chap 4

Chap 4

SuA và Siyeon cùng nhau đến một quán coffee có tên là Starlight. Quán coffee này đặc biệt ở chỗ được thiết kế theo concept mùa đông lạnh giá, tức là khung cảnh quanh đây luôn có tuyết. Tuyết sẽ được làm nhân tạo, còn nhiệt độ thì từ máy lạnh nhiệt độ thấp phủ xuống, đem lại cảm giác rất buốt giá.

SuA bước vào quán coffee thì rùng mình một cái vì không khí lạnh. Bây giờ đang là mùa xuân ở Hàn Quốc, chuẩn bị bước sang hè, thời tiết ngoài trời chỉ dao động 15 đến 20 độ. Nhưng khi vào đây, cô cảm giác như cô đang ở mùa đông, khoảng 3 đến 4 độ, rất lạnh.

Cô không ngờ Lee Siyeon lại có sở thích quái đản như vậy, thiếu gì quán coffee đẹp mà lại đến đây làm chi….

Mà cô cũng không hiểu sao cô ấy lại muốn đi uống coffee sau giờ tan làm.

- Có vẻ như em có thói quen lượn lờ đâu đó trước khi về nhà đúng không?

- Sao chị lại nghĩ vậy? – Siyeon nhướn lông mày, cô ngồi xuống ghế.

- Thì hai ngày nay có lúc nào là em về nhà luôn đâu – SuA ngồi xuống bên cạnh.

- Ừ thì….chị nghĩ vậy cũng được – Siyeon gãi đầu, SuA nào đâu biết thói quen của cô là ở nhà cơ chứ. Cô rất hiếm khi ra ngoài, chỉ đi làm và về nhà mà không có hoạt động đặc biệt nào khác. Việc cô ra ngoài hai ngày gần đây là vì muốn rủ SuA đi cùng mà thôi.

Hai người ngồi ở một cái bàn trong góc phòng, không gian ở đây không có nhiều ánh đèn. Màu đèn đa số là màu đỏ và vàng,  đem lại một cảm giác huyền bí, không thể nhìn rõ mặt người ở phía trước cách trên 2 mét, nếu ngồi sát nhau thì mới có thể nhìn thấy rõ.

- Em có vẻ thích mùa đông nhỉ cho nên mới đến chỗ này – SuA tạo chủ đề khi hai người đã order xong đồ uống.

- Đúng rồi, em rất thích mùa đông, còn chị, chị có thích không?

- Không, chị thích mùa hè, vì khi mùa hè mình sẽ được mặc quần áo đa dạng hơn, còn mùa đông thì phải mặc đồ dày, chị không thích cho lắm.

- Em không thích mùa hè vì em sẽ đổ mồ hôi rất nhiều, cơ thể em bị đổ mồ hôi nhiều hơn người bình thường.

- Oh vậy sao…

Siyeon mím môi thở dài. Kim SuA trong quá khứ rất hiểu rõ con người cô, từ thói quen, tính cách, sở thích, ngay cả việc cô đổ mồ hôi nhiều cô ấy cũng biết. Nhưng bây giờ cô ấy không còn chút trí nhớ nào, nên cô phải kiên nhẫn giải thích chính mình cho cô ấy hiểu.

Và việc SuA không thích mùa đông là điều mà cô rất ngạc nhiên vì cô không biết thông tin này. Lần đầu tiên cô gặp SuA là vào 5 năm trước, cô đã quen biết cô ấy trong một thời gian khá dài rồi, nhưng cô không hiểu rõ về cô ấy như cô ấy đã từng hiểu cô.

SuA của bây giờ và SuA của ngày xưa không có gì khác cả, những nhân viên của cô theo dõi SuA hằng ngày đã khẳng định điều đó. Nếu có khác thì chỉ khác cái tên và nghề nghiệp chuyên môn thôi, chứ tính cách, thói quen ăn uống, sở đoản, sở trường, vẫn y hệt.

Nhưng điều đó cũng không có ý nghĩa gì, vì Siyeon thực sự không hiểu rõ SuA của ngày xưa cho lắm. Bây giờ cô mới có ý định muốn trò chuyện và tìm hiểu cô ấy nhiều hơn.

