Chương 50: Bình ổn
Có lẽ do địa điểm khác biệt nên dù chỉ mới không gặp nhau có một ngày, bầu không khí giữa hai người giờ đã đổi thay.
Đang có mặt đồng nghiệp ở đây nên Giang Trì Cảnh cũng không dám thể hiện rằng mình và Trịnh Minh Dịch có quan hệ thân thiết. Việc duy nhất người nọ có thể làm là dùng khẩu hình gọi anh một tiếng bà xã.
Âu phục và quần áo ở nhà nay trở thành áo tù và đồng phục quản giáo. Đôi bàn tay ngang nhiên vuốt ve bờ mông Giang Trì Cảnh giờ lại bị còng tay khóa lại. Bảo là vận đổi sao dời thì hơi quá nhưng đúng là lần gặp lại này tựa như đôi bên vừa bị chia cắt, so với trước đây thì lại thêm chút cảm giác kích thích thật mới lạ.
Sau khi chào hỏi dăm ba câu với đồng nghiệp, Giang Trì Cảnh không gọi tên của Trịnh Minh Dịch mà cố ý bảo: "1017, vào đây với tôi."
Đã rất lâu rồi anh không gọi mã số này nên giờ cảm giác là lạ thấy rõ. Giang Trì Cảnh tin chắc rằng không ai ngờ được, phạm nhân mang mã số mà anh mới đọc vừa cùng anh trải qua một ngày cuối tuần thật máu lửa.
"Ra đằng sau bật đèn thư viện lên." Giang Trì Cảnh bước vào khu vực làm việc và mở máy tính lên, anh nhàn nhã sai bảo Trịnh Minh Dịch.
Giang Trì Cảnh cứ tưởng sau khi đồng nghiệp của anh đi rồi thì Trịnh Minh Dịch sẽ trêu anh là đồ sở khanh, chẳng ngờ hắn không những không phàn nàn mà còn ngoan ngoãn đi bật đèn, sau đó đứng trước chỗ anh ngồi và hỏi: "Thưa cảnh sát Giang, tôi có thể vào trong được không?"
Trước đây người nọ ra vào khu vực làm việc còn không thèm đá động đến việc Giang Trì Cảnh có đồng ý hay không, nay lại bày đặt hỏi han lễ độ, anh thấy có hơi không quen.
Giang Trì Cảnh hờ hững liếc nhìn hắn, bình tĩnh đáp: "Vào đi."
Trịnh Minh Dịch bước vào ngồi cạnh anh, ra vẻ khách sáo nói: "Hôm nay Hằng Tường sẽ tung ra một bản báo cáo ngành, kính nhờ cảnh sát Giang đọc cho tôi nghe."
Lần cuối cùng Giang Trì Cảnh nghe Trịnh Minh Dịch nói bốn chữ "đọc cho anh nghe" là khi quyển "Hướng dẫn nhập môn cờ vây" nằm ngay trước mặt anh. Khi ấy Giang Trì Cảnh thật sự không thể hiện được bản lĩnh, mới đọc nốt một tờ mà anh đã đầu hàng ngay tắp lự. Nếu như có cơ hội rèn luyện thêm...
Dừng lại nào, đây không phải là lúc suy nghĩ về chuyện ấy...
Rõ ràng mới nhai nuốt người ta một trận cho đã nghiền mà bây giờ đầu óc Giang Trì Cảnh lại bắt đầu xuất hiện cả đống suy nghĩ đen tối. Anh sực tỉnh lại, dùng thái độ như đang giải quyết công việc bảo Trịnh Minh Dịch: "Chuyện trưởng ngục đã nhờ, tôi tự khắc sẽ làm theo."
Trịnh Minh Dịch gật đầu: "Thế chuyện mà trưởng ngục không nhờ thì cậu tính thế nào?"
Nghe Giang Trì Cảnh gọi mình bằng số hiệu, tất nhiên Trịnh Minh Dịch cũng hiểu đối phương đang rủ mình chơi trò quản giáo và phạm nhân. Hắn bày ra dáng vẻ nể nang dưới cơ Giang Trì Cảnh cũng chính là để phối hợp với anh mà thôi.
