C9. Nón phân loại
Cánh cửa lâu đài tức thì mở ra, truyền tới tiếng két két khó nghe. Một bà phù thủy cao lêu nghêu, làn tóc đen mướt, áo dài màu xanh ngọc bích đứng sẵn ngay cửa. Bà có một gương mặt nghiêm nghị, Shiney khẽ nhướn mày, vài học sinh đã bắt đầu có ý nghĩ đầu tiên: đừng lôi thôi gì với bà :)) Lão Hagrid giới thiệu:
- Các học sinh năm thứ nhất đây thưa giáo sư McGonagall.
- Cám ơn bác Hagrid. Bác để chúng lại cho tôi được rồi... - Bà nhàn nhạt nói.
Giáo sư Mc Gonagall mở toang cửa. Sảnh trước rộng bằng khoảng 4, 5 lần cái thư phòng đức vua cha của cô (cha hờ :)). Những vách tường đá được chiếu sáng bằng những bó đuốc to giống như ở nhà băng Gringotts. Trần lâu đài rất cao, và trước mặt là một chiếc cầu thang cẩm thạch đẹp lộng lẫy lên các tầng trên.
Bọn trẻ theo giáo sư McGonagall băng qua một tầng lâu đài toàn đá phiến. Ai cũng có thể nghe âm âm tiếng của hàng trăm giọng nói vang sau cánh cửa bên phải – có lẽ cả trường đang tập trung ở đó. Nhưng giáo sư McGonagall lại đưa bọn cô vào một căn phòng nhỏ trống rỗng ở cuối hành lang. Bọn cô đứng túm vào nhau, nghểnh cổ ngóng chờ một cách hồi hộp lo âu. Giáo sư McGonagall cất lời:
- Chào mừng các con đến Hogwarts. Tiệc khai giảng sắp bắt đầu, nhưng trước khi nhận chỗ ngồi trong đại sảnh đường, các con sẽ được phân loại để xếp vào các ký túc xá. Phân loại là một lễ rất quan trọng, bởi vì trong thời gian các con học ở đây, ký túc xá của con cũng giống như gia đình của con trong trường Hogwarts. Các con sẽ cùng học, cùng ngủ, cùng chơi... với các bạn chung một ký túc xá. Có bốn ký túc xá, ở đây gọi là nhà, nhà Gryffindor, nhà Hufflepuff, nhà Ravenclaw và nhà Slytherin. Mỗi nhà đều có một lịch sử cao quý riêng và nhà nào cũng từng tao nên những nam phù thủy và nữ phù thủy xuất sắc. Trong thời gian các con học ở Hogwarts thì thành tích các con đạt được sẽ được cộng vào điểm chung cho nhà mình ở. Cuối năm, nhà nào có được nhiều điểm nhất sẽ được nhận cúp nhà – một vinh dự cao cả. Ta hy vọng mỗi người trong các con là một thành viên xứng đáng với nhà mình sống, cho dù các con được chọn vào nhà nào đi nữa. Lễ phân loại sẽ diễn ra trong vài phút tới, trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh trong trường. Ta đề nghị các con sửa soạn cho chỉnh tề trong khi chờ đợi làm lễ.
Và rồi ánh mắt bà chần chừ trên chiếc áo choàng cột ẩu đả của Neville; chót mũi nhọ nhem của Ron cũng có vẻ khiến giáo sư không hài lòng. Harry bên cạnh Shiney cố hết sức vuốt cho mái tóc bù xù của mình nằm ẹp xuống. Shiney lại lấy một cái kẹp ra cặp làn tóc mái dài xinh đẹp sang một bên, lộ rõ gương mặt xinh đẹp xuất thần bình thường chỉ hơ hơ mới thấy rõ. Còn có bao nhiêu ánh mắt lia tới, cô không để ý, dù sao cô nghĩ đó là chỉnh tề nhất rồi.
- Ta sẽ trở lại khi nào các con chuẩn bị xong. - Bà giáo sư McGonagall nói. – Giữ trật tự!
Bà đi ra khỏi phòng. Harry nuốt nước miếng khan. Cậu quay sang hỏi Ron, dĩ nhiên Shiney đủ để nghe thấy:
- Phân loại vô các nhà là sao?
