Chương 1:

Tuổi thơ!

Nơi tôi sinh ra!
Tôi sinh ra ở một làng quê nghèo của vùng duyên hải miền Trung.

Tuổi thơ chỉ gói gọn trong hai chữ: “Nghèo” và “Khổ”. Nói nghe chua chát nhưng sự thật là vậy, không dễ dàng gì để người ta chấp nhận nó. Ở nơi đó, tôi đã lớn lên cùng với gió, cát, những cơn bão và cái nóng hỗn hào của quê hương.

Tôi sinh ra ở một làng chài luôn mặn mùi biển, luôn tanh mùi cá sống. Tuổi thơ tôi ướp bằng tiếng sóng rì rào và những mảnh lưới giăng cá của những bà thím như mẹ tôi ngồi rạp bờ cát – Nơi họ vẫn ngày ngày ngồi đợi chồng, đợi con họ về.

Cái nôi của tôi!
Gia đình tôi làm nghề chài lưới nhỏ, mặc dù quanh năm cha luôn đầu tắt mặt tối với những chuyến ra khơi kéo dài hàng tuần lễ, có khi là cả hàng tháng trời nếu cha đồng ý theo thuyền lớn ra tận giữa khơi, nhưng cuộc sống vẫn rất bấp bênh, bữa no bữa đói. Mẹ tôi là một
người phụ nữ mà trong vốn từ ít ỏi lúc này của mình, tôi chỉ có thể gọi theo kiểu là rất tuyệt vời. Bà yêu thương chồng con hết mực, sẵn sàng làm tất cả cho cha, cho chúng tôi. Bà chưa từng nề hà bất kỳ việc gì, lớn – nhỏ, nặng – nhẹ… chỉ miễn là anh em chúng tôi có đủ cái bỏ miệng mà no bụng. Nhưng rồi sau một cơn bạo bệnh, sức khỏe bà giảm sút và chỉ còn có thể làm những việc nhẹ trong nhà.

Nhà tôi có bốn anh em. Anh hai hơn tôi bốn tuổi. Tôi bước chân vào lớp 10 – Cái ngưỡng mà cha, mẹ và anh hai luôn bảo tôi rằng, tôi phải bằng mọi cách đi qua cho bằng được. Sau tôi là hai đứa em nhỏ, một đứa học lớp 6 và một đứa chỉ mới sáu tuổi.

Tuy gia đình không khá giả gì hay nói đúng hơn là nghèo đến thảm hại nhưng chúng tôi được cha giáo dục rất nghiêm khắc bằng tất cả khoảng thời gian hiếm hoi ông có mặt ở nhà sau những tháng ngày kiếm cơm cho anh em tôi. Với cha, có sáu chữ mà chúng tôi không bao giờ được quyền quên, “Nghèo cho sạch, rách cho thơm”!

Tuy nghèo, tôi vẫn có thể khẳng định rằng gia đình mình sống rất hạnh phúc bên nhau. Những ký ức quên – nhớ và không thể nào quên! Có nhiều lần, trong cơn đói cồn cào của những ngày thiếu cơm hay của những lần ngồi co ro trong nhà tránh bão, sáu chữ cha dạy là
những thứ tôi không thể quên nhưng lại không muốn nhớ. Những lúc ấy, tôi tự hỏi mình rằng, nếu sống gian dối, bẩn thỉu mà bụng được no, nhà cao cửa rộng vậy thì “sạch” làm gì, “thơm” làm chi?

Tuổi thơ với tôi là mảng ký ức mơ hồ, không rõ ràng và có quá nhiều điều không nên nhớ! Tôi không nhớ, hay nói đúng hơn tôi không muốn nhớ để mà kể về nó. Tôi chỉ mong sao mọi thứ cứ thế
đều đặn trôi đi để tôi ngày ngày sau giờ học lại ra bãi cát ngồi cùng mẹ, cùng các thím ngóng ra biển đợi tìm bóng cha, bóng anh hai!

Nhưng một biến cố bất ngờ ập tới làm thay đổi toàn bộ cuộc sống của
chúng tôi. Năm ấy là một năm đầy giông bão. Gió giật từng cơn nặng nề như muốn xé nát căn nhà tranh xiêu vẹo của chúng tôi. Mưa to, gió lớn, thị xã không cho tàu thuyền ra khơi đánh bắt vì sợ tai nạn, cha không đi biển được. Chúng tôi đói đã ba hôm nay, trong nhà cũng đã hết gạo dự trữ, mấy ngày nay chỉ có cháo và nước để cầm hơi. Người lớn như chúng tôi thì còn chịu được vài ngày nữa nhưng mấy đứa em nhỏ thì
làm sao? Mẹ đã nhiều lần chạy vay mượn gạo từ khắp nơi nhưng nghiệt nỗi, xung quanh chúng tôi cũng toàn những người bữa no bữa đói, mượn ai bây giờ? Đói quá thì đầu gối cũng phải bò, một liều, ba bảy cũng liều, cha và anh hai quyết định cùng vài người trong làng chài lén ra khơi để kiếm cái ăn.

Hôm ấy trời vẫn mưa rất to và gió lớn. Tôi, mẹ, hai đứa em ngồi trong căn nhà lá, nghe tiếng gió gào thét ngoài kia, vừa lo sợ nhưng cũng vừa hy vọng. Rồi, tôi nghe tiếng bước chân dồn dập đi như chạy về phía nhà mình, tôi thấy cửa nhà mở bung. Anh hai đứng đấy, mình mẩy ướt sũng nước mưa. Tôi không còn nhớ mình đã nghe những gì từ anh, trong đầu tôi chỉ là những từ rời rạc: “Gió lớn… thuyền lật… không tìm được cha…”. Và hình ảnh cuối cùng tôi còn nhớ là mẹ tôi gục xuống trong vòng tay tôi.

Mảng ký ức này, trong tôi không lưu giữ lại nhiều vì nó đau lắm. Cứ mỗi lần nhớ về nó, nỗi sợ hãi trong tôi lại cứ thế mà âm ỉ dày vò nên tôi cứ lướt qua nó nhanh một chút, như người ta cố gắng vứt bỏ đi những nỗi buồn không muốn gợi lại.

Bước trưởng thành!
Cha mất, gia đình tôi gồng mình lên chịu đựng sự đe dọa của cái đói. Mọi gánh nặng gia đình đều dồn lên vai anh hai! Mặc dù chỉ hơn tôi vài tuổi nhưng anh hai nhìn già dặn và chững chạc hơn tôi rất nhiều. Và từ cái đêm mưa gió ấy, gương mặt anh hằn lên sự khắc khổ
của người làm chủ gia đình như cha ngày trước.

