Chương 4:

Làm ở vũ trường 1 thời gian, tôi thấy được sự thiệt thòi của bản thân mình khi không biết nhảy nhót. Trong vũ trường đương nhiên là không chỉ có một mình tôi làm callboy, còn rất nhiều người khác làm ở đó cũng như tôi. Nhưng theo quan sát của tôi thì họ có vẻ như kiếm được nhiều khách hơn, khi họ quay cuồng trên sàn nhảy, nhiều người
nhìn họ, và đôi khi, một người khách tới nhảy bên cạnh và ngã giá với họ, như thế sẽ bình thường hơn nhiều… thế cho nên, tôi nhất định sẽ đi học nhảy.

Với quyết tâm đó, tôi tới đăng kí học nhảy tại một trung tâm văn hoá gần nhà mướn. Chỗ ấy cũng có nhiều người theo học, nghe đâu người dạy là một thành viên của một nhóm nhảy đang rất
nổi tiếng ở Sài Gòn, nên đông người muốn theo học… "1 tà 2 tà 3 tà 4, 5 tà 6 tà 7 tà 8, lắc hông lên rồi đẩy hông xuống, theo điệu nhạc nha… làm lại lần nữa, ok tốt lắm, chúng ta nghĩ một chút đi."

- Cô ơi bán cho con chai nứơc suối.

- Hết nứơc suối rồi con, uống nước ngọt đỡ nha.

- Dạ thôi khỏi, được rồi cô…

- Uống chung với em nè…

Tôi nhìn lại, thì ra là một thằng nhóc đang chìa chai nước suối còn hơn phân nửa ra trứơc mặt tôi.

- Uống đi anh, em uống một mình cũng không hết, dzục cũng dzậy àh.

Tôi thật sự hơi bất ngờ với cách nói chuyện thẳng thắn tới mức hơi vô duyên như thằng nhóc đó, nhưng vẫn cầm chai nước uống…

- Cảm ơn em.

- Dạ không có chi… em đi nha…

Rồi thằng nhóc nhảy lại chỗ đám bạn của nó, tiếp tục nói chuyện hăng say… Sao mà hồn nhiên thế, tuổi thơ tôi đâu có được vui vẽ và hồn nhiên như vậy, lúc nào cũng lo lắng về cơm áo gạo tiền, trời có mưa bão không, tháng này làm có đủ tiền cho tụi nhỏ đóng tiền học,
cho má đi chợ hay không… Hình như là tôi chưa hề có tuổi thơ vui vẽ như vậy…

Tôi đang ganh tỵ sao? Ừ, có lẽ là vậy, người ta ganh tỵ vì người ta không có được thứ mà người khác có. Tôi cũng ganh tỵ với mấy đứa trong vũ trường nên đi học nhảy đấy thôi. Cuộc đời con
người ta, ai mà không một lần ganh tỵ với người khác.

Mọi chuyện lại tiếp tục diễn ra bình thường như cái cách nó vẫn diễn ra… Tôi lại đi làm như trước đây, nhờ vào những bài học nhảy, những cái lắc hông mà tôi được dạy, tôi kiếm được thêm nhiều người khách nữa, và là tiêu điểm cho những cái nhìn "ganh tỵ" của những đứa callboy khác… Mà chính xác hơn, tới thời điểm này, tôi lại mang một cái tên khác, không còn là Callboy như trước đây nữa, mà phải gọi là "Trai Nhảy" mới đúng. Tôi vẫn 1 tuần 3 ngày đi học nhảy từ 7h rưỡi tới 9h tối giờ đó không ảnh hưởng tới việc đi làm của tôi, vẫn thấy thằng nhóc hôm bữa hay nói cười với đám bạn của mình… và ứơc gì tôi được như nó…

Từ ngày vào Sài Gòn sống tới bây giờ, tôi không có 1 ai để có thể gọi là bạn cả. Lúc còn nhỏ, ở quê, tôi cũng có vài người bạn học, nhưng mà cũng không thân thiết lắm, thời gian đâu mà thân, khi mà đi học xong là tôi lập tức chạy về nhà để lo công chuyện phụ mẹ, chăm
sóc cho hai đứa em… Đến khi nghĩ học thì ngày ngày lênh đênh trên biển, làm bạn với gió và trăng, rồi tới khi lên Sài Gòn sống, bước vào nhà lão Hào, tôi chỉ nói chuyện qua lại với An thôi, còn những người khác, thậm chí có vài người tôi còn không biết tên và chưa nói chuyện lần nào, có lẽ vì tôi bị ghét khi là cục cưng của lão Hào.

