Chương 1 : Cơn Mưa Rào Tháng 5
Minh Vi - một cô gái đam mê đu idol hết mình . Ngày hôm nay cô có hẹn với người bạn thân của mình là Thu An đi mua đĩa nhạc mới của idol .
Cả hai cô gái đang lựa đĩa nhạc thì có một cô gái đứng ở chỗ kệ bên cạnh bỗng nói lớn :
" Ví tiền tôi đâu rồi ? "
Lúc này Vi và An liền quay qua nhìn . Cả hai người đều trông thấy được sự hoảng loạn và lo lắng của cô gái đang đứng chỗ kệ cạnh hai người .
Vi thấy vậy liền ra hỏi :
" Chị ơi , cái ví của chị nó đặc điểm nhận dạng như nào vậy ạ ? "
Cô gái nghe có người hỏi liền nói :
" Cái ví của chị có màu hồng , có ba bông hoa được thêu trước mặt ó . Cái ví đó là bà ngoại làm cho chị , chị quý nó lắm ! giờ mất nó chị thấy có lỗi với bà ngoại quá ! "
Vi nghe vậy liền lấy trong túi ra một chiếc ví giống y như đặc điểm của cô gái kia nói . Cô hỏi :
" Cái ví này là của chị ạ ? "
Cô gái thấy chiếc ví trên tay Vi liền vui mừng hớn hở nói :
" Đúng rồi là nó đó ! "
Vi nghe vậy liền đưa lại cho cô gái đó . Cô gái cúi đầu cảm ơn ríu rít . Hóa ra , cô đã nhìn thấy nó trên đường đi tới đây . Chắc cô gái này đi không để ý nên làm rơi ví .
Mọi người trong tiệm khi thấy sự việc giải quyết xong xuôi liền đi lựa đĩa nhạc mà mình thích . Vi cũng vậy .
Cô trở lại chỗ kệ rồi lựa cho mình những chiếc đĩa nhạc . Tự dưng , An nói nhỏ vào tai cô :
" Ê ! Mày cậu bạn kia nhìn đẹp trai cao ráo phết nhờ ! "
An vừa nói vừa lấy tay chỉ về phía cái kệ chéo chỗ cô đang đứng . Cô cũng nhìn qua đó .
Đôi mắt cô ánh lên sự bất ngờ . Cô không nghĩ rằng cậu bạn này lại giống tên Huy Khánh - người hàng xóm cũ đáng ghét của cô .
Cô nhìn nghiến răng nghiến lợi nói :
" Ê ! Chẳng đẹp gì , xấu mò không bằng các anh SVT của tao . Okey ! "
Cái An chưa kịp lên tiếng thì có một giọng nam phát ra khiến Vi sững người :
" Ê ! Vi lâu rồi không gặp mày , khỏe chứ ? "
Cô nghĩ thầm :
" Biết ngay mà , đúng là cái tên Khánh khó ưa rồi . Cái tên này có con Khỉ chứ Khánh cái gì ! "
Cô quay qua nhìn khánh một cái nói :
" Rất vui được gặp lại mày , chào Khỉ ! "
Khánh nghe xong thì liền đá xoáy qua chỗ Vi :
" À , bạn Vi mê trai của tôi hôm nay chúng ta lại gặp nhau ha ? Chán nhỉ , tự dưng tụt mút ngang dậy đó ! "
" Chắc mỗi mày quá ! "
An đứng giữa nghe lùng bùng cả lỗ tai liền nói :
" Rồi rốt cuộc là như thế nào ? Hai đứa bây quen nhau từ nhỏ hả ? "
Chưa để Khánh nói , Vi lên tiếng :
" Đúng rồi mày , thằng này là cái thằng hàng xóm cũ đáng ghét đó ! "
Khánh cũng chẳng vừa quyết hơn thua luôn :
" Ừm đúng , hai đứa tụi này từng là hàng xóm cũ . Vô phúc lắm mới làm hàng xóm của cái con ngày nào cũng ca bài hát khiến cả xóm nhức đầu . Hát thì không hay mà cứ hát ! "
Vi nghe vậy liền lườm cho Khánh một cái rồi nói :
" Hơn ai đó được rồi , suốt ngày đi đá bóng rồi bị má đánh cho . Khóc oang oang cả xóm , tao hát còn chả át hết được ! "
Cả hai cứ thế đứng đá xoáy với nhau một hồi . An nhức đầu quá liền nói :
" Chúng mày mai sau về một nhà với nhau hợp đấy . Chuẩn " oan gia ngõ hẹp " luôn . Hai đứa bây đến được với nhau được đấy . Cuộc gặp mặt này giống định mệnh lắm ! "
Cả hai đứa liền không cãi nhau nữa mà hướng ánh mắt sang An nói đồng thanh :
" Mơ đấy mà tao thích nó ! "
An nghe xong liền phán câu :
" Tao đi về đây . Bye ! "
Nó nói xong liền chạy một mạch ra khỏi tiệm . Chị chủ tiệm nhìn nó tưởng nó đang bay không .
