Trong căn phòng nhỏ , có ba con người im lặng ngồi ngoan ngoãn bên trong phòng . Mà hai ông con trai cứ phải nhìn con bé như nhìn thấy người ngoài hành tinh mới đáp xuống Trái Đất ấy . Nhìn bé nó cứ ngại ngại mà không dám nhìn thẳng mặt hai ông
Thiên Nhiên :" Ưm..... E...Em chào .... hai ..anh ..... E....Em ... tên là T... Thiên ... Nhiên " Hình như bé nó hơi rén hai anh thì phải , bé nói ấp úng không thành một câu hoàn chỉnh được
Tả Hàng :" Em tên Thiên Nhiên ,đúng không ???" Cậu hỏi lại bé nó cho chắc , chứ cậu cũng không nghe rõ câu bé giới thiệu
Thiên Nhiên :" V...Vâng ạ "
Tả Hàng :" Còn anh là Tả Hàng . Rất vui khi gặp lại em , bé con "
Trương Cực :" Trương Cực " Anh nói rất ngắn gọn , súc tích không thừa một chữ nào
Thiên Nhiên :" E... Em cũng ... rất vui khi gặp lại hai ...anh " Có vẻ bé nó còn chưa được bình tĩnh lại , nên câu nói chưa tự nhiên
Tả Hàng :" Khum seo đâu ... Em bình tĩnh lại trước đã . Hít thở thật sâu nèo "
Thiên Nhiên :" .... "
Tả Hàng :" Thấy thế nào rùi ???"
Thiên Nhiên :" Em rất rất vui khi được gặp lại các anh . Em thiệt sự nhớ anh lắm Hàng ca !!!" Cuối cùng bé con cũng bình tĩnh lại được rồi . Bé nó giơ rộng hai cánh tay nhưng không phải chạy đến ôm Tả , nó chỉ đơn thuần là một vòng tay mở rộng để biểu lộ cảm xúc thật vui lúc này của bé
Tả Hàng :" Chào mừng em quay lại với nơi đây !!!" Cậu cũng hùa theo mà vui cười với bé , như những người bạn đồng trang lứa chào mừng bạn mình trở về sau một chuyến đi xa và dài , chứ không còn là vai vế anh - em nữa . Chỉ cần một câu nói ngắn gọn như thế thôi cũng đã đủ để biết quan hệ giữa ba người như những người bạn thân thiết với nhau , một thời tuổi nhỏ bên nhau
Trương Cực lúc này chỉ ngồi yên một chỗ , nhìn hai anh em họ cười vui kề vai nhau như cái thời xưa . Nhưng chắc hai người không để ý thấy , anh luôn nhìn hai người cười thầm. Nó giống như cái lúc nhỏ ba người ngồi cạnh nhau , giống như thời gian không bao giờ thay đổi chỉ có con người ngày càng lớn hơn và thay đổi dần hơn . Anh ngồi ở một bên , quan sát cẩn thận từng chút Thiên Nhiên , không muốn bỏ một chi tiết nhỏ nhặt nào
Lúc này mới để ý rõ , Thiên Nhiên hình như cũng không giống những bạn nữa cùng tuổi khác . Con bé trưởng thành , chính trực hơn rất nhiều . Mắt cô bé như là một tấm gương phản phất ánh nắng gay gắt đâu đấy , nó chú ý đến mọi chi tiết dù là nhỏ nhất của mọi người xung quanh . Hay đôi mắt ấy cũng giống như một mũi dao luôn chuẩn bị được phóng đi bất cứ đâu . Đôi lúc , lại có thể nhìn thấy cô bé có tính cách khá giống Trương Cực , cẩn thận , đề phòng , che chở
Tả Hàng :" Mấy năm qua , em cùng gia đình sống ổn hông ???" Cậu là người phá tan bầu không khí đang dần chìm vào im lặng của căn phòng . Nhưng câu hỏi hình như nghe hơi lớn tuổi , trưởng thành nhỉ
Thiên Nhiên :" Gia đình em vẫn sống tốt lắm . Nhưng ở chỗ kia em sống không quen , không gắn bó như ở nơi đây . Nên gia đình em quyết định dọn sang đây sống cùng họ hàng , ông bà em luôn " Cô ngại ngùng gãi gãi nhẹ mái tóc ngắn ngang vai của cô
Trương Cực :" Vậy cũng tốt . Ở quen chỗ nào thì về chỗ ấy thôi " Anh đây thì hơi lạnh nạt , nói như con dao đâm vào tim nhau ấy
Tả Hàng :" Ăn nói xà lơ !! Ai cho mày nói dzị " Cậu tức điên lên , lấy tay đập vào ngay đầu anh
Trương Cực :" Đau nhen !! "
Tả Hàng :" Mày ngon thì đánh lại tao này. Mày dám hông ??? "
Trương Cực :" Đương nhiên là....không rồi . Hỏi thừa "
Tả Hàng :" Hứ ..."
Lần này , Thiên Nhiên lại phải xích qua một bên , lấy túi bắp rang ra và ngồi xem phim đã có sẵn không cần phải chọn . Giờ mới nhận ra bé nó là một Hủ chính hiệu
" Tiểu Nhiên ....!!! Bố con đến đón này " Tiếng gọi phát ra từ phía tầng dưới , cắt ngang cuộc cãi vã của hai người kia
Thiên Nhiên :" Dạ vâng ạ .... " Cô nói vọng xuống , đáp lại câu gọi vừa nãy
Tả Hàng :" Để Hàng Ca dẫn em xuống dưới nhà nhen "
Thiên Nhiên :" Dạ ...!!"
[....]
