chap 8+9

Quà sinh nhật đặc biệt.

1. Ghen

Đây cũng không phải là lần thứ nhất Trình Ý ghen —— tuy rằng ổng sống chết không chịu nhận, nhưng tôi cùng Trùng Tử khẳng định là ổng ghen.

Trình Ý ghen luôn vô cùng mờ mịt, tôi sống chung với ổng nhiều năm như vậy mới chậm rãi hiểu rõ ông anh mình muộn tao tới cỡ nào. Trùng Tử cũng là sau khi cùng ổng gần gũi tiếp xúc mới từ “Uầy, chẳng lẽ là anh ghen, thiệt dễ thương nhen” chuyển thành “Đậu xanh, anh ghen phiền chết đi được”.

Trình Ý lần thứ nhất ghen là vì một tấm áp phích dán trong phòng của hai ổng, trên áp phích là hình một anh trai cơ bắp tôi không biết tên nhưng vẫn muốn mạnh mẽ chà đạp thớ cơ thịt ấy một phen, nửa người trên để trần, khuôn mặt vô cùng đẹp trai đeo tai nghe, khiến cho người ta thèm nhỏ dãi.

Đương nhiên Trùng Tử dán cái này không phải là để YY với nhìn cho đã mắt, vóc người của anh tôi cũng không tồi, vừa cao vừa đẹp trai, theo quan sát của tôi thì năng lực X cũng rất kéo dài, muốn YY còn không bằng tự thể nghiệm.

Trùng Tử là vì lập chí luyện ra được cơ bắp để phản công anh tôi nên mới dán lên, hiệu quả cũng giống như các mẹ dán ảnh Sophie Marceau lên tủ lạnh —— trên căn bản là vô dụng.

*Sophie Marceau: Một nữ diễn viên Pháp, đạo diễn, biên kịch, và là tác giả. Cô đã xuất hiện trong 38 bộ phim.

a6851e956b6708d28416d1c9373950490affa7070b7298beb5a8d54ae65d7642

Nhưng mà lại nhen lên lửa ghen của anh tôi.

Đây là trước kia tôi nhìn ra được, Trùng Tử vào lúc ấy kỳ thực vẫn chưa hiểu rõ anh tôi bao nhiêu. Trình Ý ổng có thể thật bụng giả vờ, đến khi lừa gạt được Trùng Tử lên giường mới bắt đầu lộ ra bản tính thật, không nói hai lời kéo người ta tới ở chung, muốn hối hận cũng không còn chỗ mà hối, phúc hắc công một cây. Trùng Tử vẫn cứ cho rằng Trình Ý tuy ít nói nhưng là một người đàn ông rất chín chắn, rất săn sóc.

Chín chắn cái khỉ khô.

Từ ngày đó trở đi Trình Ý bắt đầu toả ra từng trận hắc khí không tên. EQ của Trùng Tử thật ra không quá cao, chỉ dựa vào giác quan thứ sáu của “Côn trùng” để nhận ra được anh tôi có chút bất mãn, nhưng lại không biết phạm vào chỗ nào của vị đại gia này. Qua hơn một tuần, Trình Ý càng nhìn tấm áp phích kia càng không vừa mắt, thời điểm hắc khí mù mịt, Trùng Tử rốt cuộc mới nhìn thấu được chút đầu mối.

Sau đó ảnh chuyển nhượng lại tấm áp phích cho tôi, tôi còn treo nó trong phòng ngủ mấy tháng đấy.

Còn có một lần đi shopping, Trùng Tử nhìn trúng một cái áo sơ mi ở Walmart, phòng thử đồ đều đầy người, lúc đó đã sớm vào hè nên trên người mặc cũng không nhiều, Trùng Tử bèn thay áo để thử tại một góc, cảm thấy rất được rồi trả tiền rời đi. Khi ấy tôi cũng không nghĩ nhiều, trở về mới phát hiện Trình Ý có gì đó không đúng, cẩn thận suy xét, quả thật đệt mợ một tiếng, trao đổi tin tức cho Trùng Tử, ảnh cũng nhanh chóng say xẩm mặt mày.

