Chương 97
Hôm nay Chương Nhược Nam mặc bộ váy màu đen, khuôn mặt trang điểm lộng lẫy toát lên vẻ thanh lịch mà trang nhã, trông cô như một nàng công chúa. Tiếng "ba" ấm áp đầy thân thiết của cô khiến Trần Phàm sững sờ.
Mọi người trên bàn đều làm trong cùng một vòng, ít nhiều gì cũng từng tiếp xúc với Trần Phàm, cũng biết tính tình ông nóng nảy khó chiều, nói một không hai, cho dù bạn bè thân thiết cũng không dám khuyên răn ông nên làm gì.
Thế mà lần lần này nghe Chương Nhược Nam nói, Trần Phàm lại khẽ cười rồi đặt ly rượu xuống.
"Ba cũng không muốn uống." Trần Phàm như đang giải thích, rồi bảo Chương Nhược Nam: "Con cũng đến dự à?"
Chương Nhược Nam mỉm cười cúi đầu nhìn ly rượu, rồi ngẩng đầu nói với Trần Phàm: "Phim con đóng tham gia lễ trao giải, con cũng được đề cử hạng mục nữ chính xuất sắc nhất."
Hai ba con bên cạnh còn chưa uống rượu đã thấy xây xẩm mặt mày. Với những người địa vị cao trong giới giải trí, chuyện 'lật tay thành mây trở tay thành mưa' là quá dễ dàng. Thế nên người ta cũng không ngại đưa đẩy đút lót, quy tắc ngầm cũng trở thành chuyện quang minh chính đại. Ban nãy vị này mời rượu Trần Phàm, nói rằng phim của con gái ông ta sẽ đạt giải thưởng phim điện ảnh xuất sắc nhất, con gái ông ta sẽ giành được giải thưởng nữ chính xuất sắc nhất, đây là bộ phim đầu tiên của con gái ông ta, hi vọng Trần Phàm có thể quan tâm đến việc sắp xếp lịch chiếu cho phim.
Vừa nghe Chương Nhược Nam nói, Trần Phàm đưa mắt nhìn hai cha con bọn họ. Hai người họ đã ngồi xuống, khi Trần Phàm nhìn sang, cô con gái đang cúi đầu cầm ly rượu, người cha vẫn đang ngẩng đầu mỉm cười nhìn ông. Tuy miệng nở nụ cười hữu nghị, nhưng lại khó bề giấu nổi sự lúng túng trong mắt.
Trần Phàm dời mắt đi, bình tĩnh trả lời Chương Nhược Nam: "Chờ kết quả thôi."
Nghe ông nói thế, mọi người trên bàn đều nhìn về phía hai cha con kia. Thần Hân hiểu rõ ý ông, vừa nghe thấy Chương Nhược Nam gọi Trần Phàm là "ba", mặt cô ta đã nóng bừng lên. Nghe Trần Phàm nói, cô ta càng thêm giận dữ.
Ba của cô ta mới là chủ tịch hội đồng giám khảo, Trần Phàm chỉ là chủ tịch chuỗi rạp chiếu phim mà thôi, giải thưởng Bạch Vũ vẫn là do ba cô ta định đoạt. Trần Phàm nói vậy rõ ràng là đã làm chủ cho Chương Nhược Nam đoạt giải. Không nói đến việc đây là giải thưởng đầu tiên mà cô ta có thể đạt được, vừa nãy cô ta còn diễu võ giương oai trước mặt Chương Nhược Nam, kết quả lại bị vả mặt như thế, một đại tiểu thư đã quen được thuận buồm xuôi gió, muốn gì được nấy như cô ta làm sao có thể nuốt được cục tức này.
Thần Hân vừa định hất ly rượu lên bàn thì đã bị ba mình giữ tay lại. Cô ta vừa tức giận vừa nôn nóng, định mở miệng nói chuyện thì lại bị ba mình lườm, cô ta lập tức sợ hãi rồi im thin thít.
Chương Nhược Nam nhìn thấy động tác giữa hai người họ, nhưng cũng không để tâm. Cô gật đầu đáp lời Trần Phàm: "Vâng ạ, không có trở ngại gì lớn, cũng không có nhiều đối thủ đáng gờm." Giải thưởng lần này cô hoàn toàn dựa vào thực lực bản thân, nếu kết quả công bằng cô có thể thắng, nếu kết quả không công bằng cô cũng không thể thua.
Trần Phàm là một người đầy tự tin, nhưng tính tình đứa con trai duy nhất của ông lại khiêm tốn ôn hòa khác hẳn với ông, ông không ngờ có thể nhìn thấy bóng dáng bản thân trên người Chương Nhược Nam. Nghe Chương Nhược Nam trả lời, Trần Phàm cười nói: "Ba tin con."
