00:00

Đêm giao thừa, phố đi bộ thành phố như một biển người cuồng nhiệt. Giữa tâm điểm của sự cuồng nhiệt ấy, Quang Hùng hiện thân như một tạo vật vừa lộng lẫy, vừa đầy rẫy mê hoặc. Đáy mắt anh lóe lên một tia tinh nghịch vì Quang Hùng biết rõ, từng chuyển động của anh đều đang được thu hết vào mắt người nọ

Tình yêu của họ luôn bắt đầu bằng những điều rất nhỏ-một cái nhíu mày, một tin nhắn chưa kịp trả lời, hay như hôm nay, là một cơn hờn dỗi

Quang Hùng giận rồi, giận theo cái cách của người quen được nuông chiều, giận vì Đăng Dương mấy hôm nay mải mê đắm chìm công việc mà quên mất anh người yêu nhỏ. Bình thường, những trò trẻ con của anh chưa bao giờ làm Đăng Dương nổi giận. Hắn chỉ cười, xoa đầu anh, rồi dịu dàng dỗ dành như dỗ một chú mèo hay nhõng nhẽo. Nhưng lần này, Quang Hùng muốn thử xem lửa giận của người kia rực cháy đến mức nào

Giai điệu bài hát cuối cùng vang lên, trước sự chứng kiến của hàng vạn khán giả, anh dứt khoát thoát xác khỏi chiếc áo khoác dày dặn, để lộ lớp áo lưới mỏng manh ôm sát cơ thể, ánh đèn sân khấu lướt qua từng đường nét khiến cả khán đài ồ lên phấn khích. Trên đôi mắt long lanh ấy là chiếc bịt mắt đen tuyền bằng lụa, một lời khiêu khích tưởng chừng vô tội. Khuôn miệng xinh đẹp câu lên một điệu cười, nửa tinh nghịch nửa kiêu ngạo

Đó không còn là một tiết mục biểu diễn, đó là một lời thách thức công khai gửi đến người đàn ông đang ngồi ở nhà kia

Quả nhiên đâu đó trong căn hộ yên tĩnh giữa lòng thành phố, không khí xung quanh đặc quánh mùi "thuốc súng", Đăng Dương đứng chết lặng trước màn hình đang sáng đèn. Tin nhắn của fan chạy dài, clip cắt nhanh như lửa đổ vào tim. Mắt hắn tối sầm, hơi thở trở nên nặng nề khi nhìn thấy người yêu nhỏ của mình đang phô diễn vẻ gợi cảm đầy cấm kỵ kia trước mắt bao người. Sự chiếm hữu vốn được che đậy kỹ lưỡng nay lại bùng lên như một cơn bão tuyết

Đăng Dương hận không thể xuyên qua màn hình, túm lấy con mèo nhỏ đang cố tình ngoe nguẩy đuôi kia mà dạy dỗ một trận nên thân. Nghĩ là làm, hắn đứng phắt dậy, vớ lấy chiếc áo khoác đen, chìa khóa xe trong tay siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch

​Động cơ gầm vang, xé toạc màn đêm tĩnh mịch, lao đi như một mũi tên nhắm thẳng về phía trung tâm thành phố

Phía sau sân khấu, tiếng hò reo vẫn còn dư chấn dữ dội. Quang Hùng bước xuống, hơi thở dồn dập, mồ hôi nhỏ giọt trên cần cổ trắng ngần, lấp lánh ẩn hiện sau lớp áo lưới. Cùng với nụ cười chiến thắng chưa kịp tắt trên môi, cảm giác đắc thắng len lỏi khiến anh không nhịn được mà tự mãn nghĩ thầm. Nhưng niềm vui sướng ấy kéo dài chưa được bao lâu, một bóng đen bất ngờ bao trùm lấy anh, hương bạc hà quen thuộc thỏang qua, mùi hương vốn dĩ trầm ổn nhưng lúc này lại mang theo áp lực đến nghẹt thở

Đối diện với tình cảnh này, quản lý của Quang Hùng chỉ gật đầu chào qua loa vài câu, ánh mắt hiểu ý lảng đi chỗ khác. Ekip xung quanh cũng tự động tránh xa, như thể không khí đột ngột nặng nề hơn cả tiếng pháo giao thừa ngoài kia. Không một lời thừa thãi, Đăng Dương tiến thẳng đến, một tay vòng qua eo, tay kia luồn xuống dưới đầu gối, nhẹ nhàng mà dứt khoát bế bật anh lên

Cảm giác trọng tâm thay đổi đột ngột làm Quang Hùng hốt hoảng. Anh vùng vẫy, đôi chân thon dài đá loạn xạ vào không trung, hai tay đấm thụp thụp vào tấm lưng vững chãi của hắn

​"Trần Đăng Dương! Bỏ anh xuống, em đang làm cái quái gì vậy hả?"

"Anh đang giận đấy! Bỏ anh xuống ngay"

Tiếng quát của anh nhanh chóng bị tiếng gió và bước chân dồn dập của hắn át đi. Đăng Dương mặc kệ những ánh mắt kinh ngạc của nhân viên hậu trường, sải chân bước dài ra đến chiếc xe đang đỗ ở ngoài lối riêng kia, ném anh vào ghế phụ rồi khóa chặt cửa lại hòng chặn đứng mọi ý định phản kháng. Hắn cúi người, giọng trầm thấp, hơi thở nóng ấm phả vào tai Quang Hùng khiến anh bất giác run nhẹ

"Em biết chứ, vậy nên hãy để em dỗ người đẹp nhà em một chút, được không?"