Anh tôi là một người khó tánh vô cùng, trước nơi đông người tuyệt đối sẽ không hở thân lộ thể, đi bơi cũng rất ít, dù có đi thì sẽ mặc đồ tắm kiểu áo ba lỗ, hoàn toàn khác với quần bơi tam giác của của Trùng Tử (tuy rằng Trình Ý có sở thích mặc sịp lọt khe), huống hồ ổng vốn xem Trùng Tử là của mình, càng cảm giác “Bà xã” nhà mình bị người khác nhìn nên rất tức giận.

Ngày hôm sau, mặt Trùng Tử như bị táo bón nhờ tôi làm một chuyện, giúp ảnh bôi thuốc ở mấy chỗ đằng sau lưng ảnh không thấy. Tôi nhìn đằng sau lưng ảnh, quả thật nhìn mà than thở —— một rừng dấu hôn, nhìn ra được là dùng sức.

Sau đó Trùng Tử không còn dám thay quần áo ở bên ngoài, trong lòng hai tụi tôi cũng được làm mới giá trị biến thái của Trình Ý.

Uy, ăn xíu giấm cho vui thì thôi, ăn nhiều giấm hại thân, thật sự là đại trượng phu ?

2. Ca hát

Cuối tuần, ba tụi tôi đều không có kế hoạch gì, tôi thì không có trò nào mới để chơi, Trùng Tử đã làm xong một bản thiết kế, còn Trình Ý thì uống trà như thường ngày, cảm thấy cứ như vậy thật sự là có chút lãng phí thời gian, vẫn là nên cùng nhau làm chút chuyện vui sướng đi (không đúng chỗ nào).

Nơi này xem như là xung quanh làng đại học, dĩ nhiên có rất nhiều KTV, chúng tôi thường đến một tiệm gia đình thuê một phòng nhỏ, bắt đầu bằng bài “Tối X dân tộc phong” để thông giọng —— đừng cảm thấy kỳ quái, ca bài này để thông giọng rất thích hợp.

Trình Ý là người có thể xài hơn tám trăm để đi nhà hát, lần này vẫn y như cũ đến ngồi chơi kiêm trả tiền, vừa vào cửa liền cởi áo khoác tréo nguẩy hai chân ngồi trên ghế sa lông, chỉ huy tôi với Trùng Tử hát nhạc nào ca bài gì.

Chỉ huy xong rồi bắt đầu bình phẩm, tựa như chuyên gia bình luận, có điều âm cảm của ổng tương đối khá, nhận xét cũng rất tốt. Tôi  cùng Trùng Tử đều thông giọng xong, hát vô cùng hăng hái.

Tuy nhiên Trình Ý chưa bao giờ ca hát, bởi vì ngũ âm của ổng không đầy đủ.

Mấy thím cũng biết học sinh tiểu học tử thần đúng không (là Conan đó…), điểm thần kỳ của thanh niên này là đi tới đâu chết chỗ đó, cộng thêm hai danh hiệu “bàn tay thần châm bách phát bách trúng” và “thần đồng mãi không già bỏ ra hai mươi năm chỉ học đúng một lớp”, ngoài ra còn có khả năng cảm âm tuyệt đối nhưng lại là một tên mù nhạc, hát chưa bao giờ đúng nhịp.

*Khả năng cảm âm tuyệt đối (perfect pitch/absolute pitch): khả năng xác định và “sao chép” lại âm thanh mà không cần nhắc lại.

Người có khả năng cảm âm tuyệt đối lại mù nhạc, tôi vẫn luôn cho rằng chỉ trong manga mới có vụ này, thế nhưng từ khi anh tôi biến giọng, tôi liền tin chuyện vi diệu này có thể xảy ra trong đời thực.

Trình Ý trước khi biến giọng cũng từng tham gia một ban nhạc đồng ca dành cho trẻ em, về mặt này không tính là đặc sắc hay cũng không thể nói là rất nát, đặc điểm của giọng trẻ con là âm điệu cao có cảm xúc như kim loại, dùng âm sắc nho nhỏ để bù đắp một hồi coi như hát cũng không tệ.

Không ngờ rằng sau khi bị vỡ giọng, Trình Ý liền say goodbye với ca hát.

Hát một câu mà lệch tông đến mấy chữ, thật sự không có cách nào để chúng tôi làm trái lương tâm khen ổng được.

Cho nên vào giờ phút này, khi chúng tôi ca hát, ổng ngồi chỉ ra chỗ nào hát không đúng, chỗ nào sửa làm sao. Nhờ Trình Ý mà lúc tôi tham gia thi đấu ở trường đại học còn nhận được phần thưởng.

