Chap 3 : Cuộc sống mới


Vào cái buổi sáng Vương Khắc Tuấn được sinh ra, ba đứa bé rốt cuộc cũng có mặt.

Sau hơn mười ba tiếng bị cơn đau đẻ dày vò, bác sĩ quyết định cho Vương Nguyên mổ sinh, đứa bé rút cuộc cũng an toàn ra đời. Nhìn thấy đứa con mà mình sinh ra, cậu chỉ biết khóc, khóc vì vui sướng.

Vương Tuấn Khải lại giống như không nhìn thấy nước mắt của cậu, chỉ lo nói chuyện cùng con: "Con tên là Vương Khắc Tuấn , sau này là người thừa kế của ta, con phải thật thông minh, thật tài giỏi, từ nay trở đi ba sẽ dùng phương thức của ba để giáo dục con".

Vương Nguyên có một dự cảm không tốt, trong mắt chồng chỉ nhìn thấy mỗi con, người papa như cậu không có một chút vị trí nào sao.

"Anh để em ôm con một lát..." cậu vươn tay, định chạm vào đứa bé.

"Cậu mệt rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi" Vương Tuấn Khải bế con, xoay người đi đến phòng trẻ sơ sinh.

Nhìn bóng dáng cao lớn của anh, nước mắt vui sướng của cậu chuyển thành nước mắt đau khổ, sầu não. Cậu rút cuộc cũng đã hiểu được, chồng mình sẽ không vì đứa con mà yêu thương cậu, tất cả chỉ là giấc mơ của cậu, giấc mộng xa vời.

Vài ngày sau, Vương Nguyên xuất viện, phát hiện chồng mình mời về hai người bảo mẫu. Ngoài mặt thì nói là để cho cậu khỏi phải vất vả, bởi vì khi sinh con cậu đã mệt mỏi lắm rồi, bây giờ cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi. Trên thực tế là tước đoạt quyền làm papa của Vương Nguyên. (Thằng này không phải người mà !!!!)

Đúng vậy, Vương Nguyên muốn được ôm con chăm con, nhưng người bảo mẫu lo lắng không giữ được công việc của mình, nào là tắm rửa, thay tã tất cả xong xuôi mới đem thiên sứ bé nhỏ đến cho cậu.

Không có cơ hội để làm cái gì đó cho con, cậu giống như một vị phu nhân nhàn rỗi, là bắt buộc nhàn rỗi.

Một đêm của ba tháng sau đó, Vương Tuấn Khải lại lần nữa đi vào phòng của cậu, bật duy nhất một bóng đèn sáng mờ ảo, không nói một câu, cởi bỏ áo ngủ của cậu.

Đã lâu không ôm, dục vọng sớm đã mau chóng chật ních rồi, nhưng trong quá trình hoan ái rút cuộc anh cũng yên lặng mà làm, chỉ có tiếng ồ ồ thở dốc là hơi chút lộ ra trào dâng của anh.

Kỳ thật anh hoàn toàn có thể đi ra ngoài tìm một người tình nhân, thậm chí là vài người cũng được, nhưng không hiểu tại sao anh rất lười ra ngoài phát triển, phụ nữ đều là những sinh vật có tâm tư phức tạp, anh đã chọc phải một lần kết hôn, chẳng lẽ còn muốn lần thứ hai?

Nếu anh im lặng khiến người ta không thể hít thở nổi, thì cậu lại có thói quen cắn môi dưới. Nếu khoái cảm ngẫu nhiên đến quá mãnh liệt thì mới phát ra một tiếng thở gấp.

Cậu không dám thừa nhận với anh cũng như với chính bản thân mình, cho dù những lúc thế này không hề kết hợp với những lời nói ngon ngọt, nhưng cũng làm cậu tim đập không thôi. Mỗi lần nghe tiếng bước chân anh đến gần, cậu lại giống như cậu bé của năm đó, trong lòng ngượng ngùng chờ mong.

Cuối cùng cậu cúi đầu mở miệng nói: "Em muốn tự mình chăm sóc Khắc Tuấn, có được không?".

"Cậu tự chăm sóc bản thân mình là đủ rồi" anh ngồi dậy mặc quần áo, nhanh chóng rời đi, không cho mình có thời gian mà lưu luyến nơi này.

Nhìn theo bóng dáng mơ hồ của anh, cậu rút cuộc hiểu được thế nào là "mẫu lấy tử vì quý", không thể áp dụng trên người anh được, hoặc là anh không muốn mở cửa trái tim mình, là anh cố ý trả thù cậu.

Ban ngày ngoài mặt thì hòa bình, đêm đến thì lại mãnh liệt, đó là nỗi phật phồng trong lòng cậu, đi từ thất vọng cho đến tuyệt vọng.