Mẹ cản. Anh hai cản. Tôi vẫn quyết bỏ học ở cuối năm lớp 10. Nhà tôi vầy, làm gì nuôi nổi ba đứa đi học? Tôi đành cãi lời mẹ, cãi lời anh hai, cũng là lời cha ngày cha còn sống để đi đến cùng cái ham muốn được san sẻ nhọc nhằn với mẹ, với anh hai và tìm được gì đó –
Những thứ mà anh hai và giờ là tôi không thể làm hoặc không thể có,
cho hai đứa em tôi!

Những ngày lênh đênh trên biển, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác sợ hãi mơ hồ… Chúng tôi vẫn chưa tìm được xác cha tôi. Anh hai và tôi phải nói và thuyết phục rất rất nhiều lần mẹ mới đồng ý để một tấm hình cha lên bàn thờ để ngày ngày hương khói. Nhưng anh em tôi biết rằng, trong lòng mẹ vẫn còn niềm hy vọng không bao giờ tắt rằng, ở một nơi nào đó, cha vẫn còn sống. “Có thể cha bây được người nào đó vớt lên rồi nhưng ổng bị mất trí, không nhớ về nhà này…” – Cứ hễ mỗi lần nhìn anh em tôi đốt nhang cho cha trước khi rời nhà là mẹ lại nói thế. Anh hai và tôi cũng chỉ biết lắc đầu cười buồn.

Đổi khác!
Thời gian cứ thế mà chầm chậm trôi đi, mới đó mà tôi đã đi phụ anh hai được ba năm. Có lần mẹ nói với tôi.

- Đi biển ngó chừng hợp với thằng ba. Hồi xưa ốm nhom, đi phụ anh hai mấy năm là bự chần dần, ra dáng đàn ông lắm rồi! Khi nào dắt bạn gái về ra mắt má đây?

Tôi bỗng đỏ mặt… Mấy năm nay, đúng là tôi đã có rất nhiều những thay đổi về ngoại hình, giọng nói, cũng như tính cách. Tôi hoang mang tự nhìn mình từ cái hình ảnh phản chiếu trong gương.
Anh hai để ý thấy! Anh hai cười! Anh hai bảo đấy là dậy thì, là trở thành một người đàn ông đúng nghĩa – Theo cái kiểu dân dã và ít học của anh.

Nhiều lúc ra chợ mua đồ, có mấy cô gái cũng nhìn tôi rồi mỉm cười. Tôi bối rối cúi mặt lo nhìn những thứ mình đang mua. Bà bán hàng thấy vậy cũng lên tiếng chọc ghẹo.

- Cái thằng, đẹp trai làm chi cho gái nó nhìn rồi mắc cỡ…

Thời gian đó, trong lòng tôi có những sự thay đổi rất lạ, mà bản thân tôi lúc đó chưa biết gọi tên sự khác lạ đó là gì… Tôi chỉ biết nó rất khác, khác đến độ tôi không dám hỏi anh hai. Cái khác đó… nó theo cái kiểu, tôi thích nhìn ngắm cơ thể nở nang của những người… cùng phái. Không hẳn là thích thú hay thèm
khát nhưng tôi thích nhìn cơ thể của những người bạn trong làng chài, rồi thầm so sánh cơ thể giữa họ và mình. Và thân hình mà tôi ngưỡng mộ nhất chính là anh hai. Những lần tắm chung với anh sau khi đi biển về, lúc nào tôi cũng len lén nhìn anh hai. Nhìn những cơ
bắp trên người anh căng lên dưới làn nước, rồi ước gì mình cũng có được một thân hình như thế…

Lúc ấy, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng mình đang ghen tỵ và muốn có cơ thể hoàn thiện hơn thôi chứ không hề biết rằng đó là những nhen nhóm cho sự khác biệt về giới tính của mình. Những suy nghĩ ấy cứ thế như đám mây lơ đãng trong tâm trí tôi, nhẹ tênh, nhưng vẫn luôn tồn tại. Cho đến một ngày nọ, tôi vô tình rơi vào tình huống để hiểu thêm về chính bản thân mình.

Một đêm như bao nhiêu đêm dài khác, tôi giật mình tỉnh giấc khi nghe sân sau có tiếng lục đục. Tưởng là ăn trộm đột nhập nhà hòng kiếm chác, tôi rón rén bước xuống đất rồi tìm khúc cây phòng thân và đi bắt trộm. Nhưng bước xuống nhà dưới đã thấy dáng anh hai lui
cui bới cơm.

- Ủa! Sao anh hai ở đây giờ này?

- Anh mới đi biển về hồi khuya, đói quá nên xuống kiếm đồ ăn.

- Anh hai có nghe tiếng động ở sau sân không? Coi chừng ăn trộm.

- Trộm cướp gì, mày coi phim riết suy nghĩ lung tung. Thằng Hiếu bạn anh đi về chung, khuya quá không về nhà nên xin ngủ lại đêm nay, nó đang tắm ở nhà sau.

Người tên Hiếu mà anh hai nói, tôi có biết. Nhà anh Hiếu cũng gần chúng
tôi, anh thường đi biển với anh hai, và có thân hình rất đẹp. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu làm tôi rùng mình, thôi thúc và rạo rực khó tả.

- Ừ, anh hai ăn cơm đi, em ra nhà sau đi tè cái.

Tôi nói rồi nhanh chân rảo bước. Tiếng xối nước rào rào vang lên nơi cái giếng sau nhà. Tôi bước nhẹ chân vì không muốn người đang xối nước biết đến sự xuất hiện của mình. Nép vào một thân cây, tôi hồi hộp đưa mắt nhìn về phía
giếng.

Dưới ánh trăng bàn bạc, thân thể đàn ông với những đường nét vạm vỡ của anh Hiếu hiện ra. Anh đưa tay xối gáo nước lên người mình rồi dùng tay còn lại kỳ cọ. Những bắp thịt hằn lên trong ánh trăng mờ tỏ. Mê hoặc. Trong lòng tôi ngổn ngang những rung cảm quái gở, như đã nói, lúc đấy tôi chưa có những khái niệm nào về đồng tính hay những vấn đề liên quan đến nó. Ở cái làng chài bé nhỏ này, những việc như vậy không phổ biến lắm. Chỉ nhớ rằng, có lần trên chợ, tôi thấy người ta chỉ tay vào một người đàn ông mặc đồ phụ nữ, trang điểm lòe loẹt rồi xầm xì: “Bêđê kìa… ghê quá!”. Trong tâm thức lúc đấy, bêđê là dạng người đàn ông không phải mà đàn bà cũng không xong, rất kinh tởm, rất đáng sợ.