Sau đó đến thời điểm Trùng Tử hát tình ca thì ổng lại chỉ dẫn biểu cảm nét mặt cho ảnh, mặt mày đưa tình cái gì thật sự hơi lố rồi đó anh hai.

3. Giang Thiên Triết

Đồ ngố kia… À trí tuệ (triết có nghĩa là trí tuệ), tôi cứ gọi cậu ta như vậy đi, cho tiết kiệm chữ.

Từ sau khi cậu ta bùng nổ cảm xúc, da mặt trở nên dày vô biên. Hai năm trước lúc Trùng Tử dời vào nhà chưa đầy mấy tháng, cậu ta không biết nghe từ đâu mà hiểu lầm Trùng Tử là gấu của tôi, nước mắt nước mũi chạy về, khiến bà đây mềm lòng một cái, cho cậu ta một cái danh phận.

Anh của tôi cũng bị sự tự nhiên của cậu ta đánh bại, với tư cách là gia trưởng đồng ý mối quan hệ của tôi và cậu ấy.

Vì vậy, tôi cùng cậu ấy liền duy trì một loại trạng thái.

Tôi: Có việc gì nói, không có việc gì thì ông đi chết đê.

A Triết: QAQ hiu hiu hiu em thiệt vô tình, thời tiết chỗ anh xấu lắm, đồ ăn cũng không ngon, hiu hiu hiu rất nhớ em đó.

╮(╯_╰)╭ cứ từa tựa như vậy đấy.

Tên ngố này (gọi như thế vẫn tương đối thoải mái) năm nay không sai biệt lắm sẽ trở về, chuyên ngành của cậu ta nghe nói rất vĩ đại vi mô, nói rộng thì gọi là nhiệt năng và động lực học, thực ra chính là nghiên cứu làm sao để đốt lò đun càng cao hơn, nhanh hơn, mạnh hơn.

Còn nói sát nghĩa thì phương hướng nghiên cứu của cậu ta là đốt động cơ xi lanh như thế nào cho tốt hơn, cũng là phải làm thí nghiệm, vân vân đại khái thế.

Ôi, đầu óc cậu ngố này lại rất dễ sai bảo, Trùng Tử từng cảm thán với tôi. Tôi cũng nghĩ như vậy, có điều hình như cậu ấy chỉ ngô ngố với một mình tôi thôi, cảm giác này cũng tốt vô cùng.

Thế nhưng có lúc cậu ta thật sự ngố không chịu nổi, ngố đến mức không biết có thể an tĩnh làm người bình thường một chút xíu được không.

4. Sinh nhật

Đến sinh nhật của Trình Ý.

Trước khi Trùng Tử đến đây, tôi và Trình Ý hết sức thờ ơ đối với chuyện này —— Bất kể ai mười năm không tổ chức sinh nhật cũng đều trở nên thờ ơ cả. Lúc tôi còn nhỏ, Trình Ý còn có thể miễn cưỡng dùng tiền tiêu vặt mua cho tôi miếng bánh kem vào dịp sinh nhật của tôi, còn tôi… Ờ thì nếu không có ghi chú nhắc nhở trong điện thoại sẽ hoàn toàn quên béng đi sinh nhật của ổng luôn.

Ừ, tôi thật sự là một đứa em bạc bẽo mà.

Sau đó (nhờ ghi chú) nhớ tới, dựa vào sở thích của ổng, quà sinh nhật hằng năm đều có thể suy ra là cà vạt, hoặc kẹp cà vạt.

Sau khi Trùng Tử biết đam mê kỳ quái của Trình Ý, lại thêm một người tặng cà vạt.

Năm ngoái là Trùng Tử tự mình thiết kế đồng thời tự tay (tôi phụ trách làm trợ thủ) thêu một cái cà vạt chữ thập (cảm giác rất vi diệu), năm nay tôi vắt hết óc nhưng thật sự không nghĩ ra được muốn tặng cái gì.

Trái lại, Trùng Tử thần thần bí bí làm gì đó vẫn không nói cho tôi biết, dụ ảnh nhiều lần nhưng ảnh vẫn im ru.