Lời nói dịu dàng, nhưng trong đó ẩn chứa một thứ gì đó nguy hiểm hơn cả cơn giận thường ngày. Quang Hùng cắn nhẹ môi, không vùng vẫy nữa, chỉ khẽ hừ một tiếng nhỏ xíu, cảm nhận nhịp tim đang đập mạnh mẽ trong lồng ngực

Chiếc xe lao vút qua những con phố sáng đèn đêm giao thừa, động cơ gầm rú như tiếng gầm gừ của một con mãnh thú đang kìm nén cơn thịnh nộ. Quang Hùng ngồi im thin thít bên ghế phụ, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn đường chớp qua kính chắn gió, cố gắng che giấu sự hồi hộp đang dâng trào trong lồng ngực. Đáy mắt anh chuyển hướng sang Đăng Dương, khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh quen thuộc nhưng những đường gân nổi rõ trên mu bàn tay siết chặt vô lăng lại tiết lộ một cơn bão tố đang cuồn cuộn bên trong. Không khí trong xe đặc quánh, nặng nề, chỉ có tiếng thở dồn dập của hai người hòa quyện với tiếng lốp xe lăn trên mặt đường nhựa

Rồi vô lăng đánh lái đột ngột rẽ vào một con hẻm tối tăm, cách xa trung tâm thành phố, nơi ánh sáng đường phố mờ ảo và tiếng ồn đô thị dần xa xăm. Hắn tắt máy xe, bóng tối bao trùm lấy khoang xe như một tấm màn nhung đen kịt. Quang Hùng khẽ nuốt nước bọt, cảm giác hồi hộp xen lẫn phấn khích khiến anh bất giác siết chặt tay vịn ghế

"Em... em định làm gì vậy?"

Đăng Dương quay sang, đôi mắt hắn lóe lên dưới ánh đèn yếu ớt, vừa dịu dàng vừa đầy chiếm hữu

"Dỗ anh, như em đã nói"

Hắn thì thầm, giọng trầm thấp như một lời thì thầm ma quái, rồi với tay lấy miếng bịt mắt đen tuyền bằng lụa trên cổ Quang Hùng, vật chứng cho lời tuyên chiến ban nãy. Anh chưa kịp phản ứng, hắn đã nhanh tay bịt chặt đôi mắt ấy lại, lớp lụa mịn màng nhẹ nhàng chạm vào, rồi che khuất tầm nhìn, biến thế giới xung quanh thành một khoảng tối vô tận

Quang Hùng giật mình, tim đập thình thịch như trống trận, một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến anh khẽ run

"Dương... đừng..."

Bóng tối đột ngột khiến Quang Hùng cảm thấy bất an, như lạc lõng giữa một đại dương đen ngòm, nhưng đồng thời nó khơi dậy một làn sóng kích thích dữ dội khiến cơ thể anh nóng ran, lồng ngực phập phồng từng hồi. Bóng tối khiến mọi giác quan khác trở nên nhạy bén lạ thường, da thịt anh râm ran chờ đợi những đụng chạm bất ngờ

Chưa dừng lại, Đăng Dương tháo chiếc cà vạt đen của mình ra rồi bắt lấy cổ tay Quang Hùng, quấn chặt cà vạt quanh chúng, thắt nút vừa đủ để anh không thể vùng vẫy. Tiếng vải siết chặt vang lên rõ mồn một trong không gian chật hẹp, như một lời cảnh cáo ngầm. Quang Hùng cắn chặt môi, cố kìm nén tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng, cơ thể anh nhanh chóng mềm nhũn dưới sự áp lực mạnh mẽ ấy

Bị bịt mắt và trói tay, anh cảm thấy mình như một con mồi yếu ớt, nhưng chính sự bất lực ấy lại khiến máu nóng trong người sôi sục, sự sợ hãi ban đầu dần dần bị lấn át bởi dục vọng dâng trào

"Đồ đáng ghét..."

Anh thì thầm, giọng run run có chút nũng nịu, cơ thể từ lúc nào đã tự động nghiêng về phía hắn, như lời mời gọi. Đối diện trước sự hờn dỗi của người yêu nhỏ, Đăng Dương cười khẽ, tiếng cười trầm đục vang vọng trong khoang xe, rồi hắn dễ dàng nhấc bổng Quang Hùng lên bằng một tay, sức mạnh từ những thớ cơ rắn chắc khiến anh bất ngờ chao đảo, chỉ có thể nương theo chuyển động ngồi hẳn lên đùi hắn, lưng tựa vào vô lăng, đôi chân thon dài dang rộng, ép sát hai bên hông. Cơ thể Quang Hùng giờ đây hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của Đăng Dương. Lớp áo lưới mỏng manh trong khắc này đây tựa như cạm bẫy dẫn dụ hắn say mê

Bàn tay Đăng Dương bắt đầu mơn trớn, ngón tay thô ráp lướt qua làn da trắng mịn lộ ra dưới lớp áo lưới, vuốt ve từ eo lên ngực, chậm rãi như đang chiêm ngưỡng một món đồ quý giá. Quang Hùng thở dồn, sự bủa vây trong bóng tối khiến mọi giác quan khác trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, từng cái chạm giờ đây tựa như lửa đốt. Đột ngột, tay hắn nắm lấy lớp vải mỏng trên lớp áo lưới rồi giật mạnh, kéo người trong lòng sát lại gần hơn, để cơ thể hai người dính chặt lấy nhau

"Bịt mắt"

Hắn thì thầm, môi chạm vào cần cổ thanh mảnh của anh, để lại một dấu hôn đỏ thẫm nổi bật trên nền da trắng muốt. Quang Hùng rên khẽ, cổ họng rung động

"Áo lưới"

Từ thứ hai vang lên, kèm theo dấu hôn thứ hai, sâu hơn, khiến anh bất giác rùng mình

"Anh hay nhỉ?"

