Chương 29

"Thật kỳ quái, thật kỳ quái." Vương Dã vò đầu lẩm nhẩm.

Tống Khanh vuốt cổ mình, nơi đó có một chỗ thịt nhỏ hơi nhô lên, là vết mổ phẫu thuật, một mảnh hơi lạnh, là nhiệt độ cơ thể bình thường của y.

Y hoàn toàn không có dấu hiệu đến kỳ phát tình, tuyến thể nhân tạo cũng an tĩnh ngủ đông ở dưới da.

Sau khi Alpha ở đánh dấu Omega, trong mỗi tháng sẽ xuất hiện sôi trào tin tức tố, khát vọng đánh dấu Omega, đồng thời Omega cho dù ở xa ngàn dặm cũng sẽ vì Alpha phát tình mà cảm thấy không khoẻ, thậm chí Omega có hơi mẫn cảm cũng sẽ nhanh chóng tiến vào kỳ phát tình theo.

Nhưng Tống Khanh hoàn toàn không có một chút cảm giác, đây là cái Vương Dã thấy khó hiểu, thiếu chút nữa hắn buột miệng thốt ra một câu, tiên sinh đã đánh dấu ngài chưa? Lời nói đến bên miệng, hắn lập tức nuốt xuống, mắng mình có phải đứa ngốc hay không, Alpha không đánh dấu Omega, sẽ không có kỳ phát tình.

Nghĩ vậy trong đầu hắn bỗng nhiên hiện ra một ý tưởng gan trời, giương mắt ngó Tống Khanh vài lần, lại chột dạ né tầm mắt.

Tiên sinh, không phải là đánh dấu Omega khác chứ...

Vương Dã chỉ cảm thấy cả người phát lạnh, vậy hành động hắn mời phu nhân đến, chẳng phải là dư thừa sao?

Vương Dã không cơ hội tiếp tục rối rắm nữa, tài xế lái xe điêu luyện, rất nhanh đã đến tòa nhà công ty.

Tòa cao ốc nguy nga chót vót che khuất ánh mặt trời, tạo thành một cái bóng lớn ở trước cửa chính.

Tống Khanh đi theo Vương Dã đến thang máy, trong lúc không ít người nhìn thấy Vương Dã mang theo một Omega lạ mặt, sôi nổi thì thào tò mò.

Vương Dã nhìn chằm chằm con số trên thang máy đang tăng lên, trong lòng càng thêm bất an, sợ đáp án như hắn suy nghĩ.

"Đinh." Thang máy ngừng lại ở tầng năm mươi hai, cửa thang máy mở, khí vị ập đến trước mặt là mùi hoa quýt, không ít người tụ tập đứng chung một chỗ, trên mặt không hẹn mà đều là nôn nóng, tựa hồ là đang chờ đợi ai đó, khi nhìn thấy Tống Khanh sau lưng Vương Dã, tất cả bọn họ đều như tìm được đường sống trong chỗ chết, nhẹ nhàng thở ra.

"Phu nhân, tiên sinh ở tầng năm mươi ba, nhưng tôi không tiện đưa ngài lên." Hắn nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng ở một chỗ hô, "Sunny."

Sau đó là một nữ Beta bước ra, thay thế Vương Dã làm công tác dẫn đường.

Tin tức tố của Thẩm Dữ Quan tràn lan mãnh liệt, Vương Dã Alpha hơi tới gần một chút liền hô hấp không nổi, càng không nói đến Omega, sớm đã bị dọa đến chim bay thú tán, chỉ có thể để Beta tới.

Vương Dã lại thấp giọng, dùng âm lượng chỉ có thể để bọn họ nghe được nói với Tống Khanh, "Nếu phu nhân ngài cũng không thể giải quyết, hoặc là có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, tiên sinh có thể gọi điện thoại khẩn cấp ở trên bàn, ngài ấn giữ một chút, tôi lập tức phái người lên." Vương Dã yên lặng cầu nguyện ở trong lòng, kết quả ngàn vạn lần đừng như hắn nghĩ.

"Phu nhân ngài đi theo tôi." Sunny khi nói chuyện rất nhẹ nhàng, giọng nói mang theo một tia sợ hãi.

Bọn họ lướt qua ánh mắt của vô số người, lập tức đi đến thang máy, sau lưng Tống Khanh vang lên tiếng nghị luận xôn xao, nhưng càng tới gần thang máy, tin tức tố càng nồng đậm, làm y không rảnh quan tâm những người sau đang nói gì.

Beta không ngửi được tin tức tố, nhưng tới càng gần, thân thể dần dần rùng mình.

Tống Khanh nhận thấy được, quan tâm hỏi, "Cô có khỏe không?"

Sunny tươi cười, ấn nút thang máy, "Phu nhân, tôi không có việc gì."

"Tôi có thể tự đi, không sao đâu." Đứng ở cửa thang máy cửa, tin tức tố đã đặc sệt hóa thành thực chất bao bọc lấy y, mãnh liệt khủng bố hơn so với lần ở Tống gia, hơn nữa với phản ứng của Sunny, dường như y có thể tưởng tượng ra Thẩm Dữ Quan dưới tình huống này là điên cuồng đến mức nào.

