3.
Doyeon suốt buổi học mãi mê ngắm cặp kính trong tay vô thức mỉm cười. Haerim ngồi bên cạnh nhìn cô trên mặt viết nguyên một dấu chẩm hỏi to đùng. Nguyên nhân gì? Chỉ là cái kính lại khiến cô vui vẻ đến thế không phải Doyeon chưa từng cười mà nụ cười của cô đều là mang vẻ lịch sự, khó gần chứ không phải là cười ngây ngô như một đứa ngốc như bây giờ. Haerim tò mò cầm cái kính lên cô nhớ Doyeon đâu bị cận.
- Của ai vậy?
- Trả đây
Doyeon toan lấy lại nhưng Haerim lại nhanh tay hơn để ra xa ngắm nghía
- Sao cứ thấy cái này trông quen quen trường mình chỉ có một người đeo loại kính dị dị này...hmm... A nhớ rồi là Người Lập Dị.
Phát hiện ra chủ nhân của cái kính rồi Haerim suy nghĩ một hồi lâu vẫn không hiểu
- Sao cậu có được cái này của cậu ta vậy? Tớ nhớ là chúng ta cá cược đâu phải chuyện cái kính.
Nhân lúc Haerim không đề phòng Doyeon rướn người giật lại im lặng tiếp tục nhìn.
- Cậu ấy bị gì thế?
Nhún vai khó hiểu trước hành động của Doyeon, Haerim cũng không cản trở cô mà quay sang ngắm cô giáo Suyeon của mình. Chuông vừa reo Doyeon đã bật dậy cầm kính ra khỏi lớp, hướng đến lớp 12A. Đám con gái thấy cô đến thì hỗn loạn cả lên đứng tụm lại một bên e thẹn nhìn cô, Doyeon lịch sự mỉm cười với họ
- Aww cậu ấy đang cười với tớ kìa!
- Là cười với tớ!
Doyeon liếc mắt xung quanh nhưng không tìm được người mình muốn gặp. Lớp trưởng Haein ngượng ngùng nhìn cô.
- Sao cậu lại đến đây Doyeon
- Tôi đến tìm người.
- Cậu tìm ai?
Câu hỏi được phát ra trong sự mong chờ. Sự ồn ào đã đánh thức cậu người đang gục mặt ngủ ở góc lớp. Yoojung khó chịu nheo mắt nhìn đám đông gần trước cửa lớp.
" Chuyện gì vậy? "
Trong lúc cậu còn ngơ ngác nửa muốn đến xem chuyện gì nửa lại muốn tiếp tục ngủ. Doyeon đã nhìn thấy cậu.
- Tôi đã tìm được người mình muốn gặp rồi. Choi Yoojung!
Cậu giật bắn người khi có người gọi tên mình ngoài thầy cô chỉ có một người gọi cậu bằng tên ngoài ra đều gọi cậu là người lập dị.
- Doyeon đến tìm con nhỏ lập dị đó?! Tớ có nghe lầm không?
Doyeon bước đến bàn cậu đang ngồi cầm tay cậu dẫn đi Yoojung không nhìn cũng biết hiện tại có bao nhiêu ánh mắt ác cảm đang hướng về cậu. Nhưng khí lực của Doyeon rất lớn cậu cứ vậy bị cô kéo lên sân thượng. Cô cúi người thấp xuống đối diện cậu.
- Tôi không nghĩ là cậu lại có kính khác nhanh như vậy. Còn định trả lại cho cậu.
- Lại cúi đầu cậu không thể ngẩng mặt lên nhìn tôi à! Tôi cũng đâu có xấu
Yoojung trầm mặt cậu không hiểu người trước mặt mình đang nghĩ gì tại sao lại muốn tiếp cận cậu. Doyeon thấy cậu vẫn không phản ứng cô giơ tay tháo kính của cậu ra, vì bất ngờ nên cậu không kịp ngăn lại. Yoojung ngẩng mặt đôi mắt long lanh tức giận nhìn cô.
- Rốt cuộc cậu muốn gì?!
- Muốn tìm hiểu về cậu.
- Tôi không có gì để cậu tìm hiểu.
Yoojung với tay muốn lấy lại kính nhưng Doyeon đã đưa tay lên cao cậu vì chiều cao có hạn nên không thể lấy được.
- Tôi biết cậu không bị cận vì sau lại đeo kính còn nữa cậu đáng yêu thế này mà lại phủ tóc che hết mặt đi. Còn để bản thân gắn mác người lập dị nữa.
Nâng mặt cậu lên, không để cậu tiếp tục cúi đầu. Màu mắt hổ phách đầy kiên định của Doyeon xoáy sâu vào tâm hồn chỉ mang một màu đen của cậu tưa như trấn an.
- Làm bạn với tôi nhé Yoojung?
Nụ cười ấy thật đẹp Yoojung chưa từng thấy nụ cười nào đẹp như thế hay vốn dĩ cậu chẳng bao giờ được người khác dành cho mình một nụ cười. Đáy lòng như đang có sóng, cơn sóng dịu dàng dẫn cậu đến gần với mặt trời đầy nắng ấm.
- Vì sao?
- Vì cậu rất đặc biệt.
- Ngày mai hẹn gặp cậu ở đây nhớ đừng mang kính đấy bạn học Choi Yoojung.
Đeo kính lại cho cậu còn tranh thủ véo má cậu Doyeon hài lòng quay đi khi Yoojung vẫn còn ngẩn người với sự động chạm khi nãy.
Cậu trở về lớp đón nhận những ánh mắt ghét bỏ của bọn họ.
- Doyeon tìm cậu làm gì?
- À...là...là tôi làm rơi đồ cậu ấy nhặt được nên đem trả.
- Tớ đã nói mà cậu ta làm gì có cửa với Doyeon của chúng ta.
Thở phào cậu ngồi vào bàn suy nghĩ về câu nói của Doyeon.
" Cậu ấy muốn làm bạn với mình sao?"
Về nhà Yoojung nằm ườn trên giường cậu không thể hiểu được lí do Doyeon lại muốn làm bạn với cậu.
" Vì cậu rất đặc biệt"
Giọng nói nhẹ nhàng của cô quẩn quanh trong đầu cậu, đêm này cậu nghĩ mình không thể ngủ được mất.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top