Không biết có phải do tính tôi không cần bạn bè, hay do tôi không muốn, chính xác hơn là không dám có bạn bè. Hai chữ "bạn bè", đối với ai có thể đơn
giản, nhưng đối với tôi sao mà phức tạp quá. Là bạn bè thì phải biết chia sẻ với nhau nhiều chuyện, nhưng với tôi, làm sao tôi có thể chia sẻ với mọi người chuyện mình là Callboy được, và ngừơi tôi coi là bạn liệu có thể nào chấp nhận chuyện đó được? Vì thế tôi không dám
có bạn, nhưng nhiều lúc buồn vô hạn, nhục vô cùng, cần người để nói chuyện, tâm sự để vơi nỗi buồn, mà nhìn đi nhìn lại chỉ có mình mình… thôi thì đành ôm nỗi buồn, nỗi nhục đó, vài ngày rồi cũng sẽ quên…

Miên mang với những suy nghĩ đó, tôi lấy xe ra về từ chỗ học nhảy… Và tôi thấy thằng nhóc đó đang đi bộ lững thững trên đường. Lạ quá, mọi hôm đâu có cảnh đó, tôi chạy xe lại hỏi…

- Sao đi lang thang ở đây vậy?

- Ah, anh trai uống nước suối, dạ, thằng bạn em hôm nay nó nghĩ học, em đang đi kiếm xe ôm đi về.

- Nhà em ở đâu?

- Cũng gần đây àh, đường T.N.T đó anh.

- Àh, vậy cũng gần nhà anh, để anh chở về cho, trả ơn về vụ chai nước suối hôm bữa.

- Cũng được, để lần sau em mua chai nước khác mời anh, có gì nhờ vã anh tiếp…

Tôi bật cười vì câu nói đùa mà biết đâu nói thật của nhóc… Trên đường đi về, quãng đường không xa lắm, nhưng hai anh em nói đựơc rất nhiều chuyện… thằng nhóc nói nhiều kinh khủng, nhưng lâu rồi tôi không có nói chuyện với ai nhiều như thế kể cả khách. Qua câu chuyện, tôi cũng hiểu hơn về thằng nhóc đó…

Nhóc tên là Đạt, năm nay Đạt học lớp 10, vậy là bằng em tư của tôi, ba má thì đang đi làm ở chỗ khác nên sống với cô, Đạt đang học tại trường Marie Curie, một ngôi trường nghe đâu cũng khá nổi tiếng ở Sài Gòn. Đạt không hề xấu, nhưng cũng không quá đẹp, nhìn nhóc toát lên sự lanh lợi, cuốn hút người khác… Tính tình thì theo tôi nhận xét
là rất thẳng thắn và hơi con nít, vô tư, nói nhiều cười nhiều và hay chọc người khác cười theo mình. Tới nhà, nhóc tung tăng chạy lên nhà đúng là con nít, không quên cảm ơn và cho tôi số phone, xin số phone tôi, hẹn có dịp sẽ đi chơi…

Mấy bửa học nhảy sau, lúc ra chơi, nhóc cũng hay chạy tới nói chuyện với tôi, hỏi hôm nay tôi đã làm những gì, có gì vui không, rồi kể chuyện của nhóc trong ngày cho tôi nghe, tôi cũng nói cho nhóc nghe nhiều chuyện, về nhà tôi dưới quê, về đứa em tôi bằng tuổi nhóc nhưng không lanh bằng nhóc, nhưng chuyện tôi làm callboy thì tôi giấu không cho nhóc biết… tự lúc nào, tôi thấy thích nhóc lắm, coi nhóc như bạn mình, và tôi không muốn nhóc biết chuyện tôi là
Callboy, để rồi có thể nhóc sẽ bỏ tôi chạy đi mất…