Đồ uống được dọn ra bàn, không gian yên tĩnh của quán coffee khiến cho các cặp đôi ở đây có cảm giác cả thế giới chỉ có hai người họ, đối với Siyeon và SuA cũng không ngoại lệ. Phóng nhìn ra ngoài là khung cảnh thành phố Seoul ở dưới, quán coffee nằm ở tầng 20 của một tòa nhà, địa hình vô cùng lý tưởng.

SuA cảm thấy khá thư giãn vì không gian ở đây lý tưởng quá. Cô cũng quên khuấy đi việc hỏi Siyeon xem lý do gì mà cô ấy lại muốn đến đây, cô đã suy nghĩ phải hỏi cho kỹ khi vừa bước vào quán coffee, nhưng giờ cô chỉ muốn tập trung tận hưởng từng phút giây một cách yên bình.

Đột nhiên có một vòng tay bao bọc quanh cô, SuA ngạc nhiên nhìn Siyeon.

- Em ôm chị được không? – Siyeon tỏ vẻ lịch sự xin phép, nhưng thực ra cô đã hành động luôn rồi.

- ……………….

- Em thấy chị run vì lạnh, người em ấm lắm, em sẽ giúp chị.

- À….hmm….cám ơn nhé – SuA ngập ngừng, không dám cử động, cũng không dám thở mạnh vì Siyeon đang ở quá sát cô.

Hai người cứ giữ nguyên tư thế như vậy một lúc lâu, không ai nói câu gì.

Siyeon ôm SuA và tiện thể dựa đầu của mình vào đầu cô ấy luôn. Cô có thể nghe rõ tiếng trái tim mình đang đập mạnh như thế nào.

Những cảm xúc này là lần đầu tiên cô trải qua khi ở cùng SuA. Trong quá khứ cô đã có rất nhiều cơ hội để gần gũi với cô ấy như vậy, nhưng tim cô không có đập mạnh đến thế.

Cô cảm thấy rất khó hiểu……

Ngoài tiếng thở của hai người thì còn có tiếng nhạc du dương là thứ đang hoạt động, còn lại thì không. Siyeon ôm chặt cứng SuA không động đậy và SuA cũng thế, ngồi bất động.

SuA cảm thấy khó xử, ở tình trạng này có phù hợp với khoảng cách vị trí giữa cô và giám đốc Lee không? Cô mới nhẹ giọng và đổi xưng hô với cô nàng giám đốc này một xíu thôi mà giờ cô ấy lại ngang nhiên ôm cô như vậy. Có rất nhiều cách để làm cơ thể ấm lên, hà cớ sao phải ôm?

Quả thật là, việc cô nghiêm túc quan tâm Siyeon khiến cho cô ấy mềm lòng hơn, cô ấy đã không còn khiển trách cô điều gì nữa, và giờ thì đang ôm cô rất sát. Suy nghĩ của SuA đã đi đúng hướng, trợ lý giám đốc công việc chính là chăm sóc giám đốc, chứ không phải là giải quyết giấy tờ văn phòng hay hỗ trợ công việc.

Trải qua một lúc lâu nữa, SuA quyết định lên tiếng.

- Hmm….em có định uống nước không?

Siyeon bắt đầu cử động, vội buông SuA ra, uống một ngụm bia, đồ mà cô đã order.

SuA thở phào vì cơ thể đã được lỏng ra, cô nhanh chóng lấy ly cocktail của mình và uống. Không khí bỗng dưng trở nên ngại ngùng, Siyeon không biết nên nói gì nữa.

SuA suy nghĩ vắt óc rồi cũng ra một chủ đề mới.

- Chị nghe Handong nói rằng em vốn dĩ đã có một tài xế riêng nhưng đã đuổi việc người ta, nên giờ chị nhận công việc đưa đón em đi làm, sao người đó lại bị đuổi việc?

- …………. – Siyeon tiếp tục uống bia, không ngờ rằng SuA đề cập đến chuyện này, não cô bắt đầu nhăn lại để suy nghĩ.

Nếu cô nói rằng Jimin không bị đuổi việc mà đã chuyển sang bộ phận khác làm thì nghe rất vô lý.