Trần Phàm nói tiếp với Chương Nhược Nam: "Sau khi kết thúc đừng đi vội, ba có chuyện muốn nói với con."
"Đến nhà bà nội ạ?" Chương Nhược Nam hỏi.
"Không cần, đến phòng nghỉ là được rồi." Trần Phàm gọi cô đến cũng vì chuyện này, đã nói với Chương Nhược Nam xong, ông lướt mắt nhìn xung quanh rồi hỏi cô: "Con muốn ngồi ở bàn này không?"
Lễ trao giải Bạch Vũ là một bữa tiệc long trọng, những gương mặt quan trọng trong giới giải trí đều tề tựu. Chương Nhược Nam ngồi cạnh vị tôn đại thần Trần Phàm này, lúc nãy còn gọi một tiếng "ba", bối cảnh đã rõ rành rành. Từ nay về sau, trong giới giải trí cũng không còn ai dám động vào Chương Nhược Nam nữa.
"Con ngồi cùng mọi người trong đoàn phim là được rồi ạ." Chương Nhược Nam đến đây cùng đoàn phim, một lúc nữa trao giải sẽ có ống kính quét đến bàn của đoàn phim, cô ngồi đây một mình cũng không thích hợp.
Chương Nhược Nam không quen biết ai trên bàn này, hơn nữa trên bàn chỉ có mấy người đàn ông trung niên, ngồi đây vừa tẻ nhạt vừa mất tự nhiên, ngồi cùng đoàn làm phim cũng thoải mái hơn hẳn. Trần Phàm cũng chiều theo ý Chương Nhược Nam, gật đầu đồng ý.
"Đi đi." Trần Phàm bảo.
Chương Nhược Nam mỉm cười rồi gõ gõ lên ly rượu, nói: "Đừng uống rượu nhé."
Trần Phàm nhướng mày, khẽ gật đầu nói: "Ba biết rồi, con đi đi."
Khuyên Trần Phàm xong, Chương Nhược Nam thay đổi nét mặt, sau khi lịch sự gật đầu chào mọi người trên bàn, cô thản nhiên lướt qua hai ba con kia rời đi.
Mọi người trong đoàn phim "Tình Thị" đều nhìn chằm chằm về phía bàn lớn, thấy Chương Nhược Nam trở về, bọn họ lập tức dời mắt đi. Bọn họ không nghe rõ hết mấy lời Chương Nhược Nam nói với Trần Phàm, nhưng tiếng gọi "Ba" của cô lại vô cùng rõ ràng.
Chương Nhược Nam ngồi xuống, Tưởng Manh nói với diễn viên suy đoán lung tung lúc nãy: "Đặt điều nói xấu người khác vô căn cứ, còn không chịu xin lỗi?"
Mọi người trong đoàn phim "Tình Thị" khá hòa thuận, người nọ cũng không có ác ý, chỉ là vì thích hóng chuyện mà lại nhanh mồm nhanh miệng, nên mới vô thức nói thế.
Giới giải trí đầy rẫy những cặp đôi chênh lệch tuổi tác lớn, nữ minh tinh đi cùng chủ tịch chuỗi rạp chiếu phim quả thực sẽ khiến người khác hiểu lầm. Nhưng bây giờ đã ổn, Chương Nhược Nam gọi như thế giữa nơi đông người, còn hiệu quả cho việc lan tin hơn cả hot search weibo.
Mọi người sẽ không hiểu lầm quan hệ giữa Chương Nhược Nam và Trần Phàm, cũng sẽ không dám đả động đến Chương Nhược Nam, nhưng đồng thời cũng sẽ hiếu kỳ con trai của Trần Phàm, vị hôn phu của Chương Nhược Nam rốt cuộc là ai. Trần Phàm là con trai của một vị tướng, nếu như con của ông không lộ mặt trước truyền thông, phỏng chừng là vì nằm trong quân ngũ, hơn nữa quân hàm cũng không thấp.
Chẳng trách không thể tìm ra chút thông tin gì về anh, thân phận như thế, còn có một người cha như vậy, ai dám đào bới thân phận của anh tung lên mạng.
Chương Nhược Nam tu chín kiếp mới gặp may như thế!