Nhìn qua đúng là Sunny rất sợ, đầu ngón tay run rẩy không ngừng, cô nghe được Tống Khanh nói như vậy, trên nét mặt ẩn ẩn lộ ra hi vọng, "Như vậy không tốt lắm đâu?"

Tống Khanh trấn an vỗ vỗ bả vai cô, "Dù sao cũng chỉ còn một tầng lầu, chẳng lẽ cô sợ tôi chạy sao?"

"Không không," Sunny vội vàng xua tay.

"Đinh" cửa thang máy mở ra, Tống Khanh lướt qua Sunny đi vào, y nhìn thấy thang máy chỉ cung cấp cho tầng năm mươi hai và năm mươi ba, nói giỡn, "Xem ra, tôi muốn chạy trốn cũng trốn không được."

"Đi thôi, có chuyện gì, đều tính ở tôi." Tống Khanh sợ Sunny khăng khăng theo vào, lại bổ sung câu nói.

Cửa thang máy mới vừa mở ra, tin tức tố che trời lấp đất khiến dưới chân Tống Khanh phát khiếp, chậm chạm bước đến.

Tầng năm mươi ba không có một bóng người, khu vực cánh tấm kính mờ xuất hiện tiếng áo quần thường xuyên cọ xát ở trên thảm, xen vào đó là tiếng thở nặng nề.

Y hít sâu nắm chặt bàn tay, sải bước đi qua.

Tuy rằng y đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, nhưng một khắc nhìn thấy Thẩm Dữ Quan, y vẫn là chấn kinh không thể tin được.

Bình thường Thẩm Dữ Quan quần áo phẳng phiu không một nếp nhăn, giờ đây lại tả tơi cuộn tròn ở bên trong một góc bàn làm việc, bên môi toàn là máu tươi, hai mắt đỏ hồng, ngửi được tin tức tố của Tống Khanh, liền nhìn chằm chằm không chớp mắt.

Tống Khanh, Tống Khanh, y tới rồi! Tống Khanh xuất hiện ở trong mắt đôi mắt dã thú cuồng nhiệt của Thẩm Dữ Quan, hắn lảo đảo đứng dậy, ra sức nhào tới Tống Khanh.

Lý trí của Tống Khanh nói cho y biết, y phải chạy, chạy trốn càng nhanh càng tốt, nhưng chân y lại phản bội y, gian nan mà bước tới phía Thẩm Dữ Quan.

"Tiên sinh..." Y thử kêu lên.

"A!" Thẩm Dữ Quan vung cánh tay lên, Tống Khanh đã bị hắn đè ở trên thảm, Tống Khanh đau đến chóng mặt, trong miệng rên rỉ, "Tiên sinh, đau, chậm một chút."

Thẩm Dữ Quan ngoảnh mặt làm ngơ, hàm răng sắc bén hướng đến tuyến thể của Tống Khanh, như là một con sói đói gấp gáp không chờ nổi đồ ăn của mình.

Tống Khanh không biết cổ sức lực kia sinh ra từ đâu, đẩy Thẩm Dữ Quan ra xoay người ngồi dậy, tay che ở trước ngực, "Tiên sinh, trước tiên ngài thanh tỉnh một chút."

Lần đó ở Tống gia đánh dấu quá đau, Tống Khanh không dám đến lần thứ hai, ý đồ của y là khiến Thẩm Dữ Quan lý trí hơn một chút.

Thế nhưng Thẩm Dữ Quan thật sự dừng lại, Tống Khanh khó có thể tin nhìn hắn, kinh hỉ đang muốn mở miệng, ngay sau đó Thẩm Dữ Quan lại bạo khởi, càng thêm điên cuồng đè Tống Khanh lại, tất cả động tác đều là phẫn nộ khi Tống Khanh đẩy hắn ra.

Tống Khanh giãy giụa, trong miệng kêu i i a a, Thẩm Dữ Quan nghe cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu, bực bội dùng tay chặn miệng Tống Khanh.

"Đừng nhúc nhích..."

Không ngoan, cực kỳ không ngoan. Thẩm Dữ Quan cứng đờ, trong đầu có âm thanh mê hoặc nói, trói lại, trói lại là được rồi.

"Trói..." Thẩm Dữ Quan toét miệng, dữ tợn rút dây lưng ra, ở trong ánh mắt hoảng sợ của Tống Khanh, đưa hai tay của y kéo lên đỉnh đầu, buộc chặt với nhau, hắn dán ở bên cổ Tống Khanh, ngửi tin tức tố dụ dỗ hắn, thô thanh nói, "Trốn không thoát."

"Tiên sinh, buông tôi ra," Tống Khanh nhìn bộ dáng không hề có lý trí của Thẩm Dữ Quan, thống khổ kêu, "Tôi sẽ không chạy..."

"Ô!!"

Tống Khanh không cơ hội nói hoàn chỉnh câu thứ hai, Thẩm Dữ Quan ngăn chặn miệng y, xua đuổi từ dục vọng nguyên thủy, hàm răng cắn vào tuyến thể, rốt cuộc tìm được cửa vào, đổ vào trong tin tức tố nóng bỏng, ùa vào một miệng máu.

Thẩm Dữ Quan vô ý thức bật ra một tiếng than thoải mái.

Tống Khanh đau đến hoàn toàn thay đổi, tuyệt vọng dừng giãy giụa.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top