cũng bơm cho trường học một khoản hời để tu kiến cái này cái nọ.

Thành tích: oạch... hắn có thể vào top 15 còn tôi thì không, thật là không có thiên lý à nha.

Nhân phẩm: cái này là vấn đề cực kì nhạy cảm. Sở dĩ cha hắn phải đắp tiền cho trường học cũng một phần vì cái sớ thành tích đánh nhau dài ngoằng của hắn. Tương truyền rằng có một năm hắn không hề bị ghi một tội đánh nhau nào cả, làm cho bộ phận Tài vụ của trường buồn mất nửa ngày.

Kết luận đơn giản, chúng ta không phải là bạn.

Hôm nay vì cái máy kì lạ đó mà tôi và hắn vô tình quên mất điểm này, cùng nhau ngồi nghe thử đĩa CD một danh ca nhạc rock của Taehyung mà hắn tàng trữ chỗ nào tôi chẳng biết.

"Chất lượng âm thanh không tồi."Taehyung cao hứng phấn chấn. "Ba tôi thật giữ lời. Lần này tôi thi được vào top 15 hoàn toàn nhờ hên."

Tôi liền hiểu ra, đây là phần thưởng có điều kiện của ba Taehyung .

Nắm chặt bài thi lịch sử trong tay, tôi hơi chần chừ. Tôi không thích Taehyung, nhưng cũng không đành lòng tạt cho hắn một gáo nước lạnh.

"Thích không? Chiều tôi đi đá bóng, cậu muốn lấy nghe trước không?"

Ọach, đáng ghét đáng ghét... ai mượn hắn hào phóng như vậy chứ.

Tôi đem bài thi vò nát giấu phía sau rồi đứng lên. Bỏ đi, từng ấy mì xào cũng chẳng thể mua nổi cái dây phone của máy CD.

Taehyung lôi trái banh ở dưới bàn ra, lớn giọng kêu tên bọn phòng bên đi ra ngoài. Cái máy vẫn nằm ở trên bàn. Tôi thở dài xỉa nó, "Mày đó nha, chỉ vì giữ mày lại mà hai ngày nữa tao phải hít thở khí giời mà sống."

Đem bài thi quăng đi, tôi vớ lấy cuốn sách tham khảo tiếng anh để trên giường Taehyung, xem xem một tý thôi là mắt đã díp lại.

Ngủ đi ngủ đi, ngủ rồi sẽ không thấy đói bụng.

Khi tỉnh lại thì Taehyung đã về phòng, còn đang đứng ngay đầu giường mà nghiên cứu săm soi thứ gì đó. Tôi mơ hồ trong chốc lát rồi nhớ ra đó chính là bài thi lịch sử của mình.

"Bài này chấm điểm nhầm rồi." Thấy tôi giương mắt nhìn, Taehyung giơ cao bài thi, giọng bình tĩnh nhưng không hề dễ chịu.

Tôi ờ đại một tiếng.

"Sao không đi kiện? Sửa đúng điểm e là cậu sẽ đứng thứ nhất."

"Nếu sửa lại thì chẳng phải cậu sẽ..." Mới ngủ dậy đúng là máu còn chưa lên đến đại não, thành ra nói bậy quá. Ai cũng biết Taehyung tâm tính cao ngạo, quả nhiên mặt liền đổi sắc.

"Biết cậu coi thường tôi. Thi cuối kì chỉ cần tôi cố gắng nhất định sẽ hơn được cậu, không mượn cậu ở đây làm bộ làm tịch."

Hừ, đúng là làm ơn mắc oán.

"Tôi không có ý đó. Cái máy kia rất tốt, giữ hay không là chuyện của cậu, không phải của tôi. Tại sao tôi phải nịnh bợ cậu chứ hả, tôi cũng chẳng xem thường ai, đừng có đem dạ tiểu nhân so lòng quân tử à." Tôi lười nói nhiều, đoạt lại bài thi, lườm hắn một cái.

Trong phòng im lặng một hồi lâu mới nghe thấy hắn nói. "Như vậy đi, tôi không muốn nợ ai cả, tôi mời cậu ăn cơm."

Tên này đúng vui tính, mắng đã mồm rồi mời đi ăn.

Bất quá, có thực mới vực được đạo a, tôi nghĩ đến bao tử thân yêu của mình, gật đầu. "Đi thì đi."

Sau này thường hay nghĩ lại, nếu không phải lần đó chỉ đơn giản nhào vô xáp lá cà, hoặc giả cứ như bình thường có tình cờ chạm mặt rồi phớt lờ nhau, thì đường đời của tôi, và hắn, có lẽ sẽ khác đi.

