Mấy ảnh này mình đã xin ad ở các trang ảnh chế trên face rồi nha.Nguồn : Hội dìm hàng BTS, Troll BTS, Hội chế ảnh BTS, Dư mứt cùng BangTan, Hội thích chế ảnh BTS, Hội Troll BTS, Hội troll dìm hàng BTS.Cảnh báo nho nhỏ : Đừng xem fic lúc ăn uống (vì có thể gây nghẹn)Nhớ dự trữ máu sẵn (vì có vài chap sẽ xả ảnh)Mong được mọi người ủng hộ.…
*Nội dung phụ thuộc vào trí tưởng tượng của tác giả hay tham khảo từ sách truyện khác. *Truyện sáng tác không phải edit. Muốn đem đi đâu phải hỏi ý khiến tác giả .*Số chương không rõ.*Tác giả sẽ cố gắng không bỏ hố.*Chán ghét thì đừng đọc, đọc rồi thì cũng đừng ném đá lung tung làm tổn thương trái tim mỏng manh yếu đuối của tác giả.*Cảnh báo lại lần nữa, tác giả không giới hạn tuổi đọc nhưng sẽ có H, vì tác giả là một đứa sắc nữ chính tông, nam nữ hay nam nam đều ăn.…
ĐỘ ÁCHTác giả: Dương Tố.Tình trạng bản gốc: Hoàn.Tình trạng bản Việt: Hoàn (8/6/2021 - 26/11/2022).Nguồn: Trường Bội + CV DuFengYu.Thể loại: hơi hướng kinh dị, sư đồ luyến, niên hạ, tiên hiệp.Nhóm biên tập: Hội người cao tuổi núi Bão Trần.----------Văn ánTám năm trước, thân phận ác quỷ của Đan Dược trưởng lão núi Bão Trần Bách Lý Quyết Minh bị bại lộ trước thế nhân, đệ tử của y là Tạ Tầm Vi đại nghĩa diệt thân, tự tay giết thầy.Tám năm sau, ác quỷ trở lại.Điên khùng trà xanh mỹ nhân đồ đệ công x Nóng nảy ngạo kiều già cóng khú đế sư phụ thụ.CP: Tạ Tầm Vi x Bách Lý Quyết Minh.Ta có nghiệt đồ, tú lệ vô song.1. Công mặc nữ trang, công tam quan bất chính, không những trà xanh mà còn bạch liên hoa.2. 1v1, tình cảm căn bản không ngược.3. Chủ thụ, không hỗ.4. Không theo khuôn khổ tiên hiệp điển hình, hơi hướng kinh dị ly kỳ, sư đồ niên hạ.5. HE HE HE.Truyện edit mục đích phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup, không chuyển ver. Đọc tại wordpress Liên Hoa Ổ/wattpad của chính chủ.TRUYỆN ĐANG TRONG QUÁ TRÌNH BETA~ MỌI NGƯỜI ĐỌC BỎ QUA SAI SÓT NHÉ.…
Vài ba câu chuyện yêu đương buồn cười của bọn trẻ vào độ tuổi xuân xanh. ___Truyện đã được xuất bản bởi Nhà xuất bản Văn Học, phát hành toàn quốc năm 2024.…
Tác giả : Tịch Lãnh Vô Thường Thể loại : Nữ phụ, nữ cường, xuyên sách, hắc đạo, sủng, 1 chọi 1 Văn án : Đang yên đang lành đột nhiên xuyên không? sao cô chấp nhận nổi đây ? Cái gì ? Xuyên thành nữ phụ ngực to não tàn ? Hảo, hảo bà đây nhịn. Cố gắng trốn chui trốn nhủi thật xa đám nv chính cặn bã, lại bị "cực phẩm" bắt về ==' Tên mỗ nam nhân vô sỉ nào đó ngụy quân tử, ngụy mặt lạnh, ngụy chính chắn đem cô ăn sạch đến xương cũng không còn. Mỗ nữ nhân: -Sao ngay từ đầu tôi không nhận ra anh là 1 tên sắc lang chứ??? Anh không đáng mặt quân tử!! ( giận dữ) Mỗ nam nhân cười đến thiên chân vô tà: -Bảo bối! Anh là trên giường lưu manh dưới giường quân tử.…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…