Nhưng thú vui của trò chơi này không nhắm vào việc hai bên phối hợp thế nào với nhau, mà nằm ở chỗ ai sẽ là người mất khống chế trước. Trịnh Minh Dịch hỏi như thế là đang giăng bẫy, xem Giang Trì Cảnh có thể tiếp tục đóng kịch được hay không.
"Chuyện mà trưởng ngục không nhờ," Giang Trì Cảnh bình chân như vại đáp, "Tất nhiên tôi sẽ không làm."
"Cảnh sát Giang đúng là công tư phân minh." Trịnh Minh Dịch cảm thán.
"Làm nghề này dĩ nhiên chúng tôi phải công tư phân minh." Giang Trì Cảnh càng lúc càng nhập tâm, "Không được nảy sinh tình cảm với phạm nhân, bởi có rất nhiều phạm nhân nhìn thì tốt lành thiện lương nhưng lòng dạ lại đang âm mưu đủ chuyện xấu xa."
"Cảnh sát Giang, phạm nhân mà không xấu xa thì sao là phạm nhân được?"
Nói đến đây Trịnh Minh Dịch hồn nhiên gác tay phải lên chân trái của Giang Trì Cảnh như thể đang gác tay lên ghế sô pha.
Giang Trì Cảnh rũ mi, nhướng mày hỏi: "1017, anh biết hành vi thế này sẽ nhận trừng phạt ra sao không?"
"Trình giác ngộ của tôi không cao lắm." Trịnh Minh Dịch nhìn anh, "Xin được nghe cảnh sát Giang chỉ dạy."
"Với hành vi xúc phạm cảnh sát như anh," Giang Trì Cảnh ghé tai hắn thì thầm, "Thì phải bị cảnh sát còng tay lên đầu giường."
Cuối cùng vẫn là Giang Trì Cảnh thoát vai sớm, nói toạc những suy nghĩ đen tối trong lòng ra. Trịnh Minh Dịch chống cằm bật cười, hắn nhìn Giang Trì Cảnh một lúc rồi mới quay lại giọng điệu như bình thường: "Giang Giang nhớ anh không?"
"Có, nhớ xíu xiu thôi." Giang Trì Cảnh mở trình duyệt lên, "Anh để quên đồng hồ ở nhà em."
"Cứ để đó đi." Trịnh Minh Dịch bảo.
Đồng hồ dĩ nhiên chỉ có thể để ở nhà Giang Trì Cảnh, giờ Trịnh Minh Dịch có mang vào tù thì cũng không được bỏ vào tủ đồ cá nhân.
"Báo cáo ngành của Hằng Tường đăng ở web nào đấy?" Giang Trì Cảnh hỏi.
"Trang web chính thức của công ty."
Vâng theo lời Trịnh Minh Dịch, Giang Trì Cảnh mở báo cáo ngành về hãng đồng hồ ông Chung do Hằng Tường công bố lên. Đương lúc anh dợm giọng sắp đọc thì bóng ai đó hồng hộc bay từ cửa thư viện vào.
"Thần tượng ơi, không ổn rồi!" Vu Quang chạy vèo đến trước khu làm việc, cu cậu nhoài cả nửa người lên bàn, "Giá cổ phiếu đồng hồ ông Chung bắt đầu giảm rồi."
"Để anh xem báo cáo thế nào đã." Trịnh Minh Dịch nói.
"Anh đọc không được mà?" Vu Quang hỏi, "Để em đọc cho anh nghe!"
Chuyện Trịnh Minh Dịch mắc chứng khó đọc là Lạc Hải nói cho Giang Trì Cảnh nghe, mà Lạc Hải biết thì dĩ nhiên Vu Quang cũng sẽ biết. Thằng bé thò đầu nhìn màn hình máy tính, rù rì đọc: "Trình độ phát triển khoa học công nghệ điện tử là sự thể hiện..."