Và bản thân nhóc, tôi thấy hình như nhóc cũng thích tôi lắm, coi tôi như một người bạn thân, tâm sự với tôi nhiều chuyện vui buồn… Cứ thế, chúng tôi ở gần nhau, nói chuyện với nhau, có nhiều lần, tôi nghĩ làm vì các quán Bar,
Vũ trường phải nghĩ do có chiến dịch của thành phố, thế là tôi lại hẹn nhóc đi chơi, đi ăn uống với mình, và quả thật bên nhóc, tôi bớt đi phần nào những buồn bả, tủi nhục mà cuộc sống hiện tại mang tới cho tôi.

Cho tới một ngày kia…

Hôm ấy, khuya lắm rồi, hình như là gần 3h sáng, DT tôi reng lên vì ở một mình nên tôi không tắt DT vào buổi tối, phòng khi có khách cần tôi lúc ấy. Nhóc gọi…

- Anh Quân ra mở cửa cho em đi…

Tôi ra mở cửa, nhóc đang đứng trứơc cửa nhà tôi, người ướt nước mưa lúc ấy trời đang mưa, miệng thì nồng nặc mùi bia…

- Sao vậy em? Có chuyện gì vậy…

- Anh Quân thương em không?

- Nhưng chuyện gì mới được?

- Em chán quá, chả ai thương em cả, ba má cũng không thương em, lâu lâu lên ở với em mà cứ chửi em hoài… Cấm em học nhảy nữa, nói em toàn học những thứ ăn chơi vô bổ…

Tôi dìu nhóc vào nhà, lấy khăn cho nó lau ngừơi, kiếm một bộ đồ ngủ cho nhóc thay ra… rồi ngồi nhìn nhóc ngủ… Tôi ngồi đấy, hút thuốc, nhìn nhóc ngủ và suy nghĩ nhiều chuyện… Nhóc giống tôi hồi xưa quá, nóng nảy, nông nỗi, muốn bùng nổ, muốn chứng tỏ bản thân
mình… không cho ai kiểm soát đời mình cả… Rồi tôi lại nhớ về tuổi thơ tôi, cũng có những lần tôi cũng cải nhau với cha mẹ, cha bắt tôi quỳ gối trứơc cửa nhà mấy tiếng đồng hồ, mẹ ra năn nỉ tôi vào nhà xin lỗi cha rồi ngủ nhưng nhất quyết tôi không vào, để đến lúc mẹ ra
ngoài ngủ cùng tôi thì tôi mới chịu vào nhà vì thương mẹ…

Bướng bỉnh, cũng như thằng nhóc đang nằm ngủ trứơc mặt tôi đây, vì vài chuyện cãi nhau mà bỏ nhà đi bụi, uống bia cho xỉn như thế…

- Ah, anh Quân ngủ chảy nước miếng…

Tôi bừng tỉnh, thì ra là tối qua ngồi suy nghĩ lung tung rồi ngủ lúc nào không biết…

- Em dạy lâu chưa?

- Em mới dậy àh, vừa kịp thấy anh Quân chảy nứơc miếng, hehehe.

- Mỗi người một tật xấu, vô duyên. Giờ em tính sao…

- Tính gì đâu, em về nhà, chuẩn bị trưa đi học nữa. Lúc nãy mẹ gọi DT cho em, khóc quá chừng, nói ba hết giận em rồi, về đi, mẹ thương em lắm, không la em nữa đâu…

Vậy là nhóc về nhà, kết thúc một đêm giận hờn đúng kiểu con nít. Đó là lần đầu tiên tôi thấy nhóc cần sự giúp đỡ của tôi, và không lâu sau đó, đến tôi là người cần sự giúp đỡ của nhóc…

Cũng như bình thường, tôi vào quán Bar và ngồi kiếm khách, không lâu sau đó, một thằng Tây tiến tới gần bàn của tôi, cũng vài câu xã giao, ngả giá rồi tôi đồng ý đi qua đêm với hắn với giá 100$. Sau khi lên xe về khách sạn, tôi và tên Tây bắt đầu cuộc "mua bán", nhưng
chưa bao lâu, tôi nhận thấy tay mình bị trói lại trên hai góc giường, rồi tới lượt hai chân. Lúc này thì tôi đã bị trói hoàn toàn trên giường, miệng cũng bị cột lại… thằng Tây đứng dậy, nhìn tôi cười rồi ra mở cửa phòng, thêm hai thằng Tây nữa bứơc vào phòng, với hai thân hình như hộ pháp.

