Chương 3:
Sự thật
Tôi theo tên mập lên trên phòng. Vừa đóng cửa xong, hắn ta đã nhào vào người tôi. Nhìn thân hình tròn quay mà ngắn ngủn của hắn, tôi bỗng dưng thấy sợ hãi và đẩy hắn ra. Hình như tôi đã quen với cách làm tình nhẹ nhàng và nét đẹp trai của Tiến nên bây giờ phải
làm việc đó với một người như tên mập làm tôi cảm thấy không thể chịu được.
- Sao vậy em, ngoan, đừng có sợ, lát anh cho thêm tiền…
Tên mập lại nhào vào người tôi, lần này tôi bất chợt đưa chân đạp hắn ta một cái trúng ngay chỗ hiểm, tên mập khuỵu xuống sàn, tru tréo chửi.
- Đ.m, mày khùng hả thằng đĩ?
Tên mập đứng dậy, bực dọc đi xuống dưới nhà.
- Ông Hào, ông coi hàng của ông nó có khùng không. Tui chưa lột được bộ đồ nó ra đã bị nó đạp tui lọt giường, làm ăn gì kỳ vậy!
- Dạ… trời ơi, em thông cảm, thằng nhỏ này nó mới đi làm lần đầu nên còn ngại. Để anh đổi đứa khác cho em.
Một lúc sau, lão Hào và thằng Bảo lên phòng tôi đang ngồi.
- Đ.m mày, làm mất lòng khách của tao.
Tôi chưa kịp phản ứng thì thằng Bảo đã nhào lại tát tôi một bạt tay nảy lửa, rồi đè tôi xuống giường, hắn và lão Hào lại đem thân xác tôi ra làm trò chơi cho mình.
- Lần sau mày mà còn chảnh chó cái kiểu đó thì tao còn mạnh tay hơn. Đ.m, nhận tiền của tao rồi giờ không muốn làm đâu có được. Thằng Tiến, mày coi nói chuyện lại với nó nha, chứ kiểu này không sống nổi với tao đâu à.
- Thôi, hôm nay về nhà đi… mai tính tiếp Quân ơi.
Tiến chạy lại đỡ tôi. Ngồi sau xe Tiến, có cái gì cứ tưng tức và nghèn nghẹn trong lòng, thêm vào đó là cảm giác nhục nhã chưa bao giờ có, bỗng dưng tôi chảy nước mắt.
- Quân ơi, phải ráng chịu đựng thôi, đã làm cái nghề này, khách chọn mình chứ mình đâu có quyền chọn khách. Đâu phải khách nào cũng có bề ngoài dễ nhìn hay đối xử đàng hoàng với mình. Nhưng cứ mặc kệ đi, cứ làm cho nhanh, xong việc của mình rồi thôi. Giờ nhận
tiền của lão Hào rồi, không đi làm coi bộ không xong đâu. Ráng đi Quân…
Tiến ôm tôi vào lòng và hôn tôi, nhưng tôi đẩy nó ra. Những hình ảnh của tên mập, lão Hào và thằng Bảo lại hiện ra trong đầu. Ngày hôm sau, tôi qua chỗ lão Hào, đám callboy dưới nhà lập tức
xì xào, an ủi:
- Ráng đi em ơi, lúc tụi này mới đi làm, có mấy thằng nhìn muốn ói nhưng cũng phải ráng ngủ với nó. Tiền nó quan trọng lắm em à. Nhắm mắt cho qua chuyện là xong.
Lại có người vào và chọn tôi, một người đàn ông ăn mặc lịch sự, nhìn có vẻ trí thức, chắc là nhân viên nhà nước. Tôi liếc nhìn ông ta và phát hiện ra trên ngón tay áp út, một cái nhẫn vàng được đeo trên đó.
Người đàn ông này không mạnh bạo hay hung hãn như tên mập hôm qua, ông ta làm tình với tôi cũng nhẹ nhàng và trân trọng như Tiến.
Sau khi xong việc, mặc lại quần áo, ông ta nhìn tôi mỉm cười và nói lời cảm ơn. Thật sự tôi bất ngờ vì đúng ra, tôi không chủ động làm gì nhiều, đa phần là ông ta chủ động làm mọi chuyện.
Người khách thứ hai.
Người khách thứ ba.
Người khách thứ… Thời gian cứ thế trôi qua… Tôi đi làm đã hơn một tháng nay và hình như đã dần quen với công việc. Những khi không có khách, cả đám chúng tôi ngồi nói chuyện bâng quơ, giống như những người đồng nghiệp túm tụm bàn tán chuyện nghề, chia sẻ kinh nghiệm làm ăn cho nhau học tập. Những đứa như chúng tôi, người ta gọi là… nếu mà sang trọng thì kêu là Callboy, Trai Gọi, nếu bình dân, thì cứ gọi là Đĩ Đực, đều là nó cả thôi.
Những cảm giác nhục nhã, lo sợ về căn bệnh thế kỷ hay việc bị công an bắt bớ vẫn thỉnh thoảng gợn lên trong lòng tôi như con sóng muộn của buổi chiều hoàng hôn. Nhưng rồi một lớp sóng khác gồm tiền bạc và cảm giác thỏa mãn khi làm tình cùng những người đàn ông khác nhau cũng trỗi dậy, đè nát con sóng nhỏ kia. Nhớ lời Tiến, tôi luôn luôn yêu cầu khách của mình phải dùng bao cao su khi quan hệ, vừa để bảo vệ cho bản thân, vừa để bảo vệ cho khách. Đã có người nhất quyết không chịu việc này, bởi, “thích cảm giác thật hơn, không muốn vướng víu” và sẵn sàng bỏ thêm rất nhiều tiền nhưng tôi vẫn cương quyết lắc đầu, từ chối. Tiền, kiếm được nhiều mà không còn mạng sống để xài, thì kiếm để làm chi?
Cũng đã có lúc lão Hào cho đám callboy nghỉ làm gần cả tháng trời vì bị công an dòm ngó.
