chap 19
Chap 19.
3 năm trước.
Bora ngồi cạnh Suna, cùng nhau tham dự đám cưới của Seungyeon. Sau nghi lễ kết hôn cùng với cha sứ ở nhà thờ, tất cả mọi người đến hội trường Vip của khách sạn để ăn tiệc trưa.
- Sao cậu không đưa Siyeon đi cùng, cô ấy cũng được mời mà – Suna thắc mắc.
- Siyeon đang bị ốm.
- Ủa sao lại ốm vậy, tôi cứ ngỡ người sẽ ốm nhiều hơn là người phải làm việc nhiều hơn, là cậu chứ Kim Bora?
- À…..đêm qua tôi cùng cô ấy làm 3 hiệp cho nên…… - Bora bặm môi.
- Aish cậu đúng là….. – Suna lắc đầu ngán ngẩm.
- Hôm nay là ngày vui của Seungyeon mà, không có Siyeon thì tôi sẽ tập trung vui vẻ với bạn bè hơn, cậu không thích hả?
- Tôi thích chứ, dù sao thì Siyeon cũng không hợp với cách chơi của chúng ta mà.
- Ừm đúng rồi.
- Cuộc hôn nhân của cậu sao rồi, vẫn ổn chứ hả?
- Nó vẫn ổn nhưng…….
- Nhưng gì?
- Cậu biết đó, Siyeon đồng ý lấy tôi là vì điều gì, qua thời gian thì tôi cũng nhìn thấy tình cảm của cô ấy, chỉ là….tôi chỉ mong cô ấy có thể chủ động một chút, hoặc nhiệt huyết hơn, giống như những gì tôi đã trao đi trong mối quan hệ này. Nhưng tất cả những gì cô ấy làm chỉ là nghe theo lời tôi.
- Thực ra chẳng có ai tin vào việc Siyeon yêu cậu thật lòng, chỉ có cậu là mù quáng thôi Kim Bora. Tôi vẫn còn nhớ có bao nhiêu khuôn mặt bất mãn trong đám cưới của cậu và Siyeon 2 năm trước đó.
- Không, cô ấy có yêu tôi, tôi cần làm một cái gì đó để cô ấy nhận ra mà thôi.
- Cậu có đang tự hão huyền bản thân mình không vậy?
- Không, cậu nghĩ tôi là ai, mọi việc tôi đều có thể nhìn ra rất rõ. Siyeon là người hướng nội, không biết thể hiện cảm xúc của mình, còn phải tự lập từ nhỏ vì gia đình nghèo khó, cô ấy có một cái tôi lớn và khó đặt niềm tin vào bất cứ ai. Tôi biết điều đó nên tôi mới kiên nhẫn với cô ấy.
- Thử rời xa cô ấy một thời gian xem là biết liền. Nếu Siyeon yêu cậu thật lòng, cô ấy sẽ đi tìm cậu.
- Tôi cũng đang mường tưởng về điều đó rồi.
- Cậu có kế hoạch rời xa cô ấy để kiểm tra?
- Tôi có một kế hoạch trong đầu và tôi cần đồng minh, vì một mình tôi không làm được.
- Vậy thì chờ Seungyeon đi tuần trăng mật về, chúng ta gặp nhau bàn công chuyện.
- Không, Seungyeon không được biết điều này, tôi chỉ cần một mình cậu biết thôi.
- Cậu muốn tôi làm gì?
- Tôi sẽ giả vờ bị tai nạn và mất trí nhớ, trong tai nạn đó sẽ có cậu.
- CÁI GÌ?
Mọi người xung quanh nhìn vào cái bàn Suna và Bora đang ngồi. Bora đập mạnh một cái vào bắp tay của Suna.
- Bình tĩnh nghe cho hết, 2 tuần nữa chúng ta sẽ đi nhảy dù ở Paradise chỗ quen thuộc, có Seungyeon nữa, nhưng chỉ có cậu và Seungyeon là trở về thôi.