Không thể tưởng tượng được là một buổi cơm do Taehyung mời lại tốn ngộn một đống bạc.

Xin nhắc lại đấy là năm 1996, khi đó thương hiệu của Mạch thúc thúc[1] chưa có phổ biến tràn lan như bây giờ. Muốn đến quán KFC thì phải ngồi trên xe bus xập xệ hơn một giờ đồng hồ ra thị trấn, còn hơn là đi hành hương. Thẳng thắn mà nói, loại mỹ thực này đối với tôi nào giờ chỉ nhìn thấy trong sách vở hoặc trên tivi, thảo nào Taehyung chê tôi nhìn giống hai lúa lên tỉnh, vì cái điệu bộ thập phần sùng kính và nghiêm túc dùng khoai tây chấm tương cà của tôi, so với lúc giải đề toán chăm chú còn muốn chăm chú hơn.

Cho dù bị hắn không nể tình cười nhạo, đó vẫn là bữa ăn khó quên nhất trong đời tôi. Sau này khi thành sinh viên rồi, dù có ngồi nhai gà rán ở KFC bao nhiêu lần cũng không thể tìm được cảm giác đó.

Có lẽ là do lần đầu tiên luôn được khắc sâu vào trong trí nhớ.

Mà cũng bởi lẽ thế, rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không quên được cái người tên Taehyung ấy.

Bởi vì hắn cho tôi rất nhiều cái "lần đầu tiên", rồi cũng thuận tay cướp đi cái ấy từ tôi rất nhiều.

| 2 |

Cũng từ đó mà tôi và Taehyung trở nên thân nhau. Hai đứa đều ngộ ra rằng trước kia cứ ngỡ là không hạp nhau nhưng sự thật hoàn toàn không phải vậy, có thể gọi là cạ cứng. Tình cảm thân thiết cứ vậy mà nhanh chóng tiến lên. Tôi cảm thấy ban đầu là do cá tính xung khắc thu hút lẫn nhau, rồi sau đó chậm rãi thực thi đúng câu của ông bà ta "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng". Bằng chứng rõ ràng nhất là Taehyung ngày càng nhiễm lối dùng từ thô lậu của tôi.

Quan hệ bạn bè chưa được bao lâu,Taehyung đã bắt đầu giở trò soi mói xỉa xói tôi.

"Cậu mang cái kính này xấu lắm, như cái nấm á."

Mẹ nó, tưởng có nhan sắc là được quyền chảnh à.

"Nấm cái rắm."

"Xấu thiệt mà."

"Nhiều chuyện, lo viết bài đi." Hiện tại tôi đang vật vờ gục đầu vào bàn, lười biếng ngồi viết văn để đổi lấy ba phần chân gà sốt hạng nhất của căn tin. Đề bài là "Vạch trần những vấn nạn xã hội đương thời", nghe đồn là nhà trường mở cuộc thi viết nhưng chẳng mấy ma tham dự, nên bắt mỗi lớp phải nộp đúng số lượng quy định, chất lượng để tính sau, này có thể gọi là rất nhảm ruồi không?

Tôi cùng Taehyung đều rơi vào diện phải viết, khi nghe tên tôi được gọi, hắn toét miệng cười ác ôn. Nhưng liền sau đó lại là tên hắn, đến lượt tôi cười trả đũa.Taehyung có hai môn lý hóa coi như thuộc dạng pờ rồ, nhưng song ngữ dốt nát đến mức khiến người ta rơi lệ. Căn bản là không thể tin được hắn là người Hàn Quốc, càng không thể tin hắn là một nửa công dân nước Mỹ. Nghe nói hắn hồi đó thi đỗ môn văn hoàn toàn là do dòng đời xô đẩy, tức là thấy gì viết đấy. Ví dụ như ngoài cửa sổ kia có con chim nhỏ lượn lờ, trước cổng trường nữ sinh váy ngắn chân dài dạo bước, cũng có thể miễn cưỡng gom thành một bài văn hoàn chỉnh (õ_o văn gì mà có trym với có gái vậy? =))), coi như vượt qua được cửa ải. Nhưng dự thi viết văn thì...

Hồi đó điểm không tệ, đại khái đoán là ông thầy chấm điểm đã bị bài văn đầu đuôi hỗn loạn thượng vàng hạ cám làm cho bất lực, cộng thêm Taehyung kia đi thi cắp theo người trên bảng văn tự dưới một đống sách, thật sự là gây ấn tượng rất mạnh nha.