- Mấy đứa ráng đi, qua thời gian này rồi làm lại, người quen của bố cho biết chắc cũng gần qua đợt cao điểm rồi. Thà nghỉ một tháng mà còn làm dài dài, còn hơn cố đấm ăn xôi mấy ngày mấy bữa rồi đi
cải tạo cả đám, ngu lắm bây ơi.
Làm ở đây cũng khá, nếu ngày nào cũng có khách, tới tháng kiếm được hơn 3 triệu, ăn uống và tiền nhà xong, chắc chắn sẽ có tiền dư gởi về gia đình. Lão Hào dạy phải biết “2 không, 1 phải”. 2 không là “Không hỏi, không kể”, không được hỏi về thân thế của khách, không
được kể về bản thân mình. 1 phải là phải làm khách hài lòng, dù khách yêu cầu cái gì đi chăng nữa. Nói là thế thôi, chứ tôi biết khối đứa lúc nào cũng kể lể về những câu chuyện sinh viên nhà nghèo hiếu học, phải đi bán thân kiếm tiền đóng học phí, hy vọng rằng khách sẽ dúi cho thêm vài chục ngàn ngoài tiền trả cho lão Hào.
Tôi cũng bắt đầu làm quen với những thuật ngữ của thế giới thứ 3, gay, top, bottom, nằm trên, nằm dưới, bóng lộ, bóng kín, bóng đen, bóng sáng, pêđê… những thuật ngữ để chỉ mối quan hệ, vai trò, vị trí trong chuyện tình dục của hai người đồng giới. Đối với những yêu
cầu của khách, đôi lúc tôi nằm trên, lúc thì được bảo nằm dưới, có khi gặp người khách, họ còn kêu tôi vào cả hai vị trí ấy, lần lượt thay đổi với họ. Có lần còn lạ lùng hơn, một người đàn ông bỏ tiền ra để thuê tôi và một đứa callboy khác làm tình cùng nhau để hắn xem, rồi xong việc, hắn ra về, không đụng chạm gì vào tôi hay thằng callboy kia cả.
Mỗi lần đi khách như vậy, lão Hào đưa tôi 100 ngàn, tôi không biết chính xác là khách phải trả bao nhiêu tiền vì cũng không có gan để hỏi. Với tôi lúc đó, 100 ngàn là rất lớn, có thể cho gia đình tôi đi chợ cả tuần lễ.
Làm callboy, quan trọng nhất không phải là một khuôn mặt đẹp, mà là một thể hình hoàn hảo, bởi khi vào phòng kín, tắt đèn, thì những cảm nhận có được sẽ là qua đôi bàn tay và làn da, con mắt để nhìn ngắm dung nhan nhau lúc đó đã không còn tác dụng. Còn những
thằng callboy đã được trời phú cho khuôn mặt xinh đẹp, dễ nhìn, thì phải biết lấy đó làm lợi thế rồi tiếp tục tập luyện cho có cơ thể săn chắc, thu hút người đối diện. Chính vì vậy, ngoài những lúc ở tại nhà lão Hào để làm, thời gian còn lại, tôi cùng Tiến đi tập thể hình để tạo cho mình cơ thể hấp dẫn hơn.
Trong một thời gian ngắn, từ một đứa đang còn phân vân, phải đau khổ để chọn con đường trở thành callboy, tôi nhanh chóng trở thành món hàng đắt giá nhất mà lão Hào sở hữu. Những người khách đến kiếm tôi ngày một đông hơn, và họ chỉ chịu làm tình với duy nhất một mình tôi mà thôi. Rồi tôi cũng nhanh chóng học được cách cười nói bằng ánh mắt lả lơi, mời gọi, học được cách kể những câu chuyện thương tâm về thằng sinh viên nghèo tên Quân, vì muốn phụ tiền học phí cho gia đình mà chấp nhận làm callboy để họ cho thêm tiền. Tôi học mọi thứ nhanh đến mức, chính lão Hào đã nhìn tôi rồi cười khẩy.
- Em dường như sinh ra để làm đĩ đực, Quân ạ.
Câu nói ấy của lão ám ảnh tôi nhiều ngày sau đó. Tôi không biện hộ cho lý do mình làm callboy, tôi lười lao động và bị cám dỗ bởi việc kiếm tiền quá dễ dàng như lúc này. Cảm giác nhục nhã của những ngày đầu tiên đi làm đã hoàn toàn biến mất. Mặc dù đôi lần tiếp những người khách lớn tuổi, có người gần năm mươi, da dẻ đã bắt đầu nhăn nheo, cảm giác ớn lạnh trong tôi vẫn có, nhưng rồi cảm giác kiếm tiền lại khỏa lấp nó đi. Cũng có lần, tôi được làm tình với những người thật sự rất đẹp trai, phong độ. Bề ngoài của họ đẹp đến mức, tôi cố ý muốn kéo dài thời gian để gần gũi họ lâu hơn. Đôi lần tôi thắc mắc, những con người đẹp đẽ đó, họ đâu khó khăn gì để kiếm một người sẵn sàng làm tình với mình mà không phải trả tiền, tại sao lại tìm tới chúng tôi?
- Vì ăn bánh trả tiền nó không có dây dưa dính líu em à… Không cảm giác nợ nần tình cảm gì nhau, không phải làm quen, tán tỉnh rồi mới dụ dỗ dắt nhau lên giường. Không ràng buộc như vậy khỏe hơn, chưa kể, có người đã có vợ con, nếu có chuyện gì không khéo, chắc đội quần mà ra đường.
Một người khách trả lời khi tôi thắc mắc hỏi anh. Anh ta là khách quen của tôi, đã làm tình với nhau nhiều lần.
- Thêm vào đó, dùng tiền bỏ ra, mình có quyền lựa chọn món hàng mình ưng ý nhất và khi chán, mình có thể thay đổi một món khác, vừa ý hơn.
- Khi nào thì anh thay em?
- Anh chưa biết, nhưng hiện giờ, em vẫn là món hàng anh ưng ý nhất.
Anh nói, bẹo má tôi rồi đi xuống lầu, thanh toán tiền cho lão Hào xong thì lên xe và chạy đi mất, hòa vào dòng người hối hả ngoài kia.