Người nọ xin lỗi Chương Nhược Nam, cô cũng không làm khó dễ. Kỳ thật theo lý mà nói, cô và Trần Vỹ Đình vẫn chưa đăng ký kết hôn, cũng chưa nghĩ đến chuyện hôn lễ, cô gọi Trần Phàm là "ba" cũng có phần gấp gáp. Nhưng cô biết mình và Trần Phàm sẽ bị suy đoán đặt điều như thế nào, nên làm rõ mối quan hệ giữa Trần Phàm và cô từ sớm, tránh để bọn họ bịa đặt lung tung. Cô đã quen với chuyện bị đặt điều bôi xấu như thế này, nhưng cô không cho phép chuyện này làm Trần Phàm và Trần Vỹ Đình không thoải mái.
Lễ trao giải Bạch Vũ là một đề tài sốt dẻo được nhiều người quan tâm, nhất cử nhất động trong buổi tiệc đều leo lên hot search. Từ trang phục thảm đỏ, đến màn tranh giành vị trí center của các minh tinh, kể cả mấy chuyện vặt vãnh như màn chị chị em em đầy giả tạo giữa những minh tinh. Nhưng chủ đề hot nhất đêm nay lại không hề được hé lộ trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào.
Bữa tiệc kết thúc, chủ đề #Nữ chính xuất sắc nhất Chương Nhược Nam nằm chễm chệ trên hot search.
Đây là lần đầu tiên Chương Nhược Nam giành được giải thưởng phim điện ảnh, giải thưởng này vô cùng có ý nghĩa với cô. Cô đóng bộ phim này vào thời điểm tối tăm nhất cuộc đời mình. Khi ấy, Trần Vỹ Đình trở lại bên cạnh cô, đoàn làm phim chờ đợi cô, bệnh tình của Chương Đồng cũng dần tiến triển tốt đẹp, cuộc đời cô chạm vào đáy sâu rồi lại bay vút lên, càng lúc càng trở nên tốt đẹp.
Bữa tiệc kết thúc, Chương Nhược Nam đưa cúp cho Lý Nam rồi đến phòng nghỉ. Công việc Trần Phàm rất bận rộn, lúc Chương Nhược Nam đến, ông vẫn đang đọc tài liệu trong phòng nghỉ, bên cạnh là trợ lý của ông.
Chương Nhược Nam đến, hai người họ nhìn sang, Trần Phàm mỉm cười. Chương Nhược Nam hơi do dự rồi quyết định vẫn gọi ông là "ba".
Chào hỏi xong, Chương Nhược Nam cũng không khách khí mà bước đến ngồi cạnh Trần Phàm. Ông đọc xong tài liệu trên tay rồi đưa cho trợ lý nói: "Tối nay mở cuộc họp, cậu thông báo để bọn họ chờ tôi ở văn phòng."
Trợ lý gật đầu, cầm tài liệu rời đi.
"Ba mới từ Châu Âu về à?" Trong phòng nghỉ chỉ còn hai người bọn họ, Chương Nhược Nam hỏi.
"Ừm." Trần Phàm dù sao cũng đã có tuổi, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt ông.
Nghĩ vậy, Chương Nhược Nam bèn nói: "Lần trước đến nhà ông bà nội, ông nội bảo A Đình khuyên ba chú ý nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức. A Đình vốn định nói chuyện với ba, nhưng hiện tại anh ấy đã trở lại quân đội."
Trần Phàm là người rất chú trọng chuyện công việc, mặc dù trợ lý đã rời đi, trong đầu ông vẫn đang suy nghĩ về tài liệu vừa rồi. Nghe Chương Nhược Nam nói, ông hoàn hồn nhìn cô, nhướng mày nói: "Thế nên..."
"Thế nên con muốn nói chuyện với ba." Chương Nhược Nam nói, "A Đình không có ở đây, con cũng là con của ba."
Nghe Chương Nhược Nam nói, Trần Phàm bật cười, cô cũng cười theo.
"Con không cần lo." Trần Phàm nhìn Chương Nhược Nam, nói với cô cũng giống như nói với Trần Vỹ Đình. Ông trầm ngâm một lúc rồi bảo: "Bản thân ba đã có kế hoạch."
Nói rồi, ông hỏi Chương Nhược Nam: "Ba nghe ông nội nói, con và A Đình đã kết hôn rồi à?"
"Chưa đâu ạ." Chương Nhược Nam lắc đầu giải thích: "Bọn con đang chờ thẩm tra chính trị, có kết quả rồi sẽ đi đăng ký kết hôn."
Gia đình Chương Nhược Nam có phần phức tạp, bởi vì cha cô phạm tội, việc thẩm tra chính trị mất nhiều thời gian hơn.
