Chương 7:
Cuộc sống của tôi … khi không có anh lại cứ thế tiếp tục trôi qua. Vết thương trong lòng tôi vẫn còn đấy, lâu lâu lại nhói đau khi tôi chợt nhớ về anh… Nhưng tôi phải sống, sống khi không có anh, giống như là anh vẫn sống khi không có tôi vậy… Những đêm chat khuya vẫn tiếp tục diễn ra, tôi đã bắt đầu chú trọng hơn tới việc đi làm, không còn buông thả bản thân, quan hệ với bất cứ người nào đồng ý mà không cần tới tiền như trước nữa.
Nhưng, việc làm của tôi ngày càng gặp nhiều điều khó khăn hơn… Chưa bao giờ tôi thấy trên mạng lại xúât hiện nhiều callboy như lúc này, đủ mọi lứa tuổi và giá cả… Có lần, tôi muốn biết coi người khác đi làm như thế nào, nên thử click vào chat với nick Gaycall17t.
- Chào em…em 17 tuổi hả?
- Chào anh, uhm, em 17 tuổi, ở Q.10
- Anh cần người để ngủ với anh đêm nay. Em có thể chứ?
- Ok, 200ng 1 đêm, anh có thể trả thì em sẽ ngủ với anh.
- Em cao? Nặng?
- 1m70, 60kg.
- Body em đẹp lắm, nhưng giá đó thì hơi cao, em có thể hạ giá.
- Tiền nào của nấy anh ơi…
- Nhưng anh thấy nhiều người rất đẹp nhưng giá cũng đâu cao quá.
- Em thấy anh thẳng thắng, em cũng thích, thôi thì 70 cũng được, nha anh, nếu ra khách sạn thì anh trả tiền…
- Từ A tới Z chứ em ?
- Dĩ nhiên...
Thế rồi tôi tìm cách từ chối, nói là có ĐT, có công chuyện nên đi không được, nghe thêm 1 tràng những lời chói tai rồi thôi... 17 tuổi, cao 1m70, nặng 60kg, chịu đi khách với giá 70 ngàn... thật là không biết dùng từ nào để diễn tả... Nhìn lại mình, 22 tuổi, chiều cao và cân nặng như tôi, nhưng giá lại rẻ hơn tôi... Mà đâu chỉ 1 người như thế, còn rất nhiều những nick khác như thế, hỏi thế thì làm sao tôi ...cạnh tranh lại. Hai ba ngày không có khách, tôi bắt đầu hơi lo lắng về công việc của mình... Đang ngồi kiếm vài nick để chat thì có một nick nhảy
vào chat với tôi...
- Anh không cần người ngủ với anh, chỉ cần người đi uống cafe thôi, giá như thế nào?
- Sao anh cần người để đi uống cafe?
- Thì anh đang buồn, muốn kiếm 1 ai đó để nói chuyện thôi…
- Nếu là thế thì không cần trả tiền…
30 phút sau, tôi và người mới quen ngồi trong một quán càfê không ngủ của Sài Gòn.
- Sao anh buồn…
- Àh, cũng không có gì, anh là Việt Kiều, mới về Vn chơi, tối buồn quá nên mới lên mạng, chat 1 hồi, thấy buồn nữa, nên mới muốn đi uống càfê với 1 ngừơi mình chưa quen biết để coi cảm giác thế nào…
Câu chuyện cứ thế bắt đầu… anh kể tôi nghe nhiều về cuộc sống nơi đất khách quê ngừơi, tôi cũng không giấu anh chuyện mình làm callboy mà không nói thì anh cũng biết vì nick tôi….
Anh tên An, 30 tuổi, theo lời anh nói thì anh sống tại Cali, và mới về nước chơi được 2 tháng nay.
- Anh là gay hả?
- Sao em hỏi thế…
- Vì nick của em là Gay, nhưng anh vẫn vào chat với em.
- Ừ, nhưng anh không hẳn là Gay, anh là Bi.
"Bi" một từ ngử sao mà nghe xa lạ quá với tôi…
- Bi là gì vậy anh?
