Chap 3

*Pov Hizashi*

Khi Aizawa yêu cầu anh ấy đến dạy lớp 1A vào buổi chiều, anh ấy đã không ngờ rằng đây lại là một trải nghiệm khó quên của mình.

Sau khi bước vào lớp, điều đầu tiên Hizashi nhận thấy rằng trong phòng lạnh hơn nhiều so với ngoài sảnh. Thứ hai là những tiếng thì thầm chập chờn liên tục, xuyên qua các bức tường, lẻn qua các vết nứt khi các sinh viên nói chuyện với nhau. Giọng nói đó đã khiến anh đứng hình ngay trước ngưỡng cửa và phải có một người nào đó- Iida- gọi tên thì anh mới có thể thoát khỏi nó. Cả lớp im lặng trước sự xuất hiện của một giáo viên và cả giọng nói cũng vậy.

Hizashi đã đến bàn giáo viên trước khi cánh cửa đột nhiên mở ra. Kaminari lao vào lớp sau khi muộn 3 phút, vội vàng chào khoảng trống với heya (Y/n), và tiến về chỗ ngồi, cố gắng lấy lại hơi thở, trong khi đó nhiều tiếng gõ nhanh dường như phát ra từ chính bàn của Kaminari. Kaminari chỉ cười toe toét, không quan tâm và ngồi xuống. Một tiếng rên rỉ khó chịu xuất hiện từ trong không khí ,một vài học sinh cúi đầu xuống bàn để giấu nụ cười của mình. Hizashi quá bối rối nên đã mắng cậu vì tội đi trễ.

Anh ấy đã điểm danh và không có ai tên (Y/n) trong danh sách.

Đôi khi, Hizashi có thể ngớ ngẩn và thích đùa giỡn nhưng việc anh ấy là anh hùng chuyên nghiệp cũng có lí do của nó, và biết kết hợp hai thứ lại với nhau là một việc đáng được mong chờ trong nghề. Những đứa trẻ này không nói thẳng với anh, nhưng cách chúng cư xử cũng đã nói lên được nhiều điều về chúng.

Và những học sinh này đang cư xử một cách kì lạ.

Anh ấy bắt đầu giảng bài. Căn phòng làm cho anh cảm thấy một cảm giác kì quái mà anh không thể giải thích, giống như là có một thứ gì đó không nên có ở đây, một thứ năng lượng kì lạ lởn vởn trong không khí, khiến lông trên cánh tay và cổ anh dựng đứng. Dù quét qua lớp nhiều lần để tìm hung thủ, Hizashi cũng không tìm thấy ai đang gõ bút chì hay bút mực, và chắc chắn là không có ai đang cào móng tay vào cửa kính. Hizashi mong đợi Bakugou bùng nổ và yêu cầu bất cứ ai gây ra tiếng động đó phải im lặng, nhưng cậu ta đã không làm như vậy và cư xử như những tiếng động đó không hề tồn tại. Không ai khác có vẻ lo lắng ngoài trừ Hizashi đang cố gắng giữ sự bất an của mình càng ít thể hiện càng tốt.

Và khi anh ấy đặt câu hỏi cho sinh viên thì một giọng nói thì thầm, chập chờn như những tiếng radio đang đổi kênh phát ra. Hizashi không thấy ai đang nói và dường như những học sinh có vẻ đã biết những tiếng thì thầm này. Anh có thể nói rằng Kaminari và Mina đang tập trung vào tiếng thì thầm thay vì suy nghĩ câu trả lời, khi có một cụm từ đặc biệt rõ ràng được nói ra thì họ rút ra một cuốn sổ riêng để ghi lại suy đoán của họ về các từ. Bản thân Bakugou cũng có xu hướng lắng nghe giọng nói quái gở, đó là một cảnh tượng kì lạ khi nghĩ về sự nghiêm túc vào lúc học của cậu ta. Đôi mắt của Asui đảo qua một cách tò mò, cứ như tự hỏi là nó phát ra từ đâu, thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ khi chúng phát ra tiếng kêu nhỏ nhất.

Tuy nhiên, điều thú vị nhất chính là phản ứng mà trò đùa của anh nhận được.

Hizashi rất thích làm cho mọi người mỉm cười, và xem xét bầu không khí gần như u ám của lớp học, anh ấy nghĩ rằng việc kể một vài truyện cười sẽ không có gì sai. Ít nhất, nó có thể khiến tâm trạng của những đứa trẻ - và cũng chính của anh ấy- tốt hơn một chút.