- Chắc là họ cho mình làm kiểm tra gì đó. Anh Fred nói đau lắm, nhưng chắc là ảnh nói chơi.
Tim Harry bắt đầu nhảy loạn xạ. Một cuộc kiểm tra? Trước cả trường? Mà cậu thì không biết tí phép thuật nào cả. Biết làm cái trò quỷ gì đây? Khi đặt chân đến trường, Harry đâu ngờ sẽ phải qua một cộc kiểm tra như thế này. Cậu la lắng nhìn quanh và thấy ai cũng có vẻ hãi hùng không ai dám nói năng gì, ngoại trừ con nhỏ Hermione cứ lẩm nhẩm cả đống thần chú đã học thuộc lòng và đang tính xem hồi nữa nên xài câu nào. Harry cố gắng để khỏi phải nghe. Cậu chưa bao giờ căng thẳng tột độ như vậy, kể cả cái lần mang sổ liên lạc về cho dì dượng Dursley, mà trong đó có ghi cái tội của cậu là làm bộ tóc giả của giáo sư trở nên xanh lè. Giờ đây mắt Harry cứ dán chặt xuống sàn nhà. Chỉ vài giây nũa thôi, giáo sư McGonagall sẽ trở lại và số cậu tới đây chắc là tàn.
Shiney có chút buồn cười, cô nhìn Harry và Hermione nói:
- Đừng lo lắng, nó rất đơn giản. Hermione, sẽ không kiểm tra thần chú nếu cậu chưa vào học đâu, và cậu đọc sai bùa mở khóa rồi, là Alohomora mới đúng!
- A! Thật sao, cảm ơn...
Bỗng nhiên có một chuyện khiến Harry nhảy bắn lên không trung cả ba tấc, bọn trẻ con xung quanh cũng kêu thét lên. Và Shiney cũng trợn lớn mắt, chuyện này cũng vượt qua thông tin cô biết.
- Ối! Cái... cái gì...?
Harry há hốc mồm ra. Tất cả đám trẻ cũng đều kinh hãi. Khoảng hai chục con ma vừa vào trường từ bức tường phía sau, lướt ngang qua phòng, trò chuyện với nhau, mà không thèm để mắt tới bọn học sinh năm thứ nhất. Hình như chúng đang gây gổ với nhau. Một con ma trông giống một thầy tu tròn trĩnh đang nói:
- Tha thứ và quên đi, hãy nghe ta nói, chúng ta hãy cho hắn một cơ hội thứ hai...
- Thưa huynh, chẳng phải chúng ta đã cho Peeves quá nhiều cơ hội sao? Thế mà hắn vẫn đi bêu riếu chúng ta đủ điều và huynh cũng biết đấy, nó đâu phải là một con ma thực sự... Ê, mà này! Cả lũ chúng bây làm gì ở đây hử?
Con ma mặt đồ bó sát mình đang nói chợt nhận ra sự hiện diện của bọn trẻ. Nó hỏi nhưng không nhóc nào dám trả lời.
Con ma thầy tu mới nhìn quanh mỉm cười:
- Học sinh mới đây mà. Chắc là sắp được phân loại phải không?
- Hy vọng gặp lại các em trong nhà Hufflepuff, nhà cũ của anh ấy mà.
Chợt vang lên một giọng sắc lạnh:
- Tiến tới trước lễ phân loại sắp bắt đầu.
Giáo sư McGonagall đã quay trở lại, những con ma vội lặng lẽ chui tọt vào bức tường đối diện, từng con một. Giáo sư McGonagall ra lệnh:
– Bây giờ các con sắp hàng một và đi theo ta.
Lúng túng vụng về như thể hai chân đã hóa thành chì, Harry đứng vô hàng, Shiney đứng phía sau, thản nhiên nghịch nghịch tay áo, còn Draco lại trò chuyện với Blaise, 3 đứa này hoàn toàn thoát khỏi sự trẻ con của đám trẻ cùng lứa. Ron đứng trước Harry, và cả bọn nối đuôi ra khỏi phòng, băng ngang hành lang, xuyên qua vài cánh cửa đôi nữa rồi mới bước vào đại sảnh đường.