- Em không biết sao ? Bi là viết tắt của Bisexual. Tức là người lưỡng tính, thích cả nam và nữ. Hay nói đơn giản mà dễ hiểu… thì anh là ngừơi hâm mộ cái đẹp, ai đẹp thì anh thích… Bất kể là nam hay nữ.
- Àh, thì ra là vậy…
- Chuyện này ở VN thì ít, nhưng mà ở nước ngoài thì cũng là chuyện bình thừơng thôi.
- Vậy cảm giác của anh lúc quan hệ với .. người khác thế nào ?
- Haha, thì cũng bình thường như khi em quan hệ với những người khác thôi…
Rồi chúng tôi nói thêm nhiều chuyện khác nữa… về cuộc sống về tình cảm, về nhiều thứ khác, cuối cùng, nhà ai nấy về… Trước khi ra về, anh đưa tôi 200 ngàn…
- Tiền gì mà anh đưa em vậy?
- Tiền nói chuyện cùng anh…
- Anh ngộ quá, có gì đâu mà đưa cho em…
- Em đi làm mà, cần tiền chứ, anh làm mất thời gian của em, coi như anh đền bù cho số đó…
Nói xong, An nhét tiền vào túi tôi, rồi rồ ga chạy đi mất…Sau đó, tôi cũng vài lần gặp An, uống nước cùng anh, tôi cũng kể cho anh nghe về chuyện tình cảm của mình… Khi tôi gặp Thạnh, chúng tôi yêu nhau, chúng tôi mất nhau…
- Nhiều khi, em căm thù cái "nghề" mà mình đang làm… vì nó làm em mất anh Thạnh…
- Thế sao em lại làm…
- Vì… em không dám làm gì khác… cái nghề này nó kiếm tiền dễ quá anh àh…
- Ừm…
- Anh không chửi em là lười lao động, không có ý chí àh?
- Mỗi người 1 cách sống, anh chửi em làm gì chứ… Có bao giờ, em ghét những ngừơi khách từng ngủ với em không…
- Có chứ…
- Ghét cũng đúng, coi thân xác người ta là một món hàng, bỏ tiền ra mua…
- Nhưng, em bán, thì người ta mới mua, có lẽ em nên ghét em trước…
- Có bao giờ, em muốn trả thù… những người đã làm cho em và Thạnh xa nhau không?
- Ý anh là….
- Anh có cách giúp em… vừa có thể trả thù, mà vừa có thể… kiếm sống từ đó…
- Có chuyện đó sao anh?
- Có chứ em... Nếu em múôn biết, thì mai, em chuẩn bị, chừng nào anh gọi ĐT cho em, thì em đi với anh, anh sẽ chỉ cho em biết…
Ngày hôm sau, chừng 8h tối, tôi nhận được ĐT của An, ngồi sau xe anh, tôi cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra… An chở tôi qua nhiều con đường, rồi dừng ở một căn nhà hai tầng… Anh gởi xe bên nhà đối diện rồi mở cửa, dắt tôi vào, xong, anh quay ra đóng cửa lại
cẩn thận…
- Em theo anh lên đây, nhớ là có chuyện gì cũng im lặng, không nói gì, và anh bảo đảm với em là không có gì hại đến em…
An dắt tôi lên lầu 2, nơi có 1 căn phòng lớn, còn anh và tôi bước vào 1 căn phòng khác, nhỏ hơn nhiều, sát vách với phòng kia và không có 1 ngọn đèn… Tôi và An đứng trong căn phòng nhỏ đó chừng nửa tiếng thì tôi nghe có tiếng mở cửa ở nhà dưới…
- Em nhớ lời anh dặn đó…
Rồi qua 1 cái lỗ nhỏ trên cửa.. tôi thấy có 2 người, 1 thanh niên, 1 đứng tuổi hơn… dắt tay bước vào căn phòng sát vách chúng tôi…
- Phòng em hả?
