Chap 7_ Dị Ứng
“Cô Yeh?” Lizzy gõ cửa, nhẹ giọng gọi.
Cô chủ bảo cô đưa khăn mặt cùng bàn chải đánh răng mới cho Shuhua, xem dáng vẻ của cô chủ thì người này chắc sẽ thành chồng cô chủ rồi. Song theo cô thì bốn người kia vẫn đẹp hơn còn người này chỉ gọi là đáng yêu mà thôi.
“A?” Tiếng đập cửa bên ngoài truyền vào khiến Shuhua đang ngồi ngẩn ngơ trên giường giật mình, vội vàng đứng dậy.
Lizzy cầm khăn mặt cùng bàn chải đi thẳng vào phòng vệ sinh sắp xếp cẩn thận mới đi ra cung kính nói: “Cô Yeh, cô chủ bảo Cô rửa mặt xong thì đi xuống lầu dùng bữa sáng.” Người này hình như hơi kỳ lạ, không biết có phải do cô suy nghĩ nhiều không.
“Ừ.” Vừa nghe do Jin Jin dặn dò, em lập tức chạy đi đánh răng rửa mặt.
Thấy em đã đi, cô liền bắt đầu dọn dẹp, cô vừa sắp xếp xong thì em cũng vừa bước ra.
Không nói một lời liền vui vẻ chạy ra ngoài, xem ra tám chín phần là không nhìn thấy người đang dọn dẹp trong phòng.
Lizzy tiếp tục công việc, ngoài cửa lập tức truyền đến tiếng kêu vui sướng khiến cô nổi hết da gà.
“Jin Jin, Jin Jin, chị ở đâu?” Yeh Shuhua vừa kêu vừa chạy xuống lầu giống như con ruồi bay loạn quanh nhà mà vẫn chẳng tìm thấy phòng ăn.
Nghe thấy tiếng em gọi, Seo Soojin vừa mở cửa phòng ăn đã thấy người đang chạy loạn bên ngoài liền cười đến cực kỳ vui vẻ.
“Shushu, bên này.” Hướng em vẫy tay.
Vừa thấy cô, em như phát hiện được vật báu, hai mắt sáng lên, vọt đến bên cạnh đem thân hình nhỏ xinh vây kín trong lòng.
Thân thể cao 185cm hoàn toàn khiến cô bị nhấc bổng lên, sợ đến mức vội giang tay ôm chặt cổ em, song hai chân cứ lơ lửng như vậy thật khó chịu. Cô đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, dùng sức nâng người, hai chân quấn chặt eo em, đập một cái vào vai em giận dỗi: “Làm chị sợ đó, cao như vậy làm gì chứ.”
“Ha ha...Rất xin lỗi...” Ngốc nghếch sờ sờ gáy, cười khó hiểu.
Kiểu ôm như này khiến cả thân thể nhỏ nhắn của Seo Soojin kề sát ngực em, hưởng thụ sự mềm mại của cô trong lòng em đầy mãn nguyện.
“Đồ ngốc.” Ngọt ngào đụng vào trán em, cùng em cười ngây ngô.
“Ừ.” Em phát hiện em tuyệt đối không để ý cô gọi mình là đồ ngốc, thanh âm dịu dàng kia như đang làm nũng. Khác hẳn so với lúc người khác gọi mình là đứa ngốc, trong lời nói toàn lộ ra vẻ khinh thường.
“Ôm chị vào trong.” Bọn họ cũng không thể cứ đứng mãi ở đây được.
“Ừ.” Cứ như vậy mà ôm cô bước vào phòng ăn.
Vừa bước vào đã thấy Seo Jea Suk hung dữ nhìn mình, em sợ đến mức không dám đi tiếp.
Vỗ nhẹ lưng em: “Đừng sợ, ôm chị qua bên kia ngồi đi.” Chỉ chỗ cách Seo Jea Suk xa nhất.
“Ừ...” Shuhua hơi chần chừ nhưng cuối cùng vẫn lấy hết can đảm đi về phía cô chỉ.
Sau khi em ngồi xuống, Seo Soojin liền xoay người ngồi trên đùi em, rồi tức giận nhìn ông Seo: “Ba, người trợn mắt lớn như vậy làm gì? Ba ngại mình còn chưa đủ hung dữ à?”
