Tác giả: Tô MangThể loại: hiện đại, vườn trường, trúc mã, 1x1, HE. Số chương: 64 chương + ngoại truyệnTình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản edit: Hoàn chính văn, ngoại truyện đã lết xongTruyện này mình dịch với mục đích phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả, mong bạn không tự ý mang ra ngoài.Mình vừa dấn thân vào con đường edit thôi nên mong mọi người có thể góp ý thêm cho mình.…
Nội dung: Tình hữu độc chung, cải trang, sinh tử văn...HE Hơn 100 chương thì phải. Nhân vật chính: Phương Đàn - Tống Ứng Diêu Editor: ankhabinh (Six122)…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…
Mấy bạn ơi cho cảnh báo trước là truyện văn phong không theo ngữ pháp Việt cũng không theo lối hành văn nào cả. Nên những bạn có tiêu chuẩn về truyện phải đúng ngữ pháp tiếng Việt thì đừng đọc nha, với cả đây là truyện Huấn Văn nữa, tìm hiểu nó là gì trước khi vào đọc luôn nha. Mình thông báo trước chứ không mình bạn lỡ đọc rồi lỡ bực mình khó chịu nữa. Lưu ý dùm mình nha, mình cám ơn nhiềuu.Nữ vương siêu cấp lạnh lùng là chủ nhiệm . Đậu phộng ngơ ngác bị bắt làm trợ lý . "Không xong rồi , mau chạy thôiiiiii"…
Tên Hán Việt: Kiều nhuyễn mỹ nhân đích bị quán mãn nhật thường np【 khoái / xuyên 】Tác giả: Ngốc Đầu Mỹ Thiếu NữEdit: Dim~cutooo :)))Tình trạng gốc: Hoàn thànhThể loại: Dăm mỹ, Hiện đại, H văn, Xuyên nhanh, NP, Chủ thụ, Nhược thụ, Vạn nhân mê, HENgôn Úc từ nhỏ sinh ra đã nhận được sự nuông chiều từ người nhà. Không ngờ khi cậu lớn lên, bị một hệ thống nào đó bắt trói. Cậu bị mất trí nhớ, tính cách lại hiền lành, chỉ có thể làm theo lời hệ thống sắm vai nhân vật pháo hôi.Nhưng mà cậu vẫn luôn cảm thấy nhiệm vụ kỳ quái như thế nào.Hẻm nhỏ.Ngôn Úc bị người lạ cắn liếm đến mức môi đỏ hồng, đuôi mắt đỏ ửng, trên người ngọt ngào mùi hương quyến rũ......Thế giới 1: [1v3] Vị khách thuê trọ song tính xinh đẹp Thế giới 2: [1v4] Búp bê xinh đẹpThế giới 3: [1v3] Nhóc ngốc chỉ muốn được đút no bằng tinh dịchThế giới 4: [1v3] Người vợ nhỏ bị chồng lạnh nhạt vứt bỏThế giới 5: [1v2] Nhân loại mềm mại lạc vào thế giới máy mócThế giới 6: [1v3] Vợ nhỏ xinh đẹp muốn ngoại tình…
Tác phẩm: Ngộ nhập hôn đồ (误入婚途) - Bước nhầm vào con đường hôn nhânTác giả: Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Ô Quy (Hiện tại tác giả đã đổi bút danh thành Ngư Sương)Editor: Thiên ThiênTác phẩm thị giác: Chủ thụ (Câu chuyện tập trung vào bạn thụ)Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, giới giải trí, ngọt, sủng, nhẹ nhàng không ngược, thanh thủy vănĐộ dài: 177 chương + 1 phiên ngoạiNhân vật chính: Khổng Hi Nhan, Trì Vãn ChiếuPhối hợp: Vương Hải Ninh, Sài Nhân, Chu Sinh....…
Mũi tên bắn chệch của thần cuppi mang họ đến với nhau.★★★★★Nó: một đứa con gái bướng bỉnh, ngang ngạnh, quậy phá.Anh: một chàng trai khôi ngô anh tuấn, lại thông minh hơn người.số phận buộc họ với nhau....Để rồi yêu....Để rồi đau....Để mất nhau ... nhưng rồi Họ sẽ mãi mãi thuộc về nhau…