- Dạ, phòng em, em ở chung với ba má, mà hôm nay ba má về quê rồi… nên em mới dám dắt anh về chơi đó…
Rồi qua một cái lỗ nhỏ trên vách phòng, tôi nhìn sang bên phòng bên kia, và thấy… hai người hôn nhau… rồi bắt đầu dìu nhau lên 1 chiếc giường lớn đặt sát cái vách mà chúng tôi đang đứng… rồi người trẻ hơn từ từ cởi đồ người kia ra, rồi để xuống đất, nơi gầm giường… Lúc đó, thì anh An cũng bắt đầu cúi xuống, mở một cách cửa rất nhỏ dưới đất, ngay chỗ gầm giường phòng bên kia. Rồi anh An chồm người qua phòng bên kia, một hồi quay trở lại phòng bên đây… đóng cửa lại… Một lát sau, tôi thấy giọng người chủ nhà…
- Dạ, đợi em chút, em có ĐT…
Rồi có tiếng mở cửa phòng, rồi yên lặng… Anh An lại nói rất nhỏ với tôi…
- Em ở yên trong này… đừng nói gì hết…
Rồi anh An mở cửa đi ra, tôi nghe tiếng anh sau đó…
- Anh ơi, bạn anh trả phòng đi rồi nha anh, anh về dùm em luôn…
- Anh nói gì vậy? Chứ đây không phải nhà nó hả?
- Dạ không… cái này là phòng cho mướn theo tiếng thôi anh…
Sau đó, người kia cũng lủi thủi ra về… Chút sau, tôi gặp lại anh An…
- Chuyện là thế nào vậy anh? Em không hiểu…
Anh An móc trong túi mình ra cho tôi coi 1 cái điện thoại di động và 500 ngàn.
- Cái gì vậy anh?
- Của thằng cha hồi nãy…
- Lúc nãy… lúc nãy anh chui qua bên đó lấy đó hả?
- Ừ.
- Anh… anh... vậy là anh ăn cắp của người ta rồi…
- Ừ, ham mê làm chi, mất của ráng chịu…
- Vậy anh muốn em coi chuyện đó là muốn em làm như vậy hả?
- Ừ, em sẽ là cái thằng bỏ xuống trước đó…
- Là em sẽ đi đưa người về đây cho anh móc túi…
- Ừ, và khi bán ĐT này xong, anh chia 5-5 với người dắt khách về, còn nếu là em, thì anh chia 6-4… Em không cần trả lời vội đâu, cứ suy nghĩ vài ngày…
Mấy ngày sau đó, tôi cũng có suy nghĩ về lời đề nghị từ An, tôi cứ thấy sợ sợ. Đó là móc túi, là lừa đảo, là trộm cắp, là phạm pháp… bây giờ thật sự tôi cũng không sạch sẽ gì, nhưng nếu dính thêm vào
chuyện này thì quả thật là hơi ngoài sức tưởng tượng của tôi.
- Em yên tâm đi, đó là đáng đời cho những người nào ham mê xác thịt, em nghĩ coi, cũng vì những đứa như vậy mà em với anh Thạnh xa nhau, đáng để làm vậy không? Với lại, số tài sản mất không lớn, mà nếu ngừơi ta làm dữ, thì anh củng trả lại cho người ta, nên không có
gì dính dáng tới công an đâu, em yên tâm… Đâu phải có mình em làm, trên mạng cũng còn nhiều người đang làm như vậy lắm… Anh nghĩ em là em anh, nên anh mới nói, mới kêu em đi làm… chứ nếu không, anh không sợ nói ra rồi em không còn nhìn anh, nghĩ anh là thứ móc túi, lừa đảo hay sao.