Harry và Ron chưa từng tưởng tượng nổi có một nơi nào lạ lùng và lộng lẫy đến như vậy. Còn Shiney, ai da, không to bằng cái đại tập ở hoàng cung. Draco lạnh nhạt liếc xung quanh, ngẫu nhiên nó là đại thiếu gia nhà Malfoy đại danh đỉnh đỉnh. Gian phòng rộng mênh mông được chiếu sáng bằng hàng ngàn hàng vạn ngọn nến, lơ lửng trên không trung phía trên bốn dãy bàn dài, nơi tất cả học sinh của trường đang ngồi. Trên mặt bàn là những dĩa vàng và cốc vàng lóng lánh. Ở đầu đại sảnh đường là một cái bàn dài khác dành cho giáo sư. Giáo sư McGonagall dẫn đám học sinh năm thứ nhất về phía chiếc bàn này, để chúng đứng thành hàng đối diện với những học sinh khác, có các thầy cô ở sau lưng. Hàng trăm gương mặt chăm chú nhìn chúng, trông giống như những chiếc đèn lồng mờ mờ với những ngọn nến chập chờn thắp bên trong. Lẫn trong đám học sinh là đây đó những con ma ẩn hiện như làn sương bạc. Để tránh những ánh mắt nhìn chằm chằm, Harry ngước nhìn lên phía trên và thấy vòm nhà đen như nhung rắc đầy những vì sao. Thật khó mà tin nồi phía trên cao kia lại là một cái trần nhà và đại sảnh đường ắt hẳn phải ăn thông với bầu trời. Harry nghe Hermione đối diện thì thầm:
- Nhìn ra ngoài trời sẽ bị hồn ám đó. Trong sách lịch sử Hogwarts có ghi như vậy.
Harry vội nhìn xuống, Shiney nhếch môi, đúng là dễ tin, Hermione từ bao giờ quá phụ vào mấy quyển sách lịch sử sai lệch vậy. Đúng lúc giáo sư McGonagall đặt một cái ghế cao bốn chân trước mặt bạn trẻ năm thứ nhất. Phía trên cái ghế đó là một chiếc nón phù thủy hình chóp. Cái nón te tua, vá chùm vá đụp, và dơ cực kỳ. Shiney chớp chớp mắt, đây là cái nón mà hệ thống dễ thương của cô đã nhắc đến chăng, vượt qua sức tưởng tượng của cô. Harry bên cạnh tròn mắt nghĩ, dì Petunia mà thấy thì chắc là quẳng vô sọt rác ngay. Các học sinh khác không ngừng tò mò nhìn cái mũ.
- Chắc họ sẽ phải bắt mình lôi ra được từ trong cái nón một con thỏ, hay trò gì đại loại vậy.
Harry hoang mang.
- Suy nghĩ đơn giản chút đi Harry, cậu bị nhiễm Ron rồi... - Shiney chẹp miệng một cái.
- Lại cái suy nghĩ của lũ Muggles! - Draco bên cạnh chế giễu.
Harry nghe Draco nói mà thẹn, nhưng cậu thấy mọi người đều dán mắt vào cái nón đó. Draco cũng chăm chú nhìn. Trong vài giây, không gian im lặng phăng phắc. Rồi bỗng nhiên cái nón vặn vẹo, một miếng soạt gần vành nón mở ra như một cái miệng, và cái nón bắt đầu hát:
"Ờ này ta dẫu không xinh
Nhưng mà chớ xét ngoại hình
Xét về thông minh, sắc xảo
Đố nón nào qua mặt ta
Các người cứ đội nón hoa
Mũ cối, mũ nồi tuỳ thích
Không sao, ta đây chấp hết
Nón ta: phân loại Hogwarts
Những điều giấu chẳng nói ra
Ta đọc được từ trong óc
Hãy chải đầu và vuốc tóc
Đặt lên, ta nói cho nghe
Người nào vô Gryffindor
Cái lò luyện trang dũng cảm
Người nào vô Hufflepuff
Nơi đào tạo kẻ kiêng trung
Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng
Đáng tin, đúng người chín trực
Ai vào Ravenclaw được
Nơi đào luyện trí tinh nhanh?
