Untitled Part 12
Chương 81
Hướng Bảo Bình xoay người nhìn Tô Sư Tử, phiến môi nhẹ nhàng run run, 'Tại sao lại như vậy?'.
"Bình Bình, em hãy nghe anh nói đã, mọi chuyện không phải là như vậy..." Tô Sư Tử vội vàng tiến lên muốn giải thích điều gì, chẳng qua, Hướng Bảo Bình lại lùi về phía sau từng bước, hiển nhiên là không hề muốn nghe.
"A, đây là sự thật, anh có giải thích nhiều hơn nữa cũng chỉ là vô dụng mà thôi." Uông Song Ngư lạnh lùng cười khẩy, "Mọi thứ đều đã được sắp xếp hết cả rồi, mà Tô Sư Tử cùng của cô em họ yêu quý của anh ta chính là người đạo diễn. Một kẻ trộm vòng cổ, một kẻ đi vặn vẹo trí nhớ của Bạch Dương. Cho nên... Hướng Bảo Bình ạ, cô mới thật đáng thương làm sao."
Uông Song Ngư ngửa đầu cười lớn, cười đến nước mắt đều chảy đi ra. Giờ khắc này cô đã chờ lâu lắm rồi, Hướng Bảo Bình, bị người khác tính kế có vui vẻ lắm không?
"Câm mồm, Uông Song Ngư, tôi không cho cô nói thêm một câu nào nữa."
Đột nhiên bị người vạch trần ra sự thật, Thiên Bình mất trí tiến lên, tặng cho Uông Song Ngư một cái tát thật mạnh. Quả nhiên, cô ta không hề nói gì thêm nữa, nhưng là tiếng cười vẫn quỷ dị phát ra, khiến cô không khỏi rùng mình sợ hãi.
"Đừng có cười nữa, không được cười." Thiên Bình dường như đã muốn nổi điên, không ngừng đánh đập Uông Song Ngư, mà Hướng Bảo Bình vẫn gắt gao nhìn vào chiếc vòng cổ cô đang đeo, ánh mắt ảm đạm vô cùng.
Phía bên kia, không biết là cố ý vẫn là vô tình, Uông Song Ngư dần dần lui tới chỗ Hướng Bảo Bình đang đứng. Thiên Bình lúc này cũng chẳng cần biết người trước mặt là ai, chỉ muốn đánh giết cho thỏa lòng. Bởi vì sợ hãi, cũng bởi vì hận ý đã tích tụ trong lòng bấy lâu nay. Một bàn tay dùng sức vung ra, nhưng hình như người đón nhận nó, lại không phải là người cô đang muốn đánh.
"Không cần... Bình Bình..." Bên tai truyền đến tiếng hô to tuyệt vọng của Tô Sư Tử, Thiên Bình lúc này mới giật mình tỉnh lại, sững sờ nhìn vào hai bàn tay của mình.
Sao lại thế này, không, không phải, cô không hề cố ý!
Hướng Bảo Bình bị Thiên Bình nặng nề đẩy ngã, vô lực ngồi trên nền tuyết lạnh lẽo, nét mặt dần trở nên trắng bệch. Mà giữa hai chân của cô, máu tươi đã uốn lượn chảy ra, nhiễm đỏ một khoảng tuyết trắng, trở nên chói mắt cực kì.
Gắt gao nắm chặt hai tay lại, bởi vì, bụng của cô đau quá, thực đau, thực đau.
Có ai cứu cô với được không, cứu lấy đứa nhỏ đáng thương này, cô không muốn mất nó, cô sẽ chết mất, thực sự...
"Bình Bình, em đừng sợ, có anh ở đây! Anh sẽ mang em đi bệnh viện, em sẽ không có việc gì đâu, đừng sợ, đừng sợ..." Tô Sư Tử vội vàng ôm lấy Hướng Bảo Bình chạy đi, bên miệng không ngừng nói lời an ủi. Chỉ là, chính bản thân anh lúc này cũng đang cực kì sợ hãi...
"Cô giết đứa nhỏ của Bạch Dương, anh ta sẽ không bỏ qua cho cô đâu!" Uông Song Ngư nhìn nét mặt thất thần của Thiên Bình, vô cùng đắc ý nói xong.
"Cô cố ý, cô cố ý có đúng không?" Thiên Bình đỏ mắt nhìn hai tay của mình, sau đó quay sang gào lớn với Uông Song Ngư.
"Đúng vậy, tôi cố ý đấy! Bởi vì... tôi muốn chính tay cô giết chết đứa nhỏ của Bạch Dương, có sao không?" Uông Song Ngư thản nhiên thừa nhận, lúc này đây, cô cũng chẳng còn gì phải giấu diếm. Chỉ trừ có... từng đợt quặn đau đang truyền đến từ phía bụng dưới.
Hướng Bảo Bình, tôi cướp mất đứa nhỏ của cô, nhưng là, tôi cũng đã phải trả giá bằng chính cốt nhục của mình rồi. Như vậy, chúng ta không còn nợ nhau điều gì nữa phải không?
Tiểu Tây vội vàng chạy tới, không ngừng thở phì phò. Vừa nãy cô đã nghĩ thông rồi, nếu như Tiểu Bảo muốn đi, cô cũng sẽ không níu kéo nhiều thêm nữa. Cô sẽ cố tỏ ra thật vui vẻ, đến nói lời từ biệt với 'hai người'. Chỉ là, cô đang nhìn thấy những gì thế kia? Máu của Tiểu Bảo, còn có, người nam nhân lạ mặt nào đang ôm lấy cô ấy?
Không, không thể là như vậy được!
"Tiểu Bảo..." Tiểu Tây thê lương gọi lớn, mà Uông Song Ngư vẫn là nhàn nhạt cười, Thiên Bình đứng ở một bên, tức giận không biết phải làm sao, cuối cùng vẫn là chạy theo Tô Sư Tử.
Ba cô gái, mỗi người một tâm tư, nhưng không ai là cảm thấy thoải mái cả. ...
