chap 8
Chap 8.
Mặt trời ngoi lên, bầu trời từ xanh xám xịt thành hồng trắng, SuA đứng ở cạnh bể bơi trong nhà của Siyeon, chiêm ngưỡng khung cảnh vi diệu trước mặt, ánh mắt thẫn thờ như đang mơ.
Cảnh bình minh ở đây thật sự rất đẹp giống như Lee Siyeon đã từng quảng cáo. Thông thường nếu được nghỉ làm SuA sẽ ngủ nướng đến tận trưa, nhưng vì bức tranh đẹp đẽ này, cô có động lực để dậy sớm hơn rồi.
Cô đã ở nhà của Siyeon được tròn 1 tuần.
Sau khi nghe lời nói như ra lệnh của Siyeon, SuA ban đầu không đồng ý và muốn lên tiếng phản đối, nhưng cô uốn lưỡi trước khi nói. Cô đã vắt óc suy nghĩ rất kỹ, đặt mình vào tâm trạng của Siyeon, cô nghĩ rằng cô đã quá say và lỡ làm tổn thương cô ấy, nên cô đúng là cần phải có trách nhiệm.
Trùng hợp song song với sự việc đó, SuA nhận được tin nhắn của chủ nhà nơi cô đang thuê, họ nói họ sẽ chấm dứt hợp đồng thuê nhà của cô vì họ cần căn hộ để làm việc khác. Họ cam kết sẽ bồi thường tiền phá vỡ hợp đồng và yêu cầu SuA phải dọn đi trong 2 ngày.
Và cô đã xin Siyeon nghỉ 2 ngày để dọn đồ sang nhà cô ấy ở.
Nghe có vẻ mất thời gian nhưng thực ra SuA chỉ cần mang đồ đạc cá nhân của mình đi thôi, còn lại vứt đi hoặc thanh lý. Vì nhà của Siyeon là căn biệt thự xa hoa đắt tiền, chẳng thiếu gì hết.
Một tuần trôi qua cô ở nhà của Siyeon, chăm sóc cô ấy như cô ấy mong muốn. Điều này cũng không khác gì với công việc của SuA vì cô đã vốn là người đưa đón Siyeon đi làm, cùng cô ấy đi ăn trưa, thỉnh thoảng cùng cô ấy ăn tối, đưa cô ấy đi shopping hoặc đi ngắm cảnh.
Nếu có khác, thì khác vào ban đêm, giờ SuA nằm bên cạnh Siyeon mỗi đêm, cùng cô ấy thức dậy vào mỗi sáng.
Siyeon vào đêm đầu tiên đã vô thức nắm tay cô đi ngủ, nhưng trong suốt tuần qua cô ấy không làm vậy nữa. Hai người nằm cùng giường, cạnh nhau nhưng cách một cánh tay. Cả hai cũng không đề cập đến những vấn đề nhạy cảm kia nữa, chuyện Siyeon tỏ tình cô, chuyện hai người đã cùng uống rượu và SuA say như chết, chuyện SuA đã chủ động đẩy Siyeon xuống giường và làm tình với cô ấy. Tất cả những chuyện đó, không ai dám nhắc tới.
Nhưng điều đó đã làm Kim SuA suy nghĩ rất nhiều. Đáng lẽ cô không nên làm vậy, khoảng cách giữa cô và Siyeon đang ở mức phù hợp, cô và cô ấy chỉ là sếp và nhân viên, không có gì hơn. Cô không có lý do chính đáng để suy nghĩ nhiều về điều này.
Nhưng cô vẫn bị luẩn quẩn trong những suy nghĩ đó.
Đặc biệt là vào đêm hôm qua, cô đã không thể có giấc ngủ ngon, vì Siyeon lại mặc cái váy ngủ màu đen hở hang đó. Cô đã nhìn chằm chằm vào cô ấy, rồi cố gắng lảng ánh mắt đi chỗ khác, nhắm mắt lại để ngủ. Nhưng rồi cô lại không kiềm chế nổi, lại mở mắt ra để nhìn cô ấy.
Cô gần như thức trắng đêm vì những cảm xúc bất ổn của mình, xong cô dậy rất sớm để ra bể bơi ngắm bình minh.