Ba người bước từ từ xuống dưới nhà , nhìn thấy một người đàn ông chiều cao trung bình tầm 1m60-65 . Nhưng hình như là phát triển ở chiều ngang nhiều hơn ,râu thì lởn chởm quai nón . Ông ngồi ở ghế sofa nhỏ màu xanh , có vẻ là đang ngồi nói chuyện cùng hai bà mẹ . Xét ra thì mấy nhà đều quen nhau cả , chỉ là lâu rồi không gặp lại thôi
Thiên Nhiên :" A !! Baba !! " Vừa thấy người đàn ông ấy , cô đã gọi to lên rồi chạy đến đứng bên cạnh ông . Nhìn là thấy tình cảm hai bố con nhà này khá thân thiết
Tả Hàng & Trương Cực :" Cháu chào chú ạ !!!"
Thiên Lý Uông :" Hai nhóc lớn thật rồi đấy !!!"
Tả Hàng :" Vâng ạ . Cháu bây giờ đã cao tầm 1m79 rùi đó "
Thiên Lý Uông :" Hahahah.... Thế là cao lớn lắm rồi đấy "
Tả Hàng :" Cháu siu cấp cao lunnnn"
Trương Cực :" Cháu M85 ạ "
Tả Hàng :"....."
Ủa ????? Là seo ???? Sao lại nói chiều cao trong lúc người ta đang hãnh diện vì chính chiều cao của mình vậy . Chơi thế là tồy rùi
Tả Hàng :" Này .... í của bạn là seo hả ????" Cậu giận quá , quay sang chỉ tay vào mặt anh đòi hăm dọa
Trương Cực :" Tao đâu có í chê mày lùn hơn tao đâu !!"
Tả Hàng :" Chưa đấm đã khai rõ cái ý đồ mất dzạy của mày rồi "
Trương Cực :" Lễ phép trước mặt người lớn đó . Nhớ chưa ????"
Tả Hàng :" Mày được lắm "
Trương Cực :" Hơn mày là cái chắc !!"
Thiên Lý Uông :" Thôi thôi ...!! Ai cũng có chiều cao trung bình của riêng mình mà "
Tả Hàng :" Đúng vậy .... Chú Thiên nói thế mới chí phải . Hảo hán !!!!"
Thiên Lý Uông :" Hahahah Được rồi ... được rồi "
[......]
Thiên Lý Uông :" Xin lỗi mọi người !! Cũng muộn rồi , sợ mẹ Tiểu Nhiên ở nhà chờ lâu rồi dỗi ... Nên tôi xin phép dẫn cháu nó về "
Từ Mao Nguyệt :" Không sao ...,không sao đâu ạ !!! Mai Nhiên Nhiên cứ đến nhà dì bảo hai anh dẫn đến xem trường mới nha !!"
Thiên Nhiên :" Vâng ạ !!! "
Thiên Lý Uông :" Vậy tôi nhờ chị bảo hai anh dẫn cháu nó đến xem trường mới "
Từ Mao Nguyệt :"Không có gì đâu , chú cứ phải khách sáo ấy nhỉ "
Thiên Lý Uông :" Vậy .... tôi xin phép về trước " Nói rồi , ông cùng Thiên Nhiên bước ra khỏi cửa nhà , đi về phía ngôi nhà ở đầu làng
"....."
Trương Cực :"Cái vụ đi xem trường mới là sao ạ ???"
Từ Mao Nguyệt :" À... Nhiên Nhiên mới về đây học lại , không biết hết mọi thứ . Với lại con bé cùng xin học vào đúng trường cái con đang theo , nên tiện thể mai cũng ngày nghỉ hai đứa dẫn con bé đi xem trường , làm quen luôn "
Lý Bạch Nghi :" Chuyện là dzậy đó !!!"
Tả Hàng :" Thế là hết một ngày đi chơi của tui lunnnn"
Từ Mao Nguyệt:" Tiền tiêu vặt tăng gấp đôi "
Tả Hàng :" Sao mẹ lại nghĩ con cần tiền thế nhỉ , thứ con cần là thời gian tự do đi chơi kia là..."
Từ Mao Nguyệt :" Gấp ba ...!!"
Tả Hàng :" Nhưng con vẫn sẵn lòng làm việc đó "
Trương Cực :" Thế là cùng ..."
Tả Hàng :" Mày thì hiểu cái gì cơ chứ "
Trương Cực :" Có gì tao bao mày ăn ..."
Tả Hàng :" Mày nhớ đấy ...!!!"
Trương Cực :" Biết rùi ... "
Tả Hàng :" Mình vào rửa bát đây "
"...."
Từ Mao Nguyệt :" Mai được nghỉ , con có ngủ cùng Tả không , Trương Cực ???"
Lý Bạch Nghi :" Đương nhiên thằng bé ở lại rồi "
Trương Cực :" Vậy .... tối nay cháu ở lại nhà dì vậy "
Từ Mao Nguyệt :" Vậy để dì bảo Tả chuẩn bị bộ đồ thay cho con "
Trương Cực :" Vâng ạ ,...."
Lý Bạch Nghi :" Vậy tui về nhà nhen ... Mai gặp bà sau . Đậu Đậu ở nhà dì A từ ngoan , đừng phá "
Trương Cực :" Mẹ yên tâm ... Con không phải là Tả Hàng đâu mà phá nhà "
Tả Hàng :" Tao nghe thấy rồi nhen ..." Cậu ló đầu từ trong nhà bếp ra , trừng trừng lườm anh vì tội nói xấu nhau
Từ Mao Nguyệt :" Đừng có mà đập bát ra đấy "
Tả Hàng :" Con bít rùi ..." Cậu bĩu môi
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top