Nhưng trong giây phút này đây, những khát khao muốn được nhìn ngắm thân thể anh Hiếu bùng lên trong tôi thật dữ dội, lấn át tất cả những suy nghĩ khác. Vì tò mò, vì ngưỡng mộ, vì muốn có một
thân hình như anh, vì những thay đổi của một thằng con trai đang lớn… tôi cố gắng tìm kiếm một lý do để biện hộ cho sở thích khác lạ của mình, nhưng rồi lại buông xuôi, cứ để nó lất lướt, thả bản năng chạy dài theo nó.

Tôi cố căng mắt ra nhìn từng cử động nhỏ nhất của Hiếu đằng xa xa, mờ mờ ảo ảo trong ánh sáng yếu ớt từ trăng cao soi xuống. Tôi nuốt nước miếng nặng nhọc khi thấy anh khom người, lột chiếc quần lót, mảnh vải duy nhất còn xót lại trên thân thể. Rồi anh Hiếu nhẹ nhàng
cầm chiếc khăn lông để trên thành giếng lau người, khi tay anh kéo khăn xuống phần hạ bộ, cơ thể anh khuất sau thành giếng cao. Tôi rướn người sang một bên để có thể nhìn được trọn vẹn cơ thể Hiếu, vô tình đạp phải mấy cành cây khô dưới chân, phát ra tiếng động.

- Ai đó? – Hiếu vội mặc quần vào rồi hỏi.

- Dạ! Em… Quân nè, em của anh Hải. – Tôi lắp bắp trả lời rồi bước ra, như thể vừa từ nhà trong đi ra.

– Em ra đi tè một chút. Anh Hiếu tắm xong chưa?

- Ừ, rồi em, anh xong rồi.

Hiếu nói rồi nhìn tôi mỉm cười và vội vàng bước vô nhà. Để lại tôi đứng đấy với cơ thể nóng hầm hập và cảm giác rối bời, bức bối đầy khó chịu, ánh mắt vẫn còn đầy tiếc rẻ.

Đêm hôm đó, cơ thể anh Hiếu dưới làn nước lấp lánh ánh trăng bạc cứ đến tìm tôi trong giấc mơ. Tôi thấy mình bước từng bước thật chậm đến bên anh Hiếu, run run tay chạm vào cơ thể trần truồng của anh… nhưng khi gần chạm đến được thì anh lại vụt biến mất.

Sáng dậy, tôi bối rối, len lén đi giặt cái quần mặc ngủ đêm qua đã loang lổ vài vệt trắng, ướt đẫm… Những ngày sau đó, hình ảnh của anh Hiếu cứ lảng vảng trong tâm trí tôi mỗi khi rỗi rãi. Đôi lần gặp anh Hiếu ngoài chợ hay trên làng chài, tôi lại đưa mắt len lén nhìn anh. Ngay cả trong những lần tự thỏa mãn cho những khao khát tính dục của tuổi
mới lớn bằng đôi bàn tay lao động chai sần, hình ảnh anh Hiếu trong đêm đó vẫn là thứ tôi nghĩ đến đầu tiên.

Tôi tự hỏi bản thân mình, vì sao tôi lại không hứng thú với những cơ thể phụ nữ thấp thoáng mà mình vẫn gặp. Hay tôi cũng không mặn mà gì với những câu chuyện tục tằn về đàn bà mà trong những buổi nhậu cùng bạn bè, anh hai vẫn kể. Những lúc như vậy, thay vì hưởng ứng hay vỗ đùi cười khanh khách như những thằng con trai khác trong làng chài, tôi lại len lén nhìn về anh Hiếu, nhìn về những thân thể rám nắng biển còn đang ướt đẫm mồ hôi quanh mình. Tôi khác biệt… tôi không thuộc về thế giới của những người đàn ông bên cạnh mình.

Từ sự giằng xé bởi câu hỏi vì sao mình khác biệt, tôi lại còn phải luôn sống trong nỗi sợ hãi bị người khác phát hiện ra sự sai khác đó. Có lần khi len lén nhìn anh Hiếu, bỗng dưng anh nhìn thấy ánh mắt tôi rồi nhoẻn miệng cười, tôi bối rối quay đi nhưng tim đập mạnh khi nghe anh nói.

- Thằng Quân làm gì dạo này hay nhìn anh dữ vậy?

Tôi vờ như không nghe rồi cúi đầu đi thật nhanh, trong lòng cứ có gì đó ưng ức, nghèn nghẹn…

Ham muốn trưởng thành!
Tuổi trẻ là tuổi của sự bùng nổ, của những kế hoạch, ước mơ và hoài bão. Trong tôi cũng ấp ủ một khát vọng mãnh liệt được đổi đời, giàu có hơn để có thể mang tới cho gia đình mình một cuộc sống khác. Nhiều đêm lênh đênh trên biển cùng anh hai, ngước nhìn lên
bầu trời, tôi chợt nhớ lời cha từng nói: “Mỗi ngôi sao tượng trưng cho một đời người, khi người ta mất đi thì ngôi sao cũng biến mất”.

Ngôi sao của cha có lẽ đã vụt tắt từ nhiều năm trước. Và đâu đó trên vũ trụ kia, ngôi sao của tôi thì vẫn đang sáng. Nhưng tôi không muốn nó sáng một cách lu mờ, lập loè như thế kia. Tôi muốn nó phải tỏa sáng, ít nhất phải mang đủ ánh sáng đến cho ngôi sao của mẹ, của anh em tôi, của gia đình tôi.

Gia đình tôi bây giờ cũng vẫn không giàu, nhưng không còn cái cảnh bữa đói bữa no nữa. Công việc của anh hai đã ổn định hơn, mỗi chuyến chài lưới đều nặng trĩu cá, buôn bán thuận lợi. Với sự an tâm về gia đình hiện tại, tôi nghĩ mình có thể bắt đầu thực hiện ước mơ
của mình, đi đến những vùng đất mới để học hỏi và làm giàu.