- Chị dậy sớm vậy, hôm nay là ngày nghỉ mà – SuA hơi giật mình vì tiếng nói ở đằng sau, là Siyeon.
- Sao em không ngủ thêm đi?
- Chị không ở bên cạnh sao em ngủ được.
SuA nheo mắt, cô không hề có thuốc phòng ngừ mấy cái câu thả thính của Siyeon. Mỗi lần cô ấy nói gì đó kiểu dạng vậy, cô đều câm nín.
Cả hai rơi vào trạng thái bất động vì không biết nói gì, không gian vẫn đang trôi theo cách của nó, một cơn gió nhẹ nhàng thổi ngang qua.
- Siyeon….. – SuA lên tiếng, môi mím lại.
- Sao vậy?
- Nhà em rất rộng, em ở một mình vậy chắc hẳn rất cô đơn.
- Có chứ, đó là lý do mà em luôn tìm cách để lôi kéo chị về đây ở, chị không nhận ra hả
- Không, ý chị là….trước khi em gặp chị…chắc hẳn em cũng phải có một vài mối tình chứ, em vừa có ngoại hình vừa có nhiều tiền, người sẵn sàng đi theo em chắc hẳn sẽ không ít.
- Không, chị là mối tình đầu của em – Siyeon nói không chớp mắt.
- Em cứ làm như chị đã đồng ý làm bạn gái em vậy – SuA cười hắt.
Siyeon nhếch môi cười, giờ là sáng sớm nên những câu nói lừa đảo của cô sẽ chỉ có SuA nghe thấy, Park Jihyo sẽ không biết gì hết. Nếu cô ấy biết, đảm bảo Siyeon sẽ lại bị nói đểu vài câu.
Jihyo biết trước đây cô là người như thế nào, đã từng hẹn hò với ai.
Jihyo biết rằng cô đã làm giả vệt máu trên ga giường để gán trách nhiệm cho SuA.
Cô ấy chỉ là một người đầu bếp làm việc ở đây 4 tiếng một ngày, nhưng cô ấy biết rõ tường tận những chuyện trong căn nhà này.
Cô mong rằng Park Jihyo sẽ tiếp tục hợp tác đóng kịch với cô.
- Còn chị, nếu chị đồng ý làm người yêu của em, thì em là người yêu thứ mấy của chị?
- Thực ra thì chị có một phần ký ức bị đánh mất do chị gặp tai nạn lúc đang chơi nhảy dù, chị không rõ trong quá khứ chị đã yêu ai chưa, nhưng chị có cảm nhận rằng chị đã yêu rất sâu đậm một người.
Siyeon trầm ngâm, SuA nhận thức được tai nạn và bệnh của cô ấy, chắc hẳn ông bà Kim đã tinh tế kể cho cô ấy nghe, đó là ba mẹ của SuA.
Ông bà Kim rất yêu quý Siyeon. Sau tai nạn của SuA, tất cả mọi người đều thống nhất rằng sẽ tạo mới cuộc sống cho cô ấy chứ không cố gắng giúp cô ấy nhớ lại, vì điều đó rất khó và mạo hiểm, có thể sẽ bị ảnh hưởng đến sức khỏe của SuA. Khi lên kế hoạch kéo SuA về lại bên mình, Siyeon đã gọi cho ông bà Kim để nói về chuyện đó, họ vui vẻ đồng ý, thứ duy nhất họ mong muốn là SuA được khỏe mạnh.
Siyeon đã cho nhân viên của mình quan sát SuA trong suốt quá trình từ lúc cô ấy bị mất trí nhớ và cô cập nhật tình hình của SuA cho ông bà Kim thường xuyên để họ yên tâm. SuA biết tới sự tồn tại của ba mẹ mình nhưng vì muốn tạo mới cuộc sống cho cô ấy nên ông bà Kim thỉnh thoảng mới đến Seoul để thăm SuA, thời gian còn lại họ dành thời gian ở quê nhà, Masan.
Cảm nhận mà SuA đang có hoàn toàn đúng, trong quá khứ cô ấy đã từng yêu sâu đậm một người, đó là người đang đứng ngay bên cạnh cô ấy lúc này.
Điều Siyeon muốn, là Kim SuA cần phải nhận ra điều đó càng sớm càng tốt.