Sinh nhật năm nay của anh tôi, Giang Thiên Triết gửi qua bưu điện từ Đức một cái cà vạt xanh đậm có hoa văn ca rô thủ công, còn tôi thì đi dạo đến n chỗ, bỏ ra mấy ngày xem qua bao nhiêu cái shop, cuối cùng quyết định tặng cho ông anh mình một cái kẹp cà vạt đen bằng chất sứ thật đẹp mắt.

Về phần Trùng Tử, sinh nhật ngày đó của Trình Ý, ảnh cười khà khà móc ra một cái hộp được gói rất khéo léo, sau khi mở ra, là một cái cà vạt đen làm bằng chất liệu tương tự da thỏ, mang theo ánh lông tơ trơn bóng. Nhưng nhìn kỹ thì căn bản không giống như lông thỏ, sợi lông khô khô cứng cứng, sờ vào còn có chút đâm tay.

Trùng Tử cười hơi đê tiện, tôi cảm thấy cái chất liệu không tên này nhất định rất hiếm thấy. Ảnh hắng giọng, tuyên bố:

Cái cà vạt này làm từ tóc của ảnh và Trình Ý, nhờ một người bạn học chuyên ngành thiết kế trang sức hồi trước làm cho —— ảnh còn trích dẫn hai câu thơ này, kết phát đồng chẩm tịch, hoàng tuyền cộng vi hữu*.

*Kết tóc cùng chăn gối, suối vàng chẳng chia tay. (Tiêu Trọng Khanh Thê – Đoạn 1, trích bản dịch của Điệp Luyến Hoa trên thivien.net)

Nhưng vì cái gì sau khi anh tôi cầm cái cà vạt trên tay, một luồng khí lạnh lan toản khắp nơi.

Question: Nếu nói tóc của Trùng Tử được thu thập vào lúc ảnh chải đầu hồi tháng trước, như vậy, tóc của Trình Ý là được lấy khi nào.

Tôi một mực tưởng tượng cái cảnh Trùng Tử quơ quơ cây kéo trong bóng tối để hốt tóc của Trình Ý.

Nếu như nửa đêm ổng chợt tỉnh, có thể sẽ không bao giờ tin tưởng vào tình yêu nữa hay không.

5. Ngày hôm sau

Cái gì càng kinh sợ hơn một cái cà vạt được làm từ tóc.

Chính là một anh trai khó tánh có hội chứng xử nữ mang cái cà vạt này —— tuy rằng chỉ mang mấy phút đồng hồ.

Trùng Tử bởi vì chuyên ngành ban đầu, không chỉ biết đeo cà vạt mà còn có thể thắt nhiều loại kết cà vạt, lúc Trùng Tử ra hiệu cho Trình Ý cúi đầu, tôi thấy rõ ràng gân xanh trên trán Trình Ý đột nhiên nổi lên, sau đó khôi phục bình tĩnh.

Tôi không tin Trùng Tử không thấy, tôi cũng không tin Trùng Tử không biết Trình Ý sẽ có phản ứng gì.

Nhưng anh tôi vẫn ngoan ngoãn cúi đầu, phối hợp với ngón tay khéo léo của Trùng Tử, một cái kết tinh xảo trang nhã hoàn thành, phối với đường nét áo sơ mi anh tôi mặc, lại còn rất dễ nhìn.

Lòng có mãnh hổ, ngửi hoa tường vi*. Tuy rằng cảm giác có hơi vớ vẩn, thế nhưng cảnh tượng trước mắt tôi chỉ có thể sử dụng những lời này để miêu tả.

*Tâm hữu mảnh hổ, tế khứu sắc vi: Hổ dữ cũng sẽ có thời điểm ngửi hoa tường vi, tâm chí mạnh mẽ cũng sẽ bị ôn nhu và cái đẹp thuyết phục, bình yên tiếp thu sự tốt đẹp. Ý chỉ hai mặt cương và nhu của con người.

Trình Ý chỉ là phóng túng người đàn ông của anh ấy, cũng là phóng túng bản thân đi nuông chiều Trùng Tử, mà Trùng Tử, cũng phóng túng chính mình đi khiêu chiến đường biên ngang cưng chiều của Trình Ý.

Nói tóm lại, đây chỉ là hai người đàn ông yêu nhau thôi.

Cũng chỉ là hai tên cẩu nam nam chết tiệt thích show ân ái thôi ! ! !