- Hmm….nếu em không muốn chia sẻ thì cũng được, dù sao thì cũng là chuyện riêng tư – SuA bối rối vì sự im lặng của Siyeon.

- Nếu em nói em đuổi việc người ta để được chị chở đi làm, được chị chở về nhà, thì chị có tin không?

- ………… - SuA sững người lại, đây đích thị là một lời tán tỉnh. Lee Siyeon chẳng lẽ có tình ý với cô sao….

- ……….. – Siyeon xoay người hướng về SuA, chờ đợi một câu trả lời.

- À….cám ơn em vì đã ưu ái chị, chúng ta mới gặp nhau được 2 ngày mà em đã…..

- Chỉ có chị thấy chúng ta mới biết nhau 2 ngày thôi.

- Huh? Là sao?

- Em cảm giác em đã gặp chị từ rất lâu rồi.

- ……….. – SuA cắn môi, người kia nói chuyện khó hiểu quá cô không bắt sóng kịp.

- Chị có thấy em quen không?

SuA nhìn sâu vào hình ảnh của Siyeon, từ khuôn mặt đến thân hình. Siyeon nói vậy thì có lẽ cô và cô ấy đã từng gặp nhau, nhưng thực sự cô không nhớ ra.

Cô chỉ có một suy nghĩ duy nhất, cô nàng giám đốc thực sự trông rất xinh xắn và quyến rũ, nhưng rõ ràng là người lạ, không quen chút nào.

- Không sao, chị không nhận ra em cũng được – Siyeon nói nhẹ, cô biết rằng Kim SuA sẽ chẳng bao giờ nhớ ra cô.

Nhưng cô vẫn ngu ngốc mà nói những lời gợi mở với cô ấy, trong lòng cô vẫn hi vọng rằng, SuA sẽ nhớ ra cô….

Nhưng thực tế phũ phàng lắm.

- Chúng ta đã từng gặp nhau hả? – SuA thắc mắc.

- ……………….

- Chị xin lỗi nếu không nhận ra em, chúng ta đã gặp nhau ở đâu, em nói xem biết đâu chị lại nhớ ra thì sao.

- Thôi, em không muốn nói về chuyện này nữa đâu – Siyeon quay mặt đi, tiếp tục uống bia.

Buổi đi coffee kết thúc, SuA đưa Siyeon về nhà. Dừng xe ở trước căn biệt thự ngoại ô, SuA chủ động giúp Siyeon tháo dây an toàn.

- Trông em có vẻ mệt, ngủ sớm đi nhé.

Siyeon gật gật đầu, mắt không mở được bình thường, trông như say rượu.

- Tửu lượng của em có vẻ ít, em mới uống có một lon bia mà đã vậy rồi, lần tới đừng uống đồ cồn nữa – SuA nhìn lo lắng. Cô không hiểu sao Siyeon khi bước vào quán coffee đó lại gọi bia uống, đáng lẽ cô ấy nên chọn một loại nước khác, ví dụ như nước ép hoặc một ly cocktail giống cô.

- Được rồi, chị về nhà cẩn thận nhé – Siyeon uể oải ra khỏi xe để vào nhà.

Chiếc xe vẫn dừng ở đó cho đến khi Siyeon vào hẳn trong nhà rồi mới nổ máy rời đi. Siyeon nghe thấy tiếng động cơ rồi dựa lưng vào cửa ra vào, cô thở một cách nặng nề.

Cô không thể lý giải tâm lý của mình ngay lúc này. Kim SuA cư xử rất bình thường nhưng lại khiến cô cảm thấy buồn bã. Cô đã vốn biết việc cô ấy sẽ không còn nhớ đến cô, cô đã vốn biết việc SuA nhớ lại là điều không thể.

Nhưng hôm nay được đối diện với vấn đề đó một cách trực tiếp, cô cảm thấy rất đau.

Cảm xúc này là điều mà cô chưa bao giờ trải qua….

Siyeon nhấc máy gọi cho Yoohyeon.

“Xin chào giám đốc Lee, buổi hẹn hò coffee shop lạnh giá thế nào?”