Một tuần qua cô giữ khoảng cách với SuA với mục đích để kiểm tra xem SuA có cảm xúc gì với cô không. Nếu cô ấy coi chuyện đó là bình thường thì tức là SuA chỉ coi cô là sếp thế thôi. Còn nếu SuA cảm thấy bất thường, thì tức là cô ấy đã có gì đó hướng tới Siyeon rồi.
Và việc SuA gần như không ngủ được đêm qua đã chứng minh điều đó. Lee Siyeon đủ thông minh để biết rằng hôm qua SuA bị phân tâm bởi chiếc váy ngủ quyến rũ mà cô đang mặc.
Cô chờ cô ấy có một hành động nào đó, nhưng rốt cuộc Kim SuA chẳng làm gì hết, cô ấy cứ trằn trọc cả đêm trên giường, hết lăn qua bên này rồi lăn qua bên kia. Siyeon ngán ngẩm thất vọng vì sự nhút nhát của SuA, Kim SuA của ngày xưa không như vậy đâu. Trong quá khứ cô ấy rất quyết đoán, đã muốn làm gì là làm cho bằng được, làm nhanh nhất có thể.
Giống như cái cách mà cô ấy đã cướp Lee Siyeon khỏi tay người nhân viên thân thiết của cô ấy.
Là Go Shinwon, người yêu cũ của Siyeon.
Shinwon làm việc cho KBR với vị trí rất cao, anh ấy là một người rất tài năng và xuất sắc. Nhưng rốt cuộc Shinwon lại bị đuổi việc chỉ vì vị giám đốc của anh ấy đã lỡ phải lòng người yêu của anh ấy.
Trong một mối quan hệ, người thứ ba sẽ không bao giờ chen chân vào được, trừ khi một trong hai người kia cho phép.
Và Lee Siyeon đã cho phép điều đó, cho phép Kim SuA bước vào cuộc đời cô, lý do cô làm điều này, vì tiền.
Cô đã từng rất yêu Go Shinwon, nhưng tình yêu của cô không đủ lớn để thoát khỏi cám dỗ của đồng tiền. Cô xuất thân trong một gia đình không khá giả, lúc nào ba mẹ Lee cũng cãi nhau chỉ vì tiền, cô luôn ao ước bản thân có một cuộc sống nhiều tiền và không phải lo nghĩ gì nữa.
Khi cô hẹn hò với Shinwon, cô cũng chưa có cuộc sống như mong muốn. Tuy Shinwon đi làm lương rất cao nhưng vì có quá nhiều khoản phí phải chi trả, nên trong mối quan hệ này cả hai đều tự lực không dính dáng đến tài chính của nhau.
Và rồi Kim SuA đã đến và cho cô cuộc sống mà cô hằng ao ước.
Vậy mà khi cô đang có cuộc sống đó rồi, cô lại trải qua mỗi ngày với tâm trạng bình ổn không có gì thú vị, thậm chí cô còn cảm thấy nó thật vô nghĩa. Cô có cảm xúc này sau khi SuA bị tai nạn và không còn nhớ ra cô nữa.
Trước đây hầu như ngày nào cô cũng được nghe lời yêu của SuA. Chị ta nói rằng chị ta muốn nói yêu cô mỗi ngày, vì cô rất đãng trí, chị ta sợ cô quên nhanh.
Nhưng rốt cuộc, người quên trước là chị ta.
- Nếu chị đã từng yêu sâu đậm một người nào đó, chắc hẳn chị đã nói lời yêu với người đó mỗi ngày – Siyeon lên tiếng phá vỡ màn im lặng của cả hai.
- Chị không biết nữa, đó chỉ là cảm nhận, chứ chị không nhớ gì cả. Chị đã mất rất nhiều thời gian để có thể hòa nhập với cuộc sống mới. Có thể nói chị đã thay toàn bộ bạn bè, môi trường sống, môi trường làm việc, chỉ có ba mẹ là những người cũ mà chị còn gặp gỡ thôi, và chị cũng không thể nhớ ra được rằng chị đã có những ký ức đáng nhớ nào với gia đình của mình. Họ nói họ là ba mẹ chị thì chị đành đồng ý thôi – SuA trải lòng.
- Vậy thì chị cũng nên thay người thương đi.