Vương Tuấn Khải cố ý không muốn một lần nữa sinh thêm con, mỗi lần chính mình đều sử dụng biện pháp an toàn coi như "một lần bị rắn cắn mười năm chưa hết sợ". Trong lòng thầm nghĩ không nên bảo cậu uống thuốc tránh thai, tránh để mình lại bị trúng kế của cậu một lần nữa.

Sức mạnh của Vương Nguyên cứ từng giọt từng giọt bị hút cạn, trước cậu vì yêu mà hạ quyết tâm, giờ chỉ mang lại kết quả là sự lạnh lẽo.

Quả nhiên tình yêu là không thể miễn cưỡng, mà nay cậu chuyển hướng cho con mong có tình thân an ủi.


Sau khi Vương Khắc Tuấn được ba tuổi, ngay lập tức được đưa tới vườn trẻ quí tộc, ba bữa ở nhà đều có quản gia và người giúp việc chăm sóc, cậu chỉ có thể đưa con ra cửa, đợi con trở về, đó là tất cả thời gian mà cậu có thể ở với con.

Đó là thời gian quí báu của cậu, thời gian vô cùng quí báu.

Yêu cầu của Vương Tuấn Khải đối với con vô cùng cao, chương trình học mỗi ngày đều không thay đổi, thẳng một mạch đến hết ngày Vương Nguyên vì con mà ngồi bên giường kể truyện cổ tích, nhưng đứa trẻ rất nhanh chìm vào giấc ngủ, nhìn cậu bé đã mệt muốn chết rồi.

Những ngày vô vị cứ như vậy trôi qua, cuộc sống của Vương Nguyên chung quy cũng chỉ có niềm vui những lúc ít ỏi được gần con, cùng với những đêm tim đập không thôi chờ đợi chồng.

Giống như ông trời trêu ngươi vậy, cha mẹ cậu mất trong một tai nạn giao thông, vậy là trong thoáng chốc cậu trở thành cô nhi, trừ bỏ gia sản khổng lồ bên ngoài, cậu chỉ còn lại sự tĩnh mịch.

Cho dù tình cảm của cậu với cha mẹ không được hòa thuận lắm, nhưng họ là những người thân của cậu, từ nhỏ những điều này đã khắc sâu trong trí nhớ cậu. Cậu thực sự không nghĩ là mình và họ phải từ biệt nhau theo cách này, tất cả nước mắt cứ thế mà không nhừng rơi xuống.

Đó là đả kích khởi đầu, ngay sau tang lễ kết thúc, Vương Tuấn Khải lại nói với cậu những lời vô nhân tính :"Cậu có lẽ trước kia vì sự tồn tại của cha mẹ nên không dám đề nghị ly hôn, bây giờ không còn gì cản trở rồi, cậu cứ tùy thời gian nói với tôi một tiếng là được".


Toàn thân cậu bỗng dưng lạnh ngắt, giật mình hiểu ra, cậu yêu cái người đàn ông này nhưng anh ta sẽ không yêu ai, cũng không muốn ai yêu.

Anh ta luôn luôn mong cậu chủ động mở miệng ly hôn, trước mắt cậu không còn một tia hy vọng, cậu có nên rời đi lúc này hay không, cậu chỉ yêu hai người nhưng mà bọn họ có lẽ chẳng bao giờ yêu thương cậu...

"Vương Nguyên, đây không phải Vương Nguyên sao?" một giọng nói trong trẻo truyền đến từ phía sau.

"Cậu là..." Vương Nguyên xoay người , nhìn khuôn mặt tươi cười đối diện giống như đã từng quen biết.

Nếu không phải sau buổi trưa hôm đó, cậu gặp Lưu Chí Hoành ngoài đường, có thể cả đời cậu ngày nào cũng giống ngày nào, không buồn không vui, không biết vì sao mà sống.

"Tớ là Hoành Hoành, trước đây tớ ngồi phía trước cậu, là bạn học cấp ba của cậu đây".

Vương Nguyên mở to mắt nhìn, cuối cùng cũng nhận ra đối phương. "Lâu rồi không gặp, cậu thay đổi nhiều quá, mình không nhận ra cậu ngay được". Trước mắt là người xinh đẹp, hợp thời trang, đây chính là cậu bạn Lưu Chí Hoành sao?

"Cậu một chút cũng không thay đổi, vẫn là dáng vỏ thuần khiết ngày nào", Lưu Chí Hoành cố ý trừng mắt liếc cậu một cái, cậu bạn này một năm hay mười năm thì vẫn đỏ mặt như thế.

Hôm đó, hai người họ ngồi ăn rất lâu, đến lúc chiều tà, tâm trạng Vương Nguyên cũng thoải mái hơn, bàn luận về công việc, chồng chưa cưới, niềm vui kiêu hãnh của bạn.