Nhìn vào dòng xe cộ đang chen lấn ngoài kia, tôi tự hỏi, với một đứa từ quê lên, học hành chả tới đâu, nghề ngỗng cũng không biết có thì làm gì một tháng có thể kiếm được số tiền như hiện tại? Chính cái ý nghĩ đó càng ngày càng đẩy tôi vào vũng bùn nhơ nhớp mang tên
callboy. Đang kiếm tiền một cách dễ dàng như vậy, liệu ai có thể bỏ để đi làm khuân vác, phụ hồ, giữ xe để kiếm một ngày vài chục ngàn đồng. Là người, ai lại không có tính lánh nặng tìm nhẹ cho bản thân.
Tôi đi làm được vài tháng thì gặp lại một hình ảnh quen thuộc. Tối đó do có việc phải ghé qua chỗ lão Hào lấy tiền, Tiến đứng ngoài xe, tôi vào nhà thì gặp Nguyên, một đứa cũng làm callboy như tôi đang
ngồi uống rượu với tên Sơn, lão Tư và một thằng con trai khác. Nhìn
y chang tôi của mấy tháng trước đây, thấy tôi vào, lão Hào liền niềm nở:
- Quân hả em?
Lão Hào chào tôi rồi quay qua người đang ngồi cùng lão:
- Đây là Quân, cũng đang làm cho anh đó, nó mới kẹt tiền, kêu anh cho mượn xoay sở là anh đưa liền.
Lão nói rồi móc sấp tiền đưa cho tôi, đây là tiền lão Hào còn thiếu tôi do tháng vừa rồi tôi làm nhiều hơn mức mong đợi của lão. Tôi cười khấy trong đầu, lại thêm một con nhạn sa đà rồi bỗng dưng giật mình. Vì sao lúc này tôi không nói cho thằng con trai đó biết đây là cái bẫy, cái bẫy đẩy nó vào con đường Callboy? Để rồi cuối cùng tôi im lặng, mỉm cười với lão Hào và ra xe về nhà.
- Sao lúc đó tao lại không báo cho thằng đó biết là, chút nữa thôi nó sẽ bị lão Hào và thằng Bảo hành hạ, quay phim lại rồi sau đó sẽ bị đẩy vào con đường làm callboy?
Tôi hỏi Tiến.
- Vì một lẽ đơn giản, mày cô đơn Quân à. Cũng như tao, mày có một con quỷ sống trong lòng, khi mày đã bị đẩy vô con đường của tội lỗi thì cũng muốn có thêm người khác giống như mình, để bớt cái cảm giác cô đơn, hay đơn giản chỉ để tự an ủi rằng không chỉ có mình
là ngu… Cảm giác đó thật kinh tởm nhưng đó là sự thật.
Hai tuần sau đó, thằng con trai bữa đó tôi gặp cũng ngồi chung trong đám callboy chúng tôi. Chắc chắn lão Hào cũng đã cho nó coi lại những tấm hình, đoạn phim khi lão và tên Bảo đè thằng nhỏ ra để làm tình. Có lần, tôi hỏi dò ý lão Hào về việc muốn lấy lại phim và hình của bản thân mình nhưng cặp mắt hí của lão Hào láo liên rồi liền vuốt vai tôi, cười hềnh hệch:
- Ôi trời. Làm gì còn phim và hình đó mà em lo, anh chỉ là hù dọa mấy em lúc muốn mấy em đi làm, xong rồi anh xóa hết phim và hình, giữ làm gì cho chật nhà. Yên tâm đi em.
Mặc dù lão Hào nói thế nhưng tôi dám chắc rằng lão vẫn còn lưu lại những thứ ấy vì với lão, chúng là con át chủ bài để trấn áp đám callboy, buộc chúng phải làm việc cho lão nếu không muốn để gia đình mình biết những sự thật dơ bẩn của bản thân. Khi nhìn thấy thằng callboy mới vào làm, đám callboy cũ lại nhao nhao, xì xào bàn tán.
Tôi biết làm nghề callboy này cũng có những cái ác nghiệt của nó, vì nếu không biết giữ bề ngoài và dáng vẻ của mình thì không lâu sau đó sẽ bị sa thải để lão Hào tìm kiếm một đứa khác mới mẻ hơn. Mà đã làm callboy thì việc hao tốn sức khỏe là điều rất hiển nhiên. Nếu một ngày làm tình với bốn, năm người khách, thử hỏi sức khỏe nào chịu cho nổi, nên bọn callboy chúng tôi ăn uống bồi bổ rất nhiều để giữ cho cơ thể luôn tràn trề sức lực.
Gần đây, lão Hào rất cưng tôi, vì dù gì, chỉ trong sáu tháng đi làm, tôi đã trở thành người kiếm tiền nhiều nhất cho cái động của lão. Đến nỗi bọn callboy còn lại cũng nhìn tôi bằng ánh mắt ganh tị, chính Tiến đôi lần cũng nhìn tôi với ánh mắt đó. Đã lâu rồi, tôi và Tiến không quan hệ cùng nhau, bao nhiêu sức lực chúng tôi đã dành để đi làm ban ngày, tối về nhà, bất quá cũng chỉ đi ăn, nói vài ba câu hỏi han nhau rồi ngủ, không còn chuyện trò nhiều như thời gian trước.
Một lần ngồi nhậu cùng lão Hào, tôi lại càng hiểu rõ hơn về Tiến và càng đắng cay nhận ra rằng, cuộc sống này vốn không thể tin tưởng một ai.
- Mày cũng biết đó Quân, anh cần người mới để cho khách người ta không chê chỗ của mình. Để lúc nào nhắc tới chỗ mình, người ta cũng nói: “Hàng của ông Hào lúc nào cũng mới, lúc nào cũng tươi”. Mà khách tới đông, thì em cũng có tiền nhiều hơn.
- Ý anh Hào là sao? Em chưa hiểu.
- Thì… em coi có bạn bè nào đó, mà phải đẹp nha, đẹp như em vậy mới được, lanh như em và biết chiều lòng người khác như em thì càng tốt. Em cứ giới thiệu nó cho anh.
- Giống như hồi đó Tiến nó dắt em gặp anh phải không?