Vi thì đứng đơ đó ra , cô không nghĩ nhỏ bạn mình trong những lúc như này mà nó lại bỏ mình . Đúng kiểu " có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu " . À không cái này phải là thấy nạn bỏ bạn .
An chắc phải nghe hai cái miệng này đấu khẩu qua lại nên chạy như chạy nạn .
Hai đứa này thì lườm nhau một cái rồi một đứa một nơi đứng lựa đĩa nhạc .
Đến lúc thanh toán , chị chủ hỏi Vi :
" Em ơi , sao bạn em nó bỏ chạy nhanh vậy ? Chị cứ tưởng nó đang chạy nạn không đó ! "
Cô nghe vậy cố gắng gượng cười nói :
" À dạ không ạ . Nhà bạn em có việc gấp cần họp gia đình khẩn cấp luôn nên nó mới chạy như ma đuổi thế chứ ! "
" À "
Đúng là nhà An cũng bận thật nhưng mà bận ăn lẩu í . An vừa ăn vừa nghĩ :
" May ghê , thoát khỏi hai đứa kia xong còn được ăn lẩu nữa . Vui ghê ! Mất đĩa nhạc thì ta bù lại bữa lẩu ngon ! "
Lúc này , Vi vừa mới chuẩn bị bước ra khỏi tiệm thì trời đổ cơn mưa rào lớn .
Cô mắng chứ :
" Cái ngày gì vậy trời ? Gặp xui trong tiệm giờ còn gặp đen ngoài đường nữa ! "
Khánh thấy cô không có ô liền cầm ô mình ra chỗ cô khịa :
" Ai đó không có ô à ? Chán thế nhỉ ? Trời mưa to thế này mà dầm mưa thì chỉ có ốm tuần quá ! "
Vi nghe thế liền lườm một cái nhưng Khánh né được . Khánh kiểu : Đã làm gì đâu , đã chạm vào đâu !
Thấy cô đang lạnh với không có ô , Khánh chắc hóa ông bụt liền lấy ra trong túi một cái ô . Vi thấy vậy liền nói :
" Không cần "
Khánh thấy cô vẫn chảnh cún thì liền nói :
" Không thì thôi , cái này coi như là tao tính cho mày để mày đi về mà không cần thì thôi vậy . Nói trước cơn mưa này kéo dài đến tận 10 giờ tối đó . "
Vi nghe thế liền nổi da gà da vịt liền . Cô sợ ma và sợ bóng tối xong còn nghe Khánh nói vậy thì cả người run lên .
Cô nở nụ cười công nghiệp nhất quay qua Khánh nói :
" Bạn ơi , nể tình chúng ta từng là hàng xóm , bạn có thể cho mình mượn cái ô không ! "
" Không trừ khi mày gọi tao là " Anh Khánh Đại Ca " đi rồi tao cho mày mượn "
Vi nghe vậy liền tắt nụ cười . Tay cô như máy móc giơ lên . Nhưng rồi cô nhớ ra cô đang đi mượn đồ nên là cô lại bớt một chút liêm sỉ nói :
" Đi mà bạn Khánh đẹp trai , bạn cho tôi mượn cái ô được không ? "
Khánh nghe thế thì lông tóc dựng hết cả lên . Cậu nói chứ :
" Tao không nghĩ mày phải hạ mình như này đấy ! "
" Vậy mày cho tao mượn đi . Hãy rủ lòng thương với tao đi ! "
" Nhìn cũng tội nghiệp đó nên là tao..."
" Mày sẽ giúp tao "
" Kệ . Tao không giúp , mày làm như lúc đầu tao bảo đi tao cho mày mượn ! "
Cô nghe vậy vẫn quyết tâm nở nụ cười , hạ mình xuống một chút nhưng trong lòng đang ghim thù tên Khánh đểu cán này .
Thấy trời gần như sắp chuyển tối , cô không còn giữ liêm sỉ nữa . Tầm này , liêm sỉ đối với cô chỉ là cái tên . Cô liền nói :
" Anh Khánh Đại Ca cho em mượn ô ? "
Khánh đạt được ý nguyện thì liền nói :
" Okey em "
Nói xong liền đưa ô cho cô . Cô cầm lấy bung ô rồi chạy một mạch . Cô dừng lại một đoạn cách Khánh khá xa nói lớn :
" Mày mơ đi tao gọi mày Anh Khánh Đại Ca "
Cô nói vậy rồi chạy một mạch về nhà . Khánh thì vẫn đứng đó rồi bất giác mỉm cười , nói nhỏ :
" Cô bạn này vẫn còn tính trẻ con đó nhỉ ? Dễ thương ghê . Nhìn cô bạn này lúc bị trêu khá là dễ thương . "
Nói xong cậu cũng bước chung con đường mà cô về . Cả hai không nghĩ rằng bản thân lại sống cùng một tòa nhà .
Cơn mưa rào tháng 5 này lại chính là sự gặp lại của cả hai người Minh Vi - Huy Khánh . Sự gặp lại không biết còn một cuộc tình cờ à không định mệnh nào nữa .
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top