Từ cuối cùng kết thúc bằng dấu hôn cuối, răng hắn khẽ cắn nhẹ, để lại vết đỏ mờ ảo trên làn da trắng ngần. Quang Hùng cong người, da thịt bị hôn đến mức chùn xuống khiến Quang Hùng cả người vô lực chỉ có thể phát ra tiếng kêu nhỏ

"Đừng trêu anh nữa..."

Nhưng Đăng Dương chẳng hề dừng lại. Mắt hắn đỏ ngầu quét đều thân thể đầy mê hoặc rồi tầm mắt dừng lại trước cánh môi mềm mại, khẽ nuốt nước bọt, không nhanh không chậm cúi xuống, môi chạm môi. Lưỡi hắn xâm nhập, quấn quýt lấy chiếc lưỡi rụt rè kia, bắt ép nó cùng nhau giao hợp, tiếng môi lưỡi ẩm ướt vang vọng khắp khoang xe, hắn càng hôn càng điên cuồng. Cánh môi bị chà đạp và gặm nhấm đến sưng đỏ. Đứng trước sự cuồng nhiệt của đối phương, Quang Hùng hoàn toàn đầu hàng. Cơ thể anh mềm nhũn vô lực đáp lại, tay bị trói khiến anh chỉ có thể dựa vào hắn, để mặc hắn dẫn dắt

Sau cơn triền miên, cánh môi mấp máy nỉ non, giọng run rẩy nhưng hai tay bị trói chỉ có thể đặt nhẹ lên ngực hắn, như một lời van xin nửa vời

"Dương...đừng ở đây..."

Lời nói như bỏ ngoài tai, hắn cúi xuống, môi mỏng lướt qua phần cổ trắng nõn, cắn nhẹ vào phần da trắng ngần, để lại dấu hôn đỏ mờ. Thanh âm khe khẽ thoát ra từ miệng anh, nhỏ bé nhưng đầy kích thích, hệt như tiếng mèo kêu. Hắn luồn tay vào trong lớp áo lưới, cảm nhận da thịt mịn màng, ngón tay từ tốn lướt qua những đường nét quá đỗi quen thuộc khiến Quang Hùng bất giác cong người lên, ngực phập phồng

"Anh đẹp lắm, nhưng chỉ em được nhìn thôi"

Hắn thì thầm, chất giọng khàn đặc, tay kia không rảnh rỗi kéo khóa quần anh xuống, giải phóng hạ thể đang căng cứng vì kìm nén. Âm thanh khóa kéo vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh, theo sau là tiếng vải sột soạt khi hắn tự cởi bỏ lớp quần áo hắn cho là thừa thãi của chính mình. Tay nâng nhẹ hông Quang Hùng lên, đặt đầu khấc nóng rực ngay trước miệng huyệt ướt sũng nhưng tuyệt nhiên không đưa vào. Thay vào đó, hắn chỉ chậm rãi vờn quanh, lướt qua mép ngoài, chạm nhẹ vào những nếp gấp nhạy cảm, cọ xát lên xuống mà không hề xâm nhập. Mỗi cái chạm đều như lời trêu ngươi tàn nhẫn liên tục tra tấn thần trí Quang Hùng. Cảm giác ngứa ngáy, bức bối lan tỏa từ thân dưới, như có hàng nghìn con kiến bò qua, cơ thể anh run rẩy kịch liệt, hông vô thức đẩy về phía sau tìm kiếm sự lấp đầy

"Dương...mau cho anh!"

Đăng Dương khẽ cười, tiếng cười trầm đục mang theo chút nguy hiểm khó đoán. Bàn tay to lớn của hắn bất ngờ đặt lên mông nộn thịt đang căng cứng vì kích thích, ngón tay cái vuốt ve nhẹ nhàng trước khi bất ngờ giơ cao rồi hạ xuống một cái vỗ thật kêu

Chát!

Âm thanh vang lên khô khốc trong khoang xe, má mông trắng nõn lập tức ửng lên một vệt hồng rực rỡ, như hoa đào nở rộ giữa lớp tuyết trắng muốt. Quang Hùng khẽ giật mình, cơn đau rát lan tỏa khiến anh bất giác rướn người

"Dương... toàn bắt nạt anh..."

Giọng anh khe khẽ mang theo chút nũng nịu, môi hồng hờn dỗi khẽ bĩu lại nhưng dưới màn đen của tấm vải, đôi mắt long lanh kia lại ánh lên vẻ chờ mong khó nói thành lời. Đăng Dương không đáp, chỉ khẽ cúi xuống, môi mỏng lướt qua vành tai anh, hơi thở nóng ấm phả vào da thịt ửng đỏ vì nhạy cảm

"Lần sau còn dám mặc như thế nữa không?"