Mấy ngày sau đó… tôi không đi làm được gì cà, chat tới mỏi tay, cũng không ai đi…
- Em làm sao còn đi làm được, khi mà trên mạng bây giờ nhiều ngừơi sẵn sàng ngủ với người khác mà không cần tiền…
2 ngày sau đó, tôi bắt đầu bước chân vào thế giới lừa đảo và móc túi… Anh An chỉ tôi cách thức đi làm cái nghề này… Công việc của tôi là lên mạng chat, hẹn người ta về nhà mình để quan hệ, nói là nhà không có ai, chỉ có hai ngừơi thôi. Và nhất thiết là phải có ĐTDĐ, vì
tiền thì không biết sẽ có hay không, nên tốt nhất là có ĐTDĐ lúc ấy Di Động đã được xài nhiều… Lúc về nhà thì anh An đã ở sẵn trong nhà, mọi chuyện còn lại thì làm như những gì tôi đã thấy, phần còn lại thì dưới nhà đã có người chờ sẵn, mở cửa, dắt xe cho tôi ra trước, để
khi tôi kiếm cớ đi xuống nhà thì có thể lên xe chạy đi ngay…
Sau đó, khi An đủôi ngừơi ta về xong, anh sẽ liên lạc với tôi, hẹn chỗ để đi
bán ĐT và chia tiền. "Công việc" là thế, và thế là tôi bắt đầu "đi làm"… Những lần đầu tiên, tôi run lắm, có khi, không bíêt cách nào để xuống nhà mà bỏ đi…
Nhưng rồi, nhiều lần sau đó, tôi bắt đầu quen dần và biết cách kiếm cớ hơn… Không biết phải do tôi dễ nhìn và giờ đây cho quan hệ mà không cần tiền, nên nhiều người chịu theo tôi về nhà. Trong số đó, cũng có nhiều ngừơi không có ĐTDĐ nên tôi nhất quyết không dẫn
về…
- Chắc tại em mới đi làm nên tổ đãi… làm được quá chừng, ngày nào cũng có khách…
- Tổ nào anh, tổ nghề lừa đảo chắc… em làm được nhiều là anh vui lắm rồi ha…
Đi làm 1 thời gian, tôi cũng biết thêm chút chuyện… Anh An mà tôi biết thật ra đâu phải là Việt Kiều gì cho hay.. cũng là Việt Kiều, như bên Campuchia, cũng thuộc dân móc túi lâu này… bây giờ về đây, mở "loại hình" mới mẻ này… Ngoài tôi ra, cũng còn nhiều ngừơi khác đi làm như vậy… nên đôi khi, dắt người về mà nhà đang có ngừơi khác làm thì tôi lại phải dẫn người đó đi uống càfê, đợi tới lúc anh An gọi lại thì về nhà…
4 tháng tiếp theo, tôi theo làm "cái nghề" này và kiếm cũng không ít tiền…
Có hôm, "làm" được cái ĐT nào xịn, bán ra chừng 3 triệu, tôi được hơn 1 triệu rưỡi, tiền kiếm dễ như ăn cháo… Nhưng nhiều khi gặp ngừơi làm lớn chuyện, cũng phải trả lại cho người ta… Nhưng
theo lời ông An thì :
- Trong mấy đứa đi làm, anh phải công nhận là em làm tiền nhiều nhất…
Đôi khi, tôi tự hào với câu nói đó… Khen tôi, vì tôi đi lừa được nhiều ngừơi??? Còn tôi, tôi tự hào vì móc túi được nhiều người ư? Cũng không ít lần, khi tôi vừa show webcam của mình cho người khác coi, thì nhận ngay 1 tràng…
- Mày là thằng lừa đảo, lấy cắp đồ đạc của người khác mà không biết nhục nhã… Mày định lên mạng lừa đảo nữa hả thằng kia? Tao không đánh mày chết được thì có ngày trời cũng đánh mày chết thôi, quân lừa đảo chó chết…
Khi nhận những lời như vậy lần đầu tiên… Nhưng rồi từ từ… tôi lại quen và không còn cảm giác nhục nhả nữa…
"Mặt sao dày gió dạn sương, Thân sao bướm chán ong chường thế kia…" Tôi xin mượn 2 câu thơ này, của ai đó thì tôi không biết chỉ nhớ là có lần thằng em đọc cho tôi nghe, để chỉ về tôi ở thi hiện tại… Con đường tôi đi, ngày càng chìm sâu vào vũng bùn nhơ nhớp của tội lỗi… mà tôi, chính tôi là người bước chân vào… và không muốn bước chân
lên…
Nhiều đêm, tôi đã trằn trọc, nghĩ về hai chữ…
"Quả báo"…
"Em biết anh trách em cũng vì em bước đi con đường nơi mà ta, chẳng thế đến với nhau bao giờ… Đường gập ghềnh em đi, riêng 1 mình em đường dài em đi, nơi đây anh đứng chẳng biết làm chi,
chẳng biết nói gì… Rồi chợt buồn em khóc, anh đâu hay biết trong tim em chỉ có riêng mình anh, yêu anh cho dù, phải cách xa anh…."