Lưu Chí Hoành sau khi tốt nghiệp đại học làm ở đài truyền hình, tuổi trẻ năng động cộng với tài hoa rất nhanh đã là nhà sản xuất, chồng chưa cuối của cậu cũng là nhà sản xuất. Hai người có thể nói là không hòa thuận, cãi nhau rồi yêu nhau, lúc nào cũng tranh luận rôm rả.

Đối với Vương Nguyên mà nói, đó là điều mà cậu không dám tưởng tượng, nam nam khi sống chung còn có thể như vậy sao? Nếu như có một lúc nào cậu thử lớn tiếng với Vương Tuấn Khải , sợ rằng anh sợ cậu thần kinh có vấn đề, lập tức bảo cậu đi bệnh viện cũng nên?

Lại nghe được thành công của Lưu Chí Hoành trong công việc, cậu tự cảm thấy xấu hổ, trong những năm gần đây cậu đã làm gì? Vì để được cùng ở một chỗ với Vương Tuấn Khải cậu đã bỏ lỡ luổi thanh xuân của mình, đánh cược tương lai, đổi lấy hư không tịch liêu, ngay cả khuôn mặt của chính mình cũng mơ hồ không nhớ rõ.

"Thôi đừng nói chuyện của tớ nữa, nói chuyện của cậu đi..." Lưu Chí Hoành kêu lên, bản thân là người làm truyền hính, cậu rất thích nghe các loại chuyện cũ.

"Tớ, tớ hiện tại..." Vương Nguyên cũng không biết nói từ đâu, nhưng bạn tốt đang chăm chú mỉm cười nhìn, làm cậu chậm rãi kể lại từ đầu. Nhiều năm như vậy cậu chưa được quan tâm như thế, cảm giác có người thật sự quan tâm đến sự vui buồn của cậu.

Mà Lưu Chí Hoành nghe đến kinh ngạc, suy nghĩ rồi cho một cái bình luận: "Ly hôn đi! Còn có cái gì không bỏ xuống được nữa sao?"

Ly hôn đi, ly hôn đi! những lời này trong đầu Vương Nguyên, như tiêng chuông vang vẳng, làm cậu rung động á khẩu không trả lời được.

"Nhưng mà tớ, tớ còn đứa con..." cậu đưa ra cái lý do tương đối đương nhiên, không khỏi có điểm đau lòng, tuy nói là con cậu nhưng cảm giác lại rất xa cách, cho dù sống chung dưới một mái nhà.

"Cậu có chồng, có con, thậm chí có lái xe, có quản gia nhưng không có chính bản thân mình, sớm muộn gì cũng hỏng mất thôi". Lưu Chí Hoành tiếp xúc xã hội nhiều, đã thấy nhiều lắm những ví dụ tan tan hợp hợp, hạnh phúc miễn cưỡng chung quy cũng không thể kéo dài.

Vương Nguyên không nói gì, cậu tìm không thấy lý do khác, kỳ thật rất sâu trong lòng cậu đã sớm hiểu được, cuộc sống như vậy không phải không sống được mà sẽ làm cậu từ từ héo úa đi. Bao lâu nay cậu đã không muốn đối diện với sự thật, mà nay nghe những lời này chỉ sợ là u buồn mà kết thúc.

"Sau khi ly hôn muốn tìm nhà ở, công việc cũng không phải thực sự khó khăn, khó là ở chỗ tìm lại chính mình".

Lời nói của bạn tốt như mầm cây lớn dần lên trong lòng, ngày qua ngày trong tiếng thở dài cùng với nước mắt, tận đến khi cậu đưa ra đề nghị ly hôn, Vương Tuấn Khải một lời lập tức đồng ý, cả hai người đã đợi ngày này từ rất lâu.

Đây là giải thoát không chỉ đối với anh, mà với cậu cũng là giải phóng, một hành trình mới được mở ra, con đường này chỉ có mình cậu.

Trời hừng sáng, ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, ánh sáng mang lại chút chói mắt, làm cho người ta cảm thấy không muốn mở mắt ra.

Lúc thức dậy, Vương Nguyên nói với chính mình, đây là một ngày mới, mặc kệ thế nào đi nữa cậu sẽ làm dùng chút sức lực làm bản thân mình thay đổi.

Công ty thiết kế Sơn Hải.

Chín giờ sáng, quản lý Lưu Nhất Lân giới thiệu nhân viên mới với nhân viên công ty, không cần dùng microphone, âm thanh vang vọng...

"Buổi sáng tốt lành, tôi muốn giới thiệu với mọi người một đồng nghiệp mới, chính là cậu Vương Nguyên đây, cậu ấy vừa mới ly hôn muốn tìm một cuộc sống mới, đúng rồi con cậu ấy năm nay đã được bảy tuổi".