Hắn thì thầm, giọng khàn khàn đầy chiếm hữu. Bàn tay kia vẫn đặt trên mông anh, xoa nhẹ vệt đỏ vừa tạo ra như an ủi, rồi lại bất ngờ vỗ thêm một cái nữa, lần này mạnh hơn, khiến phần thịt mông rung lên, vệt hồng lan rộng tạo thành một mảng đỏ rực đẹp mắt

Tiếng chát vang lên liên tiếp, Quang Hùng cắn môi, cơ thể run rẩy, thân dưới đang cọ xát vào đầu khấc nóng rực của hắn càng thêm căng cứng. Cơn đau rát cùng kích thích dâng trào khiến anh không kìm được mà khẽ nấc thành tiếng, âm thanh như rót mật vào tai

"Ư... đau... Dương xấu lắm..."

Cơ thể anh mềm nhũn, hông vô thức nhích tới, tìm kiếm sự lấp đầy mà đối phương cố tình treo lơ lửng. Đăng Dương hài lòng nhìn phản ứng của người trong lòng, bàn tay siết nhẹ eo anh, nâng lên một chút rồi hạ xuống, ép đầu khấc nóng bỏng chạm vào cửa huyệt ướt át

"Nhún đi, anh. Anh giỏi nhất việc này mà"

Lời nói như mệnh lệnh ép buộc Quang Hùng tuân theo, cổ tay yếu ớt bị trói chặt khiến anh chỉ có thể dựa vào sức mạnh từ đôi chân thon dài. Khẽ hít một hơi sâu, hông chậm rãi hạ xuống, đầu khấc to lớn từ từ tách mở thịt huyệt, xâm nhập vào bên trong từng chút một

"Ưm... a..."

Những thanh âm đứt quãng ngân lên, khoái cảm lan tỏa khi cơ thể được lấp đầy khiến anh run rẩy. Ban đầu, nhịp nhún còn nhẹ nhàng, chậm rãi, anh nâng hông lên rồi lại hạ xuống, cảm nhận từng đường gân nóng rực cọ xát vào thành nội bích nhạy cảm. Tiếng da thịt chạm nhau vang lên nhè nhẹ bao phủ cả khoang xe

Nhưng rất nhanh chóng đã bị khoái cảm mãnh liệt kiểm soát, Quang Hùng không còn giữ được tiết tấu ban đầu. Hông vô thức chuyển động nhanh hơn, mạnh hơn, hậu huyệt nuốt trọn vật nóng bỏng của hắn rồi lại nhả ra, lặp đi lặp lại trong sự điên cuồng. Tiếng va chạm giờ đây trở nên dồn dập, ướt át vì mật dâm tuôn ra không ngừng

"Ah... Dương... sâu quá... mmph...hah"

Giọng anh vỡ vụn, ngọt ngào như đang van xin. Đăng Dương say mê tận hưởng từng đường nét mềm mại vốn thuộc về mình hắn, rồi dừng lại trước khuôn ngực đầy đặn, không nhanh không chậm cúi xuống, ngậm lấy một bên đầu ti hồng nhuận, lưỡi quấn quanh chúng, mút mạnh rồi cắn nhẹ như đang thưởng thức kẹo ngọt. Kích thích từ ngực và thân dưới ập đến cùng lúc khiến Quang Hùng cong người, gần như đạt đến cực hạn

"Aa...a-anh sắp..ức "

Cơ thể anh run rẩy kịch liệt, huyệt thịt co bóp mạnh mẽ quanh vật nóng bên trong, rồi đột ngột hạ thể bắn ra từng đợt trắng đục, văng lên bụng cả hai. Quang Hùng thở hổn hển, hai bắp đùi mềm nhũn run rẩy, tốc độ nhún chậm dần lại, rồi gần như kiệt sức dừng hẳn

Nhưng Đăng Dương vẫn chưa thỏa mãn. Đôi mắt hắn tối sầm vì dục vọng, hai tay siết chặt eo nhỏ của anh, nâng hông lên cao rồi đột ngột hạ xuống thật mạnh, thật nhanh

Tiếng va chạm vang lên dồn dập, mạnh mẽ như muốn phá tan mọi rào cản. Cự vật thô bạo xâm nhập đến tận cùng, chạm vào điểm nhạy cảm nhất khiến Quang Hùng giật nảy người, tiếng hét ngọt ngào vang vọng trong khoang xe

"Ah... Dương...hah- không được... vừa ra mà... ư..."

Hạ thể vừa bắn ra giờ đây lại vì kích thích mà dựng đứng, bị ép buộc đến cực hạn trong những cú nhấp liên hồi. Khoái cảm đột ngột ập đến như vũ bão, Quang Hùng cong người, nước mắt sinh lý trào ra rơi xuống ồ ạt như thác suối, rồi lần thứ hai vẫn không kìm được mà bắn ra, từng đợt nóng hổi văng lên thành bụng người kia

Cơ thể anh run rẩy vô lực, chỉ còn có thể dựa hẳn vào hắn, hơi thở dồn dập như sắp khóc. Đăng Dương khẽ cười, hôn nhẹ lên trán ướt đẫm mồ hôi, Quang Hùng chỉ khẽ hừ một tiếng nhỏ, đầu tựa vào vai hắn

Không gian trong khoang xe vốn đã chật hẹp nay càng trở nên nóng bức, nồng nặc mùi hoan lạc. Sau đợt cao trào, Đăng Dương vốn chẳng có ý định buông tha cho người nhỏ. Quang Hùng còn đang run rẩy sau dư âm, cơ thể lúc này mềm nhũn không còn chút sức lực. Đăng Dương nhẹ nhàng nâng lên, xoay người để phần lưng nhẵn mịn hướng về phía mình