Rồi chúng bắt đầu lấy trong tủ ra những dụng cụ tra tấn… Tới lúc này thì tôi mới biết mình đang rơi vào tay ba thằng
biến thái, thích trò tra tấn, "bạo dâm", rồi thân thể tôi bắt đầu bị hành hạ… cho tới lúc tôi không còn biết gì nữa, ngất đi trong đau đớn. Tôi không còn nhớ mình đã nằm đó bao lâu, chỉ nghe loáng thoáng trong đầu những tiếng nói chuyện và la hét…

"Trời ơi, có ngừơi chết, thằng Tây muớn phòng này đâu? Nó đi rồi… Nó chưa chết, bị thương thôi, sao máu ra nhiều quá vậy… trời đất ơi, máu ra từ… sau mông nó… lay nó dậy coi, hỏi coi địa chỉ nó ở đâu…"

Lúc đó, tôi chỉ còn biết cố nhấc thân thể của mình, lấy số ĐT của nhóc đưa cho người ta, để nhóc có thể đưa tôi vào bệnh viện… Khi tôi tỉnh dậy thì thấy nhóc đang ngồi kế bên tôi… mà tôi mong chờ ai chứ? Khi nhóc là người duy nhất tôi quen biết trên Sài Gòn này.

- Bác sĩ nói anh không sao hết, chỉ ngất đi vì đau quá thôi, với lại… chỗ đó… chỗ để ba chấm đó, bị rách nặng lắm, nên cần thời gian để lành lại… Anh đang giấu em chuyện gì hả? Sao anh bị gì… kì dzậy?

- …

- Anh không thích nói thì thôi, em không ép đâu…

- Để anh kể em nghe một câu chuyện…
Thế là tôi kể cho nhóc nghe tất cả những chuyện đã xảy ra cho tôi trong 2 năm qua… Bao nhiêu buồn vui, nhục nhã, tôi đều kể cho nhóc nghe, bất chấp chuyện nhóc có coi tôi là "bạn" nữa hay không… Lần đầu tiên tôi kể cho một ngừơi nghe về những chuyện của mình… và có lẽ là người duy nhất.

- Anh Quân khờ quá, không lẽ anh Quân không nhận ra là ngay từ đầu em đã biết anh Quân là Gay? Vì em cũng chỉ thích con trai thôi. Mỗi người một cách sống, Gay cũng là người vậy, cũng đóng góp cho xã hội như bao người khác, vậy thì phân biệt làm gì cho mệt. Anh Quân có cuộc sống của anh Quân, có suy nghĩ của anh Quân, có nỗi khổ của anh Quân, nhưng em chỉ biết rằng anh Quân là người bạn mà em thích, là người anh mà em kính trọng, là người cho em ngủ nhờ khi em đi bụi, là ngừơi hay chở em về nhà, còn anh Quân có là gì khác thì đâu có liên quan gì tới em, em chỉ biết anh Quân đã tốt với em thôi. Nhưng nếu em là anh Quân, em sẽ dừng lại khi em có thể… Và em sẽ đối xử với anh Quân… như một người anh của em vậy, không
bao giờ khác đi dâu…

Một lần nữa tôi sốc vì nhóc, từ trước tới giờ, trong mắt tôi, nhóc là một thằng nhóc vô tư, lúc nào cũng nói cười vui vẽ, có bao giờ tôi nghĩ nhóc lại có suy nghĩ mà… nhiều người lớn cũng không có được như vậy… Và tôi cũng biết rằng… nhóc sẽ là bạn của tôi, mãi mãi…