- …………………
- Chị không cần phải cố nhớ ra cái người mà chị đã từng yêu sâu đậm đó, chị chỉ cần tập trung vào hiện tại, rằng chị đang có cảm xúc với ai mà thôi.
- Em thật thú vị Lee Siyeon – SuA nhếch môi cười, cô biết Siyeon có dụng ý gì.
- Vết bầm trên vai của chị đỡ chưa?
- Em biết trên vai chị có vết bầm?
- À thì….đêm hôm đó em đã ghì chặt móng tay vào vai chị mà, chắc hẳn sẽ để lại vết bầm – Siyeon ấp úng nói, lần đầu tiên cô đề cập lại chuyện này.
- 1 tuần trôi qua rồi mà, nó hết bầm rồi – SuA thở dài.
- Thế…..tại sao chị lại dậy sớm vào ngày nghỉ như vậy, tối qua chị bị mất ngủ đúng không?
- Ừ - SuA gật gật cái đầu.
- Vì chị bận nhìn em quá mà.
- Em ngủ rất say mà em lại biết chị nhìn em? – SuA quay mặt cười, tỏ ra như câu trên là một câu rất hài hước.
- Em ngủ nhưng em biết rõ chị đã thở dài bao nhiêu cái, lăn qua lăn lại trên giường bao nhiêu lần đó.
SuA nhìn sâu vào khuôn mặt tự tin của Siyeon.
Dưới ánh nắng, cô ấy hiện lên đẹp tuyệt vời, cuộc đời cô chưa bao giờ thấy ai mà có khuôn mặt cuốn hút như vậy. Đôi môi của Siyeon dày và đỏ mọng, nói cái gì hay ăn cái gì cũng có xu hướng chu lên, như đang mời gọi người đối diện một nụ hôn vậy.
Bây giờ là sáng sớm, đầu óc cô rất tỉnh táo không bị ảnh hưởng chút giọt rượu nào, và cô biết rằng cô đang rất muốn hôn cô nàng sếp của mình.
- Nói chị nghe, tại sao em lại thích chị? – SuA hỏi nhẹ.
- ……………… - Siyeon im lặng, cô biết rất rõ câu trả lời, cô tỏ tình với SuA vì cô có kế hoạch khiến cho cô ấy yêu cô như ban đầu.
Nhưng trong lòng cô vẫn đang thắc mắc một câu hỏi tương tự. Đang yên đang lành tự dưng cô lại muốn kéo SuA về bên mình làm gì, muốn SuA yêu lại cô làm gì?
Jihyo nói rất đúng, đáng lẽ cô nên hẹn hò với anh chàng nào đó giống như trước đây cô đã từng làm. Căn nhà này là thuộc về cô nên cô có thể hẹn hò với bất cứ ai và đưa họ về đây vui vẻ cùng mình.Tại sao cô lại kéo người chủ cũ của căn nhà này về đây làm chi?
- Nếu không muốn trả lời thì hôn chị cũng được – SuA chưng ra một nét mặt vô cùng câu dẫn, khóe miệng khẽ cười.
Siyeon không chần chừ, chân bước thêm một bước, tay ôm lấy mặt SuA và hôn.
SuA chiều theo nụ hôn, cô ôm eo Siyeon để giữ lấy cô ấy. Cảm giác giống đêm hôm trước ùa về.
Cô thừa nhận, cô rất thích hôn Lee Siyeon.
Chắc là cô đã thực sự thích cô ấy.
Hai người làm loạn khoang miệng của nhau, khớp cổ xoay liên tục theo nụ hôn, cho đến khi thiếu thốn oxy mới rời ra.
Siyeon thẫn thờ nhìn khuôn mặt của Kim SuA đang ở rất gần. Tầm nhìn của cô hiện chỉ thu về bằng đúng ánh mắt đen láy của cô ấy mà thôi.
Kim SuA thực sự rất xinh đẹp, Siyeon chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ hẹn hò với một nữ giới. Trong quá khứ, khi cô nhận lời yêu của SuA, cô cũng không nghĩ gì nhiều, vì lúc đó cô chỉ quan tâm tới tiền. Rồi sau đó khi thân mật với SuA, cô mới bắt đầu dành thời gian để chiêm ngưỡng vẻ đẹp tuyệt trần của cô ấy.