Đăng Dương ngồi phía sau, lưng tựa vào ghế lái, hai tay ôm lấy eo nhỏ nhắn của anh, kéo sát phần mông tròn trịa về phía hạ thể mình. Vật nóng bỏng vẫn cứng ngắc, ướt át lúc này khẽ cọ vào khe mông mịn màng trước khi tìm đúng vị trí

Một tay giữ chặt hông anh, tay kia chậm rãi vuốt dọc sống lưng trần trụi, từ xương vai xuống tận vùng eo nhỏ thon. Ngón tay hắn lướt nhẹ, như đang vẽ lại từng đường cong quen thuộc, rồi bất ngờ ấn mạnh, ép phần lưng dưới của Quang Hùng cong lên, mông nâng cao hơn

Tư thế này khiến lưng anh cong lên một đường cong đẹp đẽ, mông nộn trắng nõn vểnh cao, lớp áo lưới mỏng manh đã xộc xệch hoàn toàn, trượt xuống tận khuỷu tay, để lộ trọn vẹn làn da lưng trần nhẵn mịn, lấp lánh mồ hôi dưới ánh đèn đường mờ ảo hắt qua kính xe. Đăng Dương hít sâu một hơi, ánh mắt tối sầm vì dục vọng. Không nhanh không chậm, cúi xuống, môi mỏng lướt nhẹ dọc theo đường xương sống trần trụi. Mỗi cái chạm đều khiến Quang Hùng khẽ rùng mình, da thịt râm ran. Đầu lưỡi hắn chậm rãi quét qua từng đốt sống, để lại vệt ẩm ướt sáng bóng, rồi dừng lại ngay phần gáy trắng ngần

"Ưm"

Tiếng rên nhỏ thoát ra từ cổ họng Quang Hùng khi răng hắn khẽ cắn nhẹ vào da thịt mềm mại ấy. Lực cắn không mạnh, chỉ để lại dấu răng mờ, nhưng đủ khiến anh cong người, hông vô thức đẩy ngược về sau như cầu xin. Đăng Dương cười khẽ trong cổ họng, tiếng cười trầm đục vang vọng sát da thịt, rồi hắn ngậm lấy phần gáy, mút mạnh, gặm nhấm chậm rãi như con vật đang thực hiện việc đánh dấu lãnh thổ

Tính khí nóng rực lại một lần nữa tìm đến tư mật quen thuộc, hậu huyệt lúc này đã sưng đỏ và ướt át. Nhưng hắn không vội xâm nhập ngay chỉ để nó cọ xát dọc theo khe hẹp, đầu khấc to tròn lướt qua mép ngoài, chạm nhẹ vào những nếp gấp nhạy cảm, rồi lại trượt lên, trượt xuống, tra tấn Quang Hùng

"Dương, mau cho vào..."

Giọng Quang Hùng vỡ vụn, dụ hoặc và nũng nịu. Thân dưới run rẩy, cố gắng đẩy ngược về sau để nuốt lấy thứ đang treo lơ lửng kia, nhưng Đăng Dương giữ chặt eo anh, không cho phép đạt được ý muốn

"Muốn thì tự lấy"

Chất giọng khàn đặc đầy uy lực, Quang Hùng cắn môi, nước mắt thấm ướt lớp lụa mỏng, rồi anh khẽ nhích hông, chậm rãi hạ xuống. Đầu khấc to lớn từ từ tách mở vách thịt đã sưng mọng, từng chút một chui vào bên trong. Tiếng rên dài ngọt lịm thoát ra từ cổ họng anh khi cơ thể lại được lấp đầy

"Ah- hưm... sâu quá... ha"

Dường như chỉ chờ đến thế, hắn giữ chặt eo nhỏ, rồi đột ngột đẩy mạnh một phát đến tận cùng. Cự vật đâm sâu, chạm thẳng vào điểm nhạy cảm nhất, khiến toàn thân Quang Hùng giật nảy, đầu gối đập mạnh vào bảng điều khiển

"Ahhh- c-chờ đã..."

Tiếng hét ngọt ngào vang vọng. Hắn bắt đầu chuyển động, không còn nhịp điệu dạo đầu chậm rãi nữa, mà là những cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát, mỗi lần đều rút ra gần hết rồi lại đâm sâu vào tận gốc. Tiếng da thịt va chạm dồn dập, hòa cùng âm thanh ướt át của mật dâm bị khuấy động liên hồi. Hậu huyệt co bóp dữ dội quanh cự vật to lớn, siết chặt như muốn giữ lấy mãi mãi. Đăng Dương nghiến răng, cảm nhận sự nóng bỏng và chặt khít ấy, rồi bắt đầu nhịp ra vào mạnh mẽ, dứt khoát từ phía sau

Tiếng da thịt va chạm dồn dập vang lên không ngừng, mỗi cú thúc đều sâu đến mức khiến mông tròn của Quang Hùng rung lên theo từng nhịp. Hắn cúi xuống, miệng vẫn không rời khỏi phần gáy, gặm nhấm liên hồi, lúc thì cắn nhẹ, lúc thì liếm dọc theo đường cong, để lại những dấu hôn đỏ thẫm nổi bật trên nền da trắng muốt. Mỗi lần răng hắn chạm vào, Quang Hùng lại cong người, tiếng rên vỡ òa

"Ức- hah...đau, đừng cắn nữa mà...aa"