Với những vết thương trên cơ thể mình, tôi buộc phải nghĩ ngơi gần 2 tháng mới có thể đi làm lại. 2 tháng không làm ra tiền mà ăn quen, nhịn không quen, nên tôi vẫn tiêu xài như trước đây… thành ra số tiền tôi để dành bấy lâu nay bị ảnh hưởng khá nhiều… nhưng cũng tự an ủi mình phần nào với cái ý nghĩ là khi đi làm lại sẽ kiếm lại được… 2 tháng này, tôi mất gần 2 tuần lễ nằm trong bệnh viện đọc truyện tranh do Đạt đem cho mượn, phần còn lại thì ở nhà, đi học
Anh Văn, học nhảy, đi uống ca-fê, nói chuyện với Đạt.

Trong những lần vào thăm tôi ở bệnh viện, hay những buổi cà-fê có hai anh em, chúng tôi chia xẻ với nhau rất nhiều những suy nghĩ, những hiểu biết
về giới Đồng Tính, thế giới những người đeo khuyên phải, thế giới mà hai anh em chúng tôi đang sống trong đó…

- Đâu nhất thiết phải đeo khuyên bên tai phải là Đồng Tính đâu anh Quân, có mấy đứa con trai không biết, cũng đeo tùm lum cả, đụng vào tụi nó, lạng quạng bị đánh chết… mấy dấu hiệu đó còn có lá cờ 6 sắc cầu vòng, hay là hai chữ M đan vào nhau thêu trên áo đó…

- Ừ, anh cũng đâu biết rành lắm đâu, nghe người ta noi vậy thì biết vậy thôi… Từ đầu, anh cũng đâu phải Gay… Anh đã kể em nghe rồi đó…

- Dạ, còn em thì khác, từ khi dậy thì, em đã cảm nhận được rằng mình chỉ thích những đứa con trai thôi… Thời gian đầu, em cũng như nhiều người khác, cảm thấy kinh tởm bản thân mình lắm, cảm thấy mình có lỗi với gia đình, với những người hi vọng vào mình… Nhưng rồi em suy nghĩ lại và hiểu rằng : mình chỉ có bản thân mình thôi, mình không biết yêu quý, tôn trọng bản thân mình, thì làm sao mà người khác tôn trọng mình được. Gay thì cũng một kiếp người, không Gay cũng một kiếp người, thôi thì nặng óc làm gì cho mệt… cứ sống thật với mình, sống tốt với mọi người, để người ta thương mình vì cách sống mà quên đi cái khác biệt về giới tính của mình… em hỏi anh chứ, bây giờ cho anh chọn, làm một thằng con trai 100% nhưng làm nghề ăn cướp, lừa đảo… với lại làm một thằng Đồng Tính nhưng lại sống có ích cho xã hội và gia đình. Thì đó, có ngu mới chọn làm một thằng con trai… Đây là thời đại mà người ta nhìn nhau bằng nhân cách sống, chứ không phải thời đại mà giới tính quyết định tất cả…

Đúng là "Đại dương sóng sau xô sóng trứơc…", nhóc chỉ nhỏ hơn tôi vài tuổi, nhưng suy nghĩ và cảm nhận về cuộc sống của nhóc có lẽ đáng cho tôi học hỏi. Từ lúc tôi cảm nhận được bản thân tôi đã là Đồng Tính, chỉ thích gần gũi, yêu thương người cùng giới với mình,
không biết bao nhiêu lần tôi đã trăn trở với những suy nghĩ về đời tôi… Tôi thật sự là ai? Tại sao thời gian đầu tiên tôi ghê rợn khi gần gũi với đàn ông, mà càng về sau tôi càng thích…vậy tôi có thật sự là Đồng Tính không, hay chỉ là vì những cảm gíac trong thời gian này
của tôi…