Vết thương lòng trong tôi lại nhói lên cơn đau bất tận… Đã thêm 1 tháng nữa kể từ khi xa Thạnh, nhưng trong tôi, hình ảnh anh đôi khi lại hiện lên, làm tôi nhớ anh… đến đau lòng… Tôi đi làm thêm được 1 tháng nữa, kiếm được rất nhiều tìên… nhiều tới mức tôi không dám tin là chỉ trong thời gian ngắn như vậy lại có thể kiếm được… Nhưng để đổi lại số tiền đó, tôi đã bán đi chút danh dự còn sót lại của một con người trong tôi.
Đôi lúc, tôi tự dối mình rằng, tôi đã quen với những câu nói, những tiếng chửi mà người đời dành cho mình… Miệng là miệng của người ta, nói gì là quyền của người ta… miễn sao mình có cái mình cần là được, "người không vì
mình tru đất diệt" mà… Nhưng mà sao mỗi lần nhận được những tin offline yahoo như thế này, "Mày là thằng lừa đảo, khốn nạn, sẽ có ngày mày gặp quả báo…", tôi cũng không khỏi… giật mình mà sợ.
Gần đây tôi có về quê, nhưng cũng về trong 1 ngày, hôm sau là lại lên TP ngay. Tôi về để đưa tiền cho mẹ giữ giùm, vì nhiều tiền quá, giữ trong mình không an toàn. Về tới nhà mình, đáng lý cảm giác mà một đứa con xa nhà phải có là cảm giác yên bình, vui vẻ, hạnh phúc khi được nhìn lại khuôn mặt thân quen của những người thân …. Nhưng đằng này cảm giác duy nhất mà tôi có lại là cảm giác sợ hãi. Tôi tránh ánh mắt của mẹ, tôi lờ đi những câu hỏi của anh hai, tôi cáu gắt với những thắc mắc của thằng tư, thằng út… tất cả chỉ vì… tôi sợ.
Tôi sợ tôi không biết phải nói thế nào về số tiền mình kiếm được, sợ rằng tôi không dằng mình được, nói tất cả với mẹ và anh hai, sợ rằng… mình sẽ lừa dối cả những người thân cuối cùng của mình, những người luôn luôn tin tưởng vào tôi. Tôi đã lừa gạt rất nhiều người rồi, gia đình tôi, tôi cũng đã nói dối họ, nhưng bây giờ, tôi không muốn gạt ai
nữa hết… Tôi vội vã rời nhà mình như một kẻ tội phạm đang trốn chạy công an, vội tới mức mà… không kịp nhìn vào di ảnh của cha.
- Alô, dạ, em đang ở nhà, ừm… đợi em chút, chị hai nói cái hộp để dưới phòng khách hả? Đợi chút em xuống coi….
Vừa nói, tôi vừa bước nhanh chân xuống cầu thang, mặc vội chíêc áo vào, rồi leo lên xe mình, đã được dắt ra ngoài để sẵn nãy giờ. Tôi leo lên xe, để cho ông An kết thúc màn lừa đảo của chúng tôi…
Ngồi trong quán càfê quen thuộc đợi tin tức từ ông An, tôi nhìn ngắm mấy ngừơi qua đường… Không biết, có bao giờ họ biết được rằng…một đứa ăn mặc sang trọng, đi xe xịn, xài ĐT đắt tiền như vậy, lại là một đứa lừa đảo, móc túi không? Chắc là không, vì nếu có, chắc công an đã nhào tới bắt tôi lâu rồi…
- Alô, Quân hả em… Trời ơi, ĐT nó dỏm quá, không có đồng xu dính túi nữa em ơi… Ráng kiếm độ khác nha em.