- Ừ, ừ, thì đại loại là như vậy đó… Mà em yên tâm, anh không có đối xử tệ với em đâu. Cứ giới thiệu cho anh, đứa nào mà anh nhắm là được, đẹp, chịu làm, anh trả em 5 “chai” một đứa.
- 5 triệu một đứa, vậy là hồi đó Tiến nó cũng lấy 5 triệu từ anh?
- Dĩ nhiên… nó đòi anh như giặc… cái thằng… Ý chết, anh đã hứa không bao giờ nói cho em biết vụ này rồi… Đúng là bóng gió, nhiều chuyện quá.
- Anh nói rõ cho em hiểu đi.
- Không được… chuyện này anh đã thề sống để bụng, chết mang theo, đừng bắt anh nói ra mà.
Lão Hào õng ẹo, dùng dằng khi tôi muốn lão nói hết sự thật đằng sau việc của Tiến.
- Nói đi, rồi anh Hào muốn gì em cũng chiều.
Tôi cởi áo ném sang một bên, đưa tay vuốt nhẹ vào đùi lão Hào, lão quay qua nhìn cơ thể săn chắc của tôi với ánh mắt dâm dục.
- Hứa thì giữ lời đó nha. Thì hồi đó, thằng Tiến cũng kẹt tiền, nó mới nói với anh là có thằng bạn đẹp trai lắm, để nó giới thiệu đi làm cho anh. Anh hứa trả nó 5 triệu nếu em đồng ý đi làm. Vụ mất xe ở quán nhậu ông Bảy, nghe đâu…hình như cũng là thằng Tiến nhờ đám bạn của nó dàn cảnh. Với lại em nghĩ thử đi, ngày đầu tiên em đến nhà anh, trong phim là anh với thằng Bảo đang quấn lấy em, thì ai là người đứng quay?
Tôi im lặng, nghe từng lời của lão Hào vừa kể, trong lòng thoáng chút ngạc nhiên nhưng rồi sự ngạc nhiên đó cũng không tồn tại được bao lâu. Nửa năm sống ở Sài Gòn, làm callboy, còn hạng người nào mà tôi chưa từng gặp. Chẳng qua, bỗng dưng tôi thấy tất cả những lời Tiến từng nói với tôi về việc xót thương, muốn giới thiệu công việc cho tôi, đồng cảm với tôi gì gì đó của ngày trước, tất cả đều trở thành dối trá, khiến bao tử tôi nhộn nhạo, cảm giác muốn nôn mửa tất cả những gì nó từng nhồi nhét vào não mình ra ngoài. Có lẽ so với thằng
ăn cướp ở bến xe ngày đó, Tiến nó cũng không hơn gì mấy, cũng vì đồng tiền mà có thể bán đứng tôi, đẩy tôi cho lão Hào.
- Nhưng mà em đừng có trách thằng Tiến. Nói đi cũng phải nói lại, nếu không có nó giới thiệu, làm sao em có được như bây giờ. Nhìn em đi, so với thằng nhóc anh gặp một năm trước, bây giờ em như lột xác đổi thịt, nhìn đẹp đến không ngờ được. Cũng nhờ thằng Tiến đó thôi.
Lão Hào cố xoa dịu khi thấy sắc mặt tôi đổi khác trước câu chuyện lão vừa kể.
Nên hận hay nên cảm ơn Tiến? Hai hướng tình cảm cứ thế giằng xé trong tôi, mà chính tôi bây giờ cũng không biết giải quyết ra sao.
Nâng ly rượu uống cùng lão Hào, tôi chợt hỏi khi nhác thấy cái khuyên tai trên tai lão.
- Ừ thôi, bỏ qua chuyện đó đi. Dù gì cũng là quá khứ rồi. À mà anh Hào, sao em thấy khách tới đây, cũng như đám callboy, với anh cũng vậy, ai cũng đeo một cái khuyên tai bên phải?
- Ủa, em đi làm lâu vậy mà chưa biết hả?
- Dạ không, em thấy nhưng không để ý, cứ nghĩ là sở thích của mỗi người. Nhưng rồi thấy nhiều người cùng đeo như vậy nên mới thắc mắc.
Lão Hào mỉm cười, giải thích cho tôi hiểu.
- Nếu bạn là một thằng con trai, bạn sẽ thường đeo nhẫn, đồng hồ và cả bông tai bên tay trái, nhưng nếu bạn chỉ đeo một cái khuyên bên tai phải thì bạn đang nói với mọi người rằng: Tôi là một thằng đồng tính. Thông tục này mặc
dù ở Việt Nam không phổ biến và thịnh hành lắm nhưng ở một số nước phương Tây và Mỹ, đây cũng là cách để người trong giới nhận ra nhau. Nó cũng là một trong những biểu tượng của cộng đồng đồng tính trên thế giới như những thứ khác như lá cờ sáu sắc cầu vồng hay
chữ MSM.
Ngày hôm sau, tôi đi bấm lỗ tai và chọn cho mình một cái khuyên để đeo, chính thức buớc vào thế giới của những người đeo khuyên bên phải…
Thời gian thường trôi qua nhanh khi ta không chú ý tới nó…
Một năm cứ thế mà ra đi theo từng tờ lịch cũ rơi xuống, 365 ngày trôi qua từ ngày tôi bước chân vào Sài Gòn lập nghiệp. Mới cách đây một năm, tôi còn là thằng con nít lóng ngóng đứng ở bến xe, bỡ ngỡ, lạc lõng giữa đất Sài Gòn để rồi bị lừa mất tất cả tiền bạc mang theo.
Còn bây giờ, tôi mười chín tuổi, một thằng thanh niên ăn trắng mặt trơn, da vẻ hồng hào trắng trẻo, quần áo sành điệu, người luôn phảng phất mùi nước hoa đắt tiền, có ánh mắt và hình thể có thể hút hồn những người đối diện dù chỉ trong lần đầu gặp mặt. Nghề làm đĩ đã dạy tôi những thứ đó.