Không đúng, không đúng, tôi không nên vì người đàn ông của chính mình là đồ ngốc mà ghen tỵ như vậy, không được, không được.

❌❌❌

Tính hướng và tình địch.

1. Bàn luận làm sao xác định tính hướng của bản thân

Trùng Tử kể là vào lúc học đại học ảnh mới biết rõ tính hướng của mình.

Khi Trùng Tử nhắc tới điểm này, ánh mắt Trình Ý từ bàn tay đang cắt đồ ăn vèo một cái chuyển hướng, nhìn thẳng về phía Trùng Tử, cho tới khi ảnh kháng nghị “anh nhìn gì, mau đi uống thuốc đi”, ổng mới khôi phục lại bình thường.

Quả nhiên, ổng vẫn đề phòng ký túc xá trưởng của Trùng Tử gọi là Đại Chí kia.

Có điều thưa ngài Trình Ý, người ta không cao bằng anh không đẹp trai bằng anh không kiếm được nhiều tiền bằng anh, anh mỗi ngày lo lắng cái chi.

Trùng Tử nói tiếp.

Nam học ngành thiết kế không nhiều, là những bông hồng đen hiếm hoi trong cả một lớp, nên động vật giống đực ở trong khoa tương đối nổi tiếng. Hơn nữa khuôn mặt Trùng Tử trông cũng đẹp trai, trong bụng lại có chút tài hoa, bối cảnh cũng không tồi, tự nhiên có thật nhiều tiểu nữ tăng cầu giao du.

Nhưng ảnh cứ thế không coi trọng ai.

“Lúc đó gái theo đuổi anh nhiều như biển,” ảnh khoe khoang nói, “Anh không khoác lác chứ, không tính những cô thầm mến kia, chỉ những cô gửi thư tình, nhắn tin WeChat, gọi điện thoại, ít nhất có thể gom đủ thành một đội bóng, còn có thể đi đá cho đội tuyển quốc gia.”

Lời này… Tôi còn thật sự tin. Coi như là không gò bó như Trình Ý, tìm một người đàn ông làm “vợ”, cũng không thoát khỏi khống chế của khiếu thẩm mỹ nguyên thủy, làm người đàn ông của ổng, dung mạo Trùng Tử thanh tú, hoàn toàn mang theo chút ý vị nhàn nhạt văn nghệ và tiểu thanh tân, thời điểm vận động lại mạnh mẽ như liệp báo, nên thập phần hấp dẫn ánh mắt của các em gái.

Nhưng mà vốn tưởng mình phải có cuộc sống YD như Makoto Itou, Trùng Tử lại ủ rũ phát hiện, ảnh không có hảo cảm với bất kỳ thiếu nữ nào trong đó.

*Makoto Itou: Nhân vật chính trong visual novel School Days, nội dung đại khái là về một anh bắt cá n tay với một đàn em gái.

Dựa vào điều kiện của ảnh, soi mói một chút đối với người theo đuổi ảnh cũng phải, nhưng tình huống của Trùng Tử là, ảnh không nói ra được những cô gái kia có chỗ nào không ổn, tuy nhiên hoàn toàn không cảm giác được mấy cổ có chỗ nào tốt ?

Đúng, đường cong mấy cô gái ấy thoạt nhìn rất quyến rũ mềm mại, nhưng không sánh được với bắp thịt đẹp đẽ rắn chắc, nhan sắc của mấy cô này cũng rất xuất sắc, ánh mắt cũng rất mê hoặc, nhưng ảnh lại yêu chuộng đường nét cường tráng, các cổ chăm sóc quan tâm, hỏi han ân cần, ảnh lại cảm thấy phiền.

Bởi vì cảm tưởng kỳ lạ như thế, Trùng Tử vẫn luôn không nói chuyện yêu đương, thời điểm gặp gỡ anh tôi, ảnh chỉ thích phát triển ham muốn của chính mình và đi chơi bóng mà thôi.

Mãi cho đến lúc một người bạn cùng phòng không nhìn nổi dáng vẻ thiếu thiếu hứng thú của ảnh, ngẫu nhiên thốt một câu:

Này, sao ông nhìn mấy đứa con gái không vừa mắt thế, chẳng lẽ muốn tìm thằng nào ?

Tôi thấy giọng điệu của bạn cùng phòng nhất định chỉ là nói đùa, nhưng Trùng Tử sau khi nghe xong lập tức ngáo hết cả người.