Vậy là nãy giờ coi như công cóc. Tôi vòng về chỗ chat, và bắt đầu tìm kiếm một… nạn nhân khác. 1 tiếng sau, tôi lại chạy xe về "chỗ làm"…
- Alô, dạ, em đang ở nhà nè chị hai…ừ.. sao chị, cái hộp dưới nhà hả, để em xuống coi…
Tôi vừa bước chân xuống hết cầu thang, thì đã nghe tiếng la lên…
- Đứng lại, thằng lừa đảo… Đ.M, mày tưởng tao không biết hả…
Lúc ấy tôi chỉ còn biết lao nhanh lên xe, không kịp mặc cái áo vào, rồi cứ thế mà phóng xe đi thật nhanh…
- Ê, ê, thằng chó, mày chạy xe kiểu gì vậ……
… RẦM….
- Mày là thằng khốn nạn, tao không có đứa con như mày… Mày đi bán thân xác mày cho lũ bệnh hoạn để lấy tiền còn chưa đủ, bây giờ mày đi lừa gạt, trộm cướp đồ của ngừơi ta…
- Cha ơi, tha cho con, con không biết làm cái gì khác hết cha ơi…
- Mày lưng dài vai rộng, tuổi còn trẻ mà không dám chịu nặng nhọc đi làm lụng, mày nhìn những bà già gần đất xa trời mà còn cầm từng tờ vé số đi bán đêm kìa, mày không thấy nhục sao…
- Nhưng nhà mình cần tiền để sống mà cha…
- Nhà mình cần tiền, nhưng không cần đồng tiền dơ bẩn của mày…Mày không xứng đáng làm con tao nữa…
- Cha ơi, cha tha tội cho con, cha cho con chết đi cha…. để con đầu thai, sống lại môt kiếp khác…
- Mày muốn chết tao cho mày chết….
- Áh… á.h….. áh…..Tha cho…con….. đừng ..cha… đừng….
…
- Quân, Quân, con có sao không con, trời ơi, lạy phật, con tỉnh lại rồi…má lo cho con quá Quân ơi…
Lúc này tôi mới thật sự cảm nhận được cơn đau mà cơ thể mình đang gánh chịu… tôi nhìn quanh, thấy mình đang nằm trong phòng của một bệnh viện, chân đang bó bột, toàn thân thì ê ẩm, nhức nhối.
Má đang ngồi kế bên tôi, cầm tay tôi mà khóc…
- Má đang ở nhà, nghe ngừơi ta gọi ĐT, nói con bị đụng xe đang nằm trong bệnh viện, má với anh hai lập tức chạy lên đây… Để con Hiền ở nhà canh hai thằng nhỏ, tụi nó đòi theo quá chừng, mà còn đi học…
- Anh hai đâu má…
- Anh hai đi gặp bác sĩ, lúc nãy bác sĩ nói muốn gặp ngừơi nhà của con…
- Dạ, còn xe con, giấy tờ, ĐT đâu rồi má…
- Àh, yên tâm đi con, không sao đâu, người ta thấy con bất tỉnh trên đường, thấy giấy chứng minh của con, rồi thấy cái ĐT nên mới lấy số gọi về cho má biết đó chứ. Lúc má lên đây là người ta đưa hết đồ cho má với anh hai rồi mới đi. Xe con bị hư cũng nặng lắm, anh hai còn gởi dưới kia…Bóp với ĐT nè con... Dân Sài Gòn tốt bụng thiệt…
Tôi cầm ĐT lên coi, trầy trụa cũng nhiều, mở bóp ra xem, giấy tờ còn đủ…
- Má, người ta có đưa tiền gì cho má không má?
- Tiền gì con? Má không thấy, con mất tiền hả?