Fred lái xe đi về phía lâu đài, thấy một chiếc xe thể thao sang trọng phóng theo chiều ngược lại, không khỏi thán phục huýt sáo một chút. Xe đẹp, phóng cũng rất nhanh đấy, chỉ có điều ý thức không được tốt bằng anh, đi mà chẳng thèm để ý đến đèn đỏ gì cả.
Mà không đúng, đây đâu phải là lúc để nghĩ đến chuyện đó, anh phải về lâu đài xem cô gái giúp việc mà Nhân Mã dặn dò chăm sóc có sao không mới được. Thằng nhóc này, đi Trung Quốc du lịch rồi mà vẫn không quên giao nhiệm vụ cho anh, thật là phiền phức!
Anh chạy xe đi thẳng vào cổng sau, chỉ là rất kì quái không hiểu sao Uông Song Ngư cùng con nhóc béo lại đứng chặn đường ở nơi đó. Xuống xe, anh đang muốn hỏi đôi điều, ánh mắt lại không khỏi trợn to nhìn phiến máu trước mặt.
Máu này là của ai vậy? Trăm ngàn không cần nói đó là của người kia a, nếu không thằng nhóc Nhân Mã sẽ giết anh mất!
...
Trong căn phòng tối đen, có một nam nhân đang nằm trên giường, mi tâm nhăn thực chặt, dường như là đang gặp phải cơn ác mộng nào đó.
Trời mưa rất lớn, anh ngơ ngác ngồi ở ven đường, ôm chặt thấy thân thể của mình.
Lạnh quá... đói quá... Nhưng là, trong màn mưa tối đen, ngoài mấy chiếc xe vội vã chạy qua, không có ai đi đường để anh cầu cứu cả.
Từng giọt mưa nặng nề rơi xuống, anh mê mang nằm trên mặt đất, giật giật ngón tay. Có lẽ, hôm nay sẽ là ngày kết thúc. Cũng tốt, cũng tốt...
Không biết qua bao lâu, đột nhiên, anh cảm thấy cơn mưa không còn đánh vào trên đầu của mình nữa. Trời đã tạnh rồi sao? Anh mệt mỏi mở hai mắt ra, mơ hồ thấy được khuôn mặt Yết thuần của một cô gái. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên trán anh, bàn tay nhỏ bé kia, sao mà ấm áp quá.
Anh cảm giác cơ thể của mình được cô gắng sức đỡ dậy, tuy đã không còn chút sức lực nào, nhưng là, anh vẫn cố gắng đứng thẳng hơn một chút. Bởi vì cô gái này nhỏ bé quá, anh sợ, sẽ làm cô bị thương.
Lại là một ngày trời mưa, hình như vẫn là cô gái ấy, nhưng tại sao trông cô lại gầy yếu như vậy? Cô khó khăn ôm chồng báo lớn vào trong lòng, đi đến từng nhà cẩn thận phân phát. Vất vả làm việc cả ngày, số tiền cô kiếm được lại chẳng đáng là bao, nhưng là, ý cười trên đôi môi cô vẫn chưa từng vụt tắt. Anh biết, số tiền ấy cô vẫn dành dụm thật lâu, sau đó len lét đút vào túi áo cho anh tiêu vặt. Cô gái này, thật biết cách khiến người ta phải đau lòng...
"Thằng ngốc, mày bị đuổi việc." Đột nhiên, một giọng nói châm chọc phát ra, anh nhìn thấy những ánh mắt vừa thương hại, lại vừa khinh thường chợt nhắm thẳng về phía mình. Mà nam nhân đáng ghét kia, hắn ta còn cao ngạo đứng đó, khóe môi khẽ nhếch, dường như là vô cùng vừa lòng.
"Tin tao đi, có một ngày... Nơi đó, sẽ là của tao."
Là của tao...
Đột nhiên, anh mở to hai mắt, vươn tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán mình. Lại là giấc mơ ấy, lại là cô gái ấy, nhưng là, tại sao anh vẫn không thể nhìn rõ mặt cô, nghe thấy tiếng cô dịu dàng nói chuyện?
Bình, là Bình phải không?
Trong đầu xuất hiện một chữ lại một chữ, có Yết, cũng có Bình.
Bảo Bình sao? Cái tên quen thuộc đến lạ kì, làm hốc mắt anh đột nhiên trở nên ẩm ướt.
Anh biết, bóng dáng yếu ớt trong mưa kia không phải là Thiên Bình.
Nhất định không phải...
...
Tô Sư Tử tựa người vào bức tường lạnh như băng, ngón tay gắt gao nắm chặt, ánh mắt thẫn thờ nhìn lên trên trần nhà. Mùa đông ở nước Anh, quả thật lạnh lẽo hơn Trung Quốc nhiều lắm.
"Anh, em xin lỗi, em không hề cố ý đẩy Hướng Bảo Bình. Tất cả đều là do Uông Song Ngư làm, là tại cô ta bày mưu tính kế, không phải em, anh hãy tin em có được không?" Thiên Bình cẩn thận giải thích, trong lòng cũng là sợ hãi đòi mạng. Mất nhiều máu như vậy, liệu cô ta có chết được không đây?
Sẽ không, sẽ không, cô không hề giết người, cô không giết đứa nhỏ của Bạch Dương!
"Đừng có nói nữa, tốt nhất là em hãy im miệng lại cho anh!" Tô Sư Tử trầm thấp cảnh cáo, nếu như cô còn cố tình nói tiếp, mặc kệ có phải là họ hàng hay không, anh cũng sẽ lập tức xông lên bóp chết cô.
Bình Bình đã vào phòng mổ được mấy giờ rồi, chưa cần Thiên Bình lải nhải, lòng của anh cũng đã rối thành một mớ bòng bong.
Ánh đèn trong phòng mổ đã tắt, cửa cũng đã được mở ra, nhưng là, lại không hề mang theo tiếng trẻ con quấy khóc.