- Cũng tạm được.

“Nghe giọng chị buồn nhỉ, ôm cô ấy không thành công à?”

- Không, chị đã ôm cô ấy rất lâu, chắc phải 5 phút đó.

“Vậy thì tốt quá rồi”

- Làm thế nào để khiến cô ấy ngủ qua đêm tại đây?

“Chị hơi nóng vội rồi đó giám đốc Lee, rủ cô ấy lại nhà ngủ cũng dễ thôi, hẹn cô ấy ăn tối tại nhà, rồi kéo dài thời gian, đến tối muộn rồi cô ấy sẽ không thể quay trở lại trung tâm thành phố được nữa”

- Được rồi, kế hoạch hay đó – Siyeon cười nhếch rồi cúp máy, lê lết cái thân xác mỏi mệt này lên phòng  nghỉ ngơi.

Một đêm trôi qua….

---

Thấm thoắt đã hết một tuần.

SuA hẹn Yoohyeon đến quán bánh mì Vision để ăn trưa. Kim Yoohyeon là một nhân viên của KBR, cô ấy làm ở bộ phận kế toán. Sau buổi đi coffee shop với Siyeon, SuA quyết định sẽ kết bạn với những nhân viên trong công ty để có thể hiểu rõ giám đốc của mình hơn.

Cô làm việc với vị trí trợ lý giám đốc cho nên không có nhiều cơ hội tiếp xúc với những nhân viên khác của KBR. Trong một lần đang đi ở hành lang công ty thì SuA gặp Yoohyeon, cô ban đầu cảm thấy rất ấn tượng khi thấy cô gái này. Vì cô ấy rất cao và xinh đẹp trông như người mẫu vậy, nên SuA đã chủ động bắt chuyện với Yoohyeon và ngỏ ý muốn làm bạn.

Hai người thỉnh thoảng hẹn gặp nhau đi uống nước hoặc ăn trưa trong giờ nghỉ giải lao. Yoohyeon kém SuA 3 tuổi, tuy không cùng tuổi nhưng cả hai đã mau chóng trở nên thân thiết vì nói chuyện hợp gu.

Vốn dĩ tính cách của Yoohyeon không hề hợp gu với SuA, nhưng cô là một người rất khéo léo, cô đã xoay chuyển tình thế sao cho phù hợp để SuA thích việc làm bạn với cô.

Yoohyeon chính xác không phải là nhân viên của KBR, cô chỉ là nhân viên của Lee Siyeon mà thôi. Cô đến KBR để rủ một người bạn đi ăn trưa, là Lee Dami trưởng phòng nhân sự. Trong lúc đang đứng chờ Dami thì tự dưng SuA ở đâu xuất hiện và ngỏ ý muốn làm bạn với cô.

Kim Yoohyeon như cá gặp nước, cảm thấy vô cùng mừng rỡ vì cơ hội màu mỡ này. Việc cô làm bạn với SuA sẽ giúp Siyeon rất nhiều.

Lee Siyeon đang muốn Kim SuA phải yêu mình mà….

Yoohyeon đã nghe lời Siyeon, đi theo dõi SuA suốt cả năm qua mà SuA không hề biết, cho nên khi gặp ở KBR là lần chạm mặt đầu tiên của hai người.

Yoohyeon đã nói dối SuA, cô thừa nhận mình là nhân viên của KBR dù cô không phải. Cô bảo Dami làm giả cho cô một thẻ nhân viên, để mỗi khi đi gặp SuA cô sẽ đeo nó để SuA tin tưởng cô hơn. Cô cũng nói dối với SuA rằng cô làm ở bộ phận kế toán.

Và cô cũng chưa muốn nói điều này với Siyeon vì cô sợ chị ta sẽ có những phản ứng đáng ngờ khi ở cạnh SuA. Lee Siyeon là một người rất biết cách kiểm soát cảm xúc nhưng dạo gần đây thì không, theo sự quan sát của Yoohyeon là vậy.

Lee Siyeon thực sự đang rơi vào lưới tình của Kim SuA một cách từ từ mà không hay biết. Cô ấy muốn SuA bị đuổi việc ở ngân hàng Seoul và sang KBR làm vì sự thỏa mãn cái tôi của cô ấy, Siyeon muốn SuA phải yêu mình lại một lần nữa.