Lưu Nhất Lân cá tính thẳng thắn, có gì nói nấy, anh trước đây là học trưởng của Lưu Chí Hoành, đã đáp ứng sự nhờ vả của học đệ cũng nên làm đến nơi đến chốn.

Ý tưởng của anh rất thực tế, công ty có ba mươi nhân viên, đại bộ phận đều là nam, phái nữ ở công ty hiếm, mà mỹ nữ lại càng hiếm, ngay từ đầu nên nói rõ ràng, tránh về sau lại có tò mò hỗn loạn.

Vương Nguyên cũng không nghĩ là muốn giấu diếm, nhưng mà nói ra tất cả ngay lần đầu tiên thế này vẫn làm cậu có phần cảm thấy xấu hổ, bình thường một cậu hai nhăm tuổi hẳn là có ít người như cậu đi.

Mọi người trong công ty nghe xong, mặc kệ ý định ban đầu hiện lên là gì lập tức mất hết, hóa ra cậu bé có vẻ bề ngoài xinh đẹp này đã từng kết hôn, lại còn có con nhỏ, xem ra chỉ có thể đơn giản mà ngắm nhìn thôi.

"Từ hôm nay trở đi, cậu Vương sẽ bắt đầu làm trợ lý tại công ty chúng ta, mong mọi người giúp đỡ để công việc của cậu ấy đi vào quỹ đạo."

"Nhất trí".

"Còn nữa, hôm nay vì có nhân viên mới nên buổi tối sáu giờ rưỡi, mọi người gặp nhau ở chỗ cũ nhé, tổ chức tiệc mừng người mới, mọi người nghe rõ chứ?".

"Nghe rõ".

Sau khi kết thúc màn giới thiệu, mọi người quay trở lại công việc, Vương Nguyên cũng không có thời gian nhiều để mà suy nghĩ, Lưu Nhất Lân đã phân công cho cậu công việc đầu tiên, dùng ánh mắt không dám tin tưởng lắm nhìn cậu, cùng với giọng nói có vẻ nghi ngờ.

"Tôi đoán cậu trước đây cũng chưa từng làm gì, trước hết sắp xếp lại chỗ tư liệu này, trong ngày phân loại theo nội dung, không có vấn đề gì chứ?"

"Không thành vấn đề"

Vương Nguyên tiếp nhận rất nhiều tài liệu, cậu đã tìm được mục tiêu đầu tiên, cậu nhất định phải làm cho quản lý với mình có cái nhìn khác xưa, đừng nói cái gì là không thể.

Suốt cả một ngày, chỉ ngồi sắp xếp tài liệu cũng làm cho cậu kiệt sức, tài liệu khách hàng của công ty cùng với dự án công trình của công ty rất là nhiều, cậu chỉ sợ là mất ba ngày cũng không sửa sang xong mất.

Không biết bao lâu sau. Lưu Nhất Lân đi đến trước mặt cậu gõ nhẹ lên mặt bàn nói :"sáu giờ rồi, tan tầm thôi".

Sáu giờ? Thời gian trôi nhanh vậy sao? Cậu thấy chuyện này thật kỳ diệu, ở Vương gia một ngày cậu sống dài như cả năm, hóa ra khi con người có việc để làm sẽ cảm thấy thời gian thật ra không nhiều lắm.

"Việc của tôi còn chưa có làm xong ..." giọng của cậu có vẻ hơi chần chờ, nhìn một mặt bàn đầy văn kiện, đến một nửa cũng chưa xử lý xong?

"Có ai nói cậu phải làm hết trong một ngày sao, nói nhiều quá", ngay từ đầu đã bốc đồng như thế sợ sau này cậu sẽ kiệt sức mất.

"Chờ lát nữa đi liên hoan mừng nhân viên mới, đừng đến muộn, mà cậu đã biết chỗ chưa?"

Anh đưa danh thiếp của nhà hàng ăn uống cho cậu, nhưng mà cái địa điểm này đối với cậu không xác định được, trước đây mỗi lần ra cửa đều là xe đưa đón, cảm giác phương hướng của cậu hình như chưa được dùng qua.

"uhm... hình như tôi không biết chỗ này, không sao tôi sẽ gọi taxi".

Lưu Nhất Lân hơi nhếch mi "Đi taxi làm gì? Lãng phí tiền! Trong ba tháng này cậu chỉ có nửa tháng tiền lương thôi, chú ý tiết kiệm một chút chứ ?".

Sự thẳng thắn làm cho cậu hoảng sợ, nhưng cũng có phần cảnh giác, nghĩ ra chính mình thật sự không biết đến những khó khăn của cuộc sống, kiếm được ít sao có thể tiêu hoang, còn có để lo cho chính mình cuộc sống?

