5
Lý Hi Thừa thừa nhận bản thân rất vô sỉ. Giống như nói năng trêu đùa Thẩm Tại Luân lúc nãy, hắn không có cách kiềm chế sự xấu tính của mình. Nó khiến hắn không chút do dự làm ra một việc không nên làm thế này.
Bởi vì hắn muốn tạo một mối quan hệ thân mật hơn với Thẩm Tại Luân.
Không có cơ hội nào tốt hơn lúc này cả. Cho dù hắn không thể làm tình thật với Thẩm Tại Luân nhưng lại ở bên cạnh cậu ấy tự thủ dâm, sau này có đối mặt với nhau thì cậu ấy cũng sẽ có cảm giác không giống người khác với hắn. Có lẽ sẽ có cảm giác ngượng ngùng gì đó...
Tóm lại, việc này sẽ khiến Thẩm Tại Luân vô thức phân chia hắn và những người đàn ông khác thành hai dạng khác nhau.
Hắn thừa nhận cách làm của mình rất đê tiện. Nhưng đời này cực kỳ khó có thể gặp được người khiến mình rung động nên hắn không muốn bỏ lỡ.
Hơn nữa, hắn cũng rất tự tin vào "thằng em" của chính mình. Cho nên hắn mới muốn làm gì đó với Thẩm Tại Luân, để cho cậu ấy biết bản lĩnh của hắn.
Nghĩ như vậy, hắn liền cầm lấy dương vật, tay bắt đầu chuyển động.
Theo sau khoái cảm là hiện thực Thẩm Tại Luân đang nằm dưới thân hắn, điều này càng làm cho tình dục trong hắn sôi trào. Thậm chí còn mạnh mẽ hơn thuốc kích dục trong cơ thể hắn.
Lý Hi Thừa sục vài cái, phát ra một tiếng rên gợi cảm. Đôi mắt hắn như sói đói, nhìn Thẩm Tại Luân chằm chằm. Nhưng động tác lại rất cẩn thận không để dương vật chạm vào da của Thẩm Tại Luân.
Hắn chỉ muốn quyến rũ Thẩm Tại Luân, không phải muốn dâm loạn cậu. Điều cơ bản này hắn vẫn phải có.
Mà tuy Thẩm Tại Luân đã nói rằng cậu sẽ không nhìn Lý Hi Thừa, nhưng khi nghe được tiếng rên kia cậu vẫn theo phản xạ nhìn xuống một cái.
Thật sự chỉ liếc mắt một cái, ngay sau đó cậu nuốt nước bọt, sợ tới mức nhắm chặt hai mắt lại.
Bởi vì, đm lớn quá!!!
Tuy lúc dương vật hắn cọ trên người cậu, cậu đã biết nó rất nóng cũng rất cứng, và cũng rất...lớn. Nhưng nhìn tận mắt mới biết được nó lớn bao nhiêu.
Bây giờ Thẩm Tại Luân đã hiểu lời tự thuật nói "chơi chết" chính là ý trên mặt chữ "bị chơi tới chết". Ai bị một cây hàng như vậy chơi trong cơ thể nếu không chết thì cũng mất nửa cái mạng thôi.
Hơn nữa dù cây hàng kia không chạm vào cậu nhưng dường như cậu vẫn có thể cảm giác được sự nóng bỏng kia, khiến cậu cũng nóng lên theo.
Cậu nghĩ đến bản thân mình đã từng nghe nói rằng dương vật càng lớn thì bị ch*ch càng sướng. Nếu thật là vậy... Thẩm Tại Luân chợt nhận ra mình đang suy nghĩ cái gì, hầu kết lên xuống một chút sau đó bị chính nước bọt của mình làm sặc mà ho khan.
Lý Hi Thừa vẫn luôn nhìn cậu, hiển nhiên cũng thấy được phản ứng của cậu. Hắn bị sự đáng yêu của Thẩm Tại Luân dụ dỗ đến ngứa ngáy, nhưng lại không thể để lộ ra ngoài, còn phải tiếp tục an ủi đối phương.
Nhưng lúc hắn vừa muốn lên tiếng thì một lần nữa lại bị sức mạnh không biết tên kia đưa ra ngoài cửa.
May mà quần áo hắn cũng trở về nguyên trạng...
Sau đó khi hai người ôm nhau ở huyền quan, Thẩm Tại Luân nghi ngờ hỏi: "Vừa nãy cơ thể chúng ta đã tách ra à?"
Khụ.. khi nãy trong đầu cậu toàn hình ảnh cây hàng của đối phương mới nhìn thấy kia nên không chú ý tới khoảng cách của hai người.
Lý Hi Thừa ngửi mùi trên người cậu, đáp: "Không có. Luân Luân... Tôi có thể gọi em như vậy không?"
Lúc hắn nói chuyện hơi nghiêng đầu, đôi môi chỉ cách vành tai của cậu một khoảng rất nhỏ. Hơi thở phả vào vành tai khiến vành tai cậu đỏ như muốn nhỏ máu, cũng khiến giọng nói vốn trong trẻo của cậu khàn đi một chút: "Có, có thể ạ."
