chap 10
"Chuyện này là sao?" – Sau khi xem xét và chữa trị cho Chí Mẫn xong, Thạc Trân lạnh lùng nhìn Chính Quốc, trong mắt tràn đầy tức giận.
.
Bên kia Doãn Kì cũng dùng ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn Chính Quốc. Khi nãy, hắn đang cùng Thạc Trân nói chuyện, bỗng Chính Quôca ôm Chí Mẫn vội vã chạy đến, Chí Mẫn sắc mặt trắng bệch mềm rũ trong lòng hắn, hơi thở lúc có lúc không, có thể nói như đang hấp hối, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu biến.
.
"Là do ta nhất thời thất thủ!" – Chính Quốc cúi đầu.
.
"Nhất thời thất thủ?" – Doãn Kì nhíu mày "Ngươi gọi chuyện này là do nhất thời thất thủ sao? Chí Mẫn suýt nữa đã bị người bóp chết! Ngươi có biết không?!"
.
Chính Quốc trầm mặc không nói, một lúc sau mới mở miệng "Chí Mẫn không có việc gì chứ?"
.
Thạc Trân thở dài "Vết thương lần trước còn chưa có lành, lại thêm lần này nguyên khí bị thương tổn, e là phải mất ít nhất một năm rưỡi tĩnh dưỡng, may ra cơ thể mới có thể phục hồi!" – Vừa nới, Thạc Trân vừa nhìn về Chí Mẫn đang nằm ở trên giường, trong mắt tràn đầy yêu thương.
.
Nhớ lại Chí Mẫn trước đây dụ hoặc kiều diễm biết nhường nào, tại sao sau ba năm ngắn ngủi, lại biến thành bộ dạng này?! Chính Quốc a, ngươi một chút cũng không nhận ra hay sao?
.
"Chính Quốc, bây giờ ngươi nói thật cho ta biết, có đúng hay không bởi vì chuyện ba năm trước mà giận chó đánh mèo với Chí Mẫn?" – Doãn Kì lạnh lùng hỏi Chính Quốc, kỳ thực hắn vừa thấy lại Chí Mẫn đã phát hiện có điểm không bình thường, trong mắt y lúc nào cũng lóe lên bi thương. Thân thể nhu nhược so với nữ nhân còn muốn mềm yếu hơn, hắn quả thực hoài nghi đó có đúng là Minh trang Đệ nhất sát thủ Phác Chí Mẫn không?
.
Chính Quốc chỉ yên lặng không đáp.
.
"Ngươi như thế là ngầm thừa nhận sao?" – Trong mắt Doãn Kì tràn đầy tức giận "Vì sao? Năm đó là chính tay người để cho ta đi, đâu có can hệ đến Chí Mẫn?"
.
"Không can hệ ư? Nếu không phải Chí Mẫn tận lực giấu giếm ta, giúp bao che cho ca và Hàn Canh, ta sẽ bị dối gạt lâu đến vậy sao?" – Chính Quốc phản bác.
.
"Chính Quốc, ngươi không biết sao, năm đó Chí Mẫn làm như vậy, suy cho cùng không phải vì muốn giúp ta, mà là do đệ ấy thích ngươi!"
.
"Nhưng người ta thích chính là huynh!" – Chính Quốc đột nhiên rống lên một cậu, khiến Doãn Kì sợ hãi ngây người, đờ đẫn nhìn Chính Quốc.
...
.
"Chính Quốc!" – Một lúc sau, Doãn Kì mới mở miệng "Ngươi sở dĩ oán hận Chí Mẫn, đến tột cùng là do đệ ấy giấu giếm ngươi chuyện của ta và Hàn Canh, chính là bởi đệ ấy phản bội ngươi sao?"
.
"Có điểm khác biệt sao?" – Chính Quốc cau mày.
.
"Có khác nhau hay không là do bản thân ngươi!" – Doãn Kì dừng một chút rồi nói tiếp "Chuyện giữa người và Chí Mẫn sẽ do hai người các người tự giải quyết, nhưng nếu như Chí Mẫn thực sự vì ngươi mà xảy ra bề gì, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!" – Doãn Kì nói xong liền đi ra ngoài.
.
Thạc Trân liếc nhìn Chính Quốc một cái, cũng đi ra ngoài.
.
Chỉ còn Chính Quốc một mình ở trong phòng, nhìn Chí Mẫn đang nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, kinh ngạc đến sững sờ.
