chap 22

Chap 22.

KBR

SuA ngồi trong văn phòng xử lý nốt công việc còn tồn đọng, hiện tại là 6h chiều mà cô còn chưa xong việc nữa. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào từ màu vàng sáng chuyển dần về màu hồng, và màu đen chuẩn bị xuất hiện.

Cô nhắn tin cho Siyeon thông báo rằng hôm nay cô sẽ về hơi trễ, nếu cô ấy muốn ăn tối trước thì cứ ăn, không thì chờ cô, cô sẽ mua gì đó về rồi cả hai cùng ăn.

Nhưng Siyeon không trả lời tin nhắn, có lẽ cô ấy bận rộn điều gì đó. Hôm nay Siyeon không đi làm, cô ấy chỉ quanh quẩn ở nhà thôi. Lee Siyeon như một con mèo con vậy, chỉ thích nằm, nằm trên giường, rồi nằm trên sofa, rồi lại lên giường nằm, cô ấy nằm rất giỏi, nằm không hề mỏi mệt hoặc chán chường.

Tất cả mọi hoạt động ngoài trời của Siyeon đều là do SuA ép đi thì mới đi. SuA lo sợ rằng sẽ có một ngày vợ cô bị bệnh xương khớp mất, vì cô ấy ít vận động quá. Dạo gần đây cô ấy ăn uống điều độ lại nên đã về vóc dáng cũ, thanh mảnh và quyến rũ, thực ra tròn tròn thì đáng yêu hơn, nhưng SuA tôn trọng mọi quyết định của Siyeon, cô ấy có quyền điều chỉnh vóc dáng của mình tùy sở thích của cô ấy.

Rồi Việc Siyeon đang không trả lời tin nhắn của SuA bây giờ khiến SuA có chút lo lắng, vì thông thường cô ấy không có như vậy.

SuA vừa ráng làm việc cho xong, vừa liếc điện thoại liên tục chờ tin nhắn của Siyeon, cô đang không biết là vợ cô muốn ăn tối như nào, ăn một mình hay hay chờ cô về ăn cùng.

Đồng hồ điểm 9h tối, SuA căng mắt đọc nốt cái bản báo cáo cuối cùng, cô sắp được về nhà rồi. Tiếng điện thoại ting ting, SuA với tay chộp lấy ngay để xem, cứ ngỡ là tin nhắn của Siyeon…..

Nhưng không, là Yoohyeon nhắn tin.

“Chị có đang bận gì không? Em gọi cho chị nói chuyện chút được không?”

SuA ngẫm nghĩ, chần chừ chưa đáp lại Yoohyeon. Cô lo lắng rằng điều Yoohyeon sắp nói có lẽ nào là việc thổ lộ tình cảm không. Gahyeon đã tiết lộ rằng Yoohyeon rất thích cô nhưng vì nhút nhát nên không dám nói. Điều này vô hình chung khiến cô có sự ngại ngùng với Yoohyeon, vì cô chỉ coi cô ấy như một đứa em gái thân thiết.

Nghĩ tới nghĩ lui, SuA đành nhấc máy lên gọi cho Yoohyeon, cô không thể để cô ấy chờ lâu được, như vậy mất lịch sự.

“SuA….”

- Chị nghe nè.

“Hôm nay Siyeon có nói chuyện gì với chị không?”

- Không, chị đi làm từ sáng tới giờ chưa về nhà, chị chưa gặp cô ấy.

“Cô ấy gọi điện cho em và chia sẻ việc chị đã lừa dối cô ấy, cô ấy xin lời khuyên liệu có nên từ bỏ chị không”

- Cái gì? – SuA nhấc thẳng người dậy.

---

Bar Propose

SuA lái xe thật nhanh đến đây sau cuộc gọi với Yoohyeon. Yoohyeon nói rằng Siyeon đã biết bí mật của cô qua lời nói của Eunbi, cô ấy rủ Yoohyeon đến đây uống rượu và không muốn dừng lại.

SuA gặp Yoohyeon ở cửa ra vào, hiện tại ở quán bar đang rất ồn.