Bất quá nếu kì tích lặp lại thì không thể gọi là kì tích, con đường văn chương của Taehyung lúc nào cũng thê thảm, so với học sinh tiểu học còn phải xí hổ, cho hắn điểm vừa đủ đậu thôi cũng đã cắn rứt lương tâm lắm rồi. Tuy rằng điểm của tôi cũng không cao, nhưng đó là do có tài mà không gặp thời, nhân loại chưa nhận thức được tài năng, so với loại thối nát kia chắc chắn không cùng đẳng cấp. Taehyung cũng biết rõ nên đã sớm mang chân gà đậy kĩ trong hộp đến trước mặt tôi, một bên còn thực chân chó lấy quạt phẩy phẩy cho tôi (lúc đó đã cuối tháng 11, đứa nào cũng quấn trên người áo bông dày cộm)

Nghĩ đến bài của mình phải viết rập theo khuôn "thế hệ thanh niên tốt sống trong chế độ xã hội chủ nghĩa" thật chán muốn chết, cuối cùng tôi hạ quyết tâm, sẽ giả bộ ruột đau như cắt mà đem mấy chuyện bất công trong thi cử ra mà tố giác, mổ xẻ rồi lại tự kiểm điểm, cuối cùng tha thiết hô hào, "Học sinh là mầm non tương lai của Tổ quốc, là rường cột nước nhà, là nhân tố xây dựng chủ nghĩa xã hội, tuyệt không thể lầm đường lạc lối."

Vì là viết thay cho Taehyung, nên đầu bút lông vừa chuyển, đã vô cùng thống khoái nhiệt liệt mà rủa xả cái gọi là chế độ giáo dục.

"Suy xét cho kỹ càng, có thể thấy rõ vấn nạn tiêu cực trong thi cử đang dần lan rộng ra khắp nơi, thậm chí còn trở thành chuyện thường ngày ở huyện, phải chăng đã đến lúc lo lắng cho thế hệ tương lai con em chúng ta..."

"Nào là vấn nạn 'con ông cháu cha', nào là vấn nạn 'nhà mặt phố, bố làm quan', không có thực lực nhưng dựa hơi vào gia đình cũng có thể vô được trường điểm trường chuyên như bao người khác. Xét theo góc độ giáo dục, em cho rằng..."

"Lại nói, quốc có thái thì dân mới an, chính trị và luật pháp không ổn định thì mặt bằng chất lượng cuộc sống của người dân cũng không thể nâng cao. Gian lận trong thi cử trách nhiệm không chỉ nằm ở học sinh, mà còn do hệ thống cải cách giáo dục tồn tại cả chục lỗ hổng, vẫn chưa thật sự thiết thực và áp dụng triệt để..."

Linh tinh lang tang một hồi, toàn bộ đều là những lời không sợ chết, mắng đến sướng rơn người. Taehyung xem tôi phóng bút đến nước chảy mây bay, chỉ trong thời gian ngắn mà văn chương đã lai láng dạt dào lắp đầy mặt giấy, nhìn đến ngây người, nào biết tôi đang đổ tội (bán cái) cho hắn.

Viết xong tôi vừa gặm chân gà vừa cười phớ lớ, Taehyung baka cũng không thèm nhìn tới nội dung, ký xoẹt phát rồi bỏ vào cặp, chuẩn bị ngày mai mang đi nộp.

"Kookie, cậu đừng mang cái kính này nữa, rất khó coi." Đây là điển hình cho cái thứ "qua cầu rút ván" này.

"..." Tôi chùi chùi miệng, "Xấu che tốt khoe, không đẹp nên mới phải đeo kính." Mặc dù con trai không quan trọng ngoại hình, nhưng nhiều lần bị Taehyung nhấn mạnh bộ dạng tôi không đẹp, trong lòng vẫn không thấy thoải mái.

"Thử đi, dù sao cũng không tệ hơn bây giờ."

"..." Tôi quay đầu đi không thèm lý tới hắn.

"Đúng rồi Kookie, tôi cũng không biết cậu bỏ kính ra sẽ như thế nào, cho tôi xem đi."

"Không được... rất khó coi, mắc công hỏng mắt cậu." Bộ dáng xấu không phải lỗi của tôi, không cần thiết phải khoe ra.

Thình lình thấy hoa mắt, kính đã bị Taehyung lột xuống. Tôi cận đến mắt trái 3,75 mắt phải 4,25 (độ này cũng duy trì cỡ bảy, tám năm gì đó), hơn nữa ít khi tháo kính, tự nhiên mất đi thấu kính phụ trợ, trước mặt một mảnh mơ hồ, mắt trừng mờ mịt miệng hơi hé ra.

Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, một lúc lâu sau mới nghe thấy tổ trưởng ký túc xá Tiểu Thượng cười hai tiếng, nói rằng, "Kookie... kỳ thật cậu cũng có thể coi là dễ thương mà."

Taehyung đeo lại kính cho tôi, "Quên đi, cậu vẫn là cứ mang nó thì hơn."

"Đã nói là khó coi mà." Tôi cười mỉa. Không hiểu tại sao nghe Taehyung đánh giá như vậy trong lòng có điểm không vui.

Không thể không thừa nhận Taehyung là người đẹp nhất trong đám nam sinh cùng cấp. Bởi vì mang trong người dòng máu lai nên ngũ quan hình dáng so với người bình thường rất nổi trội, lại có vẻ anh khí bức người. Chính mình mà đứng với người đẹp trai như vậy khó tránh khỏi tự kỷ, tôi tự an ủi mình.

Kỳ thực trong lòng vẫn trộm hy vọng Taehyung không cảm thấy tôi quá khó coi.

Taehyung cười cười. Chờ cho những người trong ký túc xá lục tục rời khỏi để lên lớp chuẩn bị buổi tự học muộn, hắn ghé sát vào tôi, nhắc nhở, "Sau này đừng để người khác thấy bộ dạng không mang kính của cậu nhé."

"Biết rồi." Tôi hơi sẵng giọng. "Tôi không thất đức đến nỗi không việc gì làm ra ngoài dọa người đâu."

Taehyung cười lớn hơn. "Cậu hiểu ý tôi à?"

Tôi bực bội đẩy hắn. "Biến đi. Tôi muốn tự học một mình. Chê xấu thì phắng ngay chỗ khác, đừng có xớ rớ ở đây, kẻo lại bảo tôi dọa cậu."

Hắn bỗng nhiên giữ chặt lấy tôi, cúi đầu xuống bên tai tôi hạ giọng, "Ý tôi là, vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ đó của cậu, tôi liền muốn hôn."

"Cậu, cậu, đồ thần kinh!" Tôi ngây người nửa ngày, mặt nghẹn đỏ lừ, thẹn quá thành giận.

Taehyung cười ha ha.

Tôi quay mặt đi không thèm dòm cái mặt hí hửng đó, buồn bực thu dọn tập vở chuẩn bị đem đi ôn.

"A? Vớ của tôi đâu?" Taehyung cúi đầu nhìn đông nhìn tây.

"Tôi giặt rồi."

Tên con trai này bề ngoài ra vẻ ngăn nắp bao nhiêu, bên trong lại lôi thôi bấy nhiêu. Vớ chưa bao giờ chịu giặt, dùng xong đôi nào lại nhồi đôi đó dưới gối, đến lúc toàn bộ đều dồn một cục ở đó, khi cần xài lại khẩn cấp chọn một đôi ít bẩn ít hôi nhất ra mà dùng. Hơn nửa học kì chưa bao giờ thấy hắn giặt vớ một lần, tôi dám cược là chỉ cần lấy đại ra một đôi thôi cũng đủ thối chết người rồi. Đêm đêm ngủ giường trên tôi chẳng thể nào chịu nổi cái mùi kinh khủng này, thế mà hắn cứ tỉnh bơ. Nhân lúc hắn ra ngoài mua chân gà tôi liều mạng moi hết đống vớ đó ra giặt sạch, phơi phóng cho khô ráo.

"Cậu giặt rồi?" Taehyung ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt quái dị.

"Sao, có chuyện gì?" Tôi bắt đầu nghi ngờ, không lẽ hắn giấu của trong cái đống đó, cái mặt kia thật đúng khủng bố quá mà.

"Kookie giặt vớ cho tôi?"

"Đúng thế." Tôi đần mặt ra.

"Tôi thật yêu cậu đến chết mất!" Taehyung liền nhào tới, tôi không né kịp bị hắn ôm sát rạt, dùng sức hôn một cái lên mặt.

"Cậu đồ biến thái!" Tôi sợ đến mức tim đập chân run.

"Chính thế." Taehyung cười tủm tỉm. "Lại đây cho hôn cái nữa nào."

"Mơ đi cưng." Tôi đem mớ sách hóa dày cộm nện lên mặt hắn, hắn bèn thuận thế đè tôi ra giường giở trò dê xồm.

"Á, tha mạng!" Tôi đầu hàng. "Nhột quá..." Chưa dứt lời đã bị sờ đến thắt lưng, nhịn không được cười lăn cười bò.

"Sợ nhột ha?" Taehyung cũng cười. "Chỗ này thì sao? Chỗ này? Chỗ này nữa?"