Ngáo hết cả người.

Ngáo.

.

Không sai, ngay lúc đó, câu này đã làm thức tỉnh và mở ra một cánh cửa thần kỳ nào đó trong đầu Trùng Tử, cứ tiếp tục như thế, ảnh đặc biệt có khả năng chỉ tìm đàn ông để chung sống.

“Ký túc xá trưởng gì kia ấy ?” Trình Ý bày xong bát đũa, “Cậu ta có nói gì không ?”

“Không có,” Trùng Tử gãi đầu, “Cậu ta chỉ nói một câu “Biết đâu chừng là thật, ông có muốn thử một chút xem sao không”, sau đó chỉ cười cho qua thôi.”

Sắc mặt Trình Ý triệt để đen xì lại.

Tôi cắn đũa thoải mái nhìn ông anh mình đang điên cuồng bổ não, tôi nói chứ, coi như là anh trai Đại Chí kia thật sự có chút hảo cảm mông lung với Trùng Tử, thì phỏng chừng bây giờ cũng hết rồi, trong lòng cũng chẳng còn chút gì đâu, thế mà cứ bị anh tôi so sánh mỗi ngày, ngược lại tôi không thể lý giải nổi Trình Ý mỗi ngày đều có thể uống giấm chua vui vẻ được.

Nhưng mà nếu như Giang Nhị Triết kia dám trêu chọc ai, mặc kệ là nam hay nữ, hừ hừ… Nói ra cảm thấy không vui chút nào thì phải ? (nhị là ngố đấy, không phải mình viết sai tên đâu)

2. Sinh bệnh

Vừa vào hè, chênh lệch nhiệt độ giữa trong nhà và ngoài cửa gia tăng, đặt biệt dễ dàng bị cảm mạo, tôi vô cùng bất hạnh dính trấu.

Dùng tri thức chuyên ngành (môn tự chọn) của tôi nói cho mấy thím biết, mặc kệ là cảm mạo kiểu gì, cũng đều là do có vi sinh vật thừa dịp sức miễn dịch giảm xuống mà xâm nhập vào thân thể, hoặc là bệnh độc, hoặc là vi khuẩn. Đại đa số vi khuẩn gây bệnh là Rhinovirus, dễ dàng khỏi, nhưng cũng có tính truyền nhiễm.

Giáo sư trong phòng thí nghiệm ghét bỏ tôi nhảy mũi một cái sẽ làm bẩn mẫu vật nên đuổi tôi ra ngoài (thầy quả thật là người tốt), lúc đó tôi mơ mơ màng màng đi tới căn tin trường học, nhìn thấy Ma la tang mấy năm không thay đổi trước cửa sổ, còn tưởng rằng mình mới lên đại học năm nhất, hoảng hốt gọi điện thoại cho Trình Ý (lúc ấy quên mất Trùng Tử ở nhà).

*Ma la tang: nghĩa là “siêu nóng và cay tới tê lưỡi”. Bạn có thể chọn nguyên liệu mình thích, như thịt viên, rau củ, đậu phụ và các loại bún miến, sau đó đầu bếp sẽ chúng trong một nồi nước dùng lớn.

150320101451shanghaistreetfoodmalatangsuper169

Trong điện thoại tôi đáng thương làm nũng, tôi cũng không muốn nhắc lại, anh tôi dẫn tôi vào trong xe, dọc đường tôi chỉ có hắt xì với chảy nước mũi, về nhà uống hai bình Song Hoàng Liên, ngủ ròng cả một buổi trưa mới thoải mái.

*Song Hoàng Liên: thuốc trị cảm

Ăn cơm tối xong ngủ tiếp, sáng sớm hôm sau tôi vẫn là tôi khoẻ như trâu kia.

Chỉ có điều buổi trưa về nhà một chuyến, phát hiện Trình Ý ổng cư nhiên nối theo gót chân tôi, nằm nghiêng ở bên giường ăn từng miếng cháo rong biển mà Trùng Tử nấu cho ổng. Tôi đúng lúc biểu đạt một chút “em gái thương anh hai lắm”, đưa hai chai Song Hoàng Liên cho ổng.

Ngài đạt được khinh bỉ x2.