Hướng Bảo Bình yếu ớt khẽ mở ra hai mắt, mơ hồ nhìn thấy bác sĩ ôm một đứa bé vẫn còn đỏ hỏn. Con của cô... cô cố gắng vươn tay muốn chạm vào nó, nhưng trước mắt lại đột nhiên tối đen một mảnh, sau đó, tất cả ý thức dần chìm vào hắc ám.
"Cô bé còn không được hai cân, anh chị nhìn xem, rất khó sống!" Bác sĩ bế đứa bé ra cho Tô Sư Tử xem, hơi hơi thở dài nói, "Cơ thể người mẹ vốn đã không tốt rồi, nay lại bị va chạm mạnh vào bụng, có thể giữ lại tính mạng đã là rất may mắn. Về phần đứa nhỏ này... thật sự chúng tôi rất lấy làm tiếc!"
Tô Sư Tử tiếp nhận đứa nhỏ từ tay vị bác sĩ, lặng người đứng nhìn. Đây là con gái của Bình Bình sao? Khuôn mặt nhăn nheo như vậy, không biết lớn lên sẽ giống ai...
"Anh họ, đứa nhỏ này phải làm sao bây giờ?" Thiên Bình nghiêng đầu nhìn vào đứa bé trong tay Tô Sư Tử, vừa sợ hãi, lại vừa ghen tị. Đây là con gái của Hướng Bảo Bình, nhưng đồng thời cũng là cốt nhục của Bạch Dương.
Đứa bé này, thật sự không nên tồn tại.
"Anh, đưa nó cho em đi, em sẽ tự mình xử lý. Anh cũng nghe bác sĩ nói rồi đấy, nó có sống nổi nữa đâu, nếu để chị dâu biết đến..." Thiên Bình nóng nảy khuyên nhủ Tô Sư Tử, thực ra tất cả cũng chỉ vì chính mình. Cô không thể vì sơ sẩy nhất thời mà phá hỏng mọi chuyện được, đứa bé này, hôm nay hãy để nó kết thúc cuộc sống ngắn ngủi ở đây đi.
Tô Sư Tử cẩn thận nhìn đứa nhỏ trong lòng, ngón tay hơi giật giật một chút. Thiên Bình nói rất đúng, nếu như để cho Bình Bình nhìn thấy đứa nhỏ vừa sinh ra đã phải yểu mệnh chết đi, có lẽ cô sẽ không thể trụ nổi. Anh tự nhắc nhở mình tất cả là vì cô, không hề là vì ghen tị với nam nhân kia, thật sự.
"Em đi xử lý đi." Anh giao đứa nhỏ cho Thiên Bình, sau đó ngoảnh mặt đi nơi khác, hiển nhiên có chút không đành lòng. Dù sao, anh cũng đã cố gắng chăm sóc nó trong mấy tháng vừa qua.
Thiên Bình ôm lấy đứa nhỏ, vội vàng chạy ra phía ngoài, nhân lúc không có ai chú ý, cô hung hăng dùng sức c
ấu lên má của nó. Đứa bé bị cô làm đau, hơi hơi hé miệng muốn khóc, nhưng dường như lại không đủ sức, chỉ biết yếu ớt giãy dụa, đáng thương cực kì.
Cô cẩn thận bước đi, đến tận khi thấy được một thùng rác lớn ở phía ngoài bệnh viện tương đối vắng người, mới lén lút đặt đứa nhỏ vào trong đó. Cũng may đứa bé này không khóc được, nếu không cô đã sớm bị phát hiện từ lúc nào. Nhóc à, có trách thì hãy trách mày là con của Bạch Dương nhé, thành oan hồn cũng đừng về tìm Thiên Bình này làm gì...
Uông Song Ngư đờ đẫn ngồi ở trên giường, đứa nhỏ của cô, quả nhiên là không giữ được, mà tiếng khóc Tiểu Tây lúc này càng khiến cho người ta phải thở dài.
Fred đứng ở ngưỡng cửa, trên khuôn mặt đã không còn nụ cười châm chọc như mọi khi. Anh yên lặng nghe Tiểu Tây đứt quãng kể lại mọi chuyện, cuối cùng vẫn không thể hiểu nổi tại sao Tiểu Bảo lại có quan hệ với phu nhân cùng Tô Sư Tử?
Quay sang muốn hỏi Uông Song Ngư, lại đã thấy cô ta thất thần chảy xuôi một giọt nước mắt. Chết tiệt thật, mọi lần anh vẫn đều rất chán ghét cô gái này cơ mà, sao hôm nay lại đột nhiên động lòng trắc ẩn vậy? Nghe qua Tiểu Tây nói, hình như cô ta vừa mới bị sảy thai. Thôi thôi, coi như anh không nhìn thấy gì vậy.
"Tôi đi trước đây, các cô cố gắng ở lại nghỉ ngơi cho tốt." Fred có chút gian nan nói xong, mà Tiểu Tây nghe thấy vậy, lại càng khóc to hơn một chút.
Bất lực trợn trắng hai mắt, anh xoay người vội vã rời đi, thật không biết phải dỗ dành phụ nữ kiểu gì. Quan trọng nhất là, thằng nhóc Nhân Mã đang trên đường trở về, nếu nó biết được anh để mọi chuyện ra nông nỗi này, nhất định sẽ không chịu bỏ qua.
"Đợi đã!" Đột nhiên, Uông Song Ngư gọi Fred dừng lại, dường như có việc gì quan trọng muốn làm.
"Tiểu Tây, mở ngăn tủ của tôi ra, lấy tập tài liệu được cất ở sâu nhất." Tính kế lâu như vậy, mọi việc diễn ra lại hoàn hảo như vậy, nhưng đến khi tất cả đã đi đến hồi kết, cô mới biết mình không hề cảm thấy vui vẻ. Nhắm hai mắt lại, dường như còn có thể nghe thấy tiếng trẻ con gào khóc văng vẳng bên tai, đòi cô trả lại mạng sống.
Khi chưa mất đi thì vẫn luôn tìm mọi cách phá bỏ, nhưng đến khi mất đi thật rồi mới giật mình phát hiện, thì ra, mình đã bất giác yêu nó từ lúc nào.