- Rồi cậu định ở đâu? Trốn ở Paradise? – Suna mở to đôi mắt của mình.
- Tôi sẽ sắp xếp một căn nhà ở Paradise để sống tạm, sẽ có một người ở cạnh tôi để chăm sóc tôi sau tai nạn, cô ấy sẽ là đồng minh của chúng ta.
- Cậu định lôi ai vào vụ này nữa?
- Kwon Eunbi, cô gái chủ căn nhà mà chúng ta đã từng thuê phòng ở qua đêm khi đến Paradise. Tôi và cô ấy thỉnh thoảng có nhắn tin qua lại hỏi thăm nhau. Thực ra tôi đã nói trước kế hoạch này với Eunbi và cô ấy đồng ý giúp đỡ.
- Rồi sao nữa? Cậu định ở Paradise cho tới khi Siyeon tới tìm cậu?
- Tôi sẽ viết một di chúc trước, nội dung là nếu tôi gặp phải chuyện xấu, hệ trọng đến mức không thể sống bình thường được, Siyeon sẽ được thừa hưởng tài sản, bao gồm công ty KBR, căn biệt thự ở ngoại ô, xe hơi.
- Cậu có bị điên không Kim Bora? Lee Siyeon vớ được một mớ tài sản kếch xù đó, cô ấy sẽ lấy của cải và bỏ chạy, rồi đi yêu một thằng nhãi ranh nào đó cho coi.
- Siyeon sẽ không làm vậy đâu, cô ấy sẽ quản lý tốt tài sản của tôi.
- Tôi muốn đánh cậu một cái cho cậu tỉnh ra đó Kim Bora.
- Ví dụ Siyeon chạy đi như cậu nói, thì tôi cũng chỉ mất một phần tài sản của mình mà thôi, trong bản di chúc tôi sẽ ghi là thừa kế một vài những tài sản khác cho ông bà Kim nữa.
- Có khác gì chơi cờ bạc không? Một là ăn cả, hai là ngã về không.
- Tôi cũng tò mò kết quả sẽ là tất cả, hay là không.
- Tôi không biết là do cậu dũng cảm hay cậu ngu ngốc nữa.
- Siyeon rất yêu tôi, cô ấy không thể sống thiếu tôi đâu, cậu có thể tin vào điều này.
- Đó là khi cậu đang giàu thôi Kim Bora, cậu thử nghèo một lần đi là biết ngay à, Siyeon sẽ chẳng thèm đoái hoài đến cậu.
Bora bật cười.
- Để kế hoạch diễn ra trơn tru, tôi sẽ thuê một chuyên gia dựng hiện trường giả nữa, tôi sẽ bị thương rất nặng, phải thuê thêm bác sĩ nữa, một người biết diễn.
- Còn nhiệm vụ của tôi là gì, chỉ đơn giản là đi nhảy dù với cậu thôi đúng không?
- Sau tai nạn của tôi, cậu không được phép xuất hiện trước mặt tôi, cậu phải nói với Siyeon rằng cậu không thể chịu được nỗi đau nên không thể gặp lại tôi, vì cậu là người khởi xướng chuyến đi này.
- À ha, cậu sắp xếp tôi vào vai phản diện hả?
- Cậu mà chống đối tôi, coi như tình bạn của chúng ta chấm dứt – Bora nheo mắt.
- Được rồi được rồi bạn tôi, cậu muốn sao cũng được.
- ……………
- Thế rốt cuộc là chúng ta có nhảy dù thật không?
- Thật chứ, tôi sẽ cố gắng chịu đựng một vài vết thương nhỏ trên da vậy.
---
2 tuần sau đám cưới của Seungyeon.
Ông bà Kim khóc lóc thảm thiết khi nhìn thấy cơ thể đầy vết thương của Bora. Siyeon đứng bên cạnh, người run rẩy liên tục, nhưng tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào rơi.