"Là ... tôi sẽ đi xe buýt đến đấy", cậu chạy nhanh lên mạng tìm, lại không biết là tìm từ đâu, có trời mới biết trạm gần đây là trạm nào, cậu căn bản là chưa từng đi xe buýt.

Nhìn vẻ mặt mê võng của cậu, Lưu Nhất Lân chỉ cảm thấy buồn cười, một người chưa bao giờ ra xã hội làm việc, chính là ngu đần như vậy sao? Chờ cậu tìm được đúng tuyến xe để đi, chỉ sợ là đến đêm mất! "Không cần phải tìm, tôi lái xe đưa cậu đi!"

"Sao?" cậu ngẩng đầu, không nghĩ đến quản lý lại săn sóc như vậy "Cái này thật ngại quá!".

"Không phải ngại, là tôi đến kiểm tra xem cậu có làm đúng hay không, nếu có sai sót sẽ rất không tốt!" thấy còn có chút thời gian, anh lập tức xem lại hồ sơ mà cậu đã phân loại.

"Như thế có được không, quản lý?" cậu ở bên cạnh lo lắng hỏi, e sợ chính mình làm sai việc đầu tiên được giao.

"Được rồi, tiếp tục cố gắng", trên mặt anh cho cậu một cái mỉm cười yên tâm. "Vâng".

Bảy giờ tối, Vương Nguyên và Lưu Nhất Lân cùng nhau đi vào quán ăn, nhân viên phục vụ dẫn bọn họ tới ghế lô đặt trước, đã thấy bên trong rỗng tuếch, chẳng lẽ là mọi người đến muộn? Nhưng mà đợi một lúc, hai mươi phút rồi ba mươi phút, vẫn không thấy bóng dáng ai xuất hiện.

Sự thật rõ ràng, không có ai muốn đến chung vui cả, Vương Nguyên cùng lắm chỉ là một chân trợ lý, mọi người tất nhiên không cần lấy lòng cậu, tuy rằng cậu là người có dáng vẻ thanh tú, nhưng là người đã ly hôn và có con nhỏ, cũng không làm dậy nổi hứng thú .

Lưu Nhất Lân nhìn đồng hồ, lại nhìn trên bàn đầy món ngon, nâng chén cười nói: "xem ra, tối nay tôi là người duy nhất trong tiệc mừng người mới".

"Thật xin lỗi ..." Vương Nguyên cúi đầu giải thích, thật sự muốn có cái lỗ để chui xuống, cái gọi là lòng người nóng lạnh là thế này đi, cậu cũng được lĩnh giáo rồi.

"Cậu xin lỗi cái gì, không có người theo chúng ta giành đồ ăn, tôi có thể ăn tùy hứng rồi, nào nâng ly". Lưu Nhất Lân nghĩ thấy thật khổ, đây không phải là giờ làm việc anh không thể ép buộc nhân viên tham dự được, một khi đã như vậy, thôi tốt nhất là cứ hưởng thụ đi.

"Cảm ơn quản lý!" cậu cầm lên ly nước trái cây, lộ ra nụ cười khổ, nhắc nhở chính mình phương hướng, cậu sau khi ly hôn có bạn tốt giúp đỡ, trong công việc lại gặp được quí nhân, cậu vẫn là một người may mắn.

Cả hai người cũng không nghĩ đến, một bữa ăn này lại có thể kéo dài ba tiếng đồng hồ, hiểu biết của Vương Nguyên về Lưu Nhất Lân cũng sâu sắc hơn nhiều. Anh ta hồi nhỏ gia cảnh không được tốt lắm, khi học đến trung học thì vừa học vừa làm, đại học ngành kiến trúc, vừa học nặng nề vừa nuôi sống bản thân, thậm chí phụ giúp gánh nặng kinh tế gia đình, bởi vậy tính cách chịu đựng khắc khổ sớm đã được hình thành, từ một nhân viên cậung sở bình thường đến địa vị ngày hôm nay.


"Quản lý, anh thật là lợi hại" Vương Nguyên không khỏi mở to con mắt, sung bái nhìn anh.

Hơi men trong người làm cho hứng chí của Lưu Nhất Lân tăng cao, bất tri bất giác nói xong hết cả truyện đời của mình. "Haha, tôi chính là không có cái ưu điểm gì, chỉ là vùi đầu vào cái khổ mà làm thôi, không có gì".

Khen ngợi người khác nhiều, cậu cũng thầm cảm thán "giống như tôi lại chả có gì tốt đẹp cả, sau khi tốt nghiệp trung học thì kết hôn sinh con, không có sở trường cũng chả có bằng cấp, làm cái gì cũng không xong...".