Hối hận sao? Còn có thể hối hận được nữa hay sao?
Tiểu Tây hơi sửng sốt một chút, nhưng cuối cùng vẫn là ngừng khóc lại, đứng lên làm theo lời Uông Song Ngư. Vươn tay lấy ra tập tài liệu được giấu ở sâu nhất, đột nhiên, cô không khỏi ngẩn người đứng nhìn.
Bức ảnh được dán ở ngoài cùng, rõ ràng chính là chủ nhân cùng Tiểu Bảo đây mà, tại sao lại có thể như vậy được? Nhưng nhìn kĩ ra, người nam nhân kia cười đến sáng lạn như vậy, ánh mắt cũng cực kì đơn thuần, chắc hẳn không thể là chủ nhân được rồi.
"Đưa cho anh ta đi." Uông Song Ngư tựa người vào đầu giường, có chút
vô lực nói xong. Tiểu Tây thế này mới giật mình 'ừ' một tiếng, nhanh chóng giao tất cả tài liệu cho Fred.
Đến lượt Fred tiếp nhận, anh cũng không khỏi ngây người hoảng sợ.
Đây là có chuyện gì, lão đại cùng.. cô gái tên là Tiểu Bảo???
"Đúng như anh nghĩ rồi đấy, cô ta tên là Hướng Bảo Bình, là người đã sống cùng với Bạch Dương trong suốt ba tháng ở Trung Quốc. Tất nhiên, đứa bé cô ta mang trong bụng cũng là cốt nhục của anh ta, nhưng có lẽ bây giờ cả hai đã không còn sống ở trên đời nữa rồi, haha..."
Uông Song Ngư cười có chút bi thương, mà Fred lại cảm thấy hai tay của mình đều đang run lên vì sợ hãi. Cô gái của lão đại, cả đứa con của ngài nữa, không còn, đều đã không còn?
"Không thể nào..." Nửa ngày, anh mới yếu ớt phủ định một câu.
Mà Uông Song Ngư thản nhiên nhún vai, không sao cả nói xong, "Đó là sự thật, tin hay không thì tùy."
"Thiên Bình lừa Bạch Dương, lừa tất cả các người, cô ta còn tự tay giết chết cốt nhục của Bạch Dương nữa." Uông Song Ngư nhắm hai mắt lại, khóe môi hơi hơi châm chọc cong lên. Có chết, cô cũng phải kéo theo Thiên Bình xuống địa ngục cùng với mình.
Fred lảo đảo lui về phía sau, không thể tin nổi những điều mình vừa nghe thấy là sự thật. Phu nhân... không phải, là Thiên Bình, Thiên Bình dám lừa bọn họ, cô ta không phải là người lão đại cần tìm? Chết tiệt, sao tất cả mọi thứ lại trở nên rắc rối như thế này cơ chứ, chẳng lẽ tất cả bọn họ đều đã bị một đứa con gái lừa xoay quanh?
"Fred, anh ở trong này làm gì?" Bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói lạnh nhạt thường ngày của Nhân Mã, nhưng với Fred lúc này lại không khác gì tiếng sét đánh giữa trời quang mây tạnh.
"Ngân thiếu gia, em bé của Tiểu Bảo không còn nữa rồi, Tiểu Bảo cũng không còn nữa rồi..." Tiểu Tây vừa nhìn thấy Nhân Mã tiến vào, nước mắt lại như vỡ đê mà ra. Cô nghẹn ngào khóc nấc lên từng tiếng, chạy lên túm lấy tay áo của Nhân Mã đau khổ nói.
"Cô nói cái gì, cái gì đã không còn?" Lúc này cậu mới chú ý tới, trong phòng đã không còn chút dấu vết nào của người kia.
Không còn? Làm sao lại có thể không còn được?
"Chú xem cái này đi." Fred nặng nề đặt tay lên vai Nhân Mã, sau đó đưa cho cậu tập tài liệu, "Tôi cũng không hề biết chuyện, đợi đến khi tới nơi thì Tô Sư Tử đã mang cô ấy rời đi rồi. Nếu như tất cả những gì ghi trong này là sự thật, như vậy, chúng ta đều nên chết quên đi. Bởi vì, đứa nhỏ kia nhất định đã..." Nói đến đây, Fred cảm giác hốc mắt của mình hơi hơi nóng lên, trong ngực có thứ gì đó vô cùng khó chịu.
Nhân Mã nắm chặt tập tài liệu trong tay, cố gắng bình tĩnh hít sâu một hơi, sau đó quay sang nói với Fred, "Chúng ta đi thôi." Dù mọi chuyện có là thế nào đi chăng nữa, cũng đã đến lúc chủ nhân nên biết biết được toàn bộ sự thật.
Về Thiên Bình, cũng là về Hướng Bảo Bình.
------oOo------
Chương 82
"Nhân Mã, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì vậy? Thiên Bình là ai mà có thể biết được nhiều chuyện về chủ nhân thế? Thậm chí còn giả mạo được tất cả các giấy tờ điều tra?" Fred trầm trọng đặt ra mấy vấn đề, thanh âm dường như cũng bị đè thấp đi rất nhiều. Anh nhìn tập tư liệu trong tay Nhân Mã, mi tâm nhíu lại thật chặt.
"Fred, tài liệu lần trước chúng ta điều tra được ở Trung Quốc chính là cái này. Có lẽ, Uông Song Ngư đã lén lút trộm được khi chủ nhân không để ý đến." Nhân Mã hơi hơi thở dài, ảm đạm nói, "Tôi đi Trung Quốc, sau đó đến tìm gặp em gái của Uông Song Ngư. Ở đó, cô ta đã kể cho tôi nghe một câu chuyện rất dài..." [...]