.
Khác nhau sao? Ta thực sự không biết! Ta chỉ biết là năm đó Chí Mẫn đã phản bội ta, mang lại sự tức giận và thất vọng thậm chí còn sâu sắc hơn chuyện Doãn Kì ca bỏ đi! Bởi vậy ta mới liên tục dằn vặt Chí Mẫn!
.
Nhưng càng giày vò, nhìn thấy bộ dạng thống khổ đó của Chí Mẫn, bản thân ta không nhưng không cảm thấy thoải mái dù chỉ một chút, mà trái lại còn lo lắng, thậm chí còn khó chịu đến khắc khoải. Càng bất an, ta càng gia tăng thêm sự giày vò đối với Chí Mẫn hơn, nhưng tâm can cũng ngày càng thêm thống khổ! Chính là sự đau đớn đó chính bản thân ta lại không biết nó phát sinh từ đâu?
.
Ánh mắt Chính Quốc bất chợp dừng lại giữa cần cổ mảnh khảnh của Chí Mẫn, nhìn thấy vết bầm tím mà giật mình, trái tim như bị thắt lại. Ngày hôm nay chính tay hắn thiếu chút nữa đã khiến Chí Mẫn vĩnh viễn biến mất, lúc đó hắn thực sự cảm thấy mình phát điên, bởi vậy mới có thể làm như thế đối với y.
.
Từ ba năm trước hắn đã coi Chí Mẫn là thế thân của Doãn Kì, từ ngày Doãn Kì đi, cả ngày hắn chỉ biết tìm kiếm hình bóng Doãn Kì trên người Chí Mẫn, mong có thể nhìn thấy con người mà hắn nghĩ mình đã dành trọn trái tim. Nhưng cho đến tận bây giờ điều đó thật khó khăn, tỷ mỉ chăm chú nhìn Chí Mẫn thật kỹ, Doãn Kì lúc này mới phát hiện ra, so với ba năm trước Chí Mẫn hiện tại quá tiều tụy! Trước đây dù có bị thương nặng đến mấy, y cũng không bao giờ có bộ dáng suy nhược đến thế này, cảm tưởng chỉ cần hơi mạnh tay một cái Chí Mẫn có thể vỡ nát!
.
"Ân..." – Một tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra, đôi mắt Chí Mẫn chậm rãi mở ra.
.
Chính Quốc thấy Chí Mẫn tỉnh lại, ánh mắt dần dần trở lại băng hàn như mọi khi, theo thói quen đem mọi cảm xúc che giấu trong vỏ bọc lạnh lùng thờ ơ.
.
Chí Mẫn tỉnh lại nhìn thấy Chính Quốc đang ngồi cạnh giường, đầu tiên là nhíu mày một chút, lập tức muốn mở miệng nói điều gì đó, nhưng yết hầu cảm thấy bỏng rát đau đớn khiến một chữ cũng không thể thốt ra, vì đau mà nước mắt thoáng chốc dâng đầy trong mắt.
.
"Yết hầu của người hiện bị thương, lúc này không thể nói chuyện!" – Chính Quốc hờ hững mở miệng.
.
Chí Mẫn liếc mắt nhìn Chính Quốc, tia băng lãnh chưa từng có lóe lên trong đáy mắt, gắng hết sức nắm lấy tay của hắn, mở lòng bàn tay ra viết lên đó "Không phải ngươi muốn giết ta sao?"
.
Chính Quốc có chút chấn động, nhưng ngay lập tức khôi phục lại bình thường, nhíu mày "Ta không muốn giết ngươi, chỉ là khi nãy, ngươi thật sự khiến ta tức giận. Ngươi là của con rối của ta, thuộc sở hữu của ta! Ta không cho phép ngươi nghĩ tới một ai khác ngoài ta! Lại càng không cho phép ngươi ở cùng người khác, nơi duy nhất người có thể ở, chính là ở bên cạnh ta mà thôi, đừng bao giờ nhắc lại cái tên Hàn Canh gì gì đó! Huống chi, hắn còn là ái nhân của Doãn Kì ca!"
.
Nghe Chính Quốc nói xong, khóe miệng Chí Mẫn đột nhiên xuất hiện một tia cười giễu cợt nhàn nhạt, trong mắt mang theo thương hại nhìn hắn "Từ lúc nào, người bắt đầu muốn thành toàn cho tình yêu của Doãn Kì!"