Buổi chiều lần nữa tan tầm, Trình Ý mơ mơ màng màng trở mình xuống giường không ai chăm sóc, tôi có hơi bực mình đi tìm Trùng Tử, lại phát hiện Trùng Tử nằm trên giường sô pha trong thư phòng, ngủ đến không biết trời trăng, sắc mặt ảnh cũng không đúng lắm.

Ngày hôm nay đến phiên Trùng Tử làm cơm tối, tôi lật qua lật lại cái tủ lạnh, chỉ còn lại chút dưa chuột ủ rũ không thể ăn, bèn gọi đồ ăn ngoài, hầu hạ riêng hai vị đại gia dùng bữa (đương nhiên mấy chuyện đút cơm gì đó tôi không làm), vì phòng ngừa bệnh của hai người lây lẫn vào nhau, Trùng Tử vẫn để cho tôi thu xếp ngủ ở thư phòng.

Sáng hôm sau.

Tôi phát hiện Trùng Tử ngủ đến ngã chỏng vó lên trời ở trong phòng hai ổng, còn buồn nôn nam Trình Ý đang thưởng thức tư thế ngủ chảy nước dãi của Trùng Tử.

Thôi, tôi bó giò.

May là qua hết ngày hôm nay, hai ổng cũng từ từ hồi phục, Trùng Tử kéo kéo hỉ hỉ nước mũi, làm cho cái mũi có chút đỏ lên thê thảm.

3. Dược thiện

Thời điểm đi lấy chai sữa rửa mặt tôi đặt mua trên mạng ngày hôm nay, tình cờ nhìn thấy một gói hàng từ Amazon của anh tôi, tôi thuận tay mang về, vừa về đến mở ra nhìn, không phải là sách hay tài liệu kiến trúc, trang bìa màu sắc rực rỡ viết —— 100 món dược thiện dưỡng sinh thường dùng trong gia đình.

Tôi đổ mồ hôi hột, ổng đây là muốn làm cái gì.

Đồ ăn Trình Ý nấu cũng không tệ lắm, cũng chỉ là không tệ lắm mà thôi. Đồ ăn ổng làm dựa trên sách dạy nấu ăn nhưng cứ như làm thí nghiệm từng bước, quả thật khó ăn không hết. Cái tập sách dầy đặc văn hay tranh đẹp dược thiện này là ổng muốn thử cái gì, muốn đổi nghề ? Hay là ổng muốn nghiên cứu nguyên liệu hắc ám để khống chế toàn bộ Trung Hoa.

Nấu cho Trùng Tử còn đang dưỡng bệnh chén mì sợi, hai tụi tôi vừa ăn vừa suy đoán ý đồ của Trình Ý. Tối hôm đó anh tôi tăng ca trở về muộn, tôi cũng đi ngủ sớm không hỏi ổng. Ngày hôm sau, trước khi đi tới phòng thí nghiệm tôi hỏi Trùng Tử, nhưng ảnh mơ hồ không trả lời.

Mãi cho đến tận khuya tôi mới về nhà, nhìn thấy sống lưng thẳng tắp của Trình Ý, ổng đeo tạp dề quấy quấy một lọ sành khả nghi gì đó tựa như cháo, động tác không có nước chảy mây trôi như thường ngày, tôi nhô đầu qua dòm, mùi vị cũng không tệ lắm.

“Nè, anh đang làm cái gì đó, còn ghi chép lại.” Tôi chọt chọt một chỗ trong cuốn sổ ghi chú của ổng, “Chơi xây nhà chán nên muốn đổi nghề hả ?”

“Không, chỉ là muốn nấu một chút dược thiện cho Lượng Lượng bồi bổ thân thể, em ấy vốn đẻ non, thân thể không có tốt như thoạt nhìn.” Ánh mắt Trình Ý nhìn thìa nước canh như nhìn ống thí nghiệm, ổng xoay người lại đối mặt với tôi, hết sức nghiêm túc nói:

“Vì kế hoạch hạnh phúc trăm năm, nên chất lượng phải tuyệt đối.”

-_-#

Tôi còn chưa kịp cảm động đã bị ổng làm cho 囧 manh 囧 manh, ổng nấu cũng không phải hổ tiên lộc huyết gì, vì sao cuối cùng tôi lại cảm giác chất lượng trong lời nói của ổng sẽ là cái gì… đáng xấu hổ vậy nè.