"Tất cả là như vậy đấy, Fred, Thiên Bình là em họ của Tô Sư Tử, Tô Sư Tử là chồng cũ của Hướng tiểu thư, mà Hướng tiểu thư... chính là cô gái mà chủ nhân luôn tìm kiếm." Nhân Mã nâng hai mắt lên, cố ngăn lại thứ gì đó đang trực chờ rơi xuống.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại đột nhiên truyền đến. Nhân Mã dường như có phần chần chừ, nhưng là, cuối cùng vẫn nhấn phím trả lời.
Không lâu sau, cậu buông di động xuống, quay đầu tuyệt vọng nói với Fred, "Fred, chúng ta thua thật rồi. Tiểu chủ nhân mất đi, Hướng tiểu thư cũng bị Tô Sư Tử mang trở về Trung Quốc..."
Đã hết, cố gắng tìm lại được sự thật, nhưng tất cả dường như đã là quá muộn màng.
...
Thiên Bình đã trở lại lâu đài được mấy tiếng đồng hồ, nhưng là, tay của cô vẫn không ngừng run rẩy. Đứa bé kia, liệu đã chết được chưa nhỉ? Trời lạnh như vậy, chính bác sĩ cũng nói rằng nó không thể sống được cơ mà... Đúng vậy, nhất định là không thể sống được, cô chẳng làm gì sai hết!
Đang lúc cô còn cố tự anh ủi mình, cánh cửa phòng ngủ đã bị người dùng sức mở ra. Bạch Dương thản nhiên bước vào, khuôn mặt lạnh lùng nhìn không ra hỉ giận.
"Bạch Dương, anh đã về rồi." Thiên Bình vội vàng đứng lên, chạy nhanh ôm lấy thắt lưng của anh, dường như chỉ làm như vậy mới có thể khiến cô cảm thấy an tâm hơn một chút.
Chỉ là không hiểu sao, hôm nay Bạch Dương lại không hề nhiệt tình như mọi ngày, anh dường như có chút khó chịu đẩy Thiên Bình ra, sau đó đi đến chỗ tivi, cầm điều khiển chuyển kênh không mục đích.
"Bạch Dương, anh sao vậy?" Thiên Bình lo lắng lại gần, muốn đặt tay lên trán anh kiểm tra xem có sốt hay không, cuối cùng lại bị anh nghiêng đầu tránh mất.
"Bạch Dương?" Cô ủy khuất gọi nhỏ, dường như rất bất mãn với thái độ xa cách khó hiểu này.
"Chúng ta gặp nhau như thế nào? Kể lại cho anh nghe một lần nữa đi." Bạch Dương cuối cùng cũng chịu tắt tivi đi, quay người lại đối diện thẳng thắn với Thiên Bình, nét mặt còn thật sự nghiêm túc.
Thiên Bình sửng sốt nhìn anh, sau đó lại có chút chột dạ nghiêng mặt sang chỗ khác. Nói dối một lần không thành vấn đề, nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại mãi như vậy, chính cô cũng cảm thấy có phần không xuôi tai.
"Sáng hôm đó em gặp anh ở trên đường, anh bị ngất, cho nên..."
Quả đúng như anh nghĩ...
"Thiên Bình, tốt nhất cô đừng lừa tôi thêm nữa. Tôi gặp Bình vào buổi tối, không phải là ban ngày!" Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, Bạch Dương không hề gọi cô là Bình. Một tiếng 'Thiên Bình' này trước kia vẫn luôn mong mỏi biết bao, bây giờ thật sự nghe được, không ngờ lại là trong hoàn cảnh trớ trêu đến thế.
"Không phải vậy, là tại em nhớ nhầm..." Cô vội vàng muốn giải thích lại, đúng lúc phía sau vang lên từng tiếng đập cửa dồn dập.
"Mời vào." Bạch Dương hiển nhiên không hề muốn nghe Thiên Bình dài dòng vô nghĩa, anh lạnh lùng đẩy cô sang một bên, nét mặt thâm trầm đòi mạng.
"Chủ nhân!" Nhân Mã cùng Fred tiến vào, không hề cúi người chào anh như mọi khi, mà là không đầu không đuôi hỏi thẳng, "Mấy tập tài liệu lần trước chúng ta điều tra được về Tô Sư Tử, không biết, ngài đã xem hết chưa vậy?"
"Xem hết rồi." Bạch Dương tựa người vào sô pha, nhắm hai mắt lại đạm đạm trả lời Nhân Mã.
"Chủ nhân, ngài chắc chắn là mình đã xem hết rồi sao?" Nhân Mã hỏi lại một lần nữa, ánh mắt lại như có như không liếc về phía Thiên Bình, khiến cô không khỏi sợ hãi rụt lui người. Cậu ta đang nói cái gì vậy? Tài liệu điều tra về anh họ? Chẳng lẽ...
"Tất nhiên." Mấy tập tài liệu đó đến bây giờ anh vẫn còn nhớ khá rõ ràng, cho dù, nó cũng chẳng tác dụng là bao.
"Chủ nhân, ngài vẫn chưa xem hết!" Nhân Mã trầm mặc một hồi, cuối cùng mới chậm rãi nói ra.
"Nhân Mã!" Bạch Dương ngồi thẳng người dậy, ánh mắt sắc bén bắn về phía Nhân Mã. Anh rất không thích người khác nghi ngờ năng lực của mình, nhất là khi, người đó lại là thủ hạ thân tín nhất.
"Chủ nhân, ngài thật sự chưa hề xem hết, bởi vì..." Cậu lấy ra tập tài liệu đã bị Uông Song Ngư làm cho nhăn nhúm, "Vẫn còn có thứ này."
Fred vụng trộm nhìn thoáng qua Bạch Dương, vừa mong chờ, lại vừa sợ hãi. Trước đây đều là lão đại đi đùa giỡn người khác, không có chuyện người khác dám đùa giỡn lại ngài, bây giờ nếu tất cả sự thật được lộ ra, việc Thiên Bình có bị giết hay không chỉ là chuyện nhỏ, việc lão đại có chịu nổi đả kích này hay không mới là chuyện lớn.