- Nhiều ngừơi khi biết mình là Gay, đâu dễ gì họ chấp nhận bản thân mình , có người còn lấy vợ, sinh con, cố ép mình sống như một người bình thường… nhưng mà, mình dối được tất cả mọi người, chứ mình có dối được bản thân mình không… Lấy một ngừơi phụ nữ mà mình không yêu, đêm nằm ôm người đó mà nghĩ tới một thằng con trai khác, vậy còn ghê tởm hơn là phản bội… làm khổ cả cuộc đời ngừơi ta. Còn bản thân mình, sống mà không dám sống thật với mình, lúc nào cũng đeo cái mặt nạ giả dối, vậy thì sung sướng lắm sao? Bọn em hay giỡn là "Gồng mình cứng quá coi chừng bị gãy xương…" Sống mà cứ loay hoay hỏi tới hỏi lui "Mình có phải là gay không…?" tới lúc biết được rồi mà hỏi câu đó thì 99,99% là Gay rồi thì già tới nơi, gần xuống lỗ tới nơi… vui vẻ, hạnh phúc gì nữa…

Trong giọng điệu của nhóc, tôi cảm nhận được một cái gì đó… sao mà bất cần và buồn quá… Vài lần vào uống cà-fê cùng nhóc, chúng tôi hay gặp những cái nhìn soi mói, ngại ngùng , khinh bỉ, tò mò của những người khách khác, họ lấy làm ngạc nhiên, cũng như hơi khó hiểu, khi mà hai đứa con trai, lại vào ngồi uống cà-fê, nơi mà thường
được dành riêng cho những cặp yêu nhau…

Những lúc ấy, nhóc lại hay quàng tay vào tay tôi, đi sát hơn, tỏ vẻ rất thân mật… nhiều khi, tôi cũng ngại… vì từ đó tới giờ đi làm, tôi cũng chỉ tiếp xúc với duy nhất một người là khách, một người chủ khách sạn cho chúng tôi thuê phòng "mua bán", một hay hai ngừơi phục vụ phòng, còn trong các quán bar thì… ai cũng như ai, đều là dân Gay cả… nên khi đứng trứơc nhiều người như vầy mà tỏ vẻ thân mật với một đứa con trai khác, tôi không được thoải mái lắm. Tôi nói nhóc nghe điều đó, nhóc cười rồi nói lại…

- Người ta nhìn mình và người ta hi vọng mình sẽ giống những gì người ta đang nghĩ, người ta thấy mình như vậy, ngừơi ta sẽ vui hơn và nói là : "Thấy chưa, mình nghĩ có sai đâu." Em đang làm người tốt thôi, làm cho người ta vui thì đương nhiên tốt hơn làm người ta
buồn…

Vài lần như thế, rồi tôi cũng quen dần, đi chung với nhóc vào những nơi "dành cho hai người yêu nhau", tôi cứ mạnh dạn mà đi tới bàn mình ngồi, mặc cái nhìn soi mói từ mọi người xung quanh dành cho hai đứa… Đi với nhóc, vui lắm, nhiều khi nhóc làm tôi cười muốn
chết, nhưng có nhiều lúc, nhóc nói những câu làm tôi suy nghĩ rất nhiều… Với nhóc, tôi có 1 tình cảm rất tốt, tốt hơn cái gọi là tình bạn nữa, nhưng mà nếu gọi đó là Tình Yêu thì không thể…

Ừ, "Yêu" cái từ đó sao mà nghe xa xỉ quá đối với những người Đồng Tính như chúng tôi. Nghĩ thử coi, tôi đã ngủ với không biết bao nhiêu là người mà giữa tôi với họ chưa có được 2 tiếng đồng hồ để tìm hiểu nhau. Người ta hay nói Tình Dục là mức thăng hoa nhất của Tình Yêu, nhưng những người Đồng Tính tới với nhau vì Tình Dục thì nhiều, dễ dãi
trong những chuyện đó tới mức làm nhiều người rùng mình kinh sợ… làm gì có thứ gọi là Tình Yêu trong giới này chứ… nó bị phủ lên bởi cái lớp vỏ xác thịt trần tục và nhanh chóng tới khủng khiếp…

