Chương 51: Kim Thạc Trân Đánh Giá

Người đã đi xa, quận chúa còn lưu luyến không rời như vậy a.Trong phòng, vang lên một câu trêu chọc mà chế nhạo, khiến cho Lâm Duẫn Nhi đứng dậy, chậm rãi đi vào phòng trong. Vén rèm lên, sa buông chăn mỏng, tóc đen như mực rủ xuống tán loạn, quần áo hơi mở, Kim Thạc Trân một tay chống đầu, gương mặt yêu nghiệt mỉm cười, tự cho mình phong tình vô hạn tựa trên mặt giường lớn khắc hoa. Mắt phượng mở to, bên trong có thần thái nhẹ nhàng lưu chuyển.
Ngươi tới đây làm gì.Lâm Duẫn Nhi nhấc chân bước vào, vừa thấy cảnh tượng trong phòng như thế, chẳng muốn nói gì thở dài, lập tức đi đến bên cạnh bàn, chậm rãi ngồi xuống.Cái này hình như là giường của ta a. Rót chén nước, tự uống, nhìn cái giường yêu mến của mình lúc này đang bị người nào đó đặt ở dưới thân, hung hăng chà đạp. Lâm Duẫn Nhi lên tiếng kháng nghị
Giường quận chúa,không phải cũng là giường của Thạc Trân sao. Chúng ta cũng không phải. Mập mờ nháy mắt, vẻ mặt yêu mị mỉm cười, yêu nghiệt hất hất mái tóc dài đen bóng như mực phiêu dật của chính mình, Kim Thạc Trân chậm rãi nâng thân thể vô cùng gợi cảm lên nói, quận chúa không thích sao
Không cần.Uống trà, trong lòng thầm nghĩ không biết hắn lại phát cái bệnh gì rồi.Lâm Duẫn Nhi thẳng tắp nhìn, vẻ mặt không chút biểu tình.Chẳng lẽ Quận chúa không nhớ Thạc Trân sao. Đã lâu như vậy. Ra vẻ muốn nói lại thôi,Kim Thạc Trân giơ cặp mắt phượng lên, thấp giọng mà nói.Thấy vậy, Lâm Duẫn Nhi buồn cười, trong lúc đó, cảm thấy có người rất thích hợp với hắn.
Thạc Trân ta bị thương, giơ tay lên, ý bảo hắn nhanh chóng đi đi chớ có quấy nhiễu nàng nghỉ ngơi, ai ngờ hắn nghe vậy, lại gật đầu, sau đó nghiêm trang nói, ừa bị thương, cũng không nên quá tùy ý. Bất quá ta sẽ ôn nhu, tuyệt đối sẽ không đụng vào miệng vết thương của quận chúa. Kim Thạc Trân nói, trong con mắt mơ hồ lộ ra cảm giác nhìn hả hê, thấy vậy, Lâm Duẫn Nhi thầm hừ lạnh, tự nhủ, định chọc tức ta à. Vậy cứ thử xem xem nào
Cái này sao, không cần,bụng ta hiện tại rất no.Nhếch mày, giả bộ cười không ngớt, Lâm Duẫn Nhi nâng chung trà lên, ưu nhã lắc lắc.
A, no bụng. Nghe vậy, Kim Thạc Trân mở to mắt phượng, khóe miệng nhẹ nhàng cong cong, lơ đễnh nói, còn chưa bắt đầu ăn, cũng đã no trước rồi.
Đúng vậy a, thấy ngươi liền no rồi.A, muốn chơi chữ với nàng sao. Ai sợ ai.Thì ra ta có năng lực lớn như vậy a, khiến quận chúa chỉ cần nhìn liền no rồi.Haha, như vậy cũng không hay. Cứ thế này mãi, sợ là có người nào đó phải có ý kiến. A, người nào đó, nhíu mi hỏi lại, tất nhiên là vô cùng khinh thường. Thấy vậy, Kim Thạc Trân ngồi thẳng lên, vẻ mặt thâm ý nói, tất nhiên là vị Ngô Thế Huân công tử vừa rồi kia. Nghe nói lần trước tại rừng hoa đào, các người không phải đã.Liếc nhìn nến đỏ bên cạnh một chút, dưới ánh sáng mờ nhạt, Kim Thạc Trân cười càng thêm mập mờ. Chỉ có điều, chỉ cần là người biết rõ hắn, sẽ hiểu ngay, phản ứng hắn lúc này, đúng là biểu hiện của sự chán ghét thật sâu.