- Siyeon đâu rồi? – SuA sợ hãi hỏi, tim cô đập liên hồi từ nãy giờ. Cô đã định một ngày nào đó sẽ kể mọi chuyện cho Siyeon nghe, nhưng dạo này công việc dồn dập nên cô chưa có thời gian để làm điều đó. Siyeon lại vô tình gặp Eunbi và Eunbi chắc hẳn đã nghĩ rằng Siyeon đã biết.

Eunbi sẽ tưởng là mọi chuyện đã kết thúc và ổn thỏa, cô ấy đâu có ngờ SuA lại nhây, kéo dài kế hoạch này đến tận bây giờ đâu.

- Cô ấy đang ngồi ở quầy bar dành cho khách lẻ, Siyeon lôi em đến đây uống rượu từ 7h tối, giờ em không uống nổi nữa, em muốn về nhà, chị nên đưa cô ấy về đi – khuôn mặt Yoohyeon đỏ bừng như cao huyết áp.

- Em tự về được chứ? – SuA nắm lấy khuỷu tay của Yoohyeon giữ thăng bằng cho cô nàng.

- Có JiU đến đưa em về.

- JiU? Giám đốc ở Rabbitbank ý hả? hai người là gì của nhau?

- Không, em và cô ấy mới nhắn tin qua lại thôi không có gì hết, JiU cũng biết chuyện Siyeon rủ em đến đây uống rượu nên ngỏ ý muốn đưa về.

- À..ừm…vậy em về cẩn thận nhé.

Tạm biệt Yoohyeon, SuA hít thở một hơi thật sâu rồi vào bên trong tìm Siyeon. Trong cô bây giờ là sự sợ hãi chứ không có gì hết.

Trước đây khi đối diện với vợ của mình, SuA chưa bao giờ cảm thấy lo lắng hay sợ hãi. Cô đã sống với sự tự tin cao ngất ngưởng, khi quen Siyeon, hẹn hò với cô ấy, kết hôn với cô ấy, cô đều tự tin rằng cô dư thừa khả năng sẽ làm cho cô ấy hạnh phúc, cho nên cô chưa bao giờ sợ.

Nhưng hiện tại cô đã làm tổn thương Siyeon rất nhiều lần do cái suy nghĩ chưa chín chắn của cô. Chỉ vì muốn thấy tình yêu của cô ấy nhiều hơn mà cô giở bao nhiêu là yêu sách, khiến cho cô ấy lên xuống thất thường. Ngay lúc này cô thật sự rất sợ hãi, vẻ tự tin của cô đã bay theo làn mây khói, đôi vai cô trùng xuống thảm hại. Cô chậm rãi, từ từ tiến tới ngồi vào cái ghế bên cạnh Siyeon, người ngồi hướng về cô ấy.

SuA liếc thấy 2 chai Gin đã gần hết ở trên bàn, cô tròn xoe đôi mắt hoảng hốt. Siyeon là người có tửu lượng đạt mức trung bình, nửa chai Gin là cô ấy muốn ngất xỉu rồi chứ đừng nói là 2 chai.

- Em đi đâu mà lâu thế hả? – Siyeon quạo người bên cạnh, đến lúc quay sang thì thấy SuA, chứ không phải Yoohyeon, cô khựng lại.

SuA mím môi, không biết nói gì đầu tiên, ánh mắt lườm nguýt của Siyeon rơi vào cô khiến cô cứng họng.

- Chị đến đây làm gì? – Siyeon gằn giọng.

- Babe, em say rồi, mình về nhà thôi – SuA chạm khuỷu tay Siyeon.

- BỎ TÔI RA – Siyeon vùng vằng hét lên làm SuA giật mình. Dù nơi đây rất ồn nhưng tiếng hét của cô ấy cũng đủ để 3 đến 4 người xung quanh nghe thấy.

- Xin chào, cô có muốn uống gì không? – Jaehyun tiến tới xoa dịu không khí, lịch sự hỏi SuA.

- Không, để cho chúng tôi yên – SuA mặt như quỷ dữ nhìn anh chàng kia, cô vẫn còn nhớ đó là người đã hôn Siyeon trước mặt cô. Cô không quan tâm cậu ta là ai, nhưng cô không muốn tiếp xúc.