Giang Trì Cảnh nhíu mày ngắt ngang lời nó: "Tôi sẽ đọc cho anh ấy nghe."
"Dạ." Vu Quang rụt đầu, chống cằm nhìn Giang Trì Cảnh, "Thế cảnh sát Giang mau đọc đi ạ."
Bản báo cáo ngành này khá dài, Giang Trì Cảnh đọc rất nhanh. Thi thoảng đọc đến những phần tin tức không quan trọng, Trịnh Minh Dịch sẽ bảo anh "cho qua", nhưng rốt cuộc vẫn phải mất cả mười phút mới đọc xong bản báo cáo này.
"Cực cho em rồi." Trịnh Minh Dịch đưa cốc nước cho Giang Trì Cảnh, sau đó nhấn quay trở lại trang thể hiện xu hướng cổ phiếu hiện giờ của đồng hồ ông Chung.
Có vẻ Vu Quang thấy hơi chán nên đang vẽ vời gì đó, thấy Giang Trì Cảnh đọc xong rồi, nó vội đặt bút xuống hỏi Trịnh Minh Dịch: "Giờ chúng ta bắt đầu phản kích chưa thần tượng?"
"Vẫn còn sớm lắm." Trịnh Minh Dịch nói, "Giờ mà đánh rắn động cỏ, Ngô Bằng sẽ nghi ngờ ngay."
Màu xanh chiếm phần trên biểu đồ nến trong màn hình, ngay cả một người không rành chứng khoán như Giang Trì Cảnh cũng biết cổ phiếu đồng hồ ông Chung đang giảm mạnh.
"Thế cứ để nó giảm vậy sao anh?" Vu Quang hỏi, "Nếu làm thế thì dù sau này có lội ngược dòng được thì dân tình cũng sẽ ngồi ngoài trông đợi xem thế nào thôi à."
"Nên anh mới cần ổn định giá cổ phiếu trước." Trịnh Minh Dịch nói, "Bên em đã chuẩn bị xong hết chưa?"
"Xong hết rồi anh, đám bạn của em đều sẵn sàng ra trận bất cứ lúc nào." Vu Quang đáp.
"Ra trận gì cơ?" Giang Trì Cảnh tò mò.
"Trận chiến dư luận." Trịnh Minh Dịch đáp, "Cổ phiếu tăng hay giảm đều có liên quan đến tâm lý mong đợi của mọi người. Nói một cách dễ hiểu hơn thì chỉ cần em có thể thao túng tâm lý của dân chơi cổ phiếu thì em cũng có thể thao túng được sự tăng giảm của cổ phiếu."
"Ý anh là," Giang Trì Cảnh càng nghĩ càng giật thót, "Chỉ cần khiến đại đa số mọi người tin rằng cổ phiếu này tăng thì nó chắc chắn sẽ tăng?"
"Đúng đó ạ cảnh sát Giang." Vu Quang tiếp lời, "Anh thử nghĩ đi nè, nếu ai cũng tin rằng cổ phiếu này sẽ tăng, có phải họ sẽ kháo nhau đi mua không ạ? Càng nhiều người mua thì tất nhiên cổ phiếu phải tăng thôi."
"Không riêng gì cổ phiếu đâu." Trịnh Minh Dịch bổ sung, "Trên thị trường tự do, mặt hàng nào được nhiều người mua thì giá đều sẽ tăng, đây là quy luật của thị trường."
Giang Trì Cảnh gật nhẹ đầu tỏ vẻ đã hiểu, giờ anh thật sự thấy cổ phiếu đúng là thứ vô cùng nguy hiểm.
Các nhà đầu tư nhỏ lẻ chỉ được "tiếp nhận thông tin" chứ không thể nào đoán được bên "cung cấp thông tin" cho mình có mục đích thật sự là gì. Cứ thế mà làm theo thì trừ khi được ông bà độ cho, bằng không chắc chắn sẽ trở thành đối tượng bị lùa gà.