Chưa kể, nỗi lo lắng vì sự khác biệt của mình sẽ sớm bị phát hiện lại càng thôi thúc tôi muốn được đi xa hơn bao giờ hết. Nhưng đi về đâu đây khi tôi chưa từng bước chân ra khỏi làng chài nhỏ bé mà mình đang sống, cũng như ngoài gia đình ra, tôi không còn một ai thân thích ở xa.

Đất hứa!
Nhiều lần lên chợ, tôi nghe người ta nói với nhau rằng: Sài Gòn là miền đất hứa… Có người lên Sài Gòn làm chưa đầy hai năm mà về quê xây nhà cho gia đình. Nghe hấp dẫn quá! Nhưng một thân một mình lên Sài Gòn, tôi có đủ can đảm? Tôi có dám đi đến một nơi mình chưa từng biết để tạo dựng cuộc sống hay không?

Một lần tình cờ sau đó không lâu, tôi gặp lại Tiến, thằng bạn thân lúc trước ở cùng làng chài với tôi. Nghe đâu hai năm nay nó lên Sài Gòn sống và làm việc trên đó, tháng nào cũng gởi về nhà cả triệu đồng, đến đây tôi phải giải thích thêm rằng, tiền triệu ở thời điểm lúc
này là rất kinh khủng với cả làng chài nơi tôi sống. Nhìn nó mà tôi nhận không ra, quần jean áo pull sạch sẽ tươm tất, trắng trẻo cao ráo, lại còn rất đẹp trai.

Tay bắt mặt mừng, tôi và Tiến tíu tít như hai đứa trẻ con cởi truồng tắm mưa ngày xưa. Tiến nói với tôi, nó làm ở Sài Gòn, lương khá, được ông chủ đối xử tốt lắm. Lòng tôi lại dấy lên những ham
muốn về đổi đời, về giàu sang và về trốn chạy khỏi những kỳ thị có thể sẽ đối mặt. Tôi hỏi kỹ hơn về cuộc sống Sài Gòn và cũng không quên nói cho Tiến biết ý định muốn lên Sài Gòn kiếm kế mưu sinh của mình. Tiến ủng hộ tôi! Nó ngay lập tức cho tôi địa chỉ đang ở trọ
với lời hứa khi nào lên cứ tìm, nó sẽ cho tôi ở nhờ một thời gian và giới thiệu công việc cho tôi.

- Mày cứ lên Sài Gòn rồi kiếm tao, có gì anh em đùm bọc nhau mà sống. Đất Sài Gòn rộng lớn hơn cái làng chài này nhiều, chẳng ai quan tâm mình là ai đâu, miễn sao có chỗ để làm ra đồng tiền là được rồi. Sài Gòn cái gì cũng có. Yên tâm.

Tôi còn hiểu câu nói của Tiến theo một nghĩa khác, ở Sài Gòn, chắc hẳn cũng sẽ có nhiều người con trai nhưng thích con trai như tôi… nên tôi chắc hẳn sẽ không lạc loài, phải lo sợ che giấu bản thân
mình như hiện tại.

Vậy là tôi đã có đủ cơ sở vững vàng để bắt đầu thực hiện ước mơ của mình! Mười tám tuổi và quyết định đổi đời!
Hôm nay là ngày sinh nhật của tôi, lần thứ mười tám! Có vẻ như cuộc sống bận rộn quá nên không ai nhớ đến ngày này… Nhưng dù sao thì tôi cũng nhớ vì đó là ngày của riêng tôi. Buổi cơm chiều, tôi thưa với mẹ chuyện mình sẽ lên Sài Gòn làm việc. Mẹ rất ngạc nhiên, tôi thấy trong mắt mẹ có một chút gì đó do dự, muốn ngăn cản. Nhưng cuối cùng bà cũng đồng ý.

- Thì con cũng lớn rồi, đi đây đi đó để học cái khôn cũng nên. Nhưng đi đâu thì đi, làm gì cũng được, nhớ cẩn thận, giữ thân… Với lại nhớ lời cha dạy, “Nghèo cho sạch, rách cho thơm”.

Khác với mẹ, hai đứa em la toáng lên, năn nỉ tôi ở lại… Tôi phải dùng hết lời dỗ, chúng mới thôi khóc để đi ngủ… Và trong bữa cơm đó, duy nhất một người không lên tiếng, đó là anh hai.

Đêm khuya, má và hai đứa em đã ngủ. Tôi nằm cạnh anh hai, còn thao thức, hồi hộp về những chuyện đang đợi mình phía trước. Tôi nghe giọng anh hai.

- Còn thức không?

- Dạ còn!

- Thế, mày đi thật à?

- Dạ, đi kiếm cái gì để làm, để học, để giúp nhà…

- Sao phải đi, nhà mình cũng đâu còn khó khăn như trước?

- Dạ…

- Ừ, mà thôi, mày cũng mười tám tuổi rồi, cũng nên đi đây đi đó… Thôi, ngủ đi, à, quên nữa… Chúc mừng sinh nhật nha em trai!

Anh hai khựng lại một chút. Bất chợt anh hai hôn nhẹ lên trán tôi rồi vòng tay ôm ngang bụng tôi – Cái hành động mà nếu kể ra, cả làng chài này chẳng ai tin rằng anh em chúng tôi vẫn thường dành cho nhau. Chỉ là tôi không nghĩ,
anh hai sẽ làm vì lâu lắm rồi, kể từ ngày tôi thật sự tin mình đã lớn, anh hai không làm thế nữa!… Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ thật đẹp.

Mười tám tuổi lẻ một ngày!…
Hôm sau, tôi quyết định sẽ đi ngay vì sợ nếu như để thêm vài ngày nữa thì tình cảm quyến luyến với gia đình sẽ làm chùn bước tôi. Mẹ lấy hết tiền dành dụm của cả nhà, gói ghém được hơn triệu bạc, đưa cho tôi. Tôi mân mê xấp tiền xếp cẩn thận, chực khóc. Mẹ cười.

- Đàn ông đàn ang gì mà…

Tôi lên đường, đón xe vào Sài Gòn, mở ra một bước ngoặt mới trong đời mình.

...............