Đăng Dương không thương tiếc, nhịp thúc càng lúc càng nhanh, mạnh mẽ như muốn khắc sâu dấu ấn của mình vào cơ thể anh. Một tay hắn luồn lên phía trước, ngón tay cái và ngón trỏ kẹp lấy đầu ti hồng nhuận đang cương cứng, xoay mạnh rồi bóp chặt, trong khi tay kia siết eo, kéo hông anh về sau mỗi khi hắn đâm vào, khiến cự vật càng chạm sâu hơn vào điểm nhạy cảm nhất

Dâm dịch tràn ra không ngừng, chảy dọc theo đùi trong của Quang Hùng, nhỏ giọt xuống ghế. Anh hoàn toàn mất kiểm soát, hông vô thức đẩy ngược lại đón nhận từng cú thúc hung bạo, tiếng rên rỉ ngày càng cao vút, đứt quãng

"D-Dương...ah... chậm một chút...anh chịu không nổi mà..umm"

Nhưng có vẻ lời nói ấy chẳng đá động gì ngược lại còn sinh ra phản ứng ngược, Đăng Dương càng siết chặt eo anh, đẩy nhanh tốc độ. Những cú đẩy giờ đây gần như muốn phá nát nơi ấm mềm bên trong, vật nóng bỏng ra vào liên hồi, chạm đến điểm sâu nhất mỗi lần. Hậu huyệt ướt át co bóp dữ dội, điên cuồng mút chặt thứ kia như không muốn để nó rời đi

Thanh âm ướt át va chạm càng lúc càng dồn dập. Dâm dịch chảy thành dòng, nhỏ giọt xuống ghế da, thấm ướt cả đùi trong trắng nõn của Quang Hùng. Đứng trước cơn bạo liệt, anh không còn sức chống đỡ, chỉ có thể chổng cao mông, để mặc hắn chiếm đoạt từ phía sau, thân thể rung lên từng đợt theo nhịp thúc

"Nghh... ha... Dương... sâu quá... ư... anh sắp- ra..."

Đăng Dương siết chặt eo Quang Hùng, nhịp thúc vẫn dồn dập, sâu và mạnh, mỗi lần đâm vào đều khiến hậu huyệt co bóp dữ dội, vắt kiệt từng chút sức lực còn sót lại của người trong lòng. Nhưng hắn chưa muốn kết thúc. Một tay vẫn giữ chặt hông anh, tay kia luồn xuống phía trước, bàn tay to lớn bao trọn lấy dương vật đỏ au cương cứng

Ngón tay hắn vuốt mạnh từ gốc lên đỉnh, nhanh và dứt khoát, ngón cái miết ngang đầu khấc căng cứng ướt át. Quang Hùng giật nảy người, tiếng rên vỡ òa ngay lập tức

"Hức... a... Dương... đừng... đừng mà... hahh..."

Hắn không dừng lại. Tay vuốt càng lúc càng nhanh, lực đạo vừa đủ để kích thích đến cực hạn mà không cho anh thời gian thở. Đầu khấc đỏ hỏn lấp ló trong lòng bàn tay, bị ngón tay cái xoa mạnh, miết liên hồi. Quang Hùng cong người, hông run rẩy đẩy về trước, hậu huyệt vẫn đang nuốt trọn cự vật phía sau, hai nơi cùng lúc bị tấn công khiến khoái cảm chồng chất như sóng dữ

"Ahhh... hmm... không được... lại ra nữa rồi..."

Tiếng hét ngọt ngào của anh vang lên cao vút, rồi yếu dần theo từng tiếng nấc nhỏ. Đăng Dương khẽ cười trong cổ họng, tay vẫn vuốt nhẹ côn thịt đang co giật trong lòng bàn tay, ép thêm vài giọt cuối cùng trào ra. Lớp lụa bịt mắt vốn đã lỏng lẻo, giờ đây trượt hẳn xuống, rơi xuống rồi mắc lại trên cổ anh. Gương mặt Quang Hùng hiện ra hoàn toàn - má ửng hồng như men say, đôi môi sưng mọng đỏ hồng vì bị hôn cắn, mắt long lanh ánh nước, hàng mi ướt át run run. Ánh mắt anh rơi trên người Đăng Dương, ánh mắt ấy đẹp đến mức khiến tim hắn khẽ thắt lại

Hắn đưa bàn tay dính đầy tinh dịch nhớp nháp lên, ngón trỏ và ngón giữa còn lấp lánh vệt trắng đục, chậm rãi tiến đến trước miệng Quang Hùng. Không cần nói, chỉ ấn nhẹ vào môi dưới đang run run. Quang Hùng khẽ hé môi, ngoan ngoãn ngậm lấy, lưỡi nhỏ mềm mại quấn lấy hai ngón tay ấy, liếm sạch từng chút một. Tiếng mút mát ẩm ướt vang lên rõ mồn một, lưỡi anh lướt dọc theo kẽ ngón, quét sạch cả những vệt dính bết lại ở mu bàn tay

Xong xuôi, anh khẽ lè lưỡi ra, đầu lưỡi đỏ hỏn cong cong, ướt át lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, như một lời mời gọi thầm lặng, vừa ngây thơ vừa dâm đãng. Đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào Đăng Dương như muốn nói

Xem này, anh làm sạch hết rồi

Đăng Dương khẽ cười, tiếng cười trầm đục đầy mê hoặc. Hắn đưa tay lên, ngón cái và ngón trỏ kẹp nhẹ lấy đầu lưỡi ướt mềm đang thè ra, kéo nhẹ ra một chút rồi giữ chặt. Quang Hùng bị kẹp lưỡi, chỉ có thể phát ra những âm thanh lơ lớ, mơ hồ