Vừa ham học lại chân thành
Hoặc Slytherin cũng thế
Dạy cho ta đa mưu túc trí
Làm sai miễn đạt mục tiêu
Hãy đội lên! Hãy đội nào!
Đừng sợ sệt, nghe ta nói
Nghe ta nói, ta phân loại
Ngươi là ai, ở nhà nào
Hãy bình tĩnh, đội lên nào
Trong vành nón như tay ấm."
Kết thúc bài hát của chiếc nón, cả sảnh đường nổ tung trong tiếng vỗ tay. Cái nón nghiêng mình chào bốn phương tám hướng rồi đứng yên. Shiney khóe miệng co giật, bài hát rất là... Riêng Draco thì đã nín cười ngay từ khúc Gryffindor. Cậu ta chép miệng với cô:
- Vòng tay ấm? Tôi không dám chắc sẽ đội được nó, thật kinh tởm, nó có vẻ đã mốc cơ.
- Ôi chà, vậy bồ lo sợ sẽ vào lò luyện trang dũng cảm sao? Cũng được đó. - Shiney mỉm cười ý vị, sẽ có chuyện gì nếu Draco vào nhà Gryffindor, ai dà, một truyền thuyết Snape thứ 2. Quá hưng phấn.
- Cái gì, tôi mà vào cái nhà đó là tôi bỏ học luôn đó! Dù sao cũng đâu chỉ có một cái trường Hogwarts này... - Draco khinh bỉ liếc bàn dài nhà Gryffindor.
- Tôi tin tưởng bồ sẽ vào Slytherin thôi! Mà nếu bồ vào Hufflepuff tôi cũng sẽ chúc mừng, đừng lo. - Shiney hòa nhã nói, pháp thuật Hắc Ám mà vào Gryffindor thì cái nón này cũng già cả rồi.
- Haha, bồ nên lo cho mình thì hơn, có khi nào bồ sẽ vào cái lò đó không? Nhà bồ từng vào nhà gì a?
- Haha, 5 anh chị tôi, 3 người vào Gryffindor, 1 vào Ravenclaw, còn lại chính là Slytherin! Bất quá, không quan hệ, tôi từ bé còn chưa nói họ trên 10 từ... - Shiney chán nản nói. Hai cô chị cả và anh hai vào Gryffindor, chị ba đanh đá lại vào Ravenclaw, còn lại chính là vị anh cả cư nhiên vào Slytherin. Nghe nói, cha mình là một Gryffindor từ đó cũng lạnh hơn với anh cả, chẹp chẹp, bất quá không cần để tâm...
Bên cạnh, Ron thì thào với Harry:
- Vậy là mình sẽ đội thử cái nón ấy. Phải đập Fred một trận mới được, ảnh cứ nói như mình phải đánh nhau với một con quỷ khổng lồ.
Harry mìm cười yếu ớt. Ừ thì đội nón dễ hơn đọc thần chú làm phép màu, nhưng cậu vẫn ước gì đừng có ngần ấy khán giả chứng kiến cảnh cậu đội nón. Cái nón dường như đòi hỏi hơi nhiều. Harry cảm thấy mình chẳng có gì dũng cảm, thông minh, hay mưu trí gì vào lúc này. Giá mà cái nón kể thêm trong Hogwarts có một nhà chuyên dành cho những người cảm thấy bồn chồn đến phát buồn nôn thì chắc nơi đó thích hợp với Harry nhất vào lúc này.
Giáo sư McGonagall bước tới trước với một cuộn giấy da dày trong tay:
- Khi ta gọi tên người nào thì người đó chỉ việc đội nón và ngồi lên ghế. Bắt đầu: Hannah Abbott!
_________________
Yeah yeah
Ụa ụa, chap trước hình như mới có 1 bạn yêu bấm Theo Dõi mình, ây, buồn qué :((
Nhưng mà, mình sẽ cầy phát hôm nay mấy chap luôn để bù cho mấy tháng off ạ!
Ấn sao và THEO DÕI!!!
Mình mới có 9 người theo dõi thôi, bởi vì mình mới viết có bộ này à :))
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top