Vậy nên với những nhà đầu tư nhỏ lẻ, nếu muốn đánh giá xem cổ phiếu sẽ lên hay xuống thì họ sẽ cân nhắc về vị thế của "người cung cấp thông tin" chứ không dành thời gian đi phân tích tiền đồ của công ty. Giờ Trịnh Minh Dịch đang muốn dùng dư luận để khuấy đảo thị trường, đồng nghĩa với việc hắn muốn đập tan thân phận "người cung cấp thông tin" của Hằng Tường.
"Chúng ta nên bắt đầu từ đâu ạ?" Vu Quang xé một trang giấy trên sổ tay, trưng ra vẻ mặt nghiêm túc chờ Trịnh Minh Dịch nói tiếp.
Quyển sổ tay kia là của Giang Trì Cảnh, nhưng thôi anh cũng không rỗi mà đi chấp nhặt thằng bé làm gì.
"Trước phải nói đến việc nước ta đang có chính sách rất lợi cho ngành khoa học công nghệ điện tử, nên việc đồng hồ ông Chung tìm cho mình được một đội ngũ R&D có tâm chỉ là vấn đề thời gian thôi. Nên cổ phiếu của họ sẽ đi đường dài được." Trịnh Minh Dịch suy xét, "Sau lại nói đến việc đồng hồ ông Chung là nhãn hiệu nội địa và những đặc trưng thương hiệu giúp gợi lên tình cảm đồng bào của dân chơi cổ phiếu. Ví như đồng hồ của hãng được sản xuất cách đây cả mấy chục năm nhưng giờ vẫn nhận bảo hành trọn đời, thể hiện lương tâm nghề nghiệp rõ ràng của công ty."
Nhắc tới khoản cảm tình này, Giang Trì Cảnh là người rõ hơn ai hết. Lần trước anh sửa đồng hồ bị hư đến mức khó lòng phục hồi, ai mà ngờ lúc gửi về hãng sửa lại, họ chỉ lấy phí tượng trưng rẻ bèo do anh là người tự làm hư đồng hồ trước.
Làm một người đứng ngoài cuộc, Giang Trì Cảnh cũng thật sự không muốn một công ty nội địa có tâm như vậy lại trở thành mục tiêu bán khống của Hằng Tường.
Sau đó Trịnh Minh Dịch nói thêm một vài thứ, Vu Quang đều ghi chép lại hết.
"Tóm lại cứ đề pa thôi, trước mắt mọi người chỉ đừng ngoài xem xét tình hình." Trịnh Minh Dịch nói.
"Vâng ạ, thần tượng." Vu Quang trưng vẻ mặt sùng bái nhìn Trịnh Minh Dịch, "Chuyện trên mạng anh cứ giao hết cho em, em hứa sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ!"
Giang Trì Cảnh cũng không rõ mối quan hệ của các hacker lắm nhưng nhìn Vu Quang tự tin như thế thì có lẽ mọi sự dễ giải quyết thôi.
Vu Quang cầm theo tờ giấy ghi chú, chạy như bay ra khỏi thư viện. Nom bộ dạng cu cậu hẳn là định chạy sang chỗ Lạc Hải nũng na nũng nịu xin được dùng máy tính.
Trịnh Minh Dịch tiếp tục xem biểu đồ thị trường chứng khoán, vẻ mặt vẫn bình chân như vại khiến người ta không rõ hắn đang nghĩ gì.
Nói thật lòng Giang Trì Cảnh rất thích nhìn một Trịnh Minh Dịch như thế, cảm giác lúc hắn bận tâm suy nghĩ trông quyến rũ chẳng khác gì khi cởi quần áo.
Trịnh Minh Dịch nhanh chóng phát hiện việc mình đang bị nhìn lén, hắn quay đầu đón nhận ánh mắt rồi hỏi: "Em nhìn anh làm gì đấy?"
Giang Trì Cảnh cũng không chột dạ, thẳng thắn đáp: "Đoán xem anh đang nghĩ gì?"
Trịnh Minh Dịch cười bảo: "Thế em đoán được chưa?"
"Anh đang tìm cách để giá cổ phiếu của đồng hồ ông Chung tăng mạnh?" Giang Trì Cảnh nói, "Làm như thế mới khiến Hằng Tường khô máu được chứ."