"Ưm... ông on ì ả" (không ngon gì cả)

Giọng anh méo mó, ngọng nghịu vì lưỡi bị giữ, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tinh nghịch thường trực. Đăng Dương buông tay, ánh mắt tối lại vì sự đáng yêu chết người ấy. Quang Hùng không chờ đợi thêm, anh chủ động ngẩng đầu, tìm đến đôi môi hắn. Môi anh chạm môi hắn trước, một nụ hôn chủ động, mềm mại nhưng đầy khao khát. Lưỡi anh luồn vào, quấn lấy lưỡi hắn, mút nhẹ rồi cắn khẽ, như muốn trả đũa tất cả những gì hắn vừa làm

Đăng Dương đáp lại ngay lập tức. Hắn hôn sâu, cuồng nhiệt, như muốn nuốt trọn người trong lòng. Tay kia vẫn siết chặt eo anh, hạ thể tiếp tục những cú thúc sâu đến tận gốc, khiến Quang Hùng rên rỉ ngay trong nụ hôn. Tiếng rên bị nuốt chửng trong miệng hắn, chỉ còn lại những âm thanh nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng

"Mmph... ưm... Dương... haa..."

Đăng Dương rời môi anh, kéo một sợi chỉ bạc mỏng manh giữa hai chiếc môi, rồi cúi xuống cắn nhẹ vào cần cổ trắng ngần, để lại dấu răng đỏ thẫm chồng lên dấu hôn cũ. Hắn đột ngột đẩy mạnh một phát đến tận cùng, khiến Quang Hùng giật nảy. Nhịp thúc lại bắt đầu dồn dập, thô bạo hơn trước. Mỗi lần rút ra gần hết, chỉ để lại đầu khấc mắc kẹt nơi thịt huyệt đỏ hồng, rồi lại dập mạnh vào tận gốc. Tiếng ma sát dồn dập như nhịp trống thúc giục, hòa cùng tiếng rên vỡ vụn

"Aa... đ-đừng mà... hưm... chỗ đó... sâu quá... ức"

Tốc độ chuyển động dần nhanh hơn, mạnh hơn. Đăng Dương ôm chặt lấy anh, để anh tựa hẳn vào ngực mình, rồi dồn lực thúc từ dưới lên. Tiếng da thịt vang lên liên hồi, hậu huyệt siết chặt, dâm dịch trào ra không ngừng, chảy dọc theo khe mông, nhỏ xuống ghế da

"Dương... nhanh... ư... ah... ha..."

Giọng anh vỡ vụn, ngọt đến mức khiến Đăng Dương gần như mất kiểm soát. Hắn siết chặt eo nhỏ, tăng tốc độ, những cú đẩy sâu hoắm liên tục ma sát thành nội bích ấm mềm, như muốn hòa tan hai cơ thể vào nhau. Quang Hùng ngửa cổ, nước mắt sinh lý trào ra như thác nước, tiếng rên cao vút xen lẫn nức nở

"Hah... em... sâu quá... ah... anh... lại sắp... ưm... đừng"

Đăng Dương siết chặt eo anh, đẩy mạnh thêm vài nhịp cuối cùng, sâu đến mức khiến Quang Hùng giật nảy người, hét lên dài một tiếng

"Aaaaa-"

Hậu huyệt co thắt dữ dội, siết chặt lấy cự vật đến cực hạn. Đồng thời, hạ thể anh lại giật mạnh, từng đợt tinh dịch nóng hổi bắn ra, văng lên bảng điều khiển, lên vô lăng rồi nhỏ giọt xuống. Quang Hùng thở hổn hển, nước mắt tuôn rơi không kiểm soát, cơ thể mềm nhũn đổ sụp hoàn toàn vào lòng hắn. Đăng Dương rên khẽ trong cổ họng, cảm nhận sự co bóp điên cuồng ấy, rồi cuối cùng cũng phóng thích bên trong, dòng tinh trắng đụt lấp đầy hậu huyệt, khiến Quang Hùng run rẩy kịch liệt, tiếng nấc nhỏ thoát ra từ cổ họng

Sau cơn cao trào cuối cùng, không gian trong khoang xe dần lắng lại, chỉ còn tiếng thở dốc chậm rãi. Quang Hùng mềm nhũn trong lòng Đăng Dương, cơ thể vẫn còn run rẩy nhẹ vì dư âm, hậu huyệt co bóp nhẹ nhàng quanh cự vật vẫn đang nằm sâu bên trong, dòng tinh nóng bỏng tràn đầy khiến anh cảm nhận rõ từng nhịp đập của hắn. Anh khẽ nhích hông, chậm rãi nâng người lên để rút ra, muốn tìm lại chút không gian thở. Nhưng ngay lập tức, hai bàn tay to lớn của Đăng Dương siết chặt eo nhỏ, giữ chặt anh ngồi yên tại chỗ, không cho phép dịch chuyển dù chỉ một phân

"Ngồi yên"

Giọng hắn trầm thấp, mang đầy quyền uy nhưng lời thốt ra lại bỉ ổi không thôi

"Rơi ra bao nhiêu giọt, em làm anh bấy nhiêu hiệp"

