❌ Truyện được viết bởi sự tưởng tượng của tác giả. Đọc để thỏa mãn niềm yêu thích Anh và Chú, nên đừng làm gì ảnh hưởng đến nhân vật ngoài đời cũng như mọi người xinh quanh.
Trọng sinh tướng quân luôn xem mình là thế thân - 『重生之将军总把自己当替身 』 - Đam mỹ cổ trang.Tác giả: Y Y Dĩ Dực - 伊依以翼Edit+Beta: Hạ Vy & Lùn.Nguồn: Wikidth, Raw Shudan.Tình trạng bản gốc đã hoàn: 169 chương + Phiên ngoại thế giới khác.Thể loại: Đam mỹ, song trọng sinh, cổ đại, tình cảm, ngọt sủng, nhẹ nhàng, HE.Tiến độ: thứ 6-7-Chủ nhật hàng tuần.Kiếp trước của Mộ Chi Minh bị người mình kính ngưỡng lừa gạt hãm hại, chết thảm trên đường lưu đày. Trọng sinh một đời, trong lòng y muốn thay đổi kết cục, sống cuộc đời này an ổn sinh hoạt.Mộ Chi Minh thay đổi nhanh như chong chóng, trải qua nỗi băn khoăn ở kinh thành, chiến hỏa phân tranh, hoàng tử đoạt quyền. Bỗng nhiên y nhìn thấy một mảnh tình cảm chân thành, Mộ Chi Minh từ đây luân hãm, vô pháp tự kìm chế. Nhưng mà đại hôn màn đêm buông xuống, Cố Hách Viêm đối với y nói câu đầu tiên, lại là:"Ta biết, ta chỉ là thế thân của hắn."Mộ Chi Minh: "???"Đầu óc phu quân có tật chăng? Cố Hách Viêm: "Không sao."Bản edit chỉ đăng duy nhất trên Wat.tpad HaVyon0602 và WordPress của mình nếu các bạn đọc trên các trang khác không phải của mình thì chính là các trang lậu. Làm phiền các bạn quay trở lại chính thống, dù sao cũng là công sức mình bỏ ra ạ. Cảm ơn mọi người.CP: Thâm tình nhưng ít lời tướng quân Cố Hách Viêm công × Thông tuệ nhưng phúc hắc công tử, Mộ Chi Minh thụ.…
Đây là một bộ truyện điền văn làm ruộng, không có quá nhiều tình tiết gây cấn, hay nữ chính vạn năng, cô ấy xuyên qua đối mặt với việc đã có chồng, có một gia đình nghèo khó, nam chính không tuấn mỹ vô trù, cũng không bá đạo lãnh khốc, anh chỉ là một anh nông dân bình thường, trung hậu, thật thà, thương yêu bảo vệ vợ, có trách nhiệm với gia đình. Nữ chính giúp anh vượt qua mặc cảm, hòa thuận cùng xóm giềng, phấn đấu làm giàu, chăm sóc và giúp đỡ mọi người... đúng như lời tác giả nói, thị phi nhiều, hạnh phúc cũng nhiều…
Author: _jeonmiran_Tên fic: Duyên phận.Couple chính: VKOOK (Kim Taehyung x Jeon Jungkook)Couple phụ: HopeMin, Namjin,....Thể loại: boyxboy, hường, ngược, he.... Ai kì thị thì click backMong mọi người ủng hộ pic này của mình nha. KAMSA.link đăt hàng nhé https://shopee.vn/Combo-Bookmark-v%C3%A0-postcard-fic-Duy%C3%AAn-Ph%E1%BA%ADn-Vkook-m%E1%BB%9Bi-i.13617722.1321286919…
Jungkook vô tình tìm được một căn nhà trọ có nhiều nam thần tuyệt hảo . Như vậy cậu sẽ sống như thế nào trong nhà trọ đó ? Cùng đón xem nhé Thể loại : Ngọt đầu sau ngược ...---------------" Phải tìm một nhà trọ thật hoàn hảo mới được "" Sao lại nhiều mỹ nam thế này ?" " Cái tên đáng ghét kia , Taehyung !" " Tôi thật hối hận khi còn yêu anh !" " Jungkook anh sai rồi , về với anh đi !" ❌ Không edit / chuyển ver Au: Thảo ARMY…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…