Mặc dù phải chờ kết quả thẩm tra chính trị, hai người vẫn sẽ đăng ký kết hôn, trong lòng Trần Phàm cũng không thấy có gì khác biệt. Ông gật đầu nói: "Ngày mai ba sẽ bảo luật sư liên hệ với con."
Câu nói không đầu không đuôi làm Chương Nhược Nam khó hiểu, cô hỏi: "Gì cơ ạ?"
Trần Phàm trả lời: "Hai đứa kết hôn, ba không có gì để tặng con, đành cho con 20% cổ phần tập đoàn chuỗi rạp phim của ba vậy."
Chương Nhược Nam: "..."
So sánh giữa ba và chồng, ba có tiền sẽ tốt hơn chồng có tiền. Nhưng dù ba bạn có tiền cũng chưa chắc bạn sẽ sung sướng cả đời, bởi vì ba bạn còn có thể có thêm vài đứa con khác. Chỉ khi tiền nằm trong túi bạn, bạn mới thật sự có cảm giác an toàn.
Hiện tại Trần Phàm đã có tuổi, cũng cảm nhận được gần hai năm nay sức khỏe mình không còn được như trước kia. Tuy Trần Vỹ Đình không muốn kế thừa sự nghiệp của ông, nhưng tài sản vẫn sẽ nằm ở đó, sau này ông sẽ để lại tập đoàn cho Trần Vỹ Đình cùng Chương Nhược Nam.
Nhưng đến khi ấy tập đoàn sẽ là di sản, còn bây giờ nó sẽ là quà tặng cũng như thành ý của ông. Sau này tập đoàn sẽ giao cho Trần Vỹ Đình và Chương Nhược Nam, hai người cùng nhau nắm cổ phần, nhưng Chương Nhược Nam có nhiều hơn Trần Vỹ Đình 20% cổ phần.
Tuy thoạt nhìn không công bằng, nhưng kỳ thật lại rất công bằng, bởi vì trong tay Trần Vỹ Đình còn có Truyền thông Mân Cốc.
Ông và mẹ Trần Vỹ Đình ly hôn khi anh còn nhỏ, cũng không có gì có thể để lại cho anh ngoài những khối tài sản lạnh lẽo này. Ông hi vọng sau khi Chương Nhược Nam và Trần Vỹ Đình về một nhà, cô có thể bù đắp cho Trần Vỹ Đình phần tình cảm gia đình mà anh thiếu thốn. Đây cũng là món quà để cảm ơn cô.
Trở về từ bữa tiệc, Chương Nhược Nam thay bộ váy ra, mặc đồ ngủ rồi đến ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách. Phòng khách bật đèn sáng rực, Chương Nhược Nam ôm Dưa Hấu ngồi trên ghế, tay cầm điện thoại gửi tin nhắn.
Cô gửi một tin nhắn cho Trần Vỹ Đình, nhưng cũng không biết khi nào anh mới trả lời được. Gửi tin nhắn xong, màn hình điện thoại vẫn sáng, cô nhìn màn hình, nghĩ đến cuộc trò chuyện với Trần Phàm trong phòng nghỉ hôm nay.
Ông cho cô 20% cổ phần tập đoàn, tập đoàn chuỗi rạp chiếu phim của Trần Phàm rất lớn mạnh, 20% cổ phần đã đủ để trở thành cổ đông lớn, đồng thời cũng có quyền lên tiếng vào đại hội cổ đông. Đây là tập đoàn do Trần Phàm tự tay sáng lập, Chương Nhược Nam còn chưa có quan hệ về mặt pháp luật với Trần Vỹ Đình, nhưng ông đã nguyện ý tặng cho cô.
Cả bộ phỉ thúy của bà nội lẫn cổ phần của ba đều không nên quy đổi thành tiền, bởi vì đây là tâm ý và tình thương của bọn họ dành cho cô.
Tay vuốt ve bộ lông mượt mà của Dưa Hấu, Chương Nhược Nam ôm Dưa Hấu lên hôn một cái, trái tim cũng mềm mại như bộ lông của nó.
Dưa Hấu đang ngủ say thì bị nụ hôn của cô đánh thức, nó ngái ngủ đánh một cái ngáp dài. Chương Nhược Nam ôm nó vào lòng, Dưa Hấu cuộn người lại như một chiếc gối lông nằm trên đùi cô. Cô dùng ngón tay chọc chọc Dưa Hấu, nó "meo meo" mấy tiếng rồi nũng nịu dụi đầu vào tay cô.
Chương Nhược Nam bật cười, điện thoại bỗng nhiên rung lên.
Ánh mắt Chương Nhược Nam vụt sáng, cô mở điện thoại đọc tin nhắn trên màn hình.