Jaehyun thấy nét mặt người kia đáng sợ quá liền quay lưng đi luôn.

SuA thở mạnh một hơi rồi lại hướng về Siyeon.

- Em yêu, mình về nhà nói chuyện được không?

- Chị cút đi – Siyeon uống một ngụm rượu, không thèm nhìn SuA.

SuA cố gắng kiềm chế cảm xúc tiêu cực của mình, lưỡi cô đá má trong, cô nắm chặt tay rồi thả ra, bình tĩnh nói tiếp.

- Chị xin lỗi vì đã không kể với em mọi chuyện trước, chị biết việc em vô tình gặp lại Eunbi rồi.

- ……………….

- Dù chị có lừa dối em, hay làm gì sai trái, thì cũng chỉ vì chị quá yêu em nên chị mới làm vậy, em tha lỗi cho chị được không?

- ………………

- Em có nghe rõ chị nói không, Sing?

- ………………… - Siyeon vẫn tiếp tục uống rượu. Xung quanh đang rất ồn ào, mọi lời nói ra muốn nghe được đều phải gân cổ lên mà nói

- Em định uống hoài như vậy đến bao giờ, gan của em sẽ không chịu nổi đâu, em sẽ vào viện đó.

- Giờ chị đang tỏ ra quan tâm tôi đó hả, có giả tạo quá không? Sau tai nạn giả của chị, tôi sống dở chết dở, còn chị thì sống thảnh thơi ở cái nơi biển núi đó, chị giả vờ không nhớ gì cả và không thèm đoái hoài đến tôi. Chị nghĩ xem tôi có nên tha thứ cho chị không? – Siyeon nhìn thẳng SuA mà nói, giọng khản đặc đi vì dùng quá nhiều lực để nói.

SuA nhìn thấy giọt nước mắt của Siyeon, trái tim cô thắt lại. Nước mắt của Siyeon là cái gì đó rất hiếm thấy, nếu nó đã xuất hiện, tức là cô ấy đã đau đến mức không chịu được nữa rồi. Cô đưa tay lên lau nước mắt cho cô ấy rồi lại bị cô ấy gạt phắt ra.

- Sing, chị biết là có xin lỗi như nào đi chăng nữa cũng không làm em nguôi giận được. Em biết đó, từ lúc chúng ta gặp nhau, hẹn hò và đi đến kết hôn, chị luôn cảm thấy hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc của chị không trọn vẹn vì thái độ dửng dưng của em, những người xung quanh chị đều không thích em, chắc em biết điều đó. Chị muốn em được mọi người công nhận và tin tưởng.

- Tôi cần gì sự yêu thích của mọi người xung quanh, thứ tôi cần là tình yêu của chị, sự tin tưởng của chị, và chị thì không tin tôi cho nên mới lập ra kế hoạch chó chết kia để thử tôi đúng không?

- Không phải chị không tin em, mà là…..

- Im đi, nếu tôi đến với chị vì tiền, nếu tôi không yêu chị, tôi đã ly hôn chị từ lúc tôi có tài khoản tiết kiệm riêng ở Rabbitbank rồi. Nếu tôi không yêu chị, tôi đã bán căn biệt thự và lấy tiền chạy mất sau tai nạn của chị rồi, nhưng tôi lại đến KBR làm việc, tôi bắt đầu phải học về các con số, phải học về quản trị, chị có biết vất vả như nào không hả. Tôi không thể ngủ ở trong phòng của chúng ta vì tôi cảm thấy đau khổ khi ngủ ở đó một mình, tôi phải sang phòng khác ngủ, rất là vất vả chị có biết không hả…

- Chị biết, chị biết những điều đó, chị tin vào tình yêu của em……

- Tin cái khỉ gió gì, chị tin mà chị lại lừa tôi từ lần này đến lần khác hả. Được rồi, trong quá khứ tôi thừa nhận tôi đã có những thái độ không tốt nên mới để chị nảy ra cái kế hoạch khốn nạn kia, nhưng sau đó tôi đã sửa đổi. Tôi đã học cách thể hiện nhiều hơn, tôi phải đọc sách để học thêm về cách thể hiện cảm xúc tốt hơn, tôi phải nói chuyện với chuyên gia tâm lý nhiều hơn để biết cách thể hiện tình cảm của mình. Và rồi chị lại diễn như chị đang bị tổn thương rồi rời khỏi tôi hết lần này đến lần khác. Tình yêu của tôi là thứ đồ chơi mà chị muốn ném đi và nhặt về tùy thích hả?