Cô không biết nữa, cái tin chấn động này đến với cô quá bất ngờ, cô như rơi vào một khoảng không, chưa hề có trọng lực. Não cô không thể nghĩ được gì cả, cô cứ nhìn chằm chằm vào Bora đang bất tỉnh trên giường, tay còn không dám nhấc lên chạm vào cô ấy.
Cô sợ rằng, nếu cô chạm vào, cảm xúc của cô sẽ như tức nước vỡ bờ.
Cô rùng mình vì nhớ ra việc làm cách đây 2 tuần của Bora.
“Sao chị lại làm di chúc? Có chuyện gì vậy?”
“Chẳng may chị gặp chuyện gì xấu thì sao? Rồi ai chăm sóc cho vợ của chị đây? Chị phải lo toan mọi thứ đủ đầy cho em chứ”
“Chị còn trẻ và khỏe mạnh mà, làm gì có chuyện xấu nào chứ?”
“Chị không biết nữa, em biết đó, chị làm kinh doanh, có nhiều kẻ thù lắm”
Trái tim của Siyeon đập rất nhanh, cô không ngờ điều mà Bora đã lường trước cách đây chục ngày lại trở thành hiện thực.
Vậy là có ai đó hãm hại cô ấy hay đây chỉ đơn thuần là tai nạn?
“Cô ấy còn sống, đang ở trong trạng thái hôn mê, mong là vài ngày nữa sẽ tỉnh, nhưng não của cô ấy bị thương rất nặng. Tôi e là…..”
“Là sao?”
“Não cô ấy bị thương nặng nhất ở vùng Trung thái dương, là nơi tích trữ các ký ức. Ý tôi là, khả năng cao cô ấy sẽ không còn nhớ được gì nữa”
Siyeon như trải qua thêm một lần chết lặng nữa khi biết tin việc mất trí nhớ của Bora. Bà Kim nghe xong thông tin tiêu cực này đã ngất đi, ông Kim phải đưa đi cấp cứu và truyền nước.
Luật sư Park đã liên lạc với Siyeon và nói về di chúc, cô chuẩn bị đảm nhận những tài sản cứng của Bora. Cô sẽ phải làm gì đây, tiếp tục cuộc sống ở căn biệt thự sang trọng đó một mình, và vào công ty KBR làm giám đốc điều hành có phải không?
Đây là điều mà cô chưa bao giờ làm trong cuộc đời của mình. Cô chưa bao giờ ở một mình trong căn nhà nào mà lại to đến thế, cô chưa bao giờ ngồi vào chiếc ghế điều hành một công ty ngàn người như KBR. Cô làm sao mà có thể làm được đây……
“Siyeon, con định làm gì tiếp theo? Có vẻ như Bora không thể quay trở về Seoul ngay được, con bé giờ như trẻ sơ sinh không biết một cái gì hết. Bác sĩ thì nói rằng không nên gợi mở ký ức cũ cho con bé không thì não sẽ bị chấn thương” – ông bà Kim nói.
“Con sẽ quay lại Seoul và tiếp tục cuộc sống của mình, con sẽ đến KBR làm việc và……có lẽ con sẽ không xuất hiện trước mặt Bora nữa, cô ấy cần một cuộc sống mới mà phải không?”