Từ khuôn mặt đến dáng người, tất cả mọi thứ đều rất hoàn hảo.
Người như Kim SuA sẽ không thiếu người theo đuổi.
Nhưng ánh mắt của cô ấy lại chỉ hướng về Siyeon. Siyeon luôn cảm thấy biết ơn vì điều đó.
Và cô mong rằng ở hiện tại, SuA cũng sẽ chỉ hướng về cô mà thôi.
- Để chị làm mối tình đầu của em nhé – SuA thì thầm.
Siyeon nhếch môi cười, vậy là kế hoạch thành công rồi.
---
Một tuần nữa trôi qua.
SuA chở Siyeon đi ra ngoài thành phố, đến một nơi rất cao so với bề mặt biển, hôm nay là cuối tuần hai người được nghỉ làm. Để đến được căn nhà lý tưởng kia phải đi qua một con đường đèo vắt qua các ngọn núi, xung quanh không có nhiều nhà ở, thiên nhiên hoàn toàn bao trọn. Khu vực này được gọi là Paradise.
Khi xe dừng lại, trước mặt là một căn nhà đơn sơ, không có tầng lầu, bề ngang rất dài. Có bãi cỏ rộng trước sân nhà, đối diện nhìn phóng ra là bầu trời, hình ảnh biển cả trôi lênh đênh ở dưới.
Siyeon ngạc nhiên khi nhìn thấy nơi đây, khu vực này chính là nơi mà SuA đã bị tai nạn. Cách đây gần 2 năm cô ấy đi nhảy dù cùng bạn bè ở Paradise, nhóm bạn thân thiết của cô ấy bao gồm 3 người, đều là những doanh nhân thành đạt giàu có, Suna và Seungyeon. Trong chuyến nhảy dù đó duy nhất SuA gặp sự cố và bị tai nạn, Seungyeon và Suna không bị vấn đề gì. 3 người này tính cách khá giống nhau, đều thích chơi trò cảm giác mạnh, cho nên họ không ngần ngại mà muốn thử bộ môn nhảy dù từ trên cao.
Seungyeon chính là người mà đã nhờ SuA đi theo dõi chồng hộ khi cô ấy nghi ngờ chồng mình ngoại tình. Siyeon đã điều tra về người bạn đã nhờ vả SuA và biết thông tin này.
Cô rất ngạc nhiên vì Seungyeon là một người bạn thân của SuA trong quá khứ, sau khi SuA bị tai nạn và mất trí nhớ, Seungyeon chọn cách làm quen SuA lại từ đầu và hai người lại làm bạn một lần nữa. Siyeon không nói chuyện nhiều với Seungyeon sau vụ tai nạn, cô đoán rằng Seungyeon sẽ không cố gắng làm SuA nhớ lại mọi ký ức, cô ấy chỉ đơn thuần là muốn làm bạn với SuA mà thôi. Nên trong ký ức của SuA, Seungyeon là một người bạn mới quen trong vòng 1 năm trở lại đây.
Kim SuA là người đối xử với bạn bè rất tốt, không có một ai muốn mất một người bạn như cô ấy.
Còn Suna, người đi nhảy dù cùng SuA, không bị chấn thương gì cả, đã không chọn cách làm bạn lại với SuA vì cô ấy quá đau buồn. Người khởi xướng chuyến đi nhảy dù là Suna, cô ấy cảm thấy có lỗi vì ý tưởng của cô ấy đã làm người bạn của cô ấy bị tổn thương nặng nề.
Siyeon cũng chọn cách không xuất hiện trước mặt SuA, cho đến khi sau một thời gian cô cảm thấy cuộc sống vô cùng trống rỗng, cô quyết định lên kế hoạch gặp lại cô ấy.
Hai người đã chính thức hẹn hò lại được một tuần.
Và giờ cô đang không hiểu sao SuA lại đưa cô đến đây.
- Căn nhà này giống như là điểm xuất phát của chị, nơi bắt đầu cuộc sống mới của chị - SuA cùng Siyeon đứng ở gần mép vực, cùng nhau nhìn ra đại dương ở dưới.