Với sự nhanh nhạy cùng ngoại hình của mình, tôi trở thành cây đinh trong động quỷ của lão Hào. Rất nhiều người khách thích tôi, họ chủ yếu đến để gặp và làm tình cùng tôi rồi trở thành khách hàng
quen thuộc, nhiều người trong bọn họ cho tôi thêm tiền ngoài món tiền phải trả cho lão Hào. Tại thời điểm này, tiền bạc không còn là vấn đề khiến tôi phải bận tâm. Có lần, vài người khách ngỏ lời kêu tôi về sống chung với họ cùng lời hứa sẽ chu toàn cuộc sống, chăm sóc cho tôi đầy đủ. Tôi thoáng suy nghĩ tới điều này, thậm chí đã có lúc muốn dừng công việc này lại, tìm cho mình một bến đỗ an toàn nhưng rồi nhớ tới lời người khách đã nói với tôi từ lúc mới đi làm “khi chán thì người ta sẽ thay món hàng khác ưng ý hơn” nên tôi đủ thông minh để từ chối tất cả những lời đề nghị đó.
Từ bỏ lão Hào, chỉ cần tiền là có thể nhưng cũng đồng nghĩa rằng không còn đường để quay lại. Nếu không may, tôi nhanh chóng trở thành món hàng đã hết hạn sử dụng của một thằng đàn ông nào đó, số phận tôi rồi lại bị đẩy lăn lốc ra đường ư… Tin tưởng một con người để ủy thác đời mình cho họ, xin lỗi, tôi không làm được việc đó sau những gì đã trải qua tại Sài Gòn.
Cuộc sống của tôi lúc này không có gì để phàn nàn. Tiền bạc dư dả, tôi mua một chiếc điện thoại di động vào loại mắc nhất lúc bấy giờ để liên lạc với lão Tư, khách và gia đình. Mỗi tháng, tôi gởi về cho mẹ 1 triệu để lo cho nhà, dù số tiền kiếm ra không sạch sẽ gì nhưng tôi vẫn luôn hy vọng rằng có thể dùng số tiền đó để giúp cho nhà mình có cuộc sống tốt đẹp hơn. Thỉnh thoảng tôi vẫn gọi điện về nói chuyện với mẹ, báo cho mẹ biết công việc của tôi giờ đã ổn định và làm ra tiền, bảo mẹ cứ an tâm, tôi không còn là đứa con nít để mẹ phải lo lắng nữa đâu. Nhiều lần mẹ đòi lên thăm nhưng tôi viện lý do đường xa, với lại phải đi làm mỗi ngày, sợ không ở nhà cùng mẹ được nhiều, rồi hứa sẽ sớm về thăm nhà, nhưng cứ lần hồi cả một năm vẫn chưa thực hiện được lời hứa đó.
Lão Hào bây giờ rất tin tưởng tôi, thậm chí còn giao cả xe để tôi tiện đi lại. Ngoài việc phục vụ cho những người đàn ông có nhu cầu tình dục, thi thoảng lão Hào hay tên Bảo vẫn kêu tôi làm tình cùng bọn chúng vì một lẽ đơn giản, tôi làm tình giỏi. Thật khó mà định nghĩa thế nào là một đứa làm tình giỏi, bởi có ai định ra cái thang điểm hay
những yêu cầu cụ thể cho việc đó bao giờ đâu. Nhưng với suy nghĩ của mình, tôi hiểu rằng một đứa nhiệt tình, hưởng ứng vào cuộc vui của cả hai sẽ làm cho người ta cảm thấy thích thú cảm giác làm tình cùng mình, và cứ thế, tôi phát huy khả năng trên giường của mình ở
mức tối đa để thành một thằng callboy sành sỏi cuộc đời.
Tôi đã dọn ra chỗ khác sống, không còn ở cùng Tiến. Sau khi biết sự thật về Tiến, đối mặt với nó hàng ngày là điều quá khó khăn với tôi. Trước khi dọn đi, tôi đưa Tiến 2 triệu, bảo là cảm ơn vì thời gian qua đã cho tôi nương nhờ. Tiến nhìn tôi, lặng im, hình như cũng lâu lắm rồi chúng tôi không nói chuyện, cũng như không làm tình cùng nhau. Rồi Tiến lấy tiền, ngẫm nghĩ gì đó, buột miệng nói hai chữ “Xin lỗi” trước khi tôi xách đồ ra khỏi nhà. Tôi không nhìn lại vì biết rằng Tiến đã ở một mảng quá khứ xưa cũ, của cái thời tôi còn nghèo khó,
ngu ngơ. Còn tôi của hiện tại và tôi của tương lai, không nên có hình ảnh Tiến trong đó, không nên còn những oán hận, những lọc lừa nhau. Ừ, thì bội bạc… Nhưng ở đời, có ai không muốn bỏ quá khứ tối tăm của mình lại để tiến đến một tương lai tốt đẹp hơn?
Một khi tôi đã tin tưởng ai, sẽ tin người đó hết lòng hết dạ, nhưng một khi tôi đã biết đâu trong đó có sự dối trá… tất cả niềm tin sẽ sụp đổ và tất cả những gì tốt đẹp về người đó đều hoàn toàn biến mất trong tâm trí tôi. Nét tính cách này, vài năm sau tôi mới nhận ra. Không biết đó là một tính tốt hay xấu nhưng bản thân tôi không thay đổi được và cũng không muốn thay đổi vì nó giúp tôi lọc bớt những con người bao quanh mình, gạt họ ra khỏi vòng tròn mối quan hệ mà
tôi cần trân trọng, tin tưởng. Họ đã có thể lừa dối tôi một lần thì có nguyên nhân gì để họ không lừa dối lần thứ hai, thứ ba trong cuộc đời? Cái giá để trả cho bài học hiểu được một con người, đôi khi rất đắt nhưng lại là cái giá xứng đáng nhất mà bạn phải bỏ ra.
Nhiều năm sau khi sống một thân một mình tại đất Sài Gòn, đôi lần tôi nghĩ mình phải cảm ơn Tiến vì những gì nó đã làm với tôi. Chính vì sự lừa dối của Tiến dành cho tôi ngày đó đã khiến tôi cẩn trọng với tất cả những người xung quanh mình. Nó khiến tôi hoài nghi tất cả mọi người, nhất là những người luôn tỏ ra tốt bụng, muốn giúp đỡ tôi mà không cần báo đáp nhưng cũng nhờ đó, ít ai lừa gạt được tôi nữa. Sống ở Sài Gòn, không tập cho bản thân mình sự tự vệ thì khó mà tồn tại được.