Chương Nhược Nam: Ba cho em 20% cổ phần tập đoàn chuỗi rạp chiếu phim đấy.
Trần Vỹ Đình: Vậy sau này phim em đóng sẽ chiếu tại rạp phim của em nhỉ.
Nói như thế quả thực nghe rất ngầu. Chương Nhược Nam bật cười, nhưng cô càng vui hơn vì hôm nay Trần Vỹ Đình có thể nhắn tin với mình. Cô hỏi anh sao lại được nhắn tin, Trần Vỹ Đình lại trực tiếp gọi điện thoại cho cô.
Chương Nhược Nam bắt máy, đầu bên kia, giọng nói trầm thấp thân thuộc vang lên giữa màn đêm yên tĩnh. Trái tim Chương Nhược Nam đập thình thịch, cô cúi đầu cười khẽ.
Thấy đầu bên kia không lên tiếng, Trần Vỹ Đình hỏi: "Sao em không nói gì hết vậy?"
"Em nhớ anh."
Giọng nói mềm mại như mũi tên bắn trúng tim anh.
Trần Vỹ Đình khẽ thở hắt ra, rồi lại bật cười nói: "Anh cũng vậy."
Ở nơi đất khách quê người chẳng thể nào gặp được cô, mỗi lần nhắn tin đều phải tranh thủ từng chút thời gian. Nhưng chỉ cần nghe được giọng nói của cô thôi đã đủ khiến anh hạnh phúc.
Tính tình Chương Nhược Nam đã vui vẻ hơn rất nhiều khi ở bên Trần Vỹ Đình. Trước kia Trần Vỹ Đình thường nói chuyện, bây giờ Chương Nhược Nam lại nói nhiều hơn cả anh. Cô kể anh nghe chuyện mình giành được giải thưởng Bạch Vũ, còn nói mình lại giành được thêm hai vai diễn sau lễ trao giải, và cả chuyện cô chuẩn bị thi cử đến đâu, chung quy chỉ là những chuyện vui.
Đương nhiên, hiện tại cuộc sống của cô cũng không có gì không vui, ngoại trừ việc không thể gặp Trần Vỹ Đình.
Trần Vỹ Đình kiên nhẫn nghe Chương Nhược Nam kể chuyện, thỉnh thoảng lại đáp vài câu, nụ cười dịu dàng như truyền qua điện thoại. Chương Nhược Nam nhìn bầu trời đêm tối đen như mực, lòng nhớ đến ánh mắt của Trần Vỹ Đình.
Nghe cô nói xong, Trần Vỹ Đình mới hỏi: "Năm nay em định ăn Tết ở đâu?"
Chương Nhược Nam trả lời: "Ở nhà bà nội."
Tết năm nay cô vẫn phải đóng phim, không thể xin nghỉ phép đi London ăn Tết với Chương Đồng được. Biết cô ở nhà một mình, bà Lương Thanh Các bèn bảo cô đến đại viện đón Tết cùng cả nhà.
"Ừm." Trần Vỹ Đình đáp, chỉ cần biết cô không phải đón Tết một mình là được.
Anh nói tiếp với Chương Nhược Nam: "Nam Nam, anh phải cúp máy rồi."
Hai người không có nhiều thời gian để trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến giờ.
Chương Nhược Nam khựng lại, rồi đáp: "Vâng."
Trần Vỹ Đình không cúp máy ngay, cô nghe thấy tiếng gió thổi lồng lộng ở đầu bên kia. Chương Nhược Nam chớp mắt, nhìn màn đêm yên tĩnh ngoài cửa sổ.
Hình như Trần Vỹ Đình lại đi làm nhiệm vụ.
Anh nằm trong đội lính hàng đầu, đi làm nhiệm vụ là trạng thái bình thường của anh. Chương Nhược Nam biết anh không thường gặp nguy hiểm, nhưng trong thời điểm này, trái tim cô vẫn trĩu nặng.
Tựa hồ như biết nỗi lo âu của cô, Trần Vỹ Đình dịu giọng nói: "Anh sẽ an toàn."
"Vâng." Chương Nhược Nam bật cười.
"Em ngủ ngon."
"Anh ngủ ngon."
Cúp điện thoại, phòng khách lại trở nên yên tĩnh, sự yên tĩnh đột ngột này khiến cô có phần không quen. Trần Vỹ Đình như một chất gây nghiện, khi chưa dính vào thì tâm tình bình thản, đã dính vào rồi thì càng lúc càng nhớ nhung khôn xiết.
Chương Nhược Nam ôm Dưa Hấu, đặt điện thoại sang một bên rồi tựa vào lưng ghế sô pha. Cô thầm nghĩ, đến khi nào thì mình mới được ở bên anh mỗi ngày đây?