- Anh không biết đâu, nhiều khi, những người Đồng Tính như mình cũng có cái gọi là yêu, thương một người khác, con người mà anh, ai lại không khao khát yêu và được yêu. Nhưng ngừơi mình yêu thì sao mà xa vời quá. Có nhiều khi, thương yêu một người đến chạnh lòng, đau khỗ, nhưng mà có dám thổ lộ, có dám nói với người ta đâu, vì biết người ta có phải như mình không, thôi thì cứ giữ cái khoảng cách xa xa một chút, là bạn bè, nhìn người ta vui cười, mình cũng thấy an ủi đôi phần, lấy niềm vui của người ta mà làm niềm vui của mình… Cũng có những cặp yêu nhau, rồi tới được với nhau… Nhưng mà được bao lâu? Một thời gian thì bắt đầu mất dần cảm giác, rồi tìm một cảm giác mới, cứ thế, cái vòng xoay tình cảm cứ xoay, xoay mãi… "Tới một ngày bứơc chân mỏi mệt, bổng nhìn lại… không còn ai đứng bên ta…"… Khác với những người bình thường, Gay chúng ta khi yêu ai thì yêu hết mình, dành tất cả cho người mình yêu, đến mức có thể gọi là mù quáng…. Nhưng khi qua cơn ái ân, nhìn lại thì thấy mình làm đã quá nhiều, thế là lạnh lùng và tàn nhẫn đến nhẫn tâm. Nếu người bình thường tới với nhau, khi xảy ra chuyện gì, họ còn có đứa con, có gia đình và xã hội níu họ lại với nhau, còn Gay thì sao? Quen nhau lén
lút trong bóng đêm rồi lúc chia tay cũng lẵng lặng, nhấn chìm trong màn đêm…

Những câu chuyện của chúng tôi cứ thế, trôi mãi, trôi mãi, không điểm dừng, không bờ bến như thân phận những người Đồng Tính như chúng tôi… Nhiều khi, tôi cũng muốn có một ai đó để yêu thương lắm, nhưng mà ai kia chứ… ai có thể yêu một đứa vì đồng tiền mà bán
thân xác mình… còn nếu dấu người đó, yêu nhau mà cứ dấu diếm tất cả mọi chuyện… thì yêu làm gì cho mệt. Hơn ai hết, chúng tôi hiểu được sự hạnh phúc, vui vẻ trong tình yêu… vì có ai yêu chúng tôi bao giờ đâu… nên cuộc đời chúng tôi lúc nào cũng ngập trong buồn bã.

Chúng tôi là những người Đàn Ông, thân xác đàn ông, trái tim chúng tôi đập nhanh và mạnh mẽ như những người thường chơi thể thao… nhưng máu chảy qua trái tim đó là máu của một ngừơi Đàn Bà, dòng máu yếu mềm, khao khát yêu thương rất nhiều. Tâm hồn chúng tôi cũng vậy, cũng nằm ở cái giải phân cách mong manh đó, nhiều khi tôi cảm nhận tâm hồn mình như là nước vậy… Khi thì nó mềm mại, yếu đuối, chảy đi cùng tất cả mọi thứ, khi thì nó lại cứng cáp và lạnh lẽo tới mức không ngờ được… nhưng những tảng băng vậy… Nhiều lần, tôi đã hét lên trong đầu rằng : Tại sao ông trời lại sinh ra những
người chúng tôi… Tôi còn nhớ trong những lần ngà ngà say, lão Hào hay kể chuyện cho chúng tôi nghe, và câu chuyện mà lão hay kể là câu chuyện về Sự Tích Đồng Tính…. Câu chuyện nói rằng ngày xưa một tiên nữ trên trời do phạm phải luật trời mà bị đày xuống trần gian làm thân con trai, nhưng trớ trêu thay lại mang kiếp con gái, nên phải yêu những người con trai khác…