Sài Gòn!
Tôi tới Sài Gòn khi trời đã nhá nhem tối. Xe vừa cập bến, một không khí nhộn nhịp, một hình ảnh rực rỡ lung linh sắc màu đã vội tràn vào thị giác. Khác hẳn làng quê cô quạnh với màu xám buồn bã mà tôi đã sống hết mười tám năm đầu đời, Sài Gòn như một bức tranh trộn lẫn bởi những gam màu tươi tắn, sinh động, dẫu tất cả chúng ta đều biết rằng đâu đó vẫn có những mảng xám, những góc khuất tồn tại trong bức tranh ấy. Cảm giác đầu tiên tôi có được là Sài
Gòn thật đông đúc và chật chội, bao nhiêu con người chen chúc nhau trên đường, lăn lộn trong dòng mưu sinh.
Tôi biết chẳng bao lâu nữa, chính tôi cũng sẽ hòa mình vào dòng người đó. Cơ thể rồi sẽ phảng phất mùi của bụi đường, của mồ hôi, nắng nóng, mùi của những con người luôn tất bật mưu sinh. Mùi của Sài Gòn.

Tôi như đứa bé chập chững bước vào khu vườn thần tiên xa lạ, háo hức nhưng vẫn thoáng gì đó sợ hãi, lo âu.
Bước xuống xe, tôi lúng túng với bao nhiêu lời chèo kéo từ hơn chục người chạy xe ôm chung quanh mình. Họ chỉ vào những hành khách trên xe với những cái tên tự đặt thật buồn cười, “áo đỏ, áo vàng, áo hoa, quần jean đen, giỏ xách bự…”, những cái tên chỉ định để
phân chia, tranh giành khách với nhau, và người khách đó có quyết định đi xe hay không thì còn tùy thuộc vào độ may mắn của anh xe ôm.

Tôi cố tách ra khỏi đám đông ồn ào, tay ôm chặt cái giỏ xách trong đó có tiền và vài bộ quần áo đem theo, đầu thì liên tục lắc để từ chối những lời mời chào xe ôm đang bủa vây. Vội băng qua đường,
tôi ghé vào một hàng cơm bên vỉa hè, kêu cho mình một đĩa cơm khô khốc rồi từ từ ăn và tính toán những bước tiếp theo trong hành trình đổi đời tại miền đất hứa.

- Em trai mới ở quê lên đây kiếm việc làm hả?
Giọng một người đàn ông hỏi, tôi quay qua nhìn thì thấy một thanh niên khoảng ngoài hai lăm, dáng người gầy và nước da đen nhẻm, mặt dày dặn gió sương, đang ngồi ăn cơm cạnh tôi.

- Dạ? Sao anh biết?

- Nhìn mặt là biết, kiểu như chú mày anh gặp hàng ngày. Để anh giới thiệu cho một chỗ ở, giá bình dân nhưng được cái sạch sẽ, khu an ninh, đàng hoàng.

- Dạ em cảm ơn anh, nhưng em có chỗ ở rồi, chỉ chưa biết đường tới đó.

- À, vậy cũng không sao, anh đây chạy xe ôm nên để anh chở chú em tới đó. Thấy chú em thật thà, anh tính giá hữu nghị cho, có địa chỉ không?

Tôi lấy mảnh giấy ghi địa chỉ trong túi áo ra cho anh xe ôm coi rồi cả hai nhanh chóng ăn hết đĩa cơm bám đầy bụi đường và lên xe để tới chỗ trọ của Tiến. Trong lòng thầm mừng vì gặp được một người tốt, nhiệt tình giúp đỡ mình.

“Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ.
Đường Sài Gòn khúc khuỷu quanh co…”

Tôi bỗng nhớ đến câu hát trong bài hát ru của mẹ khi đi trong lòng Sài Gòn. Vài con đường lấp lánh ánh đèn nê-ông đủ sắc màu, rực rỡ như một đêm vũ hội. Có lần khi ngồi nhậu cùng nhau ở quê, Tiến
nói với tôi.

- Ở Sài Gòn, mày chỉ cần có đủ tiền, rồi cứ việc ở trần ở truồng, đi từ đầu đường đến cuối đường là có đầy đủ quần áo, xe cộ, đồng hồ, mắt kiếng.

Đến hôm nay tôi mới hiểu hết những gì Tiến nói. Những cửa hàng tràn ngập trên đường Sài Gòn, họ bán tất cả những thứ hào nhoáng nhất mà con người ta có thể khoác lên mình, quần áo, xe cộ, giày dép, trang sức, đến những thứ hàng hóa mà tôi cũng không biết công dụng
của nó để làm gì. Và tôi băn khoăn tự hỏi, liệu họ có bán cả đạo đức và
nhân phẩm hay không?

Anh xe ôm thỉnh thoảng hỏi thăm vài câu về gia đình, hoàn cảnh, tôi tình thật kể cho anh nghe về chuyện của mình, cũng như việc đây là lần đầu tiên lên Sài Gòn lập nghiệp. Đi được một lúc thì trời tối hẳn, thấy đi đã lâu nhưng chưa tới, tôi hỏi anh xe ôm, có phần hơi sốt
ruột.

- Gần tới chưa anh? Sao em thấy mình đi lòng vòng hoài vậy.

- Trời ơi, địa chỉ xa thì mình phải đi lâu chứ sao chú em. Hết con đường này là tới rồi.

Nói rồi anh ta rẽ vào một con đường nhỏ, rất vắng vẻ và tối tăm, không có bóng xe chạy qua. Đi được khoảng nửa đường thì anh ta dừng lại, tôi lo lắng hỏi:

- Ủa, sao anh dừng lại giữa đường?

- Chú đứng coi xe, chờ anh chút. Anh tấp vào lề đường giải quyết một cái rồi đi tiếp, mắc tè quá.

Tôi đứng ngoài xe chờ đợi, nhìn anh xe ôm lịch phịch chạy vào vách tường loang lổ vệt vôi tróc ra từng mảng rồi “giải quyết nhu cầu sinh lý”. Xong việc, anh xe ôm đi ngược ra, mắt nhìn lom lom về phía tôi. Khi tới gần sát chỗ tôi đang đứng, hắn bất thần tống cho tôi một cú đá thật mạnh vào ngay bụng khiến tôi ngã khuỵu xuống đường, và
trong lúc tôi còn chưa hoàn hồn, hắn ta đưa tay giựt cái giỏ xách của tôi rồi nhảy thốc lên xe, rồ ga chạy đi mất.