Ngày còn bé, trong những buổi chiều chạng vạng ánh hoàng hôn, mẹ hay dắt tay tôi và hai đứa em nhỏ ra bờ biển, và cứ thế, người đứng đọc kinh Phật với hy vọng rằng một đấng tối cao nào đó sẽ chấp nhận lời thỉnh cầu của người mà trả cha về cho chúng tôi. Những bài
giảng kinh của mẹ cứ thế rót vào tâm trí tôi như một dòng suối ngọt mà chưa lần nào tôi tìm cách ngăn chặn, không chấp nhận chúng. Kinh Phật dạy, một trong thất tình lục dục của con người, khó khăn nhất chính là chữ Tham và người ta đã cũng đặt nó vào cái ải đầu tiên
của Thất Tình. Con người ta luôn muốn mình nhận nhiều hơn những thứ mình đang có. Tham đôi khi là một động lực để người ta vươn lên nhưng tham cũng là cái nghiệp chướng mà không ai thoát ra được. Nó kéo chúng ta cứ mãi u mê trong những câu hỏi, “ta đã có được gì,
tại sao ta chỉ có như thế trong khi ta xứng đáng để có nhiều hơn?”. Và chữ Tham đó, đã mãi ám ảnh tâm trí tôi khi nghĩ về công việc hiện tại, làm cái máy kiếm tiền bằng da thịt trong tay lão Hào.
Qua những người khách và những lần đi chơi cùng đám callboy, tôi biết ngoài cách làm đĩ đực ở một cái động quỷ như chỗ lão Hào thì vẫn còn rất nhiều những dạng đĩ đực khác mà người ta gọi với một cái tên chung là callboy. Có một nhóm chuyên kiếm khách tại các quán bar, vũ trường, sàn nhảy. Ở đây dân đồng tính tụ tập khá đông nên việc tìm khách không có gì là khó khăn. Chỉ việc đưa tiền bảo kê cho mấy thằng bảo vệ các quán bar này chừng 100-200 ngàn một đêm thì có thể tha hồ tìm khách, không phải bị ăn chặn nhiều như chỗ lão Hào. Một lý do khác nữa, khi tìm khách ở đây, có thể trực tiếp nhìn mặt mà bắt hình dong, nếu gặp người nhìn có vẻ giàu có, có thể lên giá cao cho bản thân mình, còn nếu hên mà gặp bọn Tây thì đi khách lấy đô-la là chuyện bình thường.
Với những lý do như vậy, thì tại sao tôi phải tiếp khách như điên dại, lấy thân thể mình ra làm công cụ kiếm tiền như một cái máy, để rồi chỉ nhận được 1/3 những gì mình đáng được nhận. Những người khách quen cho biết, mỗi lần họ làm tình với tôi, lão Hào lấy của khách
300 ngàn, chia cho chúng tôi 100 ngàn, phần còn lại lão giữ. Tôi đã đem thân thể mình ra, chịu nhục nhã và bị hành hạ thì tôi phải có được đầy đủ những gì mình đáng có, những gì tôi đã bỏ ra để đổi lấy.
Mặc dù lúc nào lão Hào cũng tỏ ra quan tâm, lo lắng, rót vào tai chúng tôi những lời ngọt ngào, tình cảm nhưng đằng sau, ai lại không biết tới những gông cùm mà lão Hào đeo vào đầu đám callboy. Cho vay tiền lãi cắt cổ, những đoạn phim hình khiêu dâm do chính chúng tôi đóng, những trận đòn ác, dằn mặt do thằng Bảo thực hiện… tất cả đều dùng
cho mục đích cầm chân đám callboy tại động quỷ của lão Hào.
Để dằn mặt đám callboy, có lần, thằng Bảo đánh một thằng trong đám đến bất tỉnh, rồi lột sạch quần áo, quăng ở một khu đồng không mông quạnh vì mỗi một lý do duy nhất, nó muốn bỏ trốn, không trả nợ cho lão Hào. Đám callboy, trong đó có cả tôi, khi nhìn cảnh tượng
đó, đều có chút sợ hãi nhưng rồi, bản thân đứa nào cũng biết rằng, đấy là tương lai mà cả đám đều phải tiên liệu từ trước.
Thời gian gần đây, khách tới chỗ lão Hào ngày một ít. Nghe nói trong Sài Gòn vừa mọc thêm vài cái động quỷ khác tương tự như của lão, với đám callboy mới, trẻ đẹp hơn, mà giá cũng rẻ hơn. Tôi phì cười, thầm nghĩ, “Đúng là đời, làm đĩ mà cũng có cạnh tranh!”. Với tôi, việc ấy không ảnh hưởng gì nhiều, vì ngoài việc đi làm ở chỗ lão Hào, tôi đã giữ lại liên lạc với nhiều người khách khác, khi họ cần, có thể gọi trực tiếp cho tôi, hẹn nhau ở khách sạn nào đó để làm tình rồi đường ai nấy về. Dĩ nhiên số tiền họ trả tôi sẽ lấy trọn vẹn, không cần chia lại cho lão Hào hay bất kỳ ai.
Không may mắn như tôi, một số callboy khác, trước tình hình vắng khách như vậy, không còn kiếm được bao nhiêu tiền từ chỗ này đành phải ráng vay mượn khắp nơi, được một số tiền rồi đưa cho lão Hào, chuộc lại mớ phim, hình của mình rồi tìm cách khác để sinh nhai.
Nhìn thấy tình hình như vậy, lão Hào cũng không làm khó dễ gì nhiều, chủ yếu lão đã lấy được tiền nên trả lại hình, rồi cho chúng đi đâu thì đi. Cũng có những đứa quyết tâm ở lại nhưng thành phần đó, đa phần thì không còn đủ đẹp, đứa lại dính vào hàng trắng, suốt ngày vật vã vì thiếu thuốc, vốn là không thể kiếm được nơi khác để làm nên coi như chịu cố đấm ăn xôi, ở lại bên chỗ lão Hào. Khách hàng nhìn thấy những đứa như vậy, ai cũng ngán ngẩm, lắc đầu, rồi không tới chỗ lão Hào nữa.