...
Mỗi ngày đi đóng phim vừa buồn tẻ vừa đơn điệu, chẳng mấy chốc đã đến Tết nguyên đán. Buổi sáng Chương Nhược Nam hoàn tất cảnh quay, buổi chiều Lý Nam và Tiểu Bàng đưa cô đến đại viện. Chương Nhược Nam đã đến đại viện mấy lần, lính gác đã quen mặt nên cũng cho cô vào.
Tết năm nay đến khá trễ, trước Tết một tháng, Nam Thành bước vào mùa đông, nhưng thời tiết cũng không quá lạnh lẽo. Bụi cây ven hai bên đường vẫn xanh tươi, nhưng cảnh vật vẫn phảng phất vẻ tiêu điều.
Mùa đông ở phương Nam không có tuyết rơi. Hôm qua trời bỗng lâm râm đổ tuyết, mọi người trong đoàn phim hào hứng ra ngoài nhìn. Nhưng tuyết rất nhỏ, vừa chạm đất đã tan mất như chưa từng rơi xuống.
Nhìn tuyết rơi, Chương Nhược Nam lại nhớ đến Tết năm ngoái, Trần Vỹ Đình dẫn cô lên núi bắn pháo hoa cho cô xem. Pháo hoa bung nở trong hồi ức, Chương Nhược Nam cúi đầu bật cười, rồi đưa tay gõ cửa.
Cánh cửa mở ra, Chương Nhược Nam mỉm cười nói: "Chào dì Triệu."
Sau khi Chương Nhược Nam và Trần Vỹ Đình xác định quan hệ, biết Chương Nhược Nam ở nhà một mình, bà Lương Thanh Các sợ cô lẻ loi nên thường xuyên gọi cô đến đại viện.
Dì Triệu cất tiếng chào, Chương Nhược Nam bước vào nhà, còn chưa kịp gỡ khăn choàng cổ xuống thì đã có một bóng dáng nho nhỏ chạy ra từ phòng khách nhào đến ôm eo cô.
"Thím ơi."
"Chước Chước, con cẩn thận đừng làm thím ngã!" Tiếng nhắc nhở của Hoàng Di Quân vang lên từ phòng khách, giống hệt như cách chị ấy từng nhắc nhở Trần Chước không được đòi Trần Vỹ Đình bế.
Hiện tại Trần Chước đã không cho Trần Vỹ Đình ôm cô bé, mới nửa năm trôi qua mà cô bé đã sắp cao đến vai Chương Nhược Nam. Nhà họ Trần gien tốt, vóc dáng ai cũng cao lớn.
Cởi khăn choàng cổ và áo khoác xong, Chương Nhược Nam dắt tay Trần Chước vào nhà, mỉm cười nói: "Không sao đâu ạ."
Bàn tay nhỏ của Trần Chước đầy ấm áp. Chương Nhược Nam vừa đi từ bên ngoài về, bàn tay cô lạnh buốt. Trần Chước nắm tay Chương Nhược Nam nói: "Con đang ủ ấm tay cho thím mà."
Trần Xuyến nói: "Đến đây ủ ấm tay cho cô nào."
Trần Chước trả lời: "Dì bảo dượng ủ ấm tay cho dì đi, chú không có ở đây, cháu phải chăm sóc cho thím."
Trần Xuyến vừa quen một người bạn trai mới, tên là Tề Loan. Làm trong ngành tài chính, tính tình nhã nhặn, hôm nay là lần đầu tiên ra mắt cả nhà. Phòng khách cũng náo nhiệt hẳn lên vì câu nói của Trần Chước. Chương Nhược Nam lịch sự gật đầu chào Tề Loan, sau đó đi về phía phòng bếp.
Nghe thấy tiếng của Trần Chước, bà Lương Thanh Các đã bước ra khỏi phòng bếp. Chương Nhược Nam đứng trước cửa gọi: "Bà nội."
Chương Nhược Nam mặc áo lông cừu và quần bó màu đen đơn giản, so với lần đầu tiên gặp mặt, cô đã có da có thịt hơn một chút, nhưng so với những người khác thì vẫn rất thon thả.
Trần Vỹ Đình không có ở đây, Chương Nhược Nam lại thường xuyên đến thay anh bầu bạn với bọn họ. Chương Nhược Nam càng lúc càng thân thiết với mọi người trong nhà, bà Lương Thanh Các cầm tay cô nói: "Tay cháu hơi lạnh thật, cháu vào nhà ngồi nghỉ đi, phải đợi một lúc nữa mới nấu cơm xong."