Kim Yoohyeon ngày xưa là nhân viên của KBR, sau đó rời khỏi công ty và chỉ làm việc riêng cho Siyeon. Cô đã thấu hết toàn bộ câu chuyện, đặc biệt là tâm lý của Siyeon.

Trong suy nghĩ của cô, cô đã từng đánh giá Lee Siyeon là một người ích kỷ, nhưng giờ đây sau khi chứng kiến những bối rối của cô ấy về chuyện liên quan đến SuA, cô cảm thấy có chút hài lòng. Vì Lee Siyeon cuối cùng cũng đang phải nếm cái mùi đi theo đuổi người khác. Lần đầu tiên cô ấy phải gây ấn tượng với một ai đó, lần đầu tiên cô ấy phải tán một ai đó, nên cô ấy là một người nghiệp dư. Siyeon gọi điện cho Yoohyeon liên tục chỉ để xin lời khuyên, những lúc như vậy Yoohyeon chỉ muốn cười phá lên vì sự đáng yêu của cô nàng giám đốc.

- Em chờ chị lâu không? – SuA ngồi xuống, nở nụ cười rạng rỡ.

- Em mới đến thôi, công việc dạo này tốt chứ - Yoohyeon chưng ra đôi mắt lưỡi liềm của mình.

- Công việc vẫn ổn, nhưng giám đốc Lee…..

- Giám đốc Lee làm sao?

- Cô ấy chỉ đi làm rồi về nhà luôn, cả tuần nay là như vậy, thông thường cô ấy thích đi đâu đó rồi mới về nhà mà.

Yoohyeon cười khểnh, SuA không hề biết thói quen thích ở nhà của Siyeon, và cô ấy không hề biết Siyeon đi đâu đó ở ngoài là vì cô ấy.

Yoohyeon biết tâm trạng của Siyeon dạo gần đây, cô ấy vẫn đang buồn chuyện SuA không nhớ ra cô ấy,  nên khi không làm việc cô ấy chỉ ở nhà và đắm chìm vào nỗi buồn đó. Cô cảm thấy Lee Siyeon thật ngốc nghếch, dành thời gian chỉ để buồn về một chuyện mà đã được biết trước.

Nhưng điều thú vị là Kim SuA lại quan tâm đến điều đó, cô ấy chắc hẳn đã có chút cảm xúc dành cho Siyeon rồi.

- Lần cuối Siyeon đi đâu đó sau giờ làm việc là lần nào?

- Là hôm cô ấy cùng chị đến quán coffee.

- Hôm đó đã xảy ra chuyện gì?

- À….. – SuA ngập ngừng.

- Đừng lo SuA, chị có thể chia sẻ với em – Yoohyeon đặt một tay lên tay của SuA ở trên bàn.

- Quán coffee đó rất lạnh, nên…..Siyeon đã ôm chị để chị ấm hơn.

- Chị cảm thấy sao về cái ôm đó?

SuA ngẩn người suy nghĩ, cô thừa nhận rằng bản thân mình không thể quên được cái khoảnh khắc ấy. Người ôm cô lâu như vậy từ trước đến nay, chỉ có Lee Siyeon.

Nhưng chắc hẳn đối với cô ấy không là gì, nhưng đối với cô thì khá là đặc biệt.

- Chị cảm thấy rất ấm áp, sau đó Siyeon nói ngụ ý rằng chị và cô ấy đã từng gặp nhau trong quá khứ, nhưng thực sự chị không nhớ ra.

- ………..

- Có vẻ như Siyeon đã buồn về điều đó, có thể đó là lý do mà cô ấy không có rủ chị đi đâu nữa mà về nhà luôn.

Yoohyeon bật cười.

- Theo kinh nghiệm làm việc cho giám đốc Lee gần 2 năm nay, em có thể nói là cô ấy đang giận chị đó.

- Giận á?

- Ừ, để em bày cho chị cách làm hòa nhé.

- Cách gì?

- Rủ cô ấy đi ăn tối đi.

End chap 4.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #suayeon