- Àh, dạ không, có một hai trăm ngàn thôi àh, chắc người ta lấy trả tiền xe…
Vậy là mất hết 2 triệu trong bóp, nhưng tôi không nói cho má biết, vì không muốn mà sụp đổ cái niềm tin vào Dân Sài Gòn mà má mới có…
Được 1 chút thì anh hai vào phòng… anh nhìn tôi, mỉm cười…
- Mới tỉnh hả, mày thấy sao trong người rồi…
- Dạ không sao, chỉ nhức người chút thôi. Bác sĩ kiếm có gì không anh?
- Àh…. Không, chỉ là báo tình hình sức khỏe thôi…
Anh hai nói câu cúôi cùng mà… không nhìn vào mặt tôi… Tối hôm đó… anh hai đưa mẹ về một khách sạn để nghĩ, mẹ muốn ngủ trong bệnh viện với tôi, nhưng anh hai không cho, vì cả ngày mẹ đã lo lắng nhiều. Anh hai thì ngủ trong bệnh viện cùng tôi… Khuya hôm đó… đang nằm trằn trọc suy nghĩ, anh hai kéo ghế tới nói chuyện cùng tôi…
- Quân, mày nói cho anh hai biết… mấy năm qua, mày lên thành phố làm gì ?
- Dạ, thì em .. đi làm trong quán ăn, rồi đi làm trong công ty thôi…
- Mày có đi chơi bời, gái gú, hút chích gì không…. Dạ không, mà sao… sao anh hai hỏi em vậy…
- Mày coi cái này đi…
Tôi đọc tờ giấy anh hai đưa…Giấy xét nghiệm HIV, tên tôi, kết quả: Dương Tính…. Kết quả Dương Tính, tôi…. HIV…. Không, không, không phải như vậy…
- Bác sĩ nói, mày nhiễm hơn 3 tháng nay rồi nên lúc xét nghiệm máu cho mày mới thấy được ngay… Rồi nói là mày đã qua "thời kì cửa sổ" gì gì đó, và bây giờ bắt đầu phát bệnh…
- ....
- Quân ơi, em bị sao vậy, có chuyện gì vậy em, nói anh hai biết đi em….
Anh hai ôm tôi vào lòng và khóc, lần đầu tiên tôi thấy anh hai khóc như vậy… Nhưng, nhưng làm sao tôi có thể … trời ơi…
- Anh hai, anh nói cho má biết chưa….
- Anh không dám nói, …anh sợ má không chịu nổi…
- Vậy em xin anh hai… anh hai đừng nói cho má biết tin này...
- Không lẽ mày muốn anh giấu má suốt đời…
- Dạ không, anh cho em 1 tháng đi… rồi em sẽ về quê, chính em sẽ nói với má… và xin má tha tội…
Anh hai lại nhìn tôi… rất lâu… rồi anh gật đầu…
Tôi nằm đó… suy nghĩ về những gì tôi đang trải wa… HIV, AIDS, SIDA….Nhiễm HIV… từ hồi nào…ai truyền cho tôi…làm sao tôi có thể biết chính xác được, khi tôi đã từng ngủ với hàng trăm người…chỉ biết là bây giờ… không còn bao lâu nữa thì tôi sẽ … sẽ chết…Trời ơi, tôi muốn kiếm nhiều tìên… nhưng tôi cũng muốn xài số tiền đó, chứ không phải chết sớm như vầy… không… không… Ai đã lây cho tôi… và tôi đã lây cho những ai… Thạnh… anh Thạnh, tôi có lây cho anh Thạnh không… trời ơi… tôi phải làm sao đây…Những ngày sau.. tôi sẽ sống thế nào đây… Bao nhiêu là dâu hỏi, bao nhiêu là đau khổ, đeo bám lấy
tôi vào giấc ngủ khó nhọc… và trong giấc mơ… cha lại hét lên câu hét kinh khủng… "Tao cho mày chết…."
… Mẹ vào thăm tôi thêm vài ngày nữa thì về quê trước theo lời anh hai…Anh hai ở lại đợi tôi xuất viện mới về… Anh hai vẫn im lặng… lâu lâu nhìn tôi… rồi lại quay đi…
- Anh tin mày sẽ sống… .. ừ…. cẩn thận trong những ngày sau, chuyện đã lỡ rồi, đừng buông thả bản thân, Quân ạh… Mày còn có gia đình nữa… đừng làm má buồn nữa… Anh tin mày biết suy nghĩ…
- Em cảm ơn anh hai….