Anh không quen nhìn cái dáng vẻ tự ti hối tiếc của cậu. "Tỉnh lại đi, muốn có sở trường thì học ngay tại công ty, muốn có bằng cấp thì lại tiếp tục đi học, đừng có viện cớ, từ giờ hãy bắt đầu cố gắng."

"Tôi... còn có thể tiếp tục học tập sao?" Cậu chưa từng nghĩ đến chuyện này, hai mươi lăm tuổi đi học cảm thấy có gì đó thật khó.

"Bản thân đừng có e sợ, sẽ không có người khinh thường cậu" anh vươn tay vỗ vào bả vai cậu, lực quả thật là mạnh "Công ty có năm, sáu người bây giờ vẫn đi học tiếp, tôi sẽ tuyệt đối ủng hộ các người".

"Kia..." tuy rằng bả vai hơi đau, nhưng tâm trạng của cậu thì quả thật là vui sướng "tôi sẽ thử xem xem".

"Không sai, đúng là thế, tiếp tục uống!" thấy chén rượu của anh trống rỗng, cậu lại rót cho anh.

Nhìn động tác của đôi tay cậu, anh có một cái nghi vấn "Đúng rồi, hỏi vấn đề này có một chút không hay, nhưng trước đây cậu hẳn là một... thiên kim tiểu thư đi?"

"Vì sao lại hỏi vậy, có phải vì biểu hiện của tôi vô dụng quá phải không?" Chén rượu bị cậu rót tràn, nhanh chóng lấy giấy lau đi.

"Không phải vì cậu rót tràn, mà là cảm giác khí chất của cậu"

"Thật ra... ba mẹ tôi cũng không còn trên đời, lúc kết hôn cho dù có là thiên kim tiểu thư thì cũng sẽ không có người nào đau xót tôi" hơn nữa từ khi ly hôn cậu lại hoàn toàn cô đơn.

Dáng vẻ nhu nhược của cậu làm cho anh hoàn toàn choáng váng, vội vàng cảnh cáo chính mình đừng có suy nghĩ, đối phương là cấp dưới của mình, là nhân viên mới được học đệ gửi gắm nhờ chiếu cố, anh chưa bao giờ nghĩ phát triển tình yêu công sở, cái này thật sự phiền toái.

"Dựa vào bất luận kẻ nào cũng không bằng dựa vào chính mình, cố lên, tôi sẽ tận lực giúp đỡ".

"Cảm ơn quản lý!" cậu lấy trà thay rượu, kính anh một ly.

Giây phút này, cậu rất tin tưởng và hy vọng vào tương lai của mình, cuộc sống đã có mục tiêu, vì ngày đầu tiên đi làm của chính mình hoan hô một cái đi!

Đêm đó, Vương Tuấn Khải mở của phòng của vợ, bên trong là một mảnh tối tăm, anh lơ đễnh phát hiện trên giường không có người, thế này mới phát hiện ra một sự kiện, hóa ra anh đã ly hôn rồi!

Đây không phải là là phòng vợ anh, mà là phòng vợ cũ mới đúng.

Bảy năm kết hôn đối với anh mà nói, Vương Nguyên chỉ tồn tại trên giường, nói đây chính là hư tật xấu của đàn ông cũng tốt, nói đây là sự trừng phạt của anh đối với cậu cũng tốt. Đây chính là anh cả ngày không nhìn đến cậu, ly hôn cũng không đến nơi đến chốn.

Tuy lời nói là thế, nhưng anh cũng không có lập tức xuống giường, ngược lại anh nằm trên giường suy nghĩ, tiếp theo mình nên làm gì bây giờ? Nên bảo thư ký hay trợ lý tìm cho anh một người phụ nữ hay sao? Trong lý tưởng của anh thì chỉ cần không gây phiền toái, im lặng, sẽ không chủ động cũng không cự tuyệt, chỉ cần ngoan ngoãn để anh ôm là tốt rồi.

Trước khi kết hôn anh thích người như mèo hoang, sau khi kết hôn thì là thỏ con ngoan ngoãn, không nghĩ nổi là mình lại thay đổi khẩu vị.

Thế giới rộng lớn, trừ bỏ Vương Nguyên ra anh hẳn còn tìm được người như thế đi?

Trên ga trải giường như là có mùi hương gì đó, anh chuyển hướng gối đầu hít vào, một mùi thơm hoa lài tự nhiên, đây hẳn là hương vị của Vương Nguyên lưu lại.

Vì thế tiêu chuẩn chung của anh bỏ thêm một điều kiện, ngoài trắng nõn, im lặng, nhu thuận ra còn phải có mùi hương hoa oải hương.

Mỗi ngày mặt trời mọc rồi lại lặn, nháy mắt đã ba tháng trôi qua.