Chương Nhược Nam đi quay phim từ sáng sớm, nhưng cô đã quen với cường độ công việc như thế. Ngón tay cô được bà nội xoa nắn ấm dần lên. Chương Nhược Nam khẽ cười rồi nói: "Không cần đâu ạ, để cháu vào giúp bà."
Trong phòng khách, Trần Cẩm và Hoàng Di Quân đang chơi đùa với Trần Chước, Trần Xuyến đang ngồi nói chuyện với Tề Loan, mọi người ai cũng có đôi có cặp, chỉ mình cô là lẻ bóng một mình.
Gần hai tháng rồi Trần Vỹ Đình chưa về nhà. Bản thân bà Lương Thanh Các cũng là vợ quân nhân, thế nên bà cũng có phần thiên vị Chương Nhược Nam. Bà mỉm cười bảo cô: "Được rồi, có món cháu thích đấy."
Chương Nhược Nam đi theo bà cụ, vừa xắn tay áo vừa nói: "Cảm ơn bà nội ạ."
Nấu bữa tối xong, cả gia đình ồn ào ngồi vào bàn. Tết nguyên đán khởi đầu một năm mới, trong lúc cả nhà ăn cơm, bên ngoài còn có tiếng pháo nổ lách tách, rất có không khí giao thừa.
Bàn ăn thật náo nhiệt, Chương Nhược Nam chẳng có nổi một phút nhàn rỗi, ba hỏi thăm chuyện công việc của cô gần đây, ông bà nội hỏi thăm cuộc sống của cô dạo này, Trần Xuyến thì muốn xin chữ ký giúp đồng nghiệp của chị ấy, Chương Nhược Nam không ngừng cười nói. Bầu không khí ấm áp hòa hợp bao trùm lên cả nhà, không cần cảm nhận bằng trái tim cũng biết mình đang được bao bọc bởi sự ấm cúng của gia đình.
Dịp lễ tết cũng khác hẳn ngày thường, cảm giác hạnh phúc khi có gia đình bỗng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Ăn cơm xong, mọi người cũng không giải tán mà di chuyển từ bàn ăn đến sòng bài. Chương Nhược Nam không biết chơi mạt chược, nhưng cô đã bị Trần Xuyến nhanh tay kéo vào chỗ.
"Không biết thì học thôi." Trần Xuyến cười nói.
"Càng không biết chơi thì bài càng đẹp đấy." Hoàng Di Quân cũng phụ họa.
Tuy rằng Chương Nhược Nam nói mình không biết chơi, nhưng cô vẫn hiểu vài quy tắc cơ bản. Cô đành ngồi xuống, những người khác cũng ngồi xuống theo. Trần Xuyến ngồi đối diện Tề Loan, Chương Nhược Nam ngồi đối diện bà nội Lương Thanh Các.
Ván mạt chược sắp bắt đầu, người xem cũng ngồi vào chỗ. Trần Phàm ngồi cạnh Chương Nhược Nam, nói: "Không biết chơi cũng không sao, để ba dạy con."
Trần Phàm thường bận rộn công việc, rất hiếm khi chơi mạt chược cùng mọi người. Thấy Trần Phàm ngồi xuống, Trần Cẩm cười nói: "Nhược Nam có bà nội và chú út hộ giá, mọi người thua là chắc."
Chương Nhược Nam mỉm cười nhìn anh ấy.
Rõ ràng Trần Phàm đang đứng về phía Chương Nhược Nam, nghĩ thế, Trần Xuyến bèn nói với bà nội: "Bà nội không được thiên vị Nam Nam đâu đấy nhé."
Bà cụ vẫn không đổi nét mặt, vừa xoa mạt chược vừa nói: "Lúc nào bà cũng công bằng."
Sau câu nói ấy, ván mạt chược bắt đầu.
Mặc dù Chương Nhược Nam ít khi chơi bài, nhưng cô có thể nhận ra Trần Phàm chơi mạt chược rất lợi hại. Nhưng tuy ông lợi hại nhưng ông sẽ không chủ động đánh giúp cô, chỉ nhắc nhở cô nên đi nước tiếp theo thế nào cho phù hợp, Chương Nhược Nam tự mình chọn bài. Ông như đang dạy cô chơi bài, nhưng lại hơi thiếu kiên nhẫn. Khi Chương Nhược Nam chọn bài đúng, ông sẽ khích lệ một câu, khi Chương Nhược Nam đi sai nước, ông sẽ tiếc nuối cười cười.