Ba xấu này, cứ luôn dọa em như thế, nhìn dáng vẻ sợ sệt của em cô cực kỳ đau lòng.
“Con ghét bỏ ba?” Nghe cô nói xong, hai tay ông đập lên bàn định đứng dậy.
Han Gain từ phía sau đi đến ấn chồng ngồi xuống: “Ông im lặng chuẩn bị dùng bữa sáng cho tôi, không cho phép bắt nạt bảo bối.”
Khó có thể tin bà xã lại bất công đến vậy, tay khẽ run chỉ vào mình: “Tôi? Tôi đâu có bắt nạt bảo bối đều là nó bắt nạt tôi đó.”
Càng nói càng kích động, sau đó vươn tay chỉ về phía hai người đang ngọt ngào ngồi cùng một chỗ.
“Rồi, rồi, rồi, ông yên lặng là được.” Mặc kệ ông, đáp qua loa rồi nhìn về phía con gái.
“Bảo bối, hai đứa muốn ăn gì?”
"Em muốn ăn gì?”
“Em à?” Hưởng thụ người đẹp ngồi trong lòng còn ngửi được mùi hương vương trên tóc cô, em hoàn toàn say mê.
Vươn tay búng nhẹ mũi em: “Không em thì còn ai.”
Còn ngửi trộm nữa, tưởng cô không có cảm giác sao? Đầu mũi của em cọ tới cọ lui trên cổ mình, cô không có cảm giác mới lạ đó.
Ngẩng đầu thấy Han Gain đứng bên cạnh đang dịu dàng nhìn mình, lập tức xấu hổ, đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Sữa, buổi sáng cháu đều uống sữa tươi ạ.”
“Được rồi, còn muốn ăn gì khác không?” Đứa bé ngoan, có rất ít người lớn như em còn thích uống sữa tươi.
“Cái khác...”
Lần này phiền não rồi, em chẳng biết muốn ăn gì nữa. Bình thường đều là sữa còn đầu bếp làm món gì thì em ăn món nấy, lúng túng nhìn Seo Soojin: “Jin Jin...”
Vỗ nhẹ tay em ý bảo đừng hoảng, thấy em sau khi được mình trấn an rốt cuộc cũng bình tĩnh lại liền quay đầu nhìn Han Gain: “Mẹ, cứ làm hai phần như con vẫn ăn là được và chuẩn bị cho em ấy thêm cốc sữa.”
“Ừ.” Mỉm cười, nhìn hai người thân thiết bà vô cùng vui vẻ, tin rằng, con gái sẽ hạnh phúc.
“Em gái à, mới sáng sớm em đã ồn ào gì thế?”
Thanh âm bất đắc dĩ từ phía sau truyền đến, quay đầu nhìn về phía cửa đã thấy Minnie một tay chống má tựa vào cạnh cửa, lười biếng hỏi. Rất khó mới ngủ thiếp đi vậy mà lại bị đánh thức, kiếp trước chắc chắn cô nợ Shuhua nên thượng đế mới phái tên ngốc này đến hành hạ cô.
“Rất xin lỗi, chị Minnie.” Xấu hổ cúi đầu nhận sai. Em không tìm thấy Jin Jin, quá lo lắng nên hét to vài tiếng, không ngờ lại đánh thức chị Minnie rồi.
Áo ngoài tùy ý khoác lên vai, quần tây hơi nhăn, phóng khoáng đứng dựa cửa, vừa nhìn đã bị khí chất lười biếng của Minnie mê hoặc nhưng khi thấy đôi mắt của Minnie, Seo Soojin nhịn không được bật cười. Như một con chó hoang. (Chị so sánh làm mất hết cả hình tượng của người ta😂!)
Minnie đương nhiên biết cô cười gì, Yuqi chết tiệt, mắt cô chắc chắn là bầm tím rồi.
Trừng mắt nhìn Seo Soojin, không biết có thể tiến lên mắng cô vài câu hay không? Đáng ghét, không nhìn sắc mặt người khác à? Không thấy Minnie cô đang tức giận đến sắp phun lửa sao? Lại còn càng cười to nữa.