“Ba mẹ cũng nghĩ vậy, con nên làm thế. Bora có thể thiếu vợ nhưng không thể thiếu ba mẹ được, nên khoảng vài tháng nữa khi con bé đã quen dần với cuộc sống, ba mẹ sẽ đến nói chuyện với con bé”
“Dạ vâng ạ”
“Chúc con sống an lành Siyeon nhé”
“Dạ, ba mẹ đi về nhà cẩn thận ạ”
Siyeon quay trở về Seoul với khuôn mặt bình tĩnh. Bora ở lại một căn nhà ở Paradise với sự chăm sóc của một cô gái dân địa phương ở đó, Siyeon sẽ gửi chi phí hàng tháng cho cô gái đó để cô gái đó chăm lo cho Bora, cô ấy tên Eunbi. Siyeon cũng không ngờ thần may mắn xuất hiện, có một người tự nguyện nhận việc chăm sóc cho Bora. Dù Eunbi không phải là người rảnh dỗi, cô ấy đang kinh doanh homestay ở Paradise, nhưng cô ấy sẵn sàng giao công việc cho người khác và đảm nhận việc chăm sóc cho Bora với một lượng tiền công hết sức bình thường.
Siyeon cảm kích và muốn trả lương cao hơn cho Eunbi vì sự nhiệt tình của cô ấy thì cô ấy lại từ chối. Eunbi nói rằng cô ấy muốn giúp đỡ Bora.
Cho nên khi có Eunbi thì Siyeon cũng an tâm hơn và quay trở về cuộc sống riêng của mình.
Siyeon bước vào căn biệt thự, nơi cô sống mỗi ngày. Nhưng lần này rất khác, vì lần này là lần đầu tiên cô bước vào nhà khi căn nhà được sở hữu dưới tên cô. Siyeon đi vòng quanh phòng khách ngắm nghía từng góc phòng như thể bước vào nhà mới. Rồi cô đi xuống gara tầng hầm, nơi đang có chiếc xe hơi màu đỏ của Bora.
Chiếc xe hơi này cũng được sở hữu dưới tên cô. Nhưng cô không biết lái xe nên cô sẽ không sử dụng nó, cô sẽ sớm bán nó đi thôi.
---
2 tháng trôi qua.
Bora nhận được điện thoại của Suna.
- Alo
“Sao rồi bạn hiền, Siyeon có động thái gì không?”
- Không.
“Cậu đã sáng mắt ra chưa, coi như là ngã về không rồi nhé”
- Haiz, kiên nhẫn thêm chút nữa coi sao
“Đúng là cái đồ lì lợm, cuộc sống ở Paradise thế nào?”
- Tôi ăn ít thịt hơn, ít ăn đồ nướng hơn, ít bia rượu hơn, uống nhiều nước suối hơn, tập thể dục nhiều hơn, ngủ rất sớm và dậy rất sớm vì không có việc gì để làm, có thể do ở cạnh biển và các vách núi nên tôi thấy rất yên bình
“Yên bình được là tốt, chẳng bù cho tôi đây, ngày nào cũng chạy đua với thời gian, tôi bận rộn không có thời gian ăn luôn”
- Chắc cậu nên dành một đoạn thời gian ở Paradise xem sao
“Haha, chắc vậy quá. Mà nè, nếu cậu tò mò về tình hình của Siyeon thì tôi có thể giúp cậu”
- Cậu định giúp kiểu gì? Tôi cũng tò mò về cuộc sống của cô ấy, không biết cô ấy có sống tốt không
“Siyeon không có cậu và được thừa hưởng lượng tài sản lớn đương nhiên là sống tốt rồi, cậu lo lắng thái quá”
- Có lẽ vậy, nhưng tôi không thể ngừng nghĩ về cô ấy.
“Haiz, em họ của tôi chuẩn bị xin vào KBR làm, con bé có thâm niên làm việc rất tốt, kinh nghiệm xuất sắc nên khả năng cao sẽ được một chức vụ cao trong KBR luôn đó. Tôi sẽ nhờ con bé quan sát Siyeon dùm cậu”
- Ừm, được thôi, em họ cậu tên gì?
“Lee Dami”
---
6 tháng trôi qua
Siyeon ngồi thẫn thờ trong căn phòng ngủ của hai người, đã được 8 tháng kể từ khi cô bắt đầu một cuộc sống mới, cuộc sống không có Kim Bora.