Bị hắn đụng đến chỗ nào y như bị điện giật tê rần chỗ đó, tôi cuộn người như con tôm cười đến ngạt thở.

"Kookie, cậu thực mẫn cảm."

"Sợ nhột là sợ nhột, đề nghị không dùng từ dễ sinh hiểu lầm ." Tôi đứng lên, ngó hắn khẽ cắn môi, vẻ mặt phức tạp nhìn tôi, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh tia sáng.

"Này, nhìn vậy là có ý gì hả? Đầu bị chạm mạch ở đâu à?"

"Không có gì." Hắn mang đôi giầy Nike của mình vào, cầm cặp lên. 

"Đi học thôi."

| 3 |

Chuyện Taehyung biết tự học có thể gọi là xưa nay hiếm gặp, nghe cứ như chuyện đùa, hoặc chỉ là tin đồn thất thiệt mà thôi.

Bởi lẽ hắn đa số thời gian đều dùng để ra ngoài đường sinh sự (hồi trước có nói rồi đó, hắn là khởi nguồn của cái gọi là "quỹ đen" của trường đó mà)

Mới đây không lâu, hắn còn dùng ghế đập gẫy tay một thằng đại ca trường kế bên trong tiệm chơi điện tử, tiếng tăm trong vùng nổi lên như cồn. Đó là thời kì mà bạo lực học đường lên ngôi, mấy đứa choai choai cứ thích xem phim xã hội đen bắn nhau đùng đùng, xác nát bét như tương tàu, rồi chăm chăm học theo. Thằng nào có gan dùng bia chai đập bể đầu thằng khác mà tay không run mắt không nhắm thì sẽ được tôn lên hàng đại ca, trong mắt đàn em chẳng khác gì anh hùng.

Tôi được coi là hồng nhân bên cạnh đại ca, suốt ngày sủng ái kè kè kế bên, làm nhiều người nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Có trời mới biết tôi phải dùng trăm phương ngàn kế để né khỏi những rắc rối xung quanh tên đó. Vừa mới từ phòng giáo vụ bước ra thôi, giáo viên chủ nhiệm đã nghe thấy mười tám đời tổ tông nhà mình bị lôi ra xài xể triệt để từ cái thằng mình vừa giáo huấn xong.

"Kookie, đi trượt băng nhé, tôi mời."

"Không đi, vô duyên vô cớ tôi không nhận."

Lúc đó chúng tôi vẫn hay nói với nhau kiểu như vậy. Taehyung con nhà giàu, dĩ nhiên ra tay với bạn bè rất hào phóng, còn tôi chẳng bao giờ nhận cái gì cho không từ người khác cả. Từ nhỏ hai anh em tôi đã bị cha dùng chổi lông gà giáo huấn, "Một, không trộm cắp. Hai, không tham lam..." Tham ở đây gồm cả ý không lợi dụng bạn bè. Chính vì vậy giữa tôi và Taehyung luôn ăn đồng chia đều với nhau. Ngay cả đi leo núi, uống chai nước suối cũng phải trả lại đúng phân nửa tiền cho hắn. Tôi cảm thấy như vậy là rất sòng phẳng, hắn thì lại nổi trận lôi đình.

Quả nhiên, hắn nhíu tít lông mày trừng mắt nhìn tôi, trừng chán chê thấy tôi vẫn bơ mặt ra, đành đổi giọng, "Công cậu lần này lớn lắm, phải đền đáp hai lần mới đủ."

"Hả?"

"Thì vụ viết văn nộp cho trường lần trước đó, được giải nhất lận, nên ông già thưởng bộn tiền luôn."

Tôi đờ người ra, hóa đá.

$%&%&*^%$# (đậu mợ =))) Sao có thể như thế?? Cái bài văn thô lậu đó thế nào mà được giải nhất hở trời?

#&^%)(*&@$% (phắc du =))) Thật quá đáng! Từ thuở cha sanh mẹ đẻ ra tôi làm văn chưa bao giờ được khen hay một chữ. Vậy mà chỉ vì có ba cái chân gà đã để tên khác nẫng đi mất phần thưởng.

Môn trượt pa-tin hồi đó rất thịnh hành và được học sinh trung học ưa thích. Bởi lẽ nơi đó có điều kiện âm thanh và ảnh sáng rất thích hợp để tạo ra những tình huống lãng mạn như trong phim. Ví dụ như một thằng con trai muốn tiến thêm một bước với một cô bạn hắn thích, thì tên đó sẽ mời nàng đi trượt patin. Rồi trong lúc dạy nàng trượt, hắn có thể quang minh chính đại kéo tay vịn hông nàng. Và khi nàng té, đó chính là thời khắc "anh hùng cứu mỹ nhơn", hắn sẽ dùng lồng ngực vững chắc của mình để che chở cho nàng, loại này đòi hỏi kỹ thuật cao à nha. Bình thường cặp nào đi trượt patin với nhau đều có đột phá tình cảm, còn nếu đẹp giời khí tốt thì sẽ còn "bay cao bay xa" đến mức không thể nói trước được.

