02.
Tối hôm đó Trương Trạch Vũ đang nằm dài trong kí túc xá, mắt không rời màn hình điện thoại. Chẳng biết trong đó có gì hay mà cậu một khắc cũng không rời điện thoại ra khỏi tay. Máy tính Đồng Vũ Khôn được Dư Vũ Hàm sửa giúp xong thì tiếp tục làm nốt báo cáo mà buổi chiều đang làm dở.
Diêu Dục Thần chán nản ngồi trên ghế nhìn hai anh lớn của mình. Mục Chỉ Thừa hôm nay đã về nhà ngủ không còn ở lại kí túc xá nữa nên chẳng có ai chơi cùng nhóc. Em nhỏ sắp chán đến điên rồi.
"Tiểu Bảo ơi..." Nhóc leo lên giường Trương Trạch Vũ, tay thì lay người cậu, miệng không ngừng nhõng nhẽo gọi.
"Nói đi, đừng lay nữa." Mắt vẫn không rời điện.
"Em chán quá, mình xuống căn tin tìm gì ăn đi."
"Anh không đi đâu, lười lắm."
"Đi đi mà tiểu Bảo."
"Không anh không đâu, rủ Mao ca đi đi."
Đồng Vũ Khôn nghe thế thì lập tức đáp lại.
"Đừng đả động đến anh mày, báo cáo của anh còn chưa xong."
Trương Trạch Vũ lười biếng vươn người, vùi mặt vào trong gối hét lớn một tiếng rồi ngồi dậy.
"Đi, em muốn đi đâu Bảo ca đi cùng em."
Diêu Dục Thần giây trước ủ rũ, giây sau liền vui vẻ kéo Trương Trạch Vũ xuống căn tin. Dù đã là chín giờ tối nhưng ở căn tin vẫn rất đông người, đa số đều là những học sinh giỏi xuống tìm mua thứ gì đó có thể giúp mình có thể thức khuya học bài. Trương Trạch Vũ dù cũng được coi là học sinh ưu tú như cậu lại không bán mạng học tập như vậy. Cậu luôn đặt niềm vui của bản thân lên hàng đầu, chỉ cần là bản thân vui vẻ thì việc gì cũng có thể làm được.
"Tiểu Bảo anh muốn ăn gì?"
"Một túi xúc xích nhỏ, một hộp sữa với cả vài gọi snack đi. Lấy thẻ ăn của anh mà quẹt!"
Thẻ ăn của nhóm họ đều đưa hết cho Diêu Dục Thần giữ bởi cậu nhóc luôn là người chịu trách nhiệm việc mua đồ ăn của cả phòng. Những người khác thường rất lười không muốn ra khỏi phòng nên nhiều lúc muốn mua gì thì nhờ em nhỏ đi mua hộ.
"Về thôi!" Diêu Dục Thần một bên cầm túi đồ, một bên nắm tay Trương Trạch Vũ dắt đi.
"Đã cất công xuống rồi thì đi dạo một chút đi, lát nữa quay về sau." Trương Trạch Vũ đút điện thoại vào túi quần rồi đi theo nhóc.
"Cũng được!"
Hai người đi loanh quanh sân trường vắng người, gió tháng năm có chút nóng nhưng vì là buổi đêm nên cũng không khó chịu như ban ngày. Nhưng với người sợ nóng như Trương Trạch Vũ thì dù ban ngày hay ban đêm đều chẳng dễ chịu chút nào.
"Mới ra ngoài một tí mà người nhớp nháp, dính đầy mồ hôi khó chịu chết đi được."
"Tí nữa về tắm lại là được mà." Diêu Dục Thần vừa bóc hộp kem ra vừa nói: "Ây da chết em rồi."
"Sao đấy?"
"Em làm dính kem lên áo rồi, anh cầm hộ em túi đồ em chạy ra bên kia rửa một chút!"
"Được rồi đưa đây." Trương Trạch Vũ cầm lấy túi đồ từ tay cậu nhóc.
Trong lúc đợi Diêu Dục Thần, Trương Trạch Vũ một tay cầm điện thoại, một tay đút túi quần đi dọc hành lang. Bây giờ là buổi tối, cũng đã quá giờ tự học nên chẳng còn ai ở đây nhưng Trương Trạch Vũ lại nghe rõ được tiếng chửi bới, một tiếng chát thật lớn nghe thôi cũng thấy rát cả da. Bước chân cậu nhẹ nhàng đi đến chỗ phát ra tiếng, ở một góc cầu thang Trương Trạch Vũ bắt gặp 1 nhóm nữ sinh đang chửi bới, đánh đập một nữ sinh khác.
Khóe môi cậu giương lên, điện thoại trên tay được cậu mở camera lên, nhẹ nhàng đưa lên. Lúc này Diêu Dục Thần cũng vừa quay lại, thấy Trương Trạch Vũ dựa người vào tường, điện thoại đang bật chế độ quay phim. Nhìn cậu nhóc bước đến, cậu cười nhẹ đưa tay chạm nhẹ lên môi ra hiểu im lặng.