Cứ mấy ngày, lão Hào lại sai tên Bảo xách cổ một thằng callboy không còn khả năng kiếm tiền quăng ra bãi tha ma như vứt một món đồ chơi hết giá trị. Chưa bao giờ tôi cảm thấy làm callboy lại đáng kinh tởm và nhục nhã như thế, nhất là làm một thằng callboy bị khống chế bởi người khác. Suy nghĩ muốn thoát khỏi lão Hào trước khi nhận kết cục thê thảm như những đứa callboy khác càng ngày càng thôi thúc tôi.
Nhưng dù biết rằng mình đang được lão coi trọng, tôi vẫn không dám làm gì quá lố vì hiểu rõ lão Hào là loại người gì. Duy nhất có một thứ tôi dám chắc chắn, dù là trong suy nghĩ, nếu muốn bỏ đi thì phải lấy theo những thứ đáng lý thuộc về mình. Một năm lăn lộn ở Sài Gòn đã dạy cho tôi biết rằng, những gì mình đã bị người khác lấy mất thì phải lấy lại bằng mọi giá.
Cũng đã khá lâu tôi không nói chuyện cùng Tiến, thỉnh thoảng chỉ gặp nó tại nhà lão Hào, nhìn thấy nhau nhưng rồi nó cũng lảng đi mất, tránh tiếp xúc với tôi. Cho tới một ngày, vừa đến nhà lão Hào, đã nghe đám bên dưới xì xào.
- Quân! Không biết thằng Tiến làm gì mà nó với ông Hào cãi nhau um sùm trên lầu, mày lên coi thử coi.
Tôi gật đầu, rồi bước chầm chậm lên cầu thang, chưa gì đã nghe tiếng lão Hào oang oang.
- Mày làm sao thì làm, tiền của tao thì phải lo mà trả cho tao, không có giựt của tao được đâu. Với lại tao nói cho mày nhớ, mày còn một xấp hình chụp cho tao, nếu mày thích, tao đem in ra, rồi gởi tặng hàng xóm mày mỗi người vài tấm. Tao hiền lắm Tiến, đụng thử đi rồi biết.
Tôi nghe tiếng đóng sầm cửa và tiếng bước chân nặng nhọc của Tiến. Nó thấy tôi, gương mặt đang đằng đằng sát khí giãn ra đôi chút, vội gật đầu chào rồi lướt qua tôi, bước xuống cầu thang. Nhưng chỉ được vài bậc cầu thang, Tiến quay lại nhìn tôi, ngập ngừng.
- Quân, mày rảnh không, đi ăn với tao.
- Mày với lão Hào cãi nhau cái gì vậy?
- Tao muốn dừng lại, không đi làm nữa.
- Thật không?
- Ừ, không lẽ cả đời làm cái nghề này, với lại dạo này chỗ lão Hào ít khách rồi, sống không nổi nữa, mày cũng thấy mà.
- Nhưng rồi mày làm cái gì mà sống?
- Tao đang quen một ông kia, làm trưởng phòng nhân sự của công ty tư nhân cũng lớn lắm, đang xin vào làm ở đó.
- Vậy hả, chúc mừng mày.
- Chưa chắc được mày ơi, đang lo hồ sơ, tao phải làm hồ sơ giả, mua bằng cấp này nọ, mày biết đó, mình có học hành gì đâu. Ổng cũng đang lo cho tao. Ổng thương tao lắm, muốn tao dọn về sống
chung với ổng.
- Ổng là… khách của mày hả?
- Không, không, tao quen ổng khi đi chơi, ổng không biết tao làm cái nghề này đâu.
- Ừ, dễ gì tìm được người chấp nhận cái nghề này của mình.
- Tao biết chứ, nên giấu được khi nào hay khi đó. Chủ yếu kiếm cái chỗ làm cho nó đàng hoàng… Tao cũng nản cái nghề này quá rồi.
- Lão Hào có để yên cho mày không?
- Thì cũng tiền bạc, lão đòi tao đưa một đống tiền để coi như chuộc thân. Lần trước tao đưa được một mớ, hẹn hôm nay đưa hết nhưng lão không chịu. Giờ cũng chẳng biết xoay ở đâu, đành kệ, tới đâu hay tới đó.
- Mày không sợ lão Hào kiếm về tận nhà mình dưới quê sao?
- Mày đừng lo, đó chẳng qua chỉ là chiêu trò của lão Hào để khống chế đám callboy mới vào làm, chứ còn những thằng đã chấp nhận bán trôn nuôi miệng như mình thì lão cần gì dùng mấy việc vớ vẩn đó. Tiền bây giờ mình kiếm về cho lão, chắc cũng gấp chục lần tiền mượn, mất đi một chút, lão Hào chẳng hơi đâu mà làm lớn chuyện.
- Nhưng còn cái chứng minh nhân dân lão Hào đang giữ của mình thì sao?
- Lão giữ cho có lệ, lần trước tao lấy đại cái lý do gì đó, kêu lão đưa lại chứng minh thư, lão cũng đưa rồi, xong cũng không đòi lại. Chưa kể, mày nhìn cái địa chỉ mình ghi trên chứng minh đi, chung chung lắm, muốn kiếm chắc cũng mất mấy tháng mới ra. Lão Hào không rảnh đâu. Mày coi hôm nào, lấy lại cái chứng minh cho chắc.
Tiến nói rồi im lặng, rút điếu thuốc trong hộp ra, châm lửa đốt. Còn nhớ ngày mới lên Sài Gòn, Tiến bảo tôi tập hút thuốc cho quen vì đời rồi thế nào cũng phải chịu cái gì đó đắng, cay.