Lúc ở chỗ đổi giầy, không ít người chào hỏi Taehyung, "A Taehyung, hôm nay không mang em xinh tươi nào đến à?", "Đi một mình hử?"

Mợ nó, tao con trai thì không được tính là người à?

Nghĩ đến mình cả tay con gái cũng chưa từng nắm qua, trong lòng tôi cuộn lên trận khó chịu, "Coi bộ đào hoa quá nhỉ, không biết đã đưa bao nhiêu em đến đây rồi nhỉ?"

"Để tôi tính thử xem..."

Hắn thật sự dùng cả chi trên lẫn chi dưới tính toán, tôi xì một tiếng khinh thường, tay vịn vách tường, run run chân bước vào trong sân.

"Kookie, kỹ thuật rởm quá." Hắn hô hoán.

"Im mồm!" Không cần hắn nói ra thì người ta cũng biết tôi là tay mơ mà.

Kỳ thực đây là lần đầu tiên tôi trượt patin, có thể đứng vững là may phước lắm rồi, làm gì có cái gọi là "kỹ thuật rởm" nữa chứ.

Taehyung thì sung sướng tung tăng vui chơi, còn tôi thì bấu chặt lấy cái lan can, dáng đi xiêu vẹo, cẩn thận trượt từng bước một tựa hồ còn kinh thiên động địa hơn lần đầu đi trên mặt trăng.

"Kookie, tôi tập cho cậu." Taehyung lượn hai vòng, thấy tôi vẫn bộ dạng sống khổ chết sở, mắt không rời lấy cái lan can, bèn ra dáng gà mẹ, "Cậu cứ vậy thì còn lâu mới biết trượt patin."

"Đi đi đi." Tôi xua tay phải như xua ruồi. "Cậu cứ trượt phần cậu, tự tôi từ từ sẽ được."

Vậy mà tên bạn khốn lạn đó lại giở trò đánh lén bất ngờ, nắm chặt lấy tay tôi rồi đột nhiên thả ra. Mất đi cái lan can hộ thân, tôi y như người bị chết đuối không kém phần vật vã, tay chân quờ quạng kịch liệt mới bắt được bả vai Taehyung, hồn vía lên mây, "Tôi biết rồi, cậu âm mưu muốn cho tôi ngã chết mà."

Taehyung cười ha ha. "Cậu chưa ngã thẳng cẳng mà, tôi đỡ cậu cho. Tôi tốt hơn cái lan can nhiều lắm."

Sự vững vàng của hắn so với cái lan can chẳng kém là bao, hơn nữa còn có ưu điểm là sẽ xuất hiện kịp lúc khi tiếng ré cứu mạng của tôi vang lên. Tay trái tôi móc vào ngón trỏ của hắn, tay phải cùng thân người phác ra tư thế cân bằng. Ở bên cạnh, tay phải Taehyung vững chắc khoát lên lưng tôi nâng đỡ, cả hai dùng tư thế như chiến sĩ xung kích trận tiền mà trượt hết một vòng, bàn tay tôi đã tướm đầy mồ hôi.

"Thêm vòng nữa đi."

"Tha cho tôi lần này." Tôi chủ động xuống nước cầu xin. "Tôi không giữ thăng bằng được, không chơi trò này được đâu."

"Nói cái gì hả, chẳng phải cậu đã gần đứng vững rồi à, tập thêm chốc nữa thì..."

Phía đối diện, vừa thoáng thấy một đôi nam nữ đang loạng choạng lao tới, ngay giây sau đã sắp đâm sầm tới nơi. Taehyung nhanh nhẹn lách người né đi, tôi thì không có được cái tài năng đó, lách không thành công còn bị mất đà ngã, vừa tru tréo la thất thanh vừa bấu víu kịch liệt nắm áo nắm quần hắn

Lúc này tôi mới nhận ra Taehyung là "tay vịn chất lượng cao" có công dụng siêu ưu việt. Gia tốc của hắn còn nhanh hơn với gia tốc trái đất, trong tình huống đó mà vẫn không hốt hoảng, vững vàng ôm chặt lấy tôi trong lồng ngực.