"Nhân Mã, rốt cuộc cậu muốn nói điều gì?" Bạch Dương đứng lên, giọng nói dường như có phần áp lực. Anh biết Nhân Mã không bao giờ làm điều thừa, nhưng là, tập tài liệu này có những gì mà lại khiến cho cậu ta quan tâm đến như vậy?
"Chủ nhân, đây là thứ đã bị Uông Song Ngư lén lút trộm mất, trong này có ghi tất cả những điều mà ngài cần tìm." Nhân Mã đưa tập tài liệu ra cho Bạch Dương, mà Thiên Bình rốt cuộc không thể trơ mắt đứng nhìn, chạy lên muốn cướp lấy.
Nhưng là, còn chưa kịp đụng đến một góc của tập tài liệu, tay cô đã bị Fred hung hăng nắm chặt.
"Y tiểu thư, tốt nhất là cô đừng nên cử động, nếu không mặc kệ chủ nhân có đồng ý hay không, tôi cũng sẽ giết cô ngay lập tức, hiểu không hả?" Fred lạnh lùng cảnh cáo Thiên Bình, nét mặt không hề là cợt nhả như mọi khi. Phải biết rằng một khi tức giận, anh còn có thể độc ác hơn cả Nhân Mã.
"Anh buông ra, buông ra... Bạch Dương, cứu em với..." Thiên Bình dường như có thể nghe thấy tiếng xương cốt của mình đang dần dần sai vị, cô thảm thiết kêu to, nhưng là, lại không có ai để ý đến.
Bạch Dương chỉ trầm mặc đứng tại chỗ, suy nghĩ dần trở nên có chút mê mang.
Không phải anh vẫn rất yêu cô hay sao, tại sao nghe thấy tiếng cô cầu cứu, anh lại không có chút cảm giác nào? Ngay cả loại cảm giác quen thuộc ngày đầu nhìn thấy cô, dường như bây giờ cũng đang dần dần biến mất.
"Bạch Dương, cứu em với, em đau quá..." Thiên Bình càng cố gắng giãy dụa,
Fred lại càng dùng sức siết chặt tay lại. Nhìn sang nét mặt thờ ơ của Bạch Dương, cuối cùng cô cũng hiểu được, nếu mình không làm điều gì ngay bây giờ, tất cả sẽ đều bị bại lộ.
Không được, cô không thể đánh mất anh dễ dàng như vậy được!
Nghĩ đến đây, cô đột nhiên quay đầu lại, không còn để ý đến hình tượng tao nhã gì hết, hung hăng cắn lấy tay của Fred. Fred ăn đau, bản năng buông cô ra, mà Thiên Bình cũng chỉ chờ có vậy, chạy nhanh giật lấy tập tài liệu trong tay Nhân Mã.
Trong này viết những gì, không nói cô cũng có thể biết được. Nó là bản án tử hình dành cho cô, dành cho tất cả những gì mà cô hằng mong ước. Có lẽ là vì sự thật bị bóc mẽ quá nhanh, cô cũng không còn thời gian suy nghĩ xem phải xử trí như thế nào, chỉ biết vò nát từng tờ rồi nhét vào trong miệng, hung hăng nuốt xuống.
Bạch Dương đặt tay lên trên trán, hơi hơi nhíu mày lại. Trước mắt anh giờ đây chỉ còn là một mảnh mông lung, không thấy Thiên Bình nổi điên, cũng không thấy Fred tức giận. Tất cả thanh âm xung quanh như dần dần lắng xuống, chỉ còn một tiếng "Yết..." phiêu miểu mơ hồ.
Mở lòng bàn tay ra, dường như anh có thể thấy được tên mình đang hiện lên trên đó. Đúng rồi, là tên của anh, tên Bình tự mình đặt cho anh...
Fred trân trối nhìn hành động điên cuồng của Thiên Bình, cuối cùng mới phản ứng lại đây, kéo cô ta tránh xa khỏi lão đại.
"Hahaha..." Thiên Bình không cần biết Fred có định vặn tay của mình nữa hay không, cô chỉ là rất muốn muốn cười. Cô ăn hết rồi, sạch sẽ không còn gì nữa, bọn họ sẽ không thể làm gì được cô. Chỉ là, cô đã không hề để ý tới, có một bức ảnh nhỏ được gắn ở phía ngoài đã rơi ra ngay từ lúc cô giật tập tài liệu từ tay Nhân Mã.
Bức ảnh có chút vết gấp, nhưng mặt trên vẫn có thể nhìn rõ được hai người. Nam nhân có đôi mắt màu xanh lục, rất ôn nhu ôm một cô gái bé nhỏ vào trong lòng. Bọn họ nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt cong cong như chứa đựng vô vàn hạnh phúc.
Thiên Bình nhìn chằm chằm vào bức ảnh, không thể tin mình lại sơ suất đến mức này. Cô vội vàng cúi người xuống, muốn tiêu hủy nốt chứng cứ quan trọng cuối cùng, chỉ là, đã có một người khác còn nhanh hơn cả cô.
Bạch Dương mê mang nhìn bức ảnh, sau đó ánh mắt dần dần trở nên rõ ràng. Có thứ gì đó từ trong ngực đang muốn được thoát phá mà ra, nó đớn đau đến khó nhịn. Khuôn mặt của cô gái kia, vừa xa lạ lại vừa thân quen. Anh vẫn luôn mong được nhìn thấy cô gái ấy trong từng giấc mơ, đó là cô gái đã nhặt anh về, chăm sóc anh, mang cho anh tất cả.
Là cô sao? Đây mới thật sự là cô?
"Bình..." Môi của anh hơi hơi động, giọng nói trầm thấp mà khàn khàn, dường như đang kìm nén rất nhiều đau khổ. Anh vuốt nhẹ lên khuôn mặt ôn nhu của cô, chuyện cũ trôi qua giờ đây như một cuốn phim chiếu chậm, từ xa đến gần, từ hạnh phúc đến khổ đau, có cô, cũng có anh...
Bình, đó là Bình của anh...
"Chủ nhân."
"Lão đại..."
