✭
đêm lại tới, buồn phiền lại chẳng thèm lấy chút nghỉ ngơi. ryu minseok nằm trong chăn ấm, người nép vào lòng minhyung tìm lấy chút vững lòng.
minseok bấu chặt gấu áo người ôm em, giọng em mang đậm cái chờ mong mà cất lên khe khẽ trong đêm tối.
' bạn sẽ không bỏ em, đúng chứ? '
' mình thương nhau mà? '
' ngủ đi, trễ rồi minseok ơi. '
' không bỏ bạn đâu. '
' mình thương nhau mà. '
cái giọng ấm êm ru khẽ lòng em vào cái an yên. ryu minseok sợ lắm, sợ những ngày mà chẳng chắc được rằng tương lai có còn nhau hay không.
lee minhyung ôm lấy người nhỏ hơn, ôm thật chặt. cái nỗi lòng sâu kín chẳng thể nhòe bớt đi mấy màu mực buồn phiền.
chỉ qua cái đêm nay, chỉ là sau dăm cái chớp mắt nữa, rời đi - ở lại phải chọn lấy một.
' minseok. '
' anh cũng chẳng rõ mình sẽ như nào sau đêm nay. '
' nhưng minseok này. '
' cảm ơn những người đã rời đi, trân trọng người ở lại. '
' sẽ không có gì mãi mãi khi đời ta còn dài. '
' anh rời đi không phải không thương. '
' anh thương lắm. '
những lời thủ thỉ khẽ khàng được minhyung rót bên tai em. gã biết quyết định của mình sẽ làm em đau lắm.
' nếu bạn rời đi. '
' em sẽ đợi. '
' đợi, đợi đến khi nào dưới trăng vẫn in hằng bóng ta hiện hữu
đợi, đợi đến khi nào ta lại ấp ôm nhau dưới cái chói rọi của vinh quang '
' bạn không bỏ em đúng chứ? '
' bạn thương em mà? '
' bạn thương em. '
' bạn không bỏ em, chỉ là ta sẽ không bước đến niềm vui trên cùng con đường nữa. '
' nhưng bạn đừng quên, anh không chỉ là gumayusi, anh còn là lee minhyung. '
' một lee minhyung thường ngày vẫn thương bạn. '
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top