- Em thì không thích cái ý nghĩ như vậy, tại sao chúng ta là những người mang thân phận trời đày, mang thân phận của một người phạm tội… Em có câu chuyện của riêng em… Ngày xửa ngày xưa, có
hai ngừơi yêu nhau, chàng là một anh học trò nghèo, còn nàng là một tiểu thư cao sang, cảm phục trước văn chương và tấm lòng của chàng, nàng yêu chàng say đắm… nhưng gia đình nàng không cho phép, bắt nàng phải lấy một người môn đăng hộ đối. Hai người buồn bã, quyết định sẽ chết cùng nhau, hẹn kiếp sau sẽ ở bên nhau… rồi hai người cùng nhau tự vẫn… Khi xuống Địa Phủ, hai người vẫn còn nắm tay nhau… Thế nhưng mọi chuyện đâu được như ý mình, Diêm Vương bắt hai người không được đầu thai cùng kiếp với nhau vì họ đã phạm phải một tội lỗi rất lớn, đó là tự hủy hoại thân thể mình, hơn thế nữa, khi qua cầu Nại Hà, uống chén canh Mạnh Bà thì hai người sẽ quên đi tất cả mọi chuyện, nếu vậy, kiếp sau làm sao họ có thể nhớ nhau, tìm đến với nhau? Quyết tâm phải ở bên nhau, họ cùng nắm tay nhau, chạy thật nhanh khỏi tay của Phán Quan, tới cầu Nại Hà, họ chạy
băng qua mà không uống chén canh Lãng Quên rồi cùng nhau nhảy vào Vòng Luân Hồi, nhưng một lần nữa, hai người lại phạm sai lầm. Họ đâu bíêt rằng nếu đầu thai làm con trai thì phải vào Luân Hồi chỗ khác, làm con gái phải vào chỗ khác. Thế nên tuy được đầu thai cùng kiếp, còn nhớ những chuyện trong quá khứ, nhưng hai người lại cùng là con trai với nhau… Không quên chuyện cũ, khi lớn lên, hai ngừơi
cũng tìm tới nhau và thương yêu nhau. Ngọc Hoàng rất tức giận vì chuyện này, nhưng khi hai người còn nhỏ, Người không thể làm được gì, vì các đứa trẻ chưa tới 18 tuổi thì được sự bảo vệ của 12 Bà Mụ. Năm 2 người 18 tuổi Ngọc Hoàng cho Thiên Lôi dùng sét đánh chết hai người, khi chết, hai người vẫn nắm tay nhau… " Hai người có biết là hai người đã sai lại càng sai không? Ta sinh ra âm dương, để âm dương bổ sung cho nhau… vạn vật đều có quy luật của nó, không có âm dương thì không có vạn vật được sinh ra, con người sẽ diệt
vong…" "Nhưng chúng con yêu nhau, tới với nhau là sai sao? Trên trái đất này đã có quá nhiều đau khổ, quá nhiều mất mát, quá nhiều chiến tranh, vậy tại sao Ngài không ngăn chặn những chuyện đó, mà lại không cho 2 người yêu nhau được ở bên nhau… Chúng con biết mình làm sai ý trời, nhưng chúng con yêu nhau, và nếu có chết bên nhau, chúng con cũng cam tâm… Trần gian đâu phải ai ai cũng như chúng con, nam nữ vẫn yêu nhau và lấy nhau, chỉ có chúng con là một điều ngoại lệ, con ngừơi sẽ không bao giờ mất đi đâu…" Cảm động trứơc tình cảm của hai người, cũng như nhờ vào lời nói của những vị thần tiên khác, Ngọc Hoàng đồng ý cho hai người sống lại và ở bên nhau… Trước khi họ đi, ngài còn hỏi họ có muốn thay đổi hình dạng thành 1 nam 1 nữ như bình thường không… " Con yêu người đứng
đây bằng trái tim, chúng con đến với nhau bằng trái tim, hình thức bên ngoài là điều không quan trọng. Thân thể sẽ về với các bụi, nhưng tình yêu sẽ còn mãi…" Đó là hai người con trai đầu tiên yêu nhau trên thế gian này…

Câu chuyện của em đúng thật là cho tôi cái nhìn sáng hơn cho sự tăm tối của những phận trai Đồng Tính, chúng tôi cũng có tình yêu, và sự trớ trêu của số phận, định mệnh không làm cản trở tình yêu đó… Với tất cà những suy nghĩ như vậy… Tôi lại bắt đầu cuộc sống
của mình… Bớt đi ưu sầu, nhìn cuộc đời với một con mắt khác hơn, nhìn số phận với cái nhìn lạc quan hơn… và sống tiếp cái kiếp mình đã được sinh ra… kiếp Đồng Tính….

.......................

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #callboy#sm