Nghe những lời anh hai nói, mà nước mắt tôi cứ rơi xuống, không kiềm được… 1 đêm nữa không ngủ, tôi lại .. băn khoăn suy nghĩ… Nếu như con
người ta sống mà không biết khi nào mình sẽ chết… thì có thể sống như thế nào cũng được, vì nếu như có chuyện chưa làm… thì người ta có thể làm trong những ngày sau… còn tôi, một người biết là mình sẽ chết trong vài năm nữa… thì mỗi ngày tôi sống, phải sống sao cho xứng đáng, không uổng phí… phải biết trân trọng từng ngày tôi sẽ còn được sống…
Nhóc vào thăm tôi… Vẫn như ngày nào, Nhóc nói cười luôn miệng, làm tôi cũng… quên đi phần nào những phiền muộn mà tôi đang mang trong mình…
- Trời ơi, anh bị vậy là may rồi đó, mặt mày không có sao hết… còn đẹp chai quá chừng. Bạn em kìa… nhẹ hều àh, không có gãy chân như anh luôn đó… nhưng mà nó bị gãy mất 4 cái răng cửa, từ đó, không bao giờ cười được nữa… anh thấy ghê chưa… nên anh vầy là
còn hên lắm rồi đó…
- Hên…ừ thì còn hên lắm rồi…
- Nói nhiều khát nước quá, cho em miếng nước coi…
Nhóc đưa tay lấy cái ly mà tôi vừa uống… Tự dưng, như một phản xạ, tôi la lên…
- Không được uống cái ly của anh…
… Rồi vung tay, giật lại cái ly, làm nó văng xuống đất, vỡ tan tành… Anh hai nghe thấy tiếng động, chạy vào coi… anh nhìn tôi, khẽ chau mày, nói vài câu với Nhóc rồi anh lau dọn mảnh vỡ…
- Anh này làm thấy ghê, không cho em uống thì thôi… làm gì ghê vậy…
- Anh… anh không muốn hại em, anh không muốn… không muốn em cũng nhiễm HIV như anh… em hiểu không???
- Anh nói cái gì vậy? Anh khùng hả? Cái gì mà HIV ở đây….
- Anh không nói giỡn đâu, anh cũng không khùng đâu… em coi giấy xét nghiệm của anh đi…
Rồi tôi nói cho Nhóc nghe mọi chuyện… nhóc bàng hoàng nhìn tôi… như không tin vào những gì Nhóc đang thấy… hay là… Nhóc .. không muốn tin…
- Là thật đó em… Đi làm callboy… thì ngày này tới… đâu phải em không đoán trước được…
- Anh chịu như vậy sao…
- Chịu???… anh được lựa chọn sao em…
- Em xin lỗi… em .. em phải về trước… em có việc bận… Anh ráng giữ gìn sức khoẻ…
Rồi Nhóc vội vã bước ra cửa… Bước nhanh như thể sợ cái con Virus SIDA sẽ bám vào ngừơi Nhóc bất cứ lúc nào… Tôi giận nhóc hay giận bản thân mình khi cho Nhóc biết để mất đi cả một người bạn mà khó khăn lắm mới tìm được… Nhưng tôi đã hứa là sẽ không giấu Nhóc chuỵên gì cả, chuyện đi lừa gạt, tôi đã dấu, thì chuyện này, tôi phải nói với Nhóc. Phản ứng của Nhóc, tôi cũng không giận… vì với một đứa như Nhóc… thì chuyện này, hình như hơi quá sức chịu đựng… Thôi thì… coi như là tốt cho Nhóc khi không phải gặp 1 kẻ
bệnh hoạn như tôi đi…
2 tuần lễ sau, tôi xuất viện… Mang trong mình những con virus SIDA kinh khủng… Tôi bắt đầu đi làm những gì… mình cần làm… để khi có mất đi, tôi cũng sẽ không hối hận…
.........
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top