Nhân Mã cùng Fred đồng thời gọi anh, mà Thiên Bình cũng không quan tâm đến bức ảnh nữa, cô đứng đó, ngơ ngác nhìn nam nhân mà mình vẫn cho rằng vô tình nhất, cường đại nhất... Nam nhân ấy đang khóc sao? Bạch Dương Hoài Thụy thế nhưng cũng biết khóc?
Bạch Dương áp chặt bức ảnh vào trước ngực, từng giọt nước mắt lăn dài trên má, nặng nề rơi xuống, thoát phá ra bi thương.
Cho tới bây giờ anh vẫn chưa từng khóc, mặc kệ đau đớn tới mức nào, khổ sở tới mức nào, anh cũng sẽ không khóc.
Nhưng ngay lúc này đây, anh đã không thể dùng nhẫn nại để kiềm chế nỗi đau này thêm nữa. Trái tim anh như bị người bóp chặt, mạnh hơn nữa, mạnh hơn nữa... Mạnh đến mức, khiến anh muốn ngã quỵ vì đau đớn.
Cô gái bé nhỏ kia, không có anh, cô đã phải sống vất vả như thế nào? Cô có đi đưa báo nữa không? Cô có khóc vì không thấy anh trở lại?
Bình, anh sai rồi, xin lỗi em, xin lỗi...
"Yết..." Thiên Bình nhìn thấy nước mắt trên khuôn mặt của anh, bất giác cũng rơi xuống một giọt lệ. Đây là thứ
mà người ta vẫn nói sao? Nước mắt của nam nhân, thực sự có thể khiến cho bất cứ người con gái nào trở nên mềm yếu?
Nhân Mã xoay mặt đi, hiển nhiên không thể nhìn Bạch Dương đau khổ thêm được nữa. Phản ứng của chủ nhân thực sự còn mãnh liệt hơn rất nhiều so với những gì cậu tưởng tượng. Nếu như để ngài biết được Hướng tiểu thư đã đến tận đây tìm mình, không biết sẽ còn khổ sở tới mức nào.
Đó là còn chưa kể, đứa bé xấu số kia...
Chủ nhân bình thường quá lãnh tình, thế nên một khi đã yêu thương ai, đó sẽ là cả đời nhất thế. Ngài yêu cô gái kia quá sâu, nhưng chính ngài cũng đem đến cho cô nhiều đau khổ hơn ai hết.
Tình yêu, thật đúng là con dao hai lưỡi...
Đang lúc mọi người còn suy nghĩ xem phải an ủi Bạch Dương như thế nào, anh đã đột nhiên đứng dậy, sau đó nhanh chóng bước ra ngoài.
Anh bước qua Thiên Bình, bước qua Fred cùng Nhân Mã, nét mặt bình tĩnh đến quỷ dị, thật sự khiến cho người ta có cảm giác hít thở không thông.
"Chủ nhân, ngài đi đâu vậy?" Fred sợ anh sẽ nghĩ quẩn làm điều gì dại dột, chạy nhanh đứng chắn ở trước cửa.
Bạch Dương chỉ dừng lại một chút, sau đó ngắn gọn nói ra một câu.
"Về nhà!"
Fred liếc nhìn Nhân Mã, không hiểu chủ nhân đang nói đến điều gì. Về nhà? Đây không phải là nhà hay sao? Chẳng lẽ... ngài muốn trở về Trung Quốc?
"Chủ nhân, nơi đó đã bị người ta dỡ bỏ rồi, không còn gì khác ngoài một đống gạch vụn. Chủ nhân, ngài không cần trở về nữa đâu!" Nhân Mã có chút vô lực nói ra. Cậu biết, chủ nhân bây giờ chỉ muốn nhìn thấy Hướng tiểu thư ngay lập tức, nhưng là, nơi cũ đã không còn, người cũ cũng đi mất. Muốn tìm lại tất cả, thật sự còn khó hơn mò kim đáy bể.
"Cậu nói cái gì?" Bạch Dương xoay người lại, nguy hiểm nhìn về phía Nhân Mã, rõ ràng không nghĩ cậu lại biết được nhiều chuyện như vậy.
"Chủ nhân." Nhân Mã hơi hơi cúi đầu, có chút buồn bã nói, "Mấy ngày vừa qua tôi đến Trung Quốc để tìm hiểu sự thật, cho nên mới biết được Hướng tiểu thư chính là người ngài cần tìm. Hơn nữa..." Cậu ngừng lại một chút, "Có lẽ ngài không biết, cô ấy vẫn luôn ở nơi này cùng chúng ta."
"Trong lâu đài Hoài Thụy này, ngay ở bên cạnh ngài!"
Nhân Mã tiếp tục nói xong, cậu có chút không đành lòng nhìn nét mặt kích động của Bạch Dương. Đúng là cô ấy vẫn luôn ở nơi này, chỉ có điều, đó đã là chuyện của mấy tiếng trước.
"Cô ấy đang ở đâu?" Bạch Dương trầm thấp hỏi, trong giọng nói không giấu nổi khẩn trương cùng vui mừng, ngay cả hai bàn tay cũng nắm chặt lại với nhau.
Bình ở trong này? Lát nữa anh sẽ được gặp cô phải không? Anh sẽ phải nói gì bây giờ, rất nhớ em, hay là, thực xin lỗi? Trước kia anh luôn có thể lạnh nhạt đối mặt với tất cả mọi chuyện, nhưng chỉ cần là chuyện có liên quan đến Bình, anh liền không cách nào bình tĩnh thêm được nữa.
Nhân Mã thở dài một hơi, nửa ngày cũng không hề nói chuyện, bởi vì, cậu thật sự không biết phải nói như thế nào mới tốt. Bảo với chủ nhân rằng cô ấy sang đây làm người hầu, cô ấy bị sảy thai, cô ấy bị Tô Sư Tử mang về Trung Quốc mấy giờ trước rồi sao?
Chủ nhân đã muốn biết, cậu không thể không nói, chỉ là...