Mọi việc xảy ra trong vòng chưa đầy một phút, khi tôi loạng choạng đứng dậy, phủi bụi đất trên tay chân mình rồi bàng hoàng nhìn về con đường heo hút trước mắt. Tên xe ôm đã không còn thấy
bóng dáng và chắc chắn rằng tôi cũng sẽ không tìm được hắn ngay trong lúc này. Vậy là coi như đi tong số tiền trong giỏ xách. Lúc chuẩn bị soạn đồ cho chuyến đi, mẹ dặn tôi rằng “Con đừng bỏ hết tiền vào bóp, trên Sài Gòn có biết người tốt người xấu thế nào đâu, lỡ mà có bị
móc bóp vẫn còn tiền trong giỏ xách…”

Nhưng ngờ đâu cẩn thận như thế để rồi bị giật mất cái giỏ xách, đúng là người tính không bằng trời tính. Khi đã biết chắc chắn rằng mình đã bị tên xe ôm lừa gạt và giật mất giỏ xách, không thể nào lấy lại được, tôi mới định thần, đưa tay lục lọi trong túi quần, túi áo và cũng may là còn lại mảnh giấy ghi địa chỉ của Tâm với mấy chục ngàn đồng. Chân lang thang ra khỏi con đường vắng vẻ ban nãy, cứ thế tôi bước vô định trên những đường Sài Gòn tấp nập, không biết mình
đang đi đâu và đi trong bao lâu. Tôi qua nhiều con đường, đèn vàng sáng đến lóa mắt, người nhiều tới mức nhức cả đầu.

Có vài người chạy xe ôm hỏi coi tôi muốn về đâu nhưng tôi chỉ lắc đầu rồi lẳng lặng đi tiếp, đứt tay rồi, có ai mà không sợ cầm dao. Cuối cùng khi chân đã mỏi rã rời, tôi dừng lại nghỉ ở một hồ nước lớn mà về sau mới biết là hồ Con Rùa. Thấy bên góc đường có xe bánh mỳ, tôi lại mua một ổ và lân la hỏi thăm bà bán hàng về địa chỉ chỗ Tiến trọ.

- Cái địa chỉ này tuốt dưới Tân Bình, từ đây xuống đó hơi xa à nha. Cậu có muốn đi thì để tui nói chồng tui chở cậu đi, ổng chạy xe ôm gần đây.

Tôi tính lắc đầu từ chối nhưng rồi ngẫm lại, giờ mình cũng chả còn cái gì để mà mất nên cũng liều để chồng bà bánh mỳ chở đi.

- Cậu đúng là xui, gặp ngay cái đám lừa gạt giựt đồ đó. Tụi tui chạy xe ôm đàng hoàng chân chính nhưng cũng bị đám giựt đồ đó làm cho mang tiếng, cậu có cần tui chở đi tới công an hay quản lý bến xe để nhờ bắt cái thằng đó không?

- Dạ thôi thôi… Mất không bao nhiêu tiền, với lại con lạ nước lạ cái lên đây, mắc công phiền phức lắm chú ơi.

- Cậu không chịu thì thôi nhưng thể nào ngày mai tui cũng tới bến xe để nói cho ban quản lý biết vụ này, để người ta biết mà còn chấn chỉnh, không cho đám giựt đồ đó ra tay hại thêm ai nữa. Tại có mấy
người sợ phiền phức như cậu, không dám báo công an nên đám đó mới lộng hành như vậy.

Mới tới Sài Gòn vài tiếng nhưng tôi đã được gặp cả hai loại người tốt và xấu trong cùng một ngành nghề, và tự hỏi mình, rồi đây khi sống ở mảnh đất này, tôi sẽ còn gặp bao nhiêu con người thuộc bao nhiêu dạng khác nhau?

Ông xe ôm cho tôi dừng lại trước cửa một dãy phòng xây san sát nhau, cùng chung một kiểu. Nhìn vào có thể nhận ra ngay là khu nhà ở dành cho sinh viên, công nhân hay những người thu nhập không cao. Đang đứng lóng ngóng trước cửa nhà, một phụ nữ lớn tuổi bước ra hỏi tôi.

- Cậu là ai? Muốn thuê phòng trọ hay kiếm người?

- Dạ, cô cho con hỏi ở đây có ai tên Tiến, ở phòng số 12 không cô.

- Ừ, phòng 12 là phòng của thằng Tiến. Nhưng hình như nó đi ra ngoài rồi, thấy khóa cửa phòng.

- Cô cho con ngồi chờ nó một chút được không?

- Nó đi biết khi nào về, làm sao tui cho cậu ngồi chờ được, có biết cậu là ai đâu, lỡ có mất mát gì, ai chịu trách nhiệm. Cậu muốn chờ thì qua bên kia đường, có quán café lề đường, ngồi đó mà chờ nó.

Tôi theo hướng tay bà chủ nhà chỉ, qua bên đường ngồi chờ Tiến. Ban đầu tính vào quán café kêu một ly uống nhưng rồi chợt nhớ số tiền cuối cùng còn sót lại đã mua bánh mì và trả tiền xe ôm, thế là tôi đành ngồi trước mái hiên một căn nhà đã đóng cửa. Đợi mãi đến hơn
nửa đêm cũng không thấy Tiến về, bụng tôi lại đói cồn cào. Tôi mở cái bọc ny-lon, bên trong còn nửa ổ bánh mỳ mua lúc nãy ra rồi ngồi ngấu nghiến cho qua cơn đói. Ngồi xé từng mẩu bỏ vào miệng, cố nuốt để quên đi sự khô khốc của nó, một cảm giác mệt mỏi xộc vào cơ thể.

Nếu giờ này ở nhà, tôi đã yên giấc trong chăn ấm nệm êm, đâu phải vất vưởng giữa đường thế này. Bữa tối đầu tiên tại Sài Gòn, cả đời tôi không bao giờ quên món ăn này, bánh mỳ có vị mặn của nước mắt. Thỉnh thoảng lại có người đi ngang qua tôi, họ dừng ánh mắt tại
chỗ tôi ngồi rồi nhanh chóng bước đi tiếp. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai ngồi nhai bánh mỳ và tấm tức khóc trên lề đường lúc nửa đêm như vậy là quá đỗi bình thường tại Sài Gòn, không đáng để mọi người bận tâm.

Lúc đó, tôi chỉ biết co người thật nhỏ, túm tụm vào bóng tối, hy vọng trong màn đêm ấy, cái tôi nhỏ bé còn sót lại sẽ được chở che, bảo vệ. Hơn một giờ sáng, có tiếng xe máy dừng lại bên hướng phòng trọ. Tôi kéo mình khỏi cơn buồn ngủ, nhướng mắt nhìn về phía có tiếng
xe rồi mừng rỡ nhận ra, cuối cùng thì Tiến cũng về. Nó bước xuống xe của một thanh niên khác, vẫy tay chào tạm biệt. Người kia rồ ga chạy mất, tôi cũng nhanh chóng đứng dậy, chạy qua gặp
Tiến.