Hôm nay là sinh nhật của cô ấy, tâm trạng của cô có sự hụt hẫng. Cô tự hỏi tại sao bản thân mình lại trùng xuống thê thảm như vậy trong khi trong tay đang có rất nhiều tiền. Giàu có là ước mơ của cô chẳng phải sao…..
Cô cứ ngỡ một ngày nào đó khi cô có thật nhiều tiền và không phải lo lắng về tài chính nữa, lúc đó cô sẽ có hạnh phúc.
Nhưng sự thật là ngay lúc này, cô đang không hạnh phúc.
Cô đã bảo Yoohyeon đi quan sát xem Bora làm gì trong ngày hôm nay, cô ấy báo cáo rằng Bora vẫn như ngày thường, chỉ quanh quẩn ở trong nhà, có lúc thì ra ngoài sân ngắm thiên nhiên, nói chuyện với Eunbi rồi lại vào nhà, kết thúc một ngày.
“Chị có nên mua gì đó tặng Bora không nhỉ? Ví dụ như bánh kem rồi gửi tới Paradise cho cô ấy?”
“Không, Bora hiện chỉ quen biết mỗi Eunbi và ông bà Kim, có người lạ gửi quà cho cô ấy, cô ấy sẽ nghi ngờ, chị không nên làm gì cả” – Yoohyeon ngăn cản.
Rốt cuộc Siyeon đã thật sự không làm gì cả trong ngày sinh nhật của Bora, cô nghĩ rằng cô chẳng có quyền gì để tặng quà cho Bora. Cô đã nghỉ làm nguyên ngày, chỉ ở nhà gặm nhấm cái sự trống rỗng trong trái tim mình.
---
Thêm 5 tháng nữa trôi qua.
Bora thức dậy thấy Eunbi đang đứng ở mép vực ngắm cảnh. Bình minh ở Paradise đúng như tên gọi, nó đẹp như thiên đàng vậy.
- Bora chị dậy rồi hả? – Eunbi tươi cười vẫy chào.
- Chào em – Bora đứng bên cạnh Eunbi.
- Chị cảm thấy thế nào?
- Rất yên bình.
- Chị bắt đầu chán cái sự yên bình này chưa?
- Đúng là chị đang chán nó rồi, con người của chị không hợp với việc an nhàn và yên bình hoài như vậy được.
- Em thấy chị thật liều lĩnh, đánh đổi một thời gian dài để dạy cho vợ mình một bài học ư? – Eunbi bật cười.
- Đã hơn 1 năm trôi qua rồi, thời gian trôi cũng nhanh đó chứ - Bora thở một hơi dài. Cô cảm thấy bản thân mình đã vượt qua giới hạn, cô từng nghĩ cô không thể sống thiếu Siyeon, nhưng giờ nhìn xem, Siyeon không ở bên cạnh cô một năm liền và cô đã làm quen với điều đó.
- Chị có kế hoạch gì sắp tới không? Hay cứ tiếp tục ở Paradise?
- Chị định quay lại Seoul, làm một công việc nào đó, sống tạm ở một căn nhà thuê nào đó để thời gian không bị trôi qua vô nghĩa.
- Siyeon chẳng lẽ lại không đi tìm chị thật sao, có lẽ chị đã dự đoán sai tình cảm của cô ấy rồi.
- Chị nghĩ là chị cần phải kiên nhẫn hơn.
- Chị luôn vịn vào sự kiên nhẫn để cố chấp.
- Chị đã sống cùng Siyeon 2 năm, chị hiểu tính cách của cô ấy mà, cô ấy luôn do dự nên hành động hơi chậm.
- Cô ấy thay chị điều hành KBR sao rồi, mọi thứ vẫn ổn chứ?