"Đã nói là không chơi nữa mà." Mặt nấp trong ngực hắn, tôi lên án mạnh mẽ. Con trai với nhau mà sát rạt thế này thì thật kỳ cục, nhưng bị tay Taehyung giữ cứng nhắc, nhất thời không giãy ra được.

"Một lần nữa thôi." Hắn vẫn thoải mái với cái kiểu I-don't-care-eh-eh-eh-éh-eh.

"Có phải cậu muốn tôi tàn phế mới cảm thấy thỏa mãn phải không?"

"Có tôi đây, ngã thế nào được."

Tuy nhiên, trong lúc Taehyung miệng mồm ba hoa, tôi còn chưa được thả ra – thì một người từ phía sau bay vèo tới. Mất đi Taehyung chống đỡ, tôi không nói hai lời ngã uỵch xuống, mông chấm đất.

"..." Đau đến nghẹn ngào câm nín luôn.

"Con bà nó không có mắt à!" Hắn hùng hổ mắng một câu rồi nhanh chóng khom người xuống đỡ tôi. "Không việc gì chứ?"

"Sao có thể không việc gì hả, (*&^%$#@ (phắc du =)))??" Dù rất xấu hổ, nhưng hắn vừa đụng đến mắt cá chân là tôi đã đau đến phát khóc. "Trặc chân rồi."

Và hai ngày sau đó, tôi chân cà nhắc đi đến trường, trở thành tiêu điểm chú ý của trường. Lại còn vừa đi vừa chửi, làm mọi người thấy tôi mặt mày nghiêm túc còn lầm bầm cái gì đó, tưởng đâu rằng tôi thuộc dạng biết vượt lên chính mình, dù trong hoàn cảnh khốn khổ nào cũng không quên học bài.

"Kookie, hôm nay đỡ hơn chưa?"

Tôi nhìn đối tượng hứng chịu mọi sự nguyền rủa của mình đang cầm bình dầu nhá tới nhá lui trước mặt.

"Tốt cái đầu cậu, động gân động cốt phải 100 ngày mới hết!"

"Hay quá, còn 98 ngày nữa."

Tôi suýt nữa đứt mạch máu não chết. Hắn dùng đôi tay vụng về xoa dầu lên mắt cá chân tôi xong rồi hỏi, "Còn đau chỗ nào nữa?"

Tôi hung hăng. "Mông."

Hỏi nhảm, mông trực tiếp nện xuống đất, sướng tê người!

"A?" Hắn nhướn một bên mày, tựa tiếu phi tiếu. "Có muốn cung cấp dịch vụ mát xa không?"

"..." Đều là đực rựa với nhau, vốn không có gì phải ngại, nhưng vẻ mặt của hắn khiến tôi bỗng thấy sợ hãi a, "Không cần, dù sao... cũng không đau lắm."

Nào ngờ thương tích hôm sau chuyển biến xấu, phần mông "không hề gì" có lẽ đã thương tổn đến đốt sống cùng, tôi ngồi dậy không nổi, chân phải cũng sưng phù lên, muốn làm đại hiệp một giò cũng không được, chỉ có thể nằm trên giường nước mắt lưng tròng.

| 4 |

Giống như trong một bài văn khuôn mẫu mà học sinh tiểu học hay viết, những lúc thế này luôn xuất hiện một bạn cảm tử quân tựa Lôi Phong [2], đảm nhiệm vai trò giúp bạn trẻ khuyết tật vượt khó, không ngại gian lao, băng đèo vượt suối, cõng bạn đến trường.

Bất quá ngày xưa có Lôi Phong, ngày nay có Taehyung.

Ban đầu sống chết gì tôi cũng không chịu để hắn cõng mình đến trường. Cái lý do trẹo chân vì trượt patin cũng chẳng hay hớm gì, tôi làm sao có thể vênh vang mày mặt mà thượng trên lưng Taehyung cho nhân loại chiêm ngưỡng chứ hả? Hơn nữa trên cao gió lạnh, Taehyung cao như thế, rất là gây sự chú ý đó nha.

Nhưng khi đó đã gần cuối kì, bài vở rất quan trọng, tôi không thể nào bỏ được. Thế là Taehyung kiêm thêm nghề cửu vạn, còn tôi thì trở thành hàng hóa khuân vác.

Từ ký túc xá đến giảng đường cũng chả bao xa, đại khái là bậc thang hơi nhiều. Có người làm đại thiếu gia sướng quen rồi, làm gì biết đến hầu hạ người khác. Nó cõng người mà còn hơn là tải lựu đạn, không quăng mạnh xuống giường khiến tôi khóc thét, thì cũng hết va cầu thang lại đập vào vách tường.