- Trời, thằng quỷ, sao mày lên mà không báo trước cho tao biết. Đi… đi ra quán nhậu với tao tiếp.

Tiến quàng tay qua vai tôi rồi kéo đi nhưng tôi vội từ chối vì thấy người nó nồng nặc mùi rượu. Thằng này chắc say lắm rồi đây. Trầy trật mãi cũng đưa được Tiến vào phòng trọ. Tính nói chuyện với nó nhiều hơn về những việc vừa xảy ra cho mình nhưng thằng Tiến vừa nằm xuống đã lăn quay ra ngủ như người chết rồi. Tôi đau khổ nhìn nó rồi cũng kiếm một cái gối nhỏ nằm cạnh. Căn phòng trọ nhỏ hẹp nhưng lại chất đầy đồ đạc, quần áo của Tiến vất lung tung khắp nơi. Con trai sống một mình xa nhà, chuyện này chắc khó tránh khỏi.

Có lẽ do lạ chỗ, cũng như còn mải suy nghĩ về những ngày tiếp theo làm sao để sống nên tôi cứ nằm trằn trọc mãi, không thể nhắm mắt mà ngủ cho yên giấc. Bỗng dưng, Tiến trở người rồi quay qua ôm tôi. Một chân nó gác qua người, còn tay thì ôm ngang ngực tôi. Chắc
thằng này ngủ say quá rồi nghĩ tôi là cái gối ôm của nó. Tôi tính đưa tay đẩy nó ra nhưng chưa kịp thì nó đã ôm siết lấy tôi chặt hơn.

Hơi thở Tiến nóng hổi phả vào gáy tôi, bất giác làm tôi nổi da gà. Có cái gì đó bối rối, ngại ngùng, pha lẫn một chút kích thích trong tôi. Tôi thấy cơ thể nóng lên, tim đập nhanh và loạn nhịp. Tôi nằm yên một lúc, rồi chầm chậm quay qua nhìn Tiến. Nó vẫn đang ngủ
say, hơi thở đều đều phảng phất mùi rượu xộc vào khứu giác làm những cảm xúc trong tôi càng rối ren hơn.

Bất ngờ, Tiến hôn tôi. Môi nó chạm vào tôi lúc nào không biết, rất nhẹ nhàng và rất nhanh. Tôi quay mặt đi, tính đẩy nó ra nhưng một ma lực nào đó kéo tôi về phía Tiến, về phía những kích thích, những hưng phấn chưa lần nào trong đời được trải nghiệm. Tôi không biết diễn tả cảm xúc lúc đấy của mình như thế nào cho mạch lạc, chính xác, những cảm xúc hỗn độn, leng keng cứ thế va chạm vào nhau sâu thẳm trong lòng.

Khi đó, tôi chưa có bất cứ khái niệm nào về quan hệ đồng tính, về tình dục, nhưng khi Tiến hôn tôi, trong mớ cảm xúc hỗn loạn đó, tôi vẫn gọi tên được một thứ rõ ràng và hiện hữu nhất. Đó là ham muốn.

Không biết tôi và Tiến hôn nhau trong bao lâu. Sau khi rời môi nhau ra, Tiến tiếp tục lăn ra ngủ. Còn tôi nằm yên đó, đầu óc chếnh choáng vì những dư vị của nụ hôn đầu đời… Nụ hôn đầu đời với một thằng con trai khác.

- Dậy đi mày, ngủ gì ngủ dữ vậy.

Tôi lơ mơ mở mắt dậy, thì ra đêm qua sau khi trằn trọc cả đêm, tôi ngủ quên lúc nào không hay.

- Tối qua tao đi nhậu về, xỉn quá, mày đỡ tao vào nhà hả?

Thằng Tiến vô tư hỏi chuyện, hình như nó không còn nhớ gì xảy ra tối qua. Tôi ngồi dậy, rửa mặt rồi kể lại cho Tiến nghe những gì mình đã trải qua, dĩ nhiên bỏ qua chi tiết tôi và Tiến hôn nhau.

- Mày đúng xui thật, thôi thì bây giờ cứ ở đây tạm với tao, quần áo thì mặc đồ tao, chắc cũng vừa. Còn vụ tiền bạc, tao cho mày mượn đỡ mấy trăm ngàn để xài vài ngày thì không thành vấn đề nhưng còn lâu dài phải tìm cách. Mày có báo tin cho nhà biết chưa?

Chút sau, Tiến chở tôi đi ra bưu điện gần đó gọi điện thoại về nhà báo tin mình đã bình an lên đây gặp Tiến, nhưng tôi không kể cho má nghe chuyện mình bị giựt mất giỏ xách. Mắc công má lại lo lắng, rồi sẽ đòi gởi tiền cho tôi. Đã quyết định lên Sài Gòn lập nghiệp, tôi không muốn mình vẫn còn là một gánh nặng cho gia đình.

- Mày coi có việc gì làm, giới thiệu cho tao nhanh nhanh đi Tiến. Tao muốn đi làm kiếm tiền, chứ mày thấy đó, giờ không còn một cắc trong túi, làm sao mà sống.

- Cái gì thì cũng phải từ từ… Nghỉ ngơi hết ngày hôm nay đi, mai tao tính cho.

Tối, Tiến lấy xe chở tôi lượn lờ Sài Gòn, cho biết đó biết đây, như lời nó nói. Vẫn là những con đường chật kín người và xe cộ, thỉnh thoảng, một vài cái lô-cốt chắn ngang đường đi khiến vài người văng tục, trút sự bực dọc của bản thân lên những vật vô tri giác.

- Đất Sài Gòn là vậy mày ơi, đâu đâu cũng nghẹt người. Đi làm ở đây, hơi cực vì lúc nào cũng bị hăm đuổi, người cần việc thì nhiều, còn việc cần người thì ít. Tao cũng như mày, bằng cấp thì không, lóng nga lóng ngóng trên cái đất Sài Gòn này, cuối cùng thì chọn đi làm cái nghề đang làm.

Tâm nói chuyện cùng tôi khi hai đứa đang nằm chuẩn bị đi ngủ.

- Mày… có hỏi giùm tao chuyện đi làm chưa? Thiệt tình tao cần việc làm lắm.