- Khi chị bắt đầu sống ở Paradise, trợ lý của chị tại KBR xin nghỉ việc luôn nên Siyeon phải tuyển trợ lý giám đốc mới. Sau khi trải qua vài người thì Siyeon mới tuyển được một người cứng và có thể làm được lâu dài, nghe nói cô ấy là gốc người Trung, rất xuất sắc. Sự phát triển của KBR bị chững lại năm vừa rồi nhưng không có gì nghiêm trọng, khi Siyeon quen việc rồi thì sẽ ổn hơn.
- Cũng đúng thôi, cô ấy chưa bao giờ điều hành công ty mà giờ tự dưng phải làm, chắc hẳn cô ấy rất áp lực.
- Việc Siyeon chịu đến KBR làm việc là điều mà chị rất an tâm, nếu như bình thường, cô ấy có thể bán căn biệt thự của chị, lấy một mớ tiền và mặc kệ KBR, nhưng Siyeon lại không làm vậy, cô ấy vẫn ở căn nhà của chị và chịu khó học hỏi để làm ở KBR.
- Thế sắp tới chị quay về Seoul, chị định làm gì?
- Chị sẽ đến Rabbitbank làm, đó là ngân hàng mà Siyeon đang là khách hàng Vip của họ. Cơ hội gặp mặt sẽ dễ hơn.
- Chắc hẳn trong đầu chị có kế hoạch mới, em mong chị thành công.
- Cám ơn em – Bora nhếch môi cười.
- Em chuẩn bị đi Mỹ sống với gia đình, công việc ở đây em bàn giao lại hết cho người khác rồi.
- Oh, vậy là chúng ta sắp phải tạm biệt nhau rồi.
- Thời gian vừa qua sống với chị em đã được biết thêm nhiều điều về cuộc sống, đặc biệt là tình yêu.
- ……………..
- Chị xứng đáng có được tình yêu, Kim Bora, em mong vợ của chị sẽ sớm nhận ra điều này.
- ………………
- Đôi lúc em hơi hoài nghi về cô ấy, nhưng qua những gì chị chia sẻ, em thấy vợ của chị cũng là một người không tồi đâu.
- Cám ơn em.
---
Ngân hàng Seoul
Bora đổi tên sang SuA để làm một công việc mới. Cô đã bắt đầu quen dần với việc mọi người gọi mình là SuA, cô cũng nói với ông bà Kim việc đổi tên này và cô mong họ cũng gọi cô bằng cái tên mới.
Tiếng chuông điện thoại reo.
- Alo
“Chào bạn hiền của tôi, Kim SuA”
- Haha – SuA buồn cười với cái giọng của Suna.
“Cậu lên thành phố Seoul sống rồi mà tôi lại không thể gặp cậu, chẳng lẽ ông trời lại ngăn cách chúng ta vậy sao”
- Siyeon cho người theo dõi tôi nên tôi không còn cách nào khác, tôi không ngờ người đó lại là Kim Yoohyeon, trợ lý cũ của tôi, giờ cô ấy đang làm việc riêng cho Siyeon.
“Giờ cậu đang làm gì, nghe cuộc gọi có an toàn không đấy?”
- Tôi vừa ăn trưa xong với đồng nghiệp, đang ngồi ở trong ngân hàng nên không sao đâu.
“Làm việc thấy sao, có phù hợp không?”
- Cũng ổn, mọi người ở đây rất hòa đồng.
“Siyeon có vẻ như vẫn không đoái hoài gì đến cậu ha”
- Tôi nghĩ là có đó, cô ấy cho người đi theo dõi tôi hằng ngày, Siyeon không nhất thiết phải làm vậy, cô ấy chắc hẳn đang có kế hoạch gì đó.
“Nhưng Siyeon vẫn không hề biết là Dami cũng theo dõi động thái của cô ấy mỗi ngày”
- Siyeon sẽ không nhận ra đâu, cô ấy đang mải tập trung vào tôi rồi.
“Cậu có tự tin quá không vậy?”
- Cậu cứ chờ thêm vài tháng nữa xem.
Chap 19.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top