“Jin Jin?” Shuhua khó hiểu nhìn Soojin cười đến nghiêng ngả, không biết cô đang cười cái gì.
Một lúc lâu mới dần ngừng lại, sau đó vươn tay giữ chặt đầu Shuhua quay về phía cửa để em xem kỳ cảnh, chỉ vào người bên cạnh cửa: “Em có cảm thấy chị Minnie giống gì đó không?”
Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn đến con mắt gấu trúc của Minnie lại không nhịn được bật cười.
“Giống cái gì?” Em chẳng có cảm giác gì, em thấy chị Minnie ngoại trừ một mắt thâm tím thì mọi thứ đều ổn mà, nhưng là....
“Chị Minnie, sao mắt chị lại tím bầm vậy?” Chỉ chỉ mắt mình, khó hiểu hỏi.(chị đáng yêu quá đó!)
Cái này liền đụng trúng chỗ đau của Minnie, cô cũng không thể mặt dày nói là bị người khác đánh được.
“Chị giúp chị ấy tô điểm thêm chút thôi.” Yuqi từ phía sau đi vào, thuận miệng trả lời.
"Yuqi, em...”
“Mặc quần áo chỉnh tề vào.” Miyeon đi ở phía sau, lúc nhìn thấy Minnie quần áo xộc xệch liền nhíu mày, nghiêm nghị nói. Đây là trong nhà người ta, cái tên này, còn tưởng đang ở nhà mình sao?
“A...” Nghe được thanh âm nghiêm khắc của cô, ngoan ngoãn chỉnh lại quần áo.
“Đói quá.” Soyeon cũng tiến vào.
Han Gain thấy bọn họ đã dậy liền tươi cười nói: “Tôi chuẩn bị cho các cô cafe cùng bánh mì nướng nhé?”
Vì chẳng biết bọn họ dùng bữa sáng thế nào nên bà chuẩn bị theo ý mình, đương nhiên là không thể thiếu cafe rồi.
“Cũng được, cám ơn cô.” Miyeon lễ phép đáp.
“Tôi đói chết mất.” Soyeon khuấy nhẹ cốc cafe hít hà mùi hương nồng đậm tản ra, oa, là cafe hảo hạng đó. Nhấp một ngụm nhỏ, hương cafe lập tức lan tỏa, kích thích khẩu vị khiến cô càng thêm đói bụng.
“Cafe này quá tuyệt.” Cô cầm cốc cafe, vẻ mặt thỏa mãn khen ngợi.
“Mọi người dùng bữa đi.” Seo Jae Suk thấy vợ đã chuẩn bị xong, nghĩ mọi người đã ồn ào cả đêm cũng chẳng nghỉ ngơi được bao nhiêu giờ chắc đều đói bụng rồi.
Ra lệnh một tiếng, mọi người bắt đầu dùng bữa.
“Em cũng muốn uống cafe....” Ngửi được hương vị cafe, Shuhua nuốt nuốt nước bọt, nhìn cốc sữa trong tay mình đột nhiên muốn thử một chút cafe.
“Không được.” Ngồi bên cạnh hai người, Miyeon không đợi Soojin trả lời lập tức giành nói trước.
“Thế nhưng....” Nhìn tất cả đều uống cafe, mình không có liền tủi thân đỏ cả hai mắt.
Kỳ thật cũng không phải tất cả mọi người đều uống, ít nhất là Jin Jin không uống.
“Không được khóc.” Xé miếng bánh mì đưa đến bên miệng em, tuy em đúng là đáng yêu, khóc cũng đáng yêu nhưng là một người phụ nữ lớn như vậy vì chút chuyện nhỏ mà khóc thì còn ra thể thống gì nữa.
Há mồm ăn bánh mì, nuốt nước mắt vào thật sự không dám khóc chỉ ấm ức nói: “Nhưng mà em muốn uống cafe...”
Bốn người kia thấy em nhịn khóc xuống đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, vì một khi em đã muốn thì chẳng ai ngăn cản được. Chỉ có thể tìm chuyện để thu hút sự chú ý của em thì em mới bị hấp dẫn mà quên đi. Lần này cũng thế, nước mắt đã đảo quanh hốc mắt rồi lại không hề rơi xuống chỉ vì một câu nói của Seo Soojin thật sự quá thần kỳ.