Một lúc sau khi cảm thấy đã đủ Diêu Dục Thần nói nhỏ.
"Được chưa?"
Trương Trạch Vũ gật đầu.
Điện thoại vẫn cầm trên tay, hai người bước ra khỏi chỗ trốn khiến những nữ sinh kia giật mình.
"Ai đó!"
"Xin lỗi, hình như đã làm phiền rồi thì phải?" Cậu nói.
"Trương Trạch Vũ!"
"Có vẻ như sắp tới chúng ta sẽ có content mới cho blog rồi nhỉ tiểu Diêu."
"Khoan đã! Đừng đăng lên mạng, cậu muốn bao nhiêu tiền tôi đều đưa."
Hai người nghe thế thì nhìn nhau suy tư một hồi, nữ sinh cầm đầu kia nghĩ họ đang ra giá tiền nên trong lòng cũng an tâm một phần. Chợt hai người họ cười lớn khiến cô ta lo sợ.
"Chị gái, chị nghĩ là chúng tôi thiếu tiền sao? Xin lỗi nhưng mà tiền bọn tôi không cần, thứ chúng tôi cần là niềm vui." Diêu Dục Thần nói với cô ta.
"Lúc nãy em kêu chán đúng không tiểu Diêu, giờ chúng ta có thứ thú vị để làm rồi."
Thấy thương lượng không được, cô ta bắt đầu đe dọa mà quát lớn.
"Các người có biết cha tôi là ai không hả! Nếu các người dám đăng nó lên mạng thì đừng trách tôi."
Trương Trạch Vũ ghét nhất là bị đe dọa, nụ cười trên môi cậu vụt tắt. Tin tức tố tỏa ra nồng đậm mang tính uy hiếp cao khiến vài nữ sinh phía sau cô ta không chịu đựng được mà gục xuống. Diêu Dục Thần vì chưa phân hóa nên không bị ảnh hưởng.
"Đừng nói câu đó với tôi, cô nghĩ tôi sợ ông bà già của cô sao? Rất lấy làm tiếc nhưng Trương Trạch Vũ tôi đây chưa biết sợ là gì!"
Trương Trạch Vũ tắt điện thoại, rồi cũng Diêu Dục Thần rời đi. Về đến phòng Đồng Vũ Khôn định hỏi sao hai người đi lâu vậy thì bị tin tức tố của Trương Trạch Vũ làm cho nhăn mặt.
"Làm cái gì mà tin tức tố nồng nặc thế hả! Cút đi tắm ngay đi." Đồng Vũ Khôn bịt mũi lại.
Trương Trạch Vũ ném điện thoại lên bàn của Đồng Vũ Khôn rồi nói.
"Xem xong thì tìm kiếm thông tin để lên bài đi, em đi tắm cái, khó chịu chết đi được."
"Cái gì đấy?" Đồng Vũ Khôn cầm điện thoại lên xem.
Khi Đồng Vũ Khôn xem xong thì cũng là lúc Trương Trạch Vũ từ phòng tắm bước ra, tay cầm khăn lau khô mái tóc ướt.
"Video rõ không?"
"Chất lượng camera tốt đấy, tối thế mà vẫn rõ được mặt. Điện thoại hãng gì đấy?"
"Em không rảnh ngồi cợt nhả với anh."
Đồng Vũ Khôn bĩu môi.
"Được rồi, tiểu Diêu chuẩn bị làm việc đi!"
"Yes sir!" Diêu Dục Thần ngồi vào bàn, mở máy tính lên. Vào tinh thần chuẩn bị làm việc.
Sáng ngày hôm sau, học sinh của Thiên Lam được phen xôn xao bàn tán. Đoạn phim hôm qua được nhóm paparazzi đăng lên ngay trong đêm, những thông tin của người xuất hiện trong video đều được Trương Trạch Vũ tìm kiếm đầy đủ. Đến cả Instagram của những nữ sinh đó cũng được cậu tìm thấy và chụp lại đăng lên blog.
Chỉ sau vài phút thông tin được đăng tải, trang cá nhân của những nữ sinh bắt nạt đều bị công kích. Không chỉ riêng học sinh của Thiên Lam mà tất cả người theo dõi cậu thiếu gia họ Trương này cũng nhảy vào xâu xé, chửi rủa.
Thật ra trước khi nhóm paparazzi này được tạo ra thì bốn người trong nhóm đều là những nhân vật được nhiều người săn đón. Căn bản việc là con của những người nổi tiếng đã khiến họ được chú ý rất nhiều rồi, cộng thêm cả vẻ ngoài xinh đẹp thì bốn người họ lại càng được săn đón hơn. Vậy nên khi mà có chuyện gì xảy ra thì bọn họ đều dễ điều khiển dư luận hơn.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top