Chừng sáu tháng trước, tôi đã bắt đầu hút thuốc, không nhiều nhưng vẫn là có hút. Những đêm không thể nào ngủ được, tôi lại như Tiến của những ngày
trước, đốt thuốc, nhả một vòng khói trắng lên trời, để nó lơ lửng vài giây rồi lấy tay chụp lấy, cho chúng vỡ tan tành. Trước đây, tôi không hiểu vì sao Tiến lại có thói quen như vậy nhưng khi đưa tay lên phá tan làn khói thuốc đầu tiên trong đời mình, tôi đã hiểu. Vì khi đó, ta bỗng cảm giác được những thứ mình nghĩ có thể vươn tay nắm lấy, thực chất chỉ là hư vô, ảo mị, rồi sẽ tan tành theo khói sương.
Và cứ thế, Tiến nhả một làn khói lên trời, rồi đưa tay phá nát. Không ngờ rằng đấy lại là hình ảnh cuối cùng của Tiến còn lưu lại trong tâm trí tôi.
Sau lần đó, một thời gian dài tôi cũng không gặp lại Tiến, cũng không thấy nó xuất hiện chỗ lão Hào, nghe loáng thoáng từ đám callboy, nó đang chuẩn bị để dọn nhà sống chung với người đàn ông kia. Dù tôi và nó đã khó có thể nhìn lại nhau nhưng tôi vẫn thầm mừng cho Tiến vì đã tìm được một nơi nương nhờ, lánh xa kiếp callboy này.
Một buổi sáng đang ngồi trong phòng trọ, chuẩn bị sang chỗ lão Hào, tôi thấy số điện thoại của Tiến gọi mình. Không hiểu tại sao, trong lòng tôi bỗng bất an đến lạ. Ngập ngừng một lúc, tôi nghe máy, nhưng đầu bên kia chỉ có tiếng ồn và tiếng xe ào ạt, hình như Tiến đang ở
ngoài đường. Tôi hỏi mấy tiếng nhưng không nghe trả lời, cũng không nghe giọng Tiến, được một lúc như vậy thì đầu bên kia tắt máy.
Đang bấm số gọi lại, thì máy lại reo, lại là Tiến:
‘’Alô, cậu ơi, có người này chắc là bạn của cậu, mới bị đụng xe. Người đó gọi cho cậu, nhưng chưa kịp nói gì thì đã ngất xỉu, cậu chạy tới đây coi sao giùm một cái.’’
Tôi chỉ nghe được nhiêu đó là lật đật xách xe của lão Hào cho mình mượn chạy ra chỗ mà người ta vừa báo Tiến bị tai nạn. Tiến vẫn còn hôn mê, nằm bệnh viện đã được mười ngày hơn. Căn phòng trắng lạnh tanh hơi thuốc. Tôi đã báo gia đình Tiến lên đây chăm sóc nó, nhìn cảnh má Tiến ôm con vào lòng rồi khóc nức nở, nước mắt tôi cũng rơi theo. Mặc dù trong lòng vẫn còn giận nó vì đã lừa gạt tôi nhưng thử hỏi làm sao nhìn thấy cảnh tượng trước mắt lại không đau lòng.
Bác sỹ đã khám, chẩn đoán là chấn thương sọ não, nếu có tỉnh lại, chắc thần trí cũng không còn tỉnh táo như trước. Mười ngày tại bệnh viện, mẹ Tiến như già đi hơn hai mươi tuổi, mái tóc bà điểm sương nay thành bạc trắng, gương mặt không lúc nào không đẫm nước mắt. Đêm ngày, bà cứ cầm tay Tiến, nghẹn lời, “Dậy với mẹ đi Tiến, rồi mẹ nấu canh chua cho con ăn nha Tiến…”.
Lòng tôi bỗng quặn thắt, nhớ đến mẹ mình ở quê nhà ghê gớm. Tôi gọi điện cho mẹ, kể về những gì đã xảy ra với Tiến, đầu dây bên kia là tiếng mẹ thở gấp, rồi nghèn nghẹn, chỉ biết căn dặn tôi đi đứng cho cẩn thận. Ngập ngừng mãi, mẹ mới dám hỏi, “Khi nào con
về hả Quân?”. Lúc đó, tôi nghe loáng thoáng tiếng anh hai: “Nó bây giờ mê kiếm tiền, mê Sài Gòn rồi, có còn thèm về nhà về quê nữa đâu mà má hỏi cho mắc công.”
Tôi im lặng, xin lỗi mẹ rồi cúp máy, đêm ấy, tôi gần như thức trắng đêm để nhớ mẹ và nhớ quê… lòng buồn vô hạn. Tôi quyết định sẽ nghỉ một tuần để về thăm mẹ, thăm nhà. Sáng hôm sau, tôi ghé qua chỗ lão Hào báo tin, thấy vài đứa callboy ngồi dưới nhà, tụi nó bảo lão Hào đang trên phòng. Tính gõ cửa phòng để vào nói chuyện, chưa gì tôi đã nghe trong đó vọng ra tiếng lão Hào đầy bực bội.
- Đ.m mày Bảo, mày ăn cái gì mà ngu dữ vậy. Tao bảo là làm cho nó té xe, xây sát chút thôi để dằn mặt, mày làm cái gì mà bây giờ nó nằm một chỗ cả chục ngày nay, đéo biết có tỉnh lại không. Kỳ này đi ăn cứt cả lũ.
- Em đâu có biết, em nhờ hai thằng cô hồn kia nó lo vụ này giùm, đã dặn là làm vừa vừa thôi, cho nó sợ mà phải trả tiền cho mình, đâu có ngờ hai ông nội đó làm dữ vậy.
- Rồi hai thằng âm binh đó đâu rồi?
- Tụi nó trốn rồi, người ta cũng nghĩ đây là tai nạn thôi, không ai điều tra hay gì đâu, anh Hào yên tâm.
- Đ.m, có chuyện gì, tao thiến mày trước.
Tôi nghe máu trong mình sôi lên từng lúc nhưng cũng vội kiềm cơn nóng giận, bước thật nhẹ xuống nhà dưới, rồi chạy xe về phòng trọ. Có lẽ trước khi về quê, tôi còn vài việc phải giải quyết với lão Hào cho xong.
Ân đền, oán trả!
..................
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top