Đây là dò hư lăng bộ haiPhần hiện đạiLà câu chuyện của vạn năm phúc hắc băng sơn mỹ ngự tỷ cùng ôn nhu vạn năm thụ ở hiện đại, được viết tiếp sau bộ cổ đại. Vẫn là tình yêu dài ngàn năm, mạo hiểm với quỷ thần, cùng người đấu tâm pháp, khảo cổ, đạo mộ, thám hiểm, mổ xẻ, cổ mộ quỷ quyệt với các sắc thái riêng, và, sẽ lại yêu ngươi lần nữa..…
Rốt cuộc là ai cắn tôiTên QT: Đáo để thị thùy giảo liễu ngãMẹ đẻ: Tiêu Đường Đông Qua Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Ảo tưởng không gian, Bắn súng thể thao, Ngọt sủng, Vườn trường, ABO, Chủ thụ, 1x1, HENguồn: Tấn GiangRaw + QT: khotangdammyfanfic (có tham khảo Wikidich)Edit: Nhật NhậtGiới thiệu:Yêu một người là tâm linh tương ứng, không phải do giới tính quyết định....ABO chỉ là một loại giới tính. Quyết định một người có mạnh mẽ hay không là ở nội tâm người đó.Nếu như tôi là Alpha, có lẽ sẽ bay cao vạn dặm.Còn nếu là Omega, cũng không trở ngại tôi vui vẻ, tài năng xuất chúng.-- An LanGỡ mìn của tác giả:1. Thụ ban đầu hơi có khuynh hướng vạn nhân mê, mọi việc đều có nguyên nhân, sau khi xác định tình cảm thì chỉ có công, song khiết.2. Ngay từ đầu công đã có hứng thú với thụ, không phải yêu từ cái nhìn đầu tiên, theo tiến triển sẽ biết tại sao thụ hấp dẫn công.3. Có cẩu huyết, văn viết vì vui vẻ, ai theo đuổi hành văn cao siêu mời rẽ phải, đừng ảnh hưởng tâm trạng của người đọc khác.4. Không biết có lôi gì hay không. Mời mọi người tự nhận xét._____Editor nhắc nhở:1. Edit khi chưa đọc một chương nào nên không biết truyện hay dở.2. Vì nhiều chỗ không chắc lắm nên sẽ vừa làm vừa sửa. Khuyến nghị nên đọc sau 3 đến 4 chương để đảm bảo tình tiết.3. Bản edit là đầu tay, không dám cam kết về chất lượng, hoan nghênh mọi người góp ý._________31/08/2020 - 24/12/2020Truyện có các chương không được đăng tải, vui lòng đọc kỹ thần giới thiệu ở trang chủ.…
Vài ba câu chuyện yêu đương buồn cười của bọn trẻ vào độ tuổi xuân xanh. ___Truyện đã được xuất bản bởi Nhà xuất bản Văn Học, phát hành toàn quốc năm 2024.…
Tác giả : Trà Hoa Nữ Edit: Hoằng VũVăn án: Sách sử nói: Ung Chính mặt lạnh bạc tình sủng thiếp không yêu thê.Trang Uyển cười " Nam nhân trong thiên hạ đều giống nhau. Dưới giường kính cẩn trên giường giáo huấn, chống mắt xem Tứ phúc tấn làm sao giáo huấn Tứ gia?!…
Tên khác: Vứt bỏ mười cái nam chủ sau ta trốn chạy thất bại / Phao khí thập cá nam chủ hậu ngã bào lộ thất bại liễuTác giả: Thu Mễ Thu Mễ ThỏSố chương: 105 chương + 4 phiên ngoạiTag: Đam mỹ, hệ thống, xuyên không, sảng văn, tu la tràng, ngụy NP, 1v1, ngọt, HENguồn: Tấn GiangTình trạng raw - convert: Hoàn thànhTình trạng edit: Hoàn thànhEditor: Tô, Lune, MintCHÚ Ý : EDIT PHI THƯƠNG MẠI, CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG CHUYỂN VER HAY REUP.BẢN EDIT CHỈ ĐÚNG 60-70%Mở lò ngày: 13/9/2021 - 5/5/2023Đang bận quẩy sinh nhật nên chưa đăng ngoại truyện nka :))))…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…