- Yên tâm đi, tao hỏi rồi, có cái quán nhậu đang cần người giữ xe, dắt xe cho khách, làm từ 5 giờ chiều đến 12 giờ tối, lương 900 ngàn một tháng, bao ăn một buổi tối. Tao biết bắt mày đi giữ xe cho người ta thì cũng kỳ nhưng hiện tại bên tao chưa có tuyển thêm người, mày làm đỡ việc này kiếm tiền sống, khi nào bên tao tuyển, tao gọi mày qua. Cứ suy nghĩ đi.

- Thôi, suy nghĩ cái gì nữa, có việc làm là mừng lắm rồi, tao đâu có bằng cấp, học hành gì mà yêu cầu công việc cao sang. Mày nói người ta là tao đi làm khi nào cũng được nha.

Tôi gật đầu quả quyết với Tiến về chỗ làm mà nó giới thiệu. Sống dựa vào tiền của nó mấy ngày nay, tôi phải nhanh chóng đi làm để trả lại, kéo dài tình trạng này quả thật không hay.

Hai ngày sau, Tiến chở tôi đến một quán nhậu trong hẻm lớn, gặp chủ quán.

- Đây là Quân mà mày nói hả Tiến?

- Dạ, thằng này nó cùng quê, cùng xóm với em, tính tình thật thà, ngay thẳng lắm. Đang cần việc làm nên em giới thiệu qua chỗ anh Bảy làm giữ xe.

Tôi gật đầu chào người tên Bảy mà Tiến vừa giới thiệu. Đó là một người đàn ông trung niên, khoảng ngoài bốn mươi, dáng người bệ vệ với cái bụng óc ách, chắc chứa đầy bia và mồi nhậu.

- Ừ, thằng này nhìn tướng tá cao to, khoẻ mạnh, làm giữ xe chắc không ai dám ăn cắp đâu. Với lại thằng Tiến là chỗ quen biết giới thiệu nên tao cũng tin tưởng. Khi nào đi làm được hả mậy?

- Dạ khi nào cũng được anh Bảy.

Tôi vội trả lời.

- Vậy ra làm liền, sớm ngày nào hay ngày đó.

Ông Bảy nói rồi dẫn tôi ra bãi xe trước vỉa hè của quán nhậu. Mặc dù đây là một con hẻm nhỏ nhưng thấy số lượng bàn mà quán bày biện, tôi đoán được đây là một quán nhậu đắt khách của Sài Gòn. Mới hơn 5 giờ chiều đã có vài bàn ngồi lai rai, bãi giữ xe cũng hơn chục
chiếc.

- Đây là thằng Quân, nhân viên giữ xe mới, còn đây là Duy, đang làm giữ xe cho quán, mấy bữa thằng Quân vô thì thằng Duy vào trong chạy bàn. Duy coi chỉ lại cho nó phải làm cái gì đi nghe chưa.

Ông Bảy dặn dò xong thì bỏ vào trong quán, để lại người tên Duy và tôi. Công việc giữ xe, trông chừng xe khách vào ăn thực ra cũng không có gì phức tạp, chỉ là khi người ta tới, ghi thẻ xe rồi đưa
cho khách, có người về thì dắt xe ra, khéo léo một chút đừng để trầy xe thì sẽ không bị la. Tính ra cũng không phải là một công việc nặng nhọc hay phức tạp. Thế là từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu với công việc giữ xe tại quán nhậu ông Bảy.

Bước chân ra làm việc, bước chân vào đời, va chạm và cọ sát với xã hội, làm sao tránh khỏi những vấp váp, vụng dại, tôi cũng đã chịu những thứ ấy hơn đôi lần. Khách vào nhậu, đủ mọi hạng người, sang hèn, cao thấp. Có những người ăn mặc tồi tàn, nhếch nhác nhưng lần nào cũng buông một tiếng cảm ơn khi tôi dắt xe, nhưng cũng có nhiều
người ăn mặc lịch thiệp, hào nhoáng, lại bĩu môi khi thấy lưng tôi ướt đẫm mồ hôi vì công việc.

Có lần đang dắt xe cho khách, tôi vướng
phải chân chính người khách đó do ông ta đang say gà gật kế bên. Tôi và chiếc xe máy của khách ngã lăn ra đường. Lão khách thấy vậy liền hét lên. chi không biết. Xe tao mắc lắm nha mậy, trầy một miếng mày đách có tiền đền đâu nha con.

Ông Bảy từ trong nhà nghe ồn ào liền chạy ra, rồi bắt tôi xin lỗi khách, không cần hỏi thăm xem lỗi là do ai. Khách hàng là thượng đế. Người khách say xỉn đi rồi, ông Bảy cũng bỏ vào nhà, không quên lừ mắt nhìn tôi đầy đe dọa, cảnh cáo. Mình là người làm công, người ta
là chủ, người ta bỏ đồng tiền ra để nuôi sống mình, thế nên… mình phải nhịn. Tôi tự nhủ rồi lại lui cui dắt xe.

Tháng lương đầu tiên, tôi cầm 900 ngàn trong tay, những đồng tiền còn nhớt nhợt vết dầu mỡ. Không hiểu sao lúc đó, tôi lại đưa những tờ giấy bạc nhàu nát lên ngang mặt mình, rồi hít một hơi thật
dài. Mùi giấy bạc, mùi tanh tưởi của những bàn tay và cả mùi mồ hôi của chính bản thân mình xộc vào mũi. Thứ mùi của lao động. Mười tám năm sống được sự bảo bọc của gia đình, lần đầu tiên tôi tự bước chân ra đời và kiếm tiền nuôi sống chính mình… Cảm giác đó, thật sự khiến cho người ta phải dừng lại một nhịp thở để cảm nhận và khắc
ghi nó vào sâu trong tâm thức, giữa vô vàn những cảm giác khiến ta nhớ mãi. Tôi lấy 400 ngàn đưa cho Tiến nhưng nó không nhận, đưa lại cho tôi rồi nói.

- Mày cứ giữ đi, tháng đầu, cần tiền để xoay sở cho cả tháng, tới tháng sau có dư hơn rồi đưa tao.

Tôi thầm cảm ơn Tiến rồi lôi mớ tiền ra đếm lại một lần nữa, chia nó ra thành những khoản nhỏ, dành cho chi tiêu, dành để mua quần áo, dành để ăn… Những đồng tiền đầu tiên tôi tự kiếm về bằng sức lao động của mình.

................................

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #callboy#sm