- Babe, em đừng nói nữa, chị biết chị sai rồi, chị xin lỗi vì đã làm em đau khổ, từ bây giờ chị sẽ không bao giờ làm vậy nữa  – SuA khốn khổ đặt hai tay lên đùi của Siyeon như muốn van xin.

- Chị muốn xin lỗi tôi? Được, hãy xin lỗi kiểu khác đi, một cách chân thành hơn đi.

- Em muốn chị làm gì?

- Quỳ xuống đây và xin lỗi tôi.

SuA chấn động, mắt lướt nhìn xung quanh, ở đây rất đông người. Ngón tay thon dài của Siyeon chỉ thẳng xuống mặt đất, nét mặt của cô ấy thật quyết tâm, như kiểu dứt khoát trừng phạt cô cho bằng được.

Siyeon biết cách để phạt SuA thật nặng, đó là động vào lòng tự trọng cao ngất ngưởng của cô ấy.

Kim SuA từ bé đến lớn chẳng bao giờ phải nhún nhường bất cứ ai, ngay kể cả với gia đình mình. Cô là con gái duy nhất của ba mẹ Kim, được nuông chiều từ bé, cho đến khi cô trở nên giàu có, đứng trên ngàn người, cái tôi của cô lại tiếp tục to ra, cô chưa bao giờ muốn nghe lời bất cứ ai hay phải nhường ai.

Trong mối quan hệ với Siyeon cũng thế, cô thường là người ra lệnh nhiều hơn, là người quyết định mọi thứ về mối quan hệ này. Siyeon chỉ cần việc nghe lời cô, không được cãi lại, bù vào đó cô rất nuông chiều Siyeon, cô ấy muốn cái gì cô đều đáp ứng hết.

Những thứ Siyeon muốn từ trước đến nay đều liên quan đến vật chất, và đây là lần đầu tiên cô ấy muốn một thứ khác, đó là hạ thấp cái tôi to lớn của SuA xuống.

SuA im lặng trong vài phút, cô vẫn còn đang sững sờ chưa thể làm gì hơn.

- Chị không thích xin lỗi kiểu vậy phải không? Vậy thì coi như chúng ta không thể tiếp tục được nữa, tôi sẽ trả nhẫn lại cho chị - Siyeon tiếp tục cái giọng khiêu khích.

- Em nói cái quái gì vậy hả? – SuA bực mình.

- Chị vẫn chưa chịu hiểu sao, tôi muốn ly dị, tôi không thể sống với một người suốt ngày lừa dối tôi như vậy được.

Nghe đến hai từ ly dị, SuA lại tiếp tục chấn động ở bên trong

- Này Kim Siyeon, em cẩn trọng cái lời nói của em – SuA mắt đỏ lừ như vừa uống 2 chai Gin, cô lần đầu tiên gọi đầy đủ tên của vợ cô ra.

- ………………….

- Em muốn chửi chị sao cũng được, nhưng tuyệt đối không được nói ly dị, chị cấm em mở miệng nói hai cái từ đó.

- ……………..

- Em muốn chị quỳ xuống xin lỗi em trước mặt bao nhiêu người ở đây đúng không? Được thôi – SuA tỏ ra ngang tàng, đi xuống ghế và chậm rãi quỳ hai đầu gối xuống trước mặt Siyeon.

- ………………… - Siyeon có chút ngạc nhiên vì SuA làm thật, cô chỉ định dọa dẫm chị ta chút thôi mà.

Nhạc trong quán bar bắt đầu dịu nhẹ đi.

- Chị đã từng quỳ xuống để cầu hôn em trong một quán bar, trước mặt bạn bè của chị, giờ cái việc này đối với chị cũng chẳng có gì to tát – SuA ngước lên nhìn Siyeon, bình tĩnh nói, không một chút ngại ngùng, không một chút sợ hãi.