"Đúng vậy." Trịnh Minh Dịch bẹo má anh, "Vợ anh cũng không ngố lắm."
Giang Trì Cảnh vốn không hề ngố, là do Trịnh Minh Dịch thông minh quá thôi. Anh đẩy tay người nọ ra: "Anh nghĩ ra được cách nào chưa?"
"Luôn có cách hết." Trịnh Minh Dịch đáp, "Chỉ là anh đang tìm thời cơ thích hợp thôi."
Giang Trì Cảnh còn định hỏi rõ thêm nhưng đúng lúc này, Trịnh Minh Dịch ngó nhìn thời gian trên máy tính rồi bảo: "Anh phải đi rồi, chiều gặp."
"Trịnh Minh Dịch." Giang Trì Cảnh vội lên tiếng, "Ừm thì, anh... trưa nay anh ăn ít thôi nhé."
Nói năng dưỡn dẹo thế này chính Giang Trì Cảnh cũng thấy hơi kì, Trịnh Minh Dịch bèn hỏi: "Sao thế?"
"Vì..." Giang Trì Cảnh ngượng ngùng nhìn đi chỗ khác, "Em rảnh quá nên làm bánh dâu tây cho anh thôi."
Bầu không khí chợt trở nên im lặng trong một giây, Giang Trì Cảnh rất không thích tình hình như thế này. Anh nhăn mặt nói tiếp: "Dở lắm, anh không ăn cũng được."
"Anh ăn." Lúc nói câu này Trịnh Minh Dịch liếc nhìn camera, hẳn là hắn định làm chuyện gì đó xấu xa nhưng đành phải nhịn lại. Trịnh Minh Dịch vừa đứng dậy vừa bảo: "Anh sẽ sớm ra ngoài, đừng cứ ở trong tù quyến rũ anh nữa."
Đầu Giang Trì Cảnh đầy dấu hỏi chấm, anh quyến rũ hắn bao giờ? Rõ là anh đã kiềm chế lắm rồi đấy. Nhưng Giang Trì Cảnh bỗng nhận ra, nếu đầu óc Trịnh Minh Dịch chỉ toàn những suy nghĩ đen tối thì việc anh làm gì cũng bị gán thành đang quyến rũ hắn cũng là điều dễ hiểu.
Thế thì đâu phải lỗi do anh.
Trịnh Minh Dịch đi rồi, Giang Trì Cảnh lấy quyển sổ mà ban nãy Vu Quang vẽ vời linh tinh lại xem. Trên trang nằm trước tờ giấy bị Vu Quang xé đi có rất nhiều hình người que mà cu cậu vẽ ra, còn có cả hình bóng đèn đang phát sáng là biểu tượng nhận diện của Vu Quang trong giới hacker.
Ban nãy Giang Trì Cảnh bận đọc báo cáo ngành nên cũng không để ý lắm, giờ nhìn đống hình vẽ lung tung này anh mới biết ban nãy Vu Quang đang chán thật. Nhưng sự chú ý của Giang Trì Cảnh không đặt vào những hình vẽ nguệch ngoạc ấy mà nằm ở hai dòng chữ ngay chính giữa.
Dòng đầu tiên viết: Anh ấy dữ ghê.
Nét chữ này hơi lạ, chắc mười mươi là chữ của Vu Quang. Ban nãy Vu Quang đọc báo cáo cho Trịnh Minh Dịch rồi bị Giang Trì Cảnh ngắt lời, xem ra cu cậu viết ra dòng này là định mách lẻo với thần tượng.
Dòng chữ phía dưới chỉ gồm ba chữ, nét viết xiêu xiêu vẹo vẹo, thoạt nhìn đúng là chữ của Trịnh Minh Dịch. Chữ "thích" bị thiếu mất hai nét ở giữa, nhưng Giang Trì Cảnh vẫn đọc ra được.
Dưới dòng chữ "Anh ấy dữ ghê" là ba chữ:
"Anh thích thế."
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top