.
"Ánh mắt kia của người là có ý gì?!" – Chính Quốc lại bị ánh nhìn của Chí Mẫn làm cho tức giận, tay bất chi bất giác lại chế trụ cần cổ Chí Mẫn.
.
"a..." – Trên gương mặt tái nhợt của y hiện lên vẻ thống khổ.
.
Chính Quốc cả kinh, ý thức được chính mình lại khiến Chí Mẫn tổn thương, vội vàng buông tay.
.
"Xin lỗi!" – Trong mắt Chính Quốc ánh lên chút hoảng hốt "Ngươi thế nào?"
.
Tự nhiên Chính Quốc lại quan tâm đến tình trạng của mình, Chí Mẫn có chút kinh ngạc, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ do liên quan đến Doãn Kì ca nên người mới tỏ ra như thế. "Nếu là trước đây, người cơ bản đâu có để tâm đến bản thân mình thành cái dạng gì?"– Nhớ đến chuyện đó, tâm can Chí Mẫn chỉ thấy buồn bã, viền mắt không khỏi đỏ hồng.
.
"Có thấy đau ở đâu không?" – Chính Quốc thấy Chí Mẫn như vậy, cho rằng do vết thương kia của y quá lợi hại, không phát hiện ra ánh mắt mình hàm chứa một tia quan tâm.
.
Chí Mẫn không nói gì, cũng không nói nên lời, chỉ là đơn giản trở thân trên giường, đưa lưng về phía Chính Quốc, hai hàng nước mắt liền chảy ra.
.
Chỗ nào đau ư? Chính Quốc a, đệ cả người chỗ nào cũng đau, nhất là trái tim bị người giày vò dẫm đạp! Đáng tiếc, người lại không thể nhìn thấy...
.
Chính Quốc tuy rằng không nhìn thấy biểu tình của Chí Mẫn, nhưng hắn biết Chí Mẫn đang khóc. Không giống như mọi khi thấy Chí Mẫn khóc lóc như vậy liền rống to lên bắt y không được có bộ dáng đó, mà chỉ lẳng lặng ngồi yên, nhìn Chí Mẫn vì khóc mà thân thể không ngừng run rẩy. Bỗng nhiên nhớ lại chuyện của nhiều năm trước... Mỗi khi giận dỗi với ta, Chí Mẫn đều làm một bộ dáng đó, nằm trên giường quay lưng về phía ta, và lẳng lẽ khóc! Khi đó, ta nhất định sẽ khẩn trương đến mức khiến cả căn phòng loạn hết lên, tìm ra mọi biện pháp để dỗ Chí Mẫn nín khóc...
.
Vươn tay muốn trấn an Chí Mẫn, nhưng thế nào cũng không thể chạm vào người y, dường như giữa hai người lúc đó có một bức tường vô hình ngăn trở, khiến ấm áp và dịu dàng không thể nào vượt qua.
.
Chính Quốc sau cùng vẫn thu tay lại, thở dài một hơi, rồi đi ra ngoài. Trời đã tảng sáng, liếc mắt nhìn về tia vệt đỏ nơi chân trời, hắn bất giác nhăn mày. Có phải ta đã đối xử quá không công bằng với Chí Mẫn không? Có khi nào, hai chúng ta nên một lần nữa bắt đầu lại?!
.
Chính Quốc đi rồi, Chí Mẫn mới chuyển thân, đôi mắt yên lặng giống như đã chết.
.
Thế thân! Con rối! Con rối! Thế thân... – Trong đầu Chí Mẫn vẫn văng vẳng hai chữ khiến y vô cùng nản lòng thoái chí.
.
Trước đây, là ta không biết chân tướng! Cứ tưởng bản thân đã nợ Chính Quốc, cho nên mới cam nguyện làm thế thân, làm con rối, mặc cho Chính Quốc dằn vặt thao túng. Nhưng hiện tại, ta không còn lý do gì để bản thân phải chịu ủy khuất như vậy thêm nữa! Nếu là vì Điền Chính Quốc, thực không đáng, bởi vì bắt kể Phác Chí Mẫn ta nỗ lực đến mức nào, đều không bao giờ được người đáp lại!
.
Điền Chính Quốc! Lần này, nên đến lượt ta ly khai Minh trang!
.
Ngươi không phải nói ta phản bội ngươi sao? Ta tới đây sẽ triệt để phản bội ngươi!
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top