Xung quanh có vài người chú ý vào hai người, họ xì xào bàn tán qua lại.

Siyeon bối rối không biết nên làm gì nữa, tự dưng cô thấy hơi khó chịu khi SuA bị người khác nhìn vào như vậy.

- Được rồi, chị đứng lên đi.

- Babe, chị xin lỗi em vì những chuyện đã qua.

- Được rồi, đứng lên đi nào – Siyeon ra dấu hiệu tay để SuA ngưng quỳ.

- Dù chị có làm gì đi nữa thì cũng chỉ vì chị rất yêu em, em hiểu điều đó mà đúng không?

- Em hiểu em hiểu, đứng lên đi.

- Chị khao khát được nhìn thấy tình yêu của em một cách trực tiếp, nên chị mới giở chút chiêu trò vậy thôi, như vậy là sai hả, chị có mạnh mẽ như nào thì chị vẫn là con gái mà, chị vẫn muốn được ai đó yêu thương, được ai đó bảo vệ, được ai đó quan tâm, được ai đó ôm vào lòng chứ.

- Ừ ừ, em biết rồi, em sẽ làm điều đó cho chị mà – Siyeon bắt đầu thấy tình cảnh đi hơi xa, mọi người xung quanh bắt đầu nhìn cô với ánh mắt không thiện cảm, họ đang nghĩ cô đang bắt nạt SuA có đúng không.

- Em đã muốn tha lỗi cho chị chưa?

- Có, em tha lỗi, em hết tức rồi, mình đi về nhà thôi – Siyeon với lấy túi xách sẵn sàng tư thế về nhà.

SuA nhếch môi rồi đứng dậy, nhìn cái phản ứng hoang mang của Siyeon mà cô thấy thật buồn cười, cộng với cái vẻ say xỉn có sẵn của cô ấy nữa, trông cô ấy rất đáng yêu.

Siyeon chắc hẳn nghĩ rằng cô sẽ luôn đặt cái lòng tự trọng của mình lên hàng đầu đúng không. Thực ra thì cái tôi kiêu ngạo của cô rất to, nhưng nếu là Siyeon thì cô sẽ chọn nhượng bộ, vì cô thương xót vợ cô không biết để đâu cho hết.

Cô ấy đã phải chịu cô đơn và đau buồn trong quãng thời gian cô không ở bên cạnh, và những quãng thời gian cô muốn trêu đùa cô ấy nữa. Cô sẽ dùng thời gian sắp tới bù đắp lại hết tất cả cho cô ấy, vì một phần lỗi là của cô.

Siyeon ngoan ngoãn leo lên xe của SuA và được SuA chở về nhà. Trên đường đi cô vẫn cảm thấy không thoải mái cho lắm, chẳng lẽ cái vấn đề to đùng này được giải quyết bằng một lời xin lỗi của Kim SuA ư?

Không, cô không cam lòng về điều đó. Cô nhớ lại quãng thời gian trái tim cô bị trống vắng trong suốt 2 năm, cô nhớ lại quãng thời gian cô đau khổ vật lộn trong 2 tháng vì SuA chọn cách rời xa cô. Cô ấy đã ngủ một đêm vui vẻ với cô và rời đi ngay sáng hôm sau mà cô không hay biết, rồi còn nói những lời vô tâm khi hai người ở đám cưới của Handong nữa chứ.

Nghĩ lại những thời khắc đó, cô không thể tha thứ dễ dàng cho chị ta được.

Xe ô tô màu xanh lá của SuA lăn bánh về đến căn biệt thự, Siyeon bước ra và vào nhà trước, SuA đưa xe vào trong gara. Xong xuôi SuA vào nhà, khi đến cửa phòng ngủ thì không mở được.

Vậy là Siyeon đã khóa trái cửa từ bên trong.

- Sing, mở cửa cho chị - SuA gõ cửa phòng.

- Không, hôm nay chị ngủ sofa đi – tiếng của Siyeon vọng ra.

SuA ngạc nhiên.

- Babe, em vẫn giận chị hả?

- ……………..

- Kim Siyeon !!

- Đừng có gõ cửa nữa, phiền quá.

End chap 22.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #suayeon