*hổ tiên lộc huyết là mấy vị thuốc bắc có tác dụng bổ thận tráng dương, tăng cường sinh lực cho phái mạnh. 囧

4. Tình trường

Tôi cũng sẽ không thổ tào tại sao ổng xưa nay không làm cho tôi chút dược thiện gì đó để bồi bổ, đã không biết bao nhiêu lần, đối mặt với cái đôi tình nhân cùng giới tính này, trong tay không giải thích được mà lòi ra thêm nhiều cây đuốc với thùng xăng. Trình Ý cuối cùng vẫn chia cho tôi một chén canh, tôi uống xong mới phát hiện, trong này có gà ác và đảng sâm, theo lý thuyết là nên dành cho phụ nữ như tôi uống.

Tỏ vẻ không phục.

Ngoài miệng Trình Ý từ trước đến giờ sẽ không nói mấy câu kiểu như “Hồ cá này đã được em nhận thầu rồi*”, nhưng mỗi lần đều sẽ dùng hành động biểu lộ với Trùng Tử, thường xuyên làm người khác hâm mộ ghen tị.

*Đây là một câu tỏ tình kiểu “đại boss style” của Phong Đằng trong phim Sam Sam đến đây ăn đi.

Lần thứ hai nói rõ, Trình Ý là một tên biến thái, nhưng cũng mừng là, ổng chính là một tên biến thái có tâm. Chưa bao giờ tuỳ tiện chọc ghẹo nữ sinh, một khi được tỏ tình sẽ lập tức từ chối phũ phàng, tôi đã từng tận mắt chứng kiến đến mấy lần.

Có khóc lóc, lê hoa vũ đái, như mưa to giàn giụa.

Thế nhưng, rất nhiều em gái như tre già măng mọc, coi chuyện ngã vào cơn sóng đánh vào bờ cát không xi nhê, cảm giác mình có thể từ bên trong một nùi các chị em bộc lộ tài năng, gả cho nam thần.

Nhìn lại Trùng Tử gả cho nam thần nhà tôi, tôi chỉ có thể ha ha, không phải sinh không gặp thời, mà là mấy em gái kia đầu thai lộn giới tính thôi.

Trong nhóm các thiếu nữ theo đuổi anh tôi, không thiếu các loại hoa, trong đó có… một thím đàn chị học khoa tiếng Anh vô (không) cùng (biết) kiên (xấu) trì (hổ). Lúc anh tôi học năm hai thì thím ấy học năm tư, một lần không biết làm sao lại gặp, sau đó một mũi tên xuyên tim, thích phải ổng. 

Liều mạng theo đuổi, khi đó tôi vừa lên đại học, ở chung với anh mình, thường xuyên đến khoa Trình Ý để tìm ổng. Kết quả trong trường dồn dập đồn đại tôi là bạn gái của ổng, ổng cũng vui vẻ chẳng hề giải thích vì có cái bia đỡ đạn tôi đây, cũng tuỳ ý để dân chúng không rõ chân tướng hiểu lầm. Ái chà chà, thím đàn chị này trước mặt anh tôi thì thân thiết các kiểu, ổng vừa quay đầu là miệng lưỡi sắc bén như đao châm chọc khiêu khích, mấy cái thủ đoạn của nữ phụ não tàn mà mọi người có thể nghĩ ra được, thím ấy cũng vô cùng thuận lợi thử qua.

Nào là không cẩn thận đổ nước trái cây lên quần áo của tôi, đoàn kết bạn học của Trình Ý xa lánh tôi, rồi làm bộ bị tôi bắt nạt nên tìm Trình Ý khóc lóc kể lể… Đã thế tôi cũng vô cùng xấu xa che giấu mối quan hệ giữa tôi và Trình Ý, mãi cho đến khi bả xệ mặt tỏ tình với ổng, tôi mới kiêu căng tuyên bố tôi là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời Trình Ý —— em gái ổng.

Đấu với bà hả, thím tuổi giề.

Có điều không biết thím đó từ chỗ nào nghe được Trình Ý tìm một người đàn ông làm nửa kia của mình, trực tiếp phách lối tìm tới Trùng Tử đang đi ra ngoài mua thức ăn, nói một đống thứ dở hơi, tuyên bố phải làm cho anh tôi “quay về với chính đạo”. Thật sự ít có hài hước lắm.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top

Tags: #chui