“Em dị ứng với cafe đó.” Minnie tức giận nói.
“Em dị ứng với cafe sao?” Soojin vừa đút em ăn sáng vừa hỏi.
Lắc đầu, tỏ ý không hiểu. Vẻ mặt em mờ mịt, không hiểu chị Miyeon nói dị ứng là ý gì.
“Em từng uống qua chưa?”
Gật đầu, hình như đã uống một lần nhưng hương vị thế nào thì em lại quên mất rồi.
“Sau khi uống xong có cảm giác gì?” Xem ra em chẳng nhớ gì rồi.
Lắc đầu, lần đó làm sao uống được em còn không nhớ rõ thì sao có thể nhớ được uống xong có cảm giác gì chứ.
“Để tôi nói.” Minnie thật sự không chịu nổi cảnh một hỏi một đáp này.
“Lúc 10 tuổi nó từng uống trộm cafe quản gia pha cho cha nuôi kết quả là tim đập nhanh, chân tay co giật suýt chút nữa thì sốt cao, may mà quản gia đến phòng bếp mang cafe ra mới phát hiện được nó, nếu không thì nó đã chết từ lâu rồi.” Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, nói không dọa người mới là lạ.
Sau khi nghe xong, Seo Soojin trực tiếp giành lấy cốc từ trong tay chị, đưa đến bên miệng: “Uống hết sữa đi.”
Em cũng đâu nhớ rõ, chắc chắn là chị ấy nói lung tung rồi. Bĩu môi, không tình nguyện uống hết sữa, hai mắt vẫn chăm chú nhìn cốc cafe trong tay mọi người.
“Lát nữa các chị cứ đi làm đi, tôi sẽ bảo lái xe đưa chúng tôi về Yeh gia.” Thấy em ngoan ngoãn uống hết sữa, Soojin mới nói ra quyết định của mình.
Bốn người suy nghĩ một lúc liền gật đầu.
Ha ha, đợi lát nữa các chị đi hết, em sẽ uống trộm một chút chắc sẽ không sao đâu. Giống như đứa trẻ đang chuẩn bị làm việc xấu, ánh mắt lén lút đảo quanh.
Gõ đầu em một cái: “Không cho phép uống trộm.” Vừa thấy dáng vẻ của em liền biết đang suy nghĩ gì rồi.
Hai tay ôm đầu, ngây ngốc nhìn Soojin vẫn ngồi trên đùi mình, chẳng hiểu tại sao cô lại biết em đang nghĩ gì.(pó tay với chị 😂!)
Bốn người kia cùng vợ chồng Seo thị cũng hết cách với sự ngốc ngếch của em, nhìn vẻ mặt kia chẳng những Seo Soojin mà đến cả bọn họ cũng biết em nghĩ cái gì.
“Ông không thấy Shuhua nó rất đáng yêu sao?” Han Gain chỉ vào em, nhỏ giọng hỏi ông Seo.
Bất mãn ăn bữa sáng, sau khi nhét đầy thức ăn vào mồm mới gật gật đầu. Ông thừa nhận Shuhua đáng yêu nhưng không có nghĩa là ông sẽ để em cướp mất con gái yêu.
“Em dám uống trộm thì chị sẽ không để ý đến em nữa.” Tức giận đứng dậy, chạy ra khỏi phòng ăn.
“A!”
Vừa nghe cô nói không để ý đến mình, em liền hoảng sợ, vội vàng đuổi theo, vừa chạy vừa gọi: “Jin Jin, Jin Jin, em không uống trộm nữa, đừng giận em mà, Jin Jin...”
Nhìn hai người đã chạy đi xa, mọi người đều bật cười.
“Xem ra, em gái sẽ bị vợ quản nghiêm đây.” Minnie cười to, sau này sẽ có người quản lý giúp bọn họ, không để nó lén lút làm loạn nữa.
“Đúng vậy, cuối cùng cũng có người quản được nó rồi.”Soyeon cười vui vẻ.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top