Trong sòng bài rôm rả tiếng nói chuyện và tiếng mạt chược va chạm. Chương Nhược Nam sờ bộ bài, nghe ba nói khẽ bên tai mình, ánh mắt tràn đầy niềm vui.
Chương Khang là một kẻ thối nát, tuy ông ta sinh ra cô, nhưng ông ta cũng là người gieo rắc đau khổ và bóng tối vào cuộc đời cô. Từ nhỏ đến lớn cô chưa bao giờ nhận được tình thương của cha, nhưng cô lại nhận được điều đó từ Trần Phàm. Trước đây cuộc đời cô không trọn vẹn, nhưng khi ở bên Trần Vỹ Đình, mọi thứ đều dần dần được bù đắp.
Tuy bà Lương Thanh Các nói rằng mình công minh, nhưng đêm đó bà vẫn nhường cho Chương Nhược Nam mấy nước, Chương Nhược Nam thắng được không ít. Mọi người đều vui vẻ, Trần Xuyến kháng nghị vài câu, ván mạt chược cứ thế kết thúc.
Những trò chơi giải trí tiêu khiển quả thực có thể khiến người ta quên mất thời gian. Khi ván mạt chược kết thúc đã là mười giờ tối.
Đêm đã muộn, bà Lương Thanh Các bảo Chương Nhược Nam cứ ở lại trong nhà. Tuy rằng trước đây cô từng đến nhà ăn cơm, nhưng cô chưa từng ở lại qua đêm. Thấy bà nội không yên tâm, Chương Nhược Nam cũng không từ chối. Cô chúc bà nội ngủ ngon rồi đi đến phòng Trần Vỹ Đình.
Đã lâu rồi Trần Vỹ Đình không còn sống ở nhà, nhưng phòng anh vẫn được quét dọn rất sạch sẽ chỉnh tề. Chương Nhược Nam đánh răng rửa mặt, rồi lại đi tắm rửa một lượt, sau đó mở tủ Trần Vỹ Đình tìm quần áo để thay.
Khác với ở nhà cũ, ở đây không có quần áo cấp hai của anh, món đồ nào cũng khá rộng so với cô. Nhưng cô vẫn mặc vào rồi lăn vào ổ chăn.
Trong nhà có người già cao tuổi, mặc dù thời tiết mùa đông không quá lạnh nhưng trong nhà vẫn bật máy sưởi ấm áp. Cô đã tắm rửa sạch sẽ, nằm giữa chăn nệm êm ái, Chương Nhược Nam cầm điện thoại đọc tin nhắn mình gửi cho Trần Vỹ Đình.
Sau lần trước gọi điện thoại, hai người cũng không liên lạc lần nào. Trong lúc Trần Vỹ Đình tham gia nhiệm vụ bí mật, để phòng tránh việc nhiệm vụ thất bại, anh không được phép liên lạc với bên ngoài. Giống như lần anh mất tích trước kia...
Ngón tay cô lướt trên màn hình, chẳng mấy chốc đã lướt đến tin nhắn dưới cùng. Tin nhắn mới nhất là câu "Chúc mừng năm mới" mà cô gửi cho anh vào sáng nay.
Chẳng mấy chốc một năm đã trôi qua.
Chương Nhược Nam lướt khung chat của hai người mấy lần, không thể nào kiềm được nỗi nhớ, cô đành để mặc cho bản thân nhớ về anh. Trong đầu cô chỉ có khuôn mặt, hình bóng và giọng nói của Trần Vỹ Đình. Chương Nhược Nam nhắm mắt lại, dần dần ngủ thiếp đi.
Hiện tại cô đã ngủ ngon hơn nhiều so với trước đây, nhất là khi ở nơi an toàn như đại viện quân đội, cô ngủ rất sâu. Chương Nhược Nam cuộn người say giấc nồng, mãi đến khi từ phía sau có một vòng tay kéo cô vào lồng ngực ấm áp, cô mới mơ màng tỉnh giấc.
Vừa tỉnh dậy, giác quan vẫn còn mơ hồ, nhưng chẳng mấy chốc cả người Chương Nhược Nam đã căng cứng. Cô xoay người định vung tay lên, nhưng cổ tay đã bị một bàn tay thô ráp giữ lại.
Ngón tay anh thon dài, hổ khẩu chai cộm vì cầm súng lâu ngày. Bắt được cổ tay cô, anh khẽ bật cười rồi ôm chặt cô vào lòng mình. Môi anh ghé vào tai cô, hơi thở nóng bỏng thoang thoảng mùi bạc hà, anh khẽ cười rồi nói: "Chúc mừng năm mới, Trần phu nhân."
Trần Vỹ Đình đã trở về.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top