Vương Nguyên cũng dần dần thích ứng với nhà mới, căn phòng này so với phòng tắm của cậu trước kia còn nhỏ hơn, nhưng có chút nhỏ bé ấm áp, đáng yêu, mỗi khi cậu bước chân về nhà, đều không nhịn được thỏa mãn nghĩ A ta đã về nhà ~~oa!

Sống tự lập một mình, không gian trong nhà mà quá lớn sẽ cảm thấy thật tịch mịch.

Làm một người độc thân, cậu có thể làm những gì mình muốn làm, trừ bỏ công việc ra cậu đăng ký học đại học tại trức, cho dù là mất năm năm hay mười năm thì cậu cũng nhất định phải đạt được mục tiêu.

Bạn tốt Lưu Chí Hoành thường thường đến chơi với cậu, mang cậu đi những nơi có món ăn ngon, phong cảnh đẹp. Có khi chồng mới cưới của cậu ấy cũng đi cùng, mỉnh cười nhìn dáng vẻ trêu đùa của vợ, thỉnh thoảng ôm vợ cười to không ngớt. Nhìn vợ chồng bọn họ tình cảm thân thiết, Vương Nguyên rất hâm mộ họ, một đôi có thể cùng nhau thưởng thức, cùng quý trọng nhau, là duyên phận như thế nào mới có được?

Nghĩ lại mối quan hệ của cậu với chồng cũ, hoàn toàn là kết quả mê đắm của cậu bé trẻ, cậu còn chưa hiểu hết anh ta. Anh ta lại càng không muốn gần gũi cậu, hai con người không biết gì về đối phương lại là vợ chồng những bảy năm trời.

Cậu đã rất nhiều lần mơ thấy chồng cũ, cũng mãnh liệt nhớ đến con, muốn nhìn mặt con một lần. Nhưng nếu nói là muốn gặp con thì lại phải hỏi ý của Vương Tuấn Khải , nhưng cậu không dám gọi điện cho anh ta, cho dù là đã ly hôn nhưng âm thanh lạnh lùng kia sẽ làm cậu sợ chết khiếp.

Cứ thế cậu lại chần chừ lần nữa lại lần nữa, cuối cùng quyết định đợi hết thời gian thử việc, trở thành nhân viên chính thức, cậu cũng nên lấy hết dũng khí, gọi điện cho chồng cũ đưa ra yêu cầu gặp con.

Cứ quyết định như vậy đi! Cậu cho mình một động lực, nhất định cậu phải làm được.

Về phương diện khác, sau khi ly hôn được ba tháng Vương Tuấn Khải cuộc sống vẫn không hề thay đổi, thời gian dài ngắn đối với anh cũng chả có ý nghĩa. Đầu óc tỉnh táo làm việc, thi thoảng chú ý tiến độ học hành của con, các công việc trong nhà thì đã có quản gia để ý, căn nhà có hay không chủ nhân thì cũng giống nhau.

Duy nhất có một điều làm cho anh cảm thấy phức tạp, chính là mỗi đêm dài yên tĩnh, anh có thói quen đi đến phòng ngủ của vợ, không nghĩ lay tỉnh chính mình rằng bọn họ đã ly hôn, bây giờ cậu sẽ không còn ngoan ngoãn trên giường chờ đợi anh.

Trợ lý đã giúp anh chọn ra không ít các đối tượng, nhưng anh không dậy nổi hứng thú, đây sẽ không phải là nguy cơ "rối loạn thời kỳ tiền trung niên" đi?

Mặc dù công việc làm cho anh phân tâm, nhưng về lâu về dài cũng phải nghĩ biện pháp.

Lại một buổi tối tăng ca, mười giờ đêm, Vương Tuấn Khải đi ra khỏi trụ sở Kình Vũ, lái xe Tiểu Dương đã chờ sẵn ở cửa.

"Chào chủ tịch", Tiểu Dương thái độ cung kính thay anh mở cửa xe. Vương Tuấn Khải im lặng gật đầu, ngồi xuống xe liền mở công văn ra xem, vừa nghe thấy tiếng nhạc động tác dừng lại, thì ra trên xe đang mở nhạc.

"Thiếu em, thế giới sẽ ra sao..."

"Đây là bài hát gì vậy?"

Lái xe Tiểu Dương thấy mình đã quên mất không tắt nhạc, sợ đến nỗi sắc mặt trắng bệch "Thật xin lỗi, thật xin lỗi. Tôi sẽ tắt ngay".

"Không sao, tôi muốn nghe thử xem" Vương Tuấn Khải ngăn lại động tác anh ta "anh cứ lái xe là được rồi".