Anh ấy đã nói một vài câu đùa đơn giản, kể một câu truyện cười mà những cô gái có trái tim mềm yếu trong lớp có thể sẽ yêu thích. Có một khoảng thời gian im lặng ngắn, sau đó một người -không, một thứ gì đó- cười khúc khích, ánh đèn chớp nháy như thể sắp tắt. Một bóng người đen, mờ nhạt xuất hiện, họ cao khoảng (Y/h) bằng với các học sinh trung học, dù tiếng cười nghe có vẻ trẻ con hơn. Nó khiến cho cả lớp cứng đờ vì ngạc nhiên. Hizashi trở nên căng thẳng, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sẽ xảy ra.

Tuy nhiên, cả lớp đã nhanh chóng trở nên ngây ngất.

Midoriya và Uraraka thở hổn hển, một số cậu bé thì cười ngặc nghẽo xen lẫn sự hoài nghi và bối rối, còn Bakugou thì mặt vẫn khó chịu nhưng cũng xen lẫn sự hoài nghi. Lúc này, các học sinh thì thầm nói chuyện với nhau, và cười khúc khích. Hizashi đã phải trấn tĩnh lớp học để anh có thể tiếp tục bài giảng. Sự trẻ con đã làm cho anh sốc.

Có vẻ còn quá trẻ.

Sau khi giảng bài xong, anh cho các sinh viên thời gian để bắt đầu làm bài tập, và chúng lập nhóm ngay lập tức. Một số nhóm -đáng chú ý nhất là những nhóm bao gồm lớp trưởng và lớp phó- bắt đầu vừa làm bài tập vừa nói chuyện. Một số thì chỉ lôi bài tập ra xem, Hizashi cũng không bất ngờ lắm. Bakugou đã hoàn thành nhanh chóng nên cậu ấy đã lấy tai nghe để nghe nhạc.

Tên của (Y/n) lại được nhắc đến, Hizashi có thể nghe thấy nó xuất hiện trong các cuộc trò chuyện. Lần này các phản ứng là những tiếng thì thầm lớn, chồng chéo, dường như được tạo thành từ nhiều giọng nói. Nó như đáp lại các cuộc trò chuyện của cả lớp, và mặc dù không thể hiểu nó nói gì nhưng các sinh viên đã phản ứng tích cực với điều đó. Hizashi đã cố gắng để không trách mắng các học sinh -nếu họ được tương tác với sự hiện diện đó thì rất có thể là Aizawa đã cho phép nó. Anh tự hỏi là đây có phải là một ý kiến hay không.

Khi Mina hỏi sự hiện diện là trò đùa của Hizashi có hài hước không, những tiếng thì thầm vui vẻ và tiếng cười khúc khích là câu trả lời. Hizashi rùng mình và sẵn sàng cho điều gì đó xảy ra, nhưng không có gì hết.

Khi lớp học kết thúc, mọi người nói chuyện với bạn bè khi đang thu dọn đồ đạc. Họ đeo balo lên và chào tạm biệt (Y/n) -riêng Midoriya thì nói một tốc độ nhanh mà Hizashi có thể hiểu là cậu bận tập luyện và không thể ở lại, trước khi miễn cưỡng rời đi- lần lượt ra khỏi phòng học. Tiếng lẩm bẩm vang lên cho đến khi mọi người rời đi, như đáp lại từng lời chào mà nó nhận được, rồi im lặng đột ngột như nó chưa từng ở đó. Hizashi biết nó vẫn ở đó, đang lơ lửng, có thể là đang quan sát.

Anh thu dọn đồ đạc nhanh nhất có thể. Hizashi đến gần cửa định rời đi, nhưng vừa mới bước qua anh nghe thấy tiếng thì thầm ở sau lưng.

Không có ai ở đó khi anh quay lưng lại. Một cơn ớn lạnh làm anh nổi da gà.

Anh rời khỏi phòng và đóng chặt cửa lại, dành một chút thời gian để bình tĩnh lại trước khi đi xuống sảnh.

Aizawa cần phải giải thích một số thứ.

°•°•°•°

Cảm ơn đã đọc. Truyện chỉ được đăng ở Wattpad.

Mấy tuần sắp tới mình sẽ rất bận, nên mình sẽ tạm thời drop một khoảng thời gian.

Xin lỗi vì sự bất tiện. Love you (◍•ᴗ•◍)❤(◍•ᴗ•◍)❤

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top