Thế Huân.Nghe vậy cười khẽ,Lâm Duẫn Nhi rũ mắt xuống, lập tức lông mi cong dày chặn ánh mắt sáng ngời của nàng lại, cũng đồng thời chặn phản ứng đích thực trong nội tâm của nàng.Chẳng lẽ quận chúa còn muốn phủ nhận quan hệ của mình và hắn sao. Vừa rồi ta đã nhìn thấy hết. Tình chàng ý thiếp, thật là một hình ảnh tình cảm ôn nhu.Kim Thạc Trân chậm rãi nói, ánh mắt ngả ngớn mà khiêu khích
Nghe vậy, Lâm Duẫn Nhi cười cười bưng chén trà, uống một hơi cạn sạch,Chẳng lẽ Thạc Trân lại ghen tị. Ghen tị, lạnh lùng miệt thị một tiếng, nghiêm sắc mặt, lập tức lại giương ra nụ cười thật tươi, xốc chăn lên, lộ ra thân thể đẹp đẽ khêu gợi. Hắn đi tới trước mặt nàng, thẳng tắp đứng trước mặt của nàng, trong mắt lạnh lẽo, nhưng lời nói, lại hết sức nhu hoa, nếu Thạc Trân thực sự ghen tị thì sao.Quận chúa nên làm thế nào an ủi trái tim bị tổn thương của ta đây, kéo bàn tay nhỏ bé không bị thương, chậm rãi đặt ở lồng ngực, làm cho nàng cảm thụ được trống ngực mạnh mẽ mà có lực của chính mình,
Kim Thạc Trân cười vô cùng anh tuấn, quận chúa.Chỗ này của ta, chính là có chút đau
Đau không. Năm ngón tay đặt trong lòng của hắn, cách lớp quần áo hơi mỏng có thể cảm giác được da thịt của hắn, Lâm Duẫn Nhi lúc này cười sáng lạng, kiễng chân, hai tay vòng trên cổ của hắn, kề bên tai nhẹ nhàng nói, ta biết một phương pháp giúp ngươi không đau nữa. Ngươi, muốn nghe.
Muốn a. Vừa thấy Lâm Duẫn Nhi yêu thương nhung nhớ, bàn tay của Kim Thạc Trân lập tức quấn lấy eo thon mềm mại mảnh khảnh của nàng, không ngừng vuốt nhè nhẹ ở đó.Đi hướng Tây bốn mươi thước,trong Thiên Hương Các, giai nhân đợi trộm hương. Nhẹ nhàng nói xong, lập tức xoay người, xảo diệu tránh khỏi vòng ôm của hắn.Nghe vậy, Kim Thạc Trân nhíu mày, vẻ mặt châm chọc nói, Thiên Hương Các.Quận chúa là nói Kiều Mạt Nhi
A ,nghe khẩu khí này, hình như ngươi đã biết nàng.Ưu nhã ngồi trở lại trên ghế, từ từ uống trà.Có biết nhưng chưa từng gặp mặt. Bất quá cái đại danh này ta đã nghe nói lâu rồi.Ngồi xuống theo nàng, vẻ trào phúng trong mắt càng sâu, hắn chớp mắt, chậm rãi nói,quận chúa muốn ta đi trộm hương nàng, là vì không muốn nàng quấn Chính Quốc.Cũng không phải, ta cũng không có mục đích gì, chỉ thuần túy cung cấp một cơ hội cho ngươi, đỡ có người đêm dài đằng đẵng, lại khó đi vào giấc ngủ
Haha.Lời mà quận chúa nói thật là thú vị. Đêm dài đằng đẵng, khó đi vào giấc ngủ.Chậc, cơ hội không tệ, chỉ tiếc Thạc Trân ta cũng không phải người cứ thấy nữ nhân là chân nhũn ra. Như Kiều Mạt Nhi vậy,sợ là nhìn không thuận mắt
Nhìn không thuận mắt.Không thể nào. Tư sắc như Phượng Sơ ngươi cũng chịu ôm, tại sao lại chướng mắt Kiều Mạt Nhi. Phải biết rằng, so với Phượng Sơ, nàng ta đẹp hơn nhiều lắm. Cười cười nói, vẻ mặt lơ đễnh.Thấy vậy, hắn khinh thường nói, có nữ tử, là vì thân hãm nghịch cảnh mà bất đắc dĩ, nhưng có nữ tử, lại đắm mình trong trụy lạc.Thạc Trân tự thấy mình còn là một người có tiêu chuẩn, cho nên hương này, vẫn là thôi đi.
Không phải đâu, đánh giá như vậy hơi quá a.Vui tươi hớn hở nói, nhẹ giơ mắt lên, nhìn qua phía trước,Lâm Duẫn Nhi chậm rãi nói, ngươi cho là cỏ, còn có người cho là bảo khố. Đó là hắn bị bề ngoài che mắt, không thể nhìn rõ bản chất.Kim Thạc Trân thâm ý nhìn nàng. Nghe vậy, Lâm Duẫn Nhi đứng lên, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, nhìn bầu trời đầy sao, không khỏi thấp giọng lẩm bẩm
Đời người như trò đùa, trò đùa như đời người, ở bờ bên kia, chúng ta có thể thấy bao nhiêu hiểu bao nhiêu. Ngươi,nhất thời kinh ngạc, thân thể không khỏi có chút sững sờ, nhìn Lâm Duẫn Nhi trước mắt, dường như có chút trầm tư thậm chí u tĩnh,Kim Thạc Trân thu hồi nụ cười yêu nghiệt muôn năm không thay đổi kia,nghiêm túc đánh giá,quận chúa hôm nay, so với dĩ vãng, có chút không giống. Không giống,vậy sao.Phóng khoáng như ngươi, chơi đùa trong bụi hoa, chẳng lẽ như vậy, lại là ngươi chân chính sao.Xoay người, châm biếm một câu, Lâm Duẫn Nhi chớp chớp đôi mắt sáng, đáy mắt, có cái gì đó đang lưu động.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top