"Vâng..."Tiểu Dương mặc dù cảm thấy lo lắng, nhưng lời nói của chủ tịch chính là thánh chỉ, bắt anh hát anh cũng phải hát.

Chiếc xe từ từ tiến về phía trước, tiếng hát trong suốt quanh quẩn trong xe, kết hợp với tiếng nhạc du dương càng làm thêm mê hoạc lòng người.

"Những khát khao mơ mộng của em, anh sẽ không bao giờ biết... anh mất đi em, tất cả đều như thế trở nên lạnh lùng..."

Nghe xong hết bài hát, Vương Tuấn Khải đưa ra một cái bình luận:"giai điệu bài hát này nghe được, nhưng ca từ thật là ngu xuẩn".

"Vâng... để tôi tắt đi" lái xe Tiểu Dương mặc dù không ủng hộ, nhưng ngoài mặt vẫn phải ứng phó.

Vương Tuấn Khải lại mở tập công văn ra, nhanh chóng chuyên tâm vào cậung việc, điều quan trọng nhất với người đàn ông chính là sự nghiệp, có được thành công là có được hết thảy, mất đi một người có đáng gì.

Phía ngoài của sổ xe, người đi qua người đi lại, cảnh tượng vội vàng, đây hình như là gió đêm thổi một cái đi thật xa, thật xa.

"Bắt đầu từ ngày mai, cậu sẽ là nhân viên chính thức!"

"Cảm ơn quản lý, cảm ơn!" Vương Nguyên luôn cúi đầu, bây giờ thẳng lưng đứng lên, còn không dám tin tưởng mình đã đạt được mục tiêu.

"Không cần phải cảm ơn, là biểu hiện của cậu thực sự rất tốt, tôi đương nhiên muốn giữ cậu lại công ty". Lưu Nhất Lân lộ ra vẻ mặt tươi cười, để đào tạo một người chưa có kinh nghiệm cũng không phải dễ dàng, đây là anh đã không làm thất vọng sự nhờ và của học đệ Lưu Chí Hoành.

Nhưng mà anh cũng thực sự thưởng thức Vương Nguyên, một người chưa bao giờ ra ngoài công tác có thể làm việc chuyên nghiệp như thế, chứng minh cậu rất có năng lực, rất có tiền đồ.

"Tôi sẽ cố gắng, cảm ơn quản lý!"

Vương Nguyên nói lời cảm tạ, cậu rốt cục cũng khẳng định được với quản lý năng lực của bản thân, quan trọng hơn cậu cũng hoàn thành lời hứa hẹn với chính mình, trước tiên phải yêu cầu chồng cũ được gặp con.

Lúc buổi đêm, cậu lấy hết dũng khí để gọi điện thoại, trải qua sự hỗ trợ của ông quản gia, đến thư ký rồi trợ lý, cuối cùng mới đến Vương Tuấn Khải nhấc máy, vẫn là giọng nói lạnh lùng :"Tôi đang bận nhiều việc, có chuyện gì nói mau".

Âm thanh của anh nghe đến quen thuộc, cảm giác cũng là xa xôi, lòng của cậu cứ bồn chồn không thôi, không biết là vì khẩn trương hay là vì cái gì, lời nói của cậu không được rõ ràng lắm "Xin hỏi... ngày mai em có thể... về thăm Khắc Tuấn được không?"

Vương Tuấn Khải mở lịch làm việc ra, ánh mắt nhanh chóng đảo qua "Ngày mai buổi sáng thằng bé có buổi học tiếng anh".

"Vậy... em sẽ qua đấy từ buổi trưa đi... như vậy có được không?" Nếu anh nói không được, chỉ sợ là cậu cái gì cũng không nói nên lời mất, cầu mong anh đồng ý đi?

"Tùy cậu" Vương Tuấn Khải lập tức gác điện thoại, không muốn nói nhiều.

Với cái người này anh vẫn chưa hết tức giận, sau khi mắc vào âm mưu của cậu, bị rơi vào nấm mồ hôn nhân, bây giờ chính là cái chướng ngại vật, làm cho anh rơi vào cạm bẫy thói quen, làm cho anh tìm người khác cũng không có hứng thú.

Vương Nguyên thở ra một hơi, may mắn là mình đã quyết tâm gọi điện thoại, nếu không chẳng biết đến khi nào mới lại có thể nhìn thấy Khắc Tuấn.

Con có hay không nhớ đến papa đây? Cho dù con không nhớ papa thì mỗi ngày papa đều nhớ con... còn người đàn ông trong nhà kia, hẳn là chả bao giờ nghĩ tới cậu đi?

Chính là anh vẫn nhớ đến cậu với cậu trong những giấc mơ, để lại cho cậu những tiếng thở dài, một ít sầu não, một loại tình cảm cho đi không thể nào thu lại được.


Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top