"Mợ nó cậu tưởng tôi là bao cát à?"

Tôi đếm trên người không biết bao nhiêu vết bầm, xổ nho với hắn.

Taehyung phụ trách xoa dầu, coi như chỗ nào trên người tôi-sờ-được-đều-đã-sờ-tuốt.

"Tôi muốn người đầu tiên mình cõng phải là một em xinh đẹp như tiên, giờ bị cậu cướp mất rồi, còn kêu ca cái gì nữa."

"Này, đừng có mà trọng sắc khinh bạn nhá, tôi không phải là mỹ nữ, thì cũng được coi là mỹ nam chứ bộ."

"Lại đây, há mồm ra." Taehyung mở hộp cơm. Giờ đến ba bữa cơm cũng phải do hắn đích thân phục vụ.

"..." Tôi không tự nhiên né đầu đi chỗ khác, "Tôi bị trặc chân chứ có phải bị liệt nửa người đâu mà cậu phải mớm cho ăn."

"Lắm lời, há mồm ra."

"Không cần!"

Tiếc rằng hắn tiên hạ thủ vi cường, không nói nhiều bóp cằm tôi mà tọng cơm vào.

Tôi biết mặt mình nhai cơm cũng không đẹp đẽ gì, nhưng hắn cũng đâu cần chăm chú nhìn miệng tôi như vậy chứ.

Gian nan cực khổ đợi hắn đút cho ăn xong, lại tới màn giúp tôi lau miệng.

"...Này, cậu tính lau đến bao giờ hả?" Sắp bị chà đến môi sưng vù luôn rồi.

"Chỗ này còn bẩn chút."

Chùi thì chùi, dí mặt lại sát rạt vậy để làm gì hả?

Trên bàn của Taehyung lúc nào cũng có thư tình chất đống.

"Hừ, các bạn gái đúng là bị mờ mắt rồi, trai đôn hậu chất phác đầy tiềm năng sờ sờ ở đây không thích, lại đi thích người như cậu." Tôi không nén được ghen tỵ.

"Hơ, ghen à?"

Trúng tim đen. Tôi oán hận nhìn hắn.

"Không lẽ chưa từng được em nào tỉnh tò?"

"Có gì lạ đâu." Tôi bốc hỏa. "Suốt ngày kè kè với cậu, bao nhiêu hào quang của tôi đều bị cậu chặn hết rồi, các bạn nữ làm sao biết đến sự tồn tại của tôi chứ hả? Không được, về sau tôi phải tránh xa cậu 100 mét mới được."

Tôi nói không ngoa, thực sự ở bên Taehyung tôi cứ như là Invisible man, cơ bản là không chọi nổi với hào quang của hắn.

"Cậu dám!" Hắn bỗng dưng lạnh mặt. Tôi vốn gan nhỏ lại sợ rầy rà, vội vã lắc đầu, "Không dám không dám."

"Kookie." Taehyung ngồi cạnh bên, theo thói quen ôm lấy vai tôi. "Cậu muốn quen bạn gái?"

"Dĩ nhiên..." Hắn trừng phát làm giọng tôi nhỏ rí lại, "Không phải..." Tôi còn chưa đến độ tuổi sung mãn gì đó, đối với con gái cũng không mơ mộng nhiều, đơn giản là thích có gái theo để thỏa mãn sĩ diện con trai thôi.

"Mình giao kèo với nhau đi, nếu tôi không quen bạn gái, thì cậu cũng không được thích ai hết."

Giao kèo gì mà nghe khập khiễng vậy, thực tế mà nói, cái tên Taehyung này không cần đi đâu thả dê cũng có một đống em bu lại rồi, còn tôi, sợ đến lúc chạm vào ngón tay con gái thì hắn đã có một đống nhóc tỳ ôm chân kêu ba ba rồi.

Tôi không nói gì gật đầu. Taehyung cười cười, đem mớ thư không hề xem qua tống tiễn vào thùng rác.

(Còn tiếp)

[1] : Mạch thúc thúc – có lẽ là Mạch Đương Lao, sáng lập ra McDonald =))) cơ mà ở dưới lại ra KFC :-ss cho nên không hiểu là do QT có vấn đề hay là do tác giả trém gió =))) amen [-o<

[2] Lôi Phong (Lei Feng): 1940 – 1962, là một chiến sĩ cộng sản dưới thời bác Mao Trạch Đông '__' một nhân vật kiểu mẫu điển hình, sau khi ảnh chết thì bác Mao có làm cái chiến dịch gọi là "Học tập theo đồng chí Lôi Phong" năm 1963 (nghe như sống và học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh nhỉ :)))

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top