- …………… - Siyeon chăm chú lắng nghe, cô biết rằng khi bị tai nạn SuA đã được đội cứu hộ đưa đến một căn nhà trong khu Paradise và bác sĩ đã đến cấp cứu cho cô ấy ở đây.
Bác sĩ nói rằng việc SuA còn sống là một điều vô cùng may mắn, trong lịch sử đã từng có những vụ tai nạn tương tự nhưng không ai qua khỏi. Cho nên việc cô ấy còn sống và dù bị mất trí nhớ thì vẫn được coi là có phước.
- Sau tai nạn, chị đã ở đây được một thời gian ngắn rồi chị mới quyết định đến trung tâm thành phố để bắt đầu sống và làm việc. Cuộc sống ở đây chẳng có nhiều người, cũng không có nhiều việc làm, tuy yên bình nhưng dễ gây nhàm chán.
- …………………
- Căn nhà này thuộc sở hữu của một cô gái rất trẻ, nhưng về sau cô ấy đi Mỹ sống nên giờ căn nhà không có ai ở. Cô ấy rất yêu quý chị nên đã giao chìa khóa và thỉnh thoảng nhờ chị trông nhà hộ. Cứ lúc nào rảnh là chị sẽ đến đây, dọn dẹp sơ qua nhà cho cô ấy để căn nhà không giống bị bỏ hoang.
- ……………….
- Đôi lúc chị nghĩ cô gái đó có khi chính là người mà chị đã từng yêu sâu đậm nhưng chị không thể nhớ ra cô ấy.
Siyeon cười thầm, cô biết những chuyện SuA đang kể vì nhân viên của cô đã theo dõi Kim SuA suốt những năm tháng qua mà. Người mà SuA đang nhắc tới là Kwon Eunbi, một cô gái tóc đen dài xinh đẹp bằng tuổi Siyeon. Cô không biết SuA dựa vào đâu mà nghĩ rằng Eunbi chính là người mà cô ấy đã từng yêu sâu đậm.
Có lẽ nào do mái tóc đen dài kia không, ngày xưa khi hẹn hò với SuA, Siyeon đã để tóc đen dài. Sau khi SuA không còn nhớ tới cô nữa, cô đã thay đổi kiểu tóc của mình một cách ngoạn mục, đó là cắt ngắn ngang vai và nhuộm vàng.
Việc cô thay đổi ngoại hình lột xác như vậy, có lẽ do cô cảm thấy hụt hẫng vì thiếu sự hiện diện của SuA trong cuộc sống của cô…..
Dù lúc đó cô chẳng có tình cảm gì với chị ta, cô hẹn hò với chị ta, cưới chị ta, chỉ vì một núi tiền.
- Bây giờ thì sao? Chị có còn nuối tiếc cô ấy không? – Siyeon dò hỏi.
- Không, chẳng phải chị đang hẹn hò với em hay sao – SuA mỉm cười quay sang.
- Em không biết việc chị muốn hẹn hò với em là do thật lòng hay do bị ép buộc, lương chị được tăng gấp đôi rồi, chắc đây là mục đích của chị hả.
- Nếu chị không có cảm xúc với em thì tại sao chị lại vất vả đưa em đến đây và giới thiệu về câu chuyện chị đã trải qua, nơi này cách xa Seoul 300km lận đó, đồ ngốc.
- …………. – Siyeon thở phù một cái, tự dưng tim cô đập rất nhanh sau câu nói tựa mật ong của Kim SuA.
- Còn em, em có thật lòng thích chị không, hay em chỉ muốn chơi trò chơi hẹn hò cho vui thôi, em đã dùng tiền để nhử chị mà.
- ……………………. – Siyeon im lặng, đây là câu hỏi mà cô đã tự hỏi bản thân mình suốt mấy ngày qua.
Cô có thực sự phải lòng Kim SuA không?
- …………………….
- ………………………
- Nếu em không thích chị thật lòng thì sao em lại trao lần đầu của em cho chị, bớt nói hồ đồ lại đi ,trợ lý Kim – Siyeon nhìn thẳng mà nói, cô không dám đối diện với ánh mắt của SuA nữa rồi.
SuA bật cười hạnh phúc, rồi hai người tiếp tục cùng nhau nhìn ra biển tận hưởng cảnh thiên nhiên hùng vỹ kia.
End chap 8.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top