Quang Hùng giật mình, môi xinh khẽ bĩu, ánh mắt long lanh dưới hàng mi ướt át nhìn hắn đầy hờn dỗi. Gương mặt vốn đã đỏ ửng, giờ thêm chút trẻ con giận dỗi khiến hắn chỉ muốn cắn một cái

"Đồ đáng ghét... không thương anh chút nào"

Giọng anh nhỏ xíu, run run, mang theo chút nũng nịu cố ý. Đôi tay yếu ớt đấm nhẹ lên ngực hắn, nhưng chẳng có chút lực nào, chỉ như mèo cào

Đăng Dương khẽ bật cười, tiếng cười trầm đục vang lên trong lồng ngực rộng lớn, rung rung truyền sang người Quang Hùng đang tựa sát vào. Hắn cúi xuống, bàn tay to lớn vuốt ve dọc sống lưng anh, từng ngón tay lướt qua những đường cong mềm mại, yêu chiều như đang vuốt ve một chú mèo nhỏ đang giận dỗi. Hắn kéo anh sát vào lòng, để đầu Quang Hùng tựa hẳn lên ngực mình, tai áp sát vào nhịp tim vững chãi đang đập đều đặn. Động tác dịu dàng như đang vuốt ve một chú mèo con. Hơi thở ấm áp phả vào tóc anh, mang theo mùi bạc hà quen thuộc

"Em đùa thôi, bé cưng"

Nói rồi, hắn cúi thấp hơn, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán đối phương, môi chạm da thịt mềm mại, mang theo hơi ấm và sự che chở vô điều kiện. Quang Hùng khẽ mỉm cười, đuôi mắt cong lên thành hình lưỡi liềm xinh đẹp, long lanh như ánh sao. Anh ngẩng đầu, chủ động tìm đến đôi môi mỏng của hắn, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào, không vội vã, chỉ là sự đụng chạm dịu dàng như gửi đi lời yêu thầm lặng. Môi chạm môi, thoáng chốc rồi rời ra

Sau nụ hôn ấy, anh dụi dụi mái đầu mềm mại vào lồng ngực rộng lớn của Đăng Dương, hệt như một chú mèo con tìm chỗ ấm áp nhất để cuộn tròn. Mũi hít hà mùi hương bạc hà quen thuộc, rồi từ từ nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ run run trước khi buông hẳn. Hơi thở dần đều, nhẹ nhàng, chìm sâu vào giấc ngủ

Đăng Dương nhìn người trong lòng, khóe miệng bất giác cong lên nụ cười ấm áp. Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc anh, những sợi tóc ướt mồ hôi dính vào trán được hắn vén lại cẩn thận

Đăng Dương ngồi yên một lúc, ôm chặt lấy người trong lòng, lắng nghe nhịp thở nhẹ nhàng của Quang Hùng. Anh đã ngủ say từ bao giờ, má áp sát vào ngực hắn, môi khẽ mím lại như đang mơ màng điều gì đó ngọt ngào. Hắn không vội lái xe ngay, thay vào đó nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế, kéo ghế lái ngả ra sau một chút để tạo không gian thoải mái hơn, rồi kéo Quang Hùng sát hẳn vào lòng mình, hai tay vẫn vòng qua eo như sợ anh trượt khỏi lòng. Một tay hắn giữ vô lăng, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve lưng anh theo nhịp đều đặn, như ru ngủ

"Ngủ ngoan nhé, em yêu anh"

Hắn thì thầm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán anh, một nụ hôn dài, ấm áp, như muốn truyền hết hơi ấm của bản thân sang người nhỏ trong lòng

Chỉ khi chắc chắn Quang Hùng đã chìm sâu vào giấc ngủ, Đăng Dương mới khởi động xe. Động cơ gầm nhẹ, âm thanh êm ru ngân dài trong đêm khuya. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi rời khỏi con hẻm tối, hòa vào dòng xe thưa thớt của đêm giao thừa tối muộn

Suốt quãng đường dài xuyên qua những con phố còn vương ánh đèn neon và pháo hoa lẻ tẻ, hắn lái xe chậm rãi hơn bao giờ hết, mắt luôn quan sát mặt đường, tay phải đặt nhẹ lên vô lăng, tay trái vòng qua ôm lấy Quang Hùng, vuốt ve âu yếm anh qua lớp áo khoác

Mỗi lần xe đi qua chỗ gồ ghề dù chỉ nhỏ, hắn lại khẽ nhíu mày, giảm tốc độ gần như dừng hẳn, rồi mới từ từ lăn bánh qua. Thỉnh thoảng, khi đèn đỏ bật lên, hắn cúi xuống yêu chiều ngắm nhìn người trong lòng. Quang Hùng ngủ say sưa, hàng mi dài rung rung theo nhịp thở, khóe miệng khẽ cong lên như đang mơ thấy điều gì vui vẻ. Hắn mỉm cười, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má ửng hồng của anh, rồi lại kéo áo khoác cao hơn một chút, sợ rằng cái se lạnh từ khe cửa sẽ làm anh tỉnh giấc

Có lúc, Quang Hùng vô thức cọ cọ má vào ngực hắn, phát ra tiếng rên khe khẽ, giống hệt mèo con đang làm nũng. Rồi Đăng Dương chỉ khẽ cười trong cổ họng, tay siết nhẹ eo anh hơn, thì thầm

"Em ở đây mà, không đi đâu hết"

Hôm nay là năm mới, ngày mai là tương lai, và đến tận mai sau, bản tình ca của chúng ta sẽ không bao giờ kết thúc

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top