Lý Hi Thừa nhận ra sự thay đổi của cậu, tiếp tục nói: "Luân Luân này, xem ra ở trên giường không làm được, chúng ta thử làm ở đây xem sao nhé?"
Thẩm Tại Luân cảm thấy mình sắp điên rồi. Rõ ràng là tự Lý Hi Thừa thủ dâm, nhưng nghe hắn hỏi như vậy giống như cậu cũng sẽ làm cùng hắn vậy.
Dù vậy cậu cũng chỉ có thể đồng ý: "Vâng, được ạ, tiền bối."
Lý Hi Thừa vừa cởi quần một lần nữa vừa nói: "Nếu tôi đã gọi em là Luân Luân rồi thì em không cần phải gọi tôi là tiền bối đâu."
Thẩm Tại Luân muốn hỏi một chút vậy cậu nên gọi hắn là gì. Nhưng địa vị hai người cách nhau quá xa khiến cậu cảm thấy cảnh này giống như sếp đang thử cấp dưới vậy. Nếu cậu hỏi lại thì có vẻ bản thân không có lòng cũng không thông minh.
Thế nên cậu cố gắng sử dụng cái não đang rối như tơ vò mà suy nghĩ: "Anh Lý?"
Gọi vậy chắc được rồi nhỉ? Nhưng Lý Hi Thừa lại mở miệng: "Người khác đều gọi tôi như vậy."
Chỉ là một câu nói bình thường nhưng đối phương có bản lĩnh đọc thoại quá tốt, thành ra bên trong câu nói như có thể biểu đạt trăm ngàn ý tứ. Có không vừa lòng, cũng có một chút ấm ức kỳ lạ.
Kẻ mạnh yếu thế thật sự quá mê người, cho nên dù trong đầu Thẩm Tại Luân càng rối hơn nhưng vẫn thử nói lại lần nữa: "Hi Thừa..."
Còn một từ "anh" chưa kịp nói ra, Lý Hi Thừa đã lên tiếng cắt ngang: "Ngoan lắm."
Hắn không chỉ muốn bản thân khác biệt với Thẩm Tại Luân, mà cũng muốn để Thẩm Tại Luân ý thức được cậu cũng khác biệt với hắn.
Thẩm Tại Luân hoàn toàn không hiểu nổi vì sao việc này lại phát triển đến mức này, nhưng cậu khi cậu cảm giác được cánh tay Lý Hi Thừa đang hoạt động thì cũng cảm thấy cậu và ảnh đế đang có chung một bí mật, quan hệ cũng xuôi theo việc này mà thay đổi.
Chỉ là không đợi Thẩm Tại Luân nghĩ xong, cậu lại một lần nữa quay về giường.
Không biết đã ôm nhau bao nhiêu lần,Lý Hi Thừa cười khổ: "Có vẻ.. chỗ này không cho phép tôi tự mình giải quyết dục vọng rồi."
Thẩm Tại Luân:...
Tự nhiên thấy áy náy quá!
Cậu chỉ có thể cố gắng nói: "Hi, Hi Thừa, chúng ta lại, lại hôn thêm một lần nhé?"
Vì để bày tỏ cậu không có ý đồ gây rối nên Thẩm Tại Luân vội giải thích: "Cứ đứng đây hoài thì mệt lắm, lên giường rồi thì ít nhất có thể nghỉ ngơi một chút."
Tuy rằng Lý Hi Thừa bị dục vọng ép đến muốn nổ tung nhưng vẫn bị Thẩm Tại Luân chọc cười: "Cảm ơn Luân Luân nhé."
Thẩm Tại Luân nghe ra ý cười trong giọng nói của hắn, cậu có chút cạn lời.
Nhưng một giây sau, đôi môi Lý Hi Thừa lại dán lên. Hai người trao đổi nước bọt, Thẩm Tại Luân nhận ra lần này Lý Hi Thừa hôn rất giỏi, thậm chí cậu có cảm sắp bị đối phương nuốt mất.
Quả thật Lý Hi Thừa rất muốn như vậy. Chỉ khi nào dựa gần Thẩm Tại Luân, chỉ có hôn môi ôm ấp cậu thì sự nôn nóng trong cơ thể hắn mới giảm bớt một chút.
Hắn nghĩ như vậy là đủ rồi, ít nhất trước mắt thì hôn môi đã đủ thoả mãn hắn rồi...
Nhưng hai người xuất hiện trên giường, sau khi nghe xong lời tự thuật được hai mươi phút thì lại bị tách ra.
Sau đó lại bị tách ra thêm vài lần nữa, Thẩm Tại Luân cảm giác môi mình bị hôn tới sưng lên rồi, ngực Lý Hi Thừa cũng phập phồng mạnh mẽ.
Vốn dĩ giọng nói tự thật rất ôn tồn lễ độ cũng càng lúc càng nôn nóng, cuối cùng tức hộc máu hô lên:
[ Tôi nói thật với hai người, hôm nay hai người yêu thì ch*ch, không yêu cũng phải ch*ch cho tôi. Bằng không thì ai cũng đừng mong đi ra được khỏi căn phòng này, hai người tự tưởng tượng đi. Nếu không ăn nữa thì có chết đói tôi cũng mặc kệ đấy!!!]
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top