Bạch Dương nhìn vào ánh mắt bi thương của Nhân Mã, đột nhiên có một loại cảm giác chẳng lành. Nhưng anh cũng không còn thời gian để quan tâm đến nó nữa, anh sẽ tự mình đi tìm Bình, anh chỉ muốn gặp Bình ngay lập tức.
Anh xoay người rời đi, bóng dáng dần biến mất sau khung cửa, mà Nhân Mã cùng Fred cuối cùng cũng không còn ý định ngăn cản nữa. Bọn họ quay lại trừng mắt Thiên Bình một hồi cho hả giận, sau đó nhanh chóng chạy theo phía sau Bạch Dương.
"Rầm" một tiếng, cánh cửa bị người nặng nề khép lại, Thiên Bình ngã ngồi ở dưới đất, toàn thân không ngừng run rẩy.
Cô không cần thứ gì ở đây nữa, không cần Bạch Dương, cũng không cần làm nữ chủ nhân của lâu đài Hoài Thụy. Hiện tại cô chỉ muốn về nhà, cô sợ, cô thật sự rất sợ. Căn phòng rộng lớn lúc này chỉ còn lại mình cô, trống trải đến rợn người.
Không thể ở lại nơi nguy hiểm này thêm một giây phút nào nữa, cô đứng lên, chạy nhanh lục lọi tất cả các ngăn kéo, lấy hết toàn bộ tiền cùng hộ chiếu để về nước. Về phần quần áo hay trang sức gì đó, cô đã chẳng còn hơi sức để quan tâm, bây giờ có cho cô cởi trần chạy ra ngoài, cô cũng sẽ làm ngay mà không cần chớp mắt.
Nhẹ nhàng mở cửa ra, cô lén lút nhìn xung quanh bốn phía, xác định thật sự không có ai mới vội vã chạy nhanh ra ngoài. Chỉ là còn chưa đi được mấy bước, không biết từ nơi nào ra, đã có rất nhiều người đến chắn ở trước mặt cô. Nét mặt của bọn họ lạnh lùng không cảm xúc, ngay cả giọng nói cũng bằng phẳng đến bực mình.
"Y tiểu thư, mời cô quay trở lại phòng." Nét mặt nam nhân cứng đờ như một bức tượng sáp, hắn hơi nâng tay lên 'mời' cô trở lại phòng, giọng nói máy móc như đã được lặp trình trước, nhất quyết không chịu nhiều lời thêm một câu.
Bọn họ là ám vệ của nơi này, bình thường rất ít khi xuất hiện, nhưng là, mọi chuyện xảy ra lại đều có thể nắm bắt một cách rõ ràng nhất.
Bọn họ chỉ nghe lệnh từ một mình chủ nhân, mà ban nãy trước khi đi, ngài đã dặn dò rất rõ ràng tuyệt đối không được để cho Thiên Bình chạy thoát. "Tôi muốn rời đi, tôi muốn rời đi nơi này." Thiên Bình điên cuồng hét to, hiển nhiên không còn một chút bình tĩnh nào. Cô phải đi, cô nhất định phải rời đi nơi này càng sớm càng tốt, nếu không đợi lát nữa Bạch Dương trở về, anh sẽ băm cô ra thành trăm ngàn mảnh.
Bạch Dương đã từng nói qua, nếu như cô không phải là Bình, anh sẽ tự tay giết chết cô.
Còn có đứa nhỏ bị cô vứt vào thùng rác kia nữa, nếu như để anh biết được... Cô thật sự còn không dám nghĩ đến hậu quả sẽ là như thế nào.
Bạch Dương rất quan trọng, thực vĩ đại, cô cũng rất muốn trở thành nữ chủ nhân của lâu đài này, nhưng là, tất cả những thứ đó gộp lại cũng không quan trọng bằng mạng sống của cô. Đã không có mạng, cô còn lấy gì để hưởng thụ vinh hoa phú quý?
Cô còn trẻ, sinh mệnh cũng chỉ vừa mới bắt đầu, cô còn chưa muốn chết, chưa muốn!
"Tôi muốn rời đi nơi này..." Cô giống như một kẻ ngốc vô lực thì thào tự nói, "Tôi muốn rời đi nơi này, tôi không muốn chết, không muốn..." Cô dùng hết chút sức lực cuối cùng, cố gắng đẩy ra mấy nam nhân cao lớn trước mặt, liều mạng muốn chạy đi.
Chỉ là, người nam nhân vừa rồi còn 'lễ phép' mời cô trở về phòng, lúc này đã duỗi ra cánh tay rắn chắc của hắn, túm lấy vai cô, sau đó kéo giật lại, thoải mái vác lên người mình. Thiên Bình bị từng bước đi của hắn ta làm cho choáng váng. Cô vô vọng giãy dụa không ngừng, bên miệng liên tục gào thét.
"Thả tôi ra, Bạch Dương Hoài Thụy, anh là một tên khốn! Tự anh hồ đồ nhận sai người, tại sao lúc này lại bắt tôi phải thừa nhận tất cả? Tôi không muốn chết, anh thả tôi về nhà! Tôi sai lầm rồi, anh thì có gì tốt đẹp đâu cơ chứ, bất lực lại vô năng, anh không phải là nam nhân. Anh với Hướng Bảo Bình đều là những kẻ ngu ngốc, quả nhiên là một đôi trời sinh!"
Lời của cô càng mắng càng khó nghe, càng mắng càng quái dị, chỉ là mấy nam nhân xung quanh vẫn chẳng thèm đếm xỉa tới, nét mặt một chút cũng không thay đổi. Bọn họ dường như là mấy cỗ máy vô cảm, chỉ cần nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân, những thứ khác đều không hề đáng giá.
Nam nhân khiêng Thiên Bình vào trong phòng, thô lỗ bỏ cô xuống, sau đó khép cửa lại nhanh chóng rời đi. Thiên Bình thẫn thờ nhìn cánh cửa đóng chặt, vô vọng như chính tương lai của cô lúc này. Cô hối hận thật rồi, lẽ ra cô nên nghe lời anh họ, tránh xa đám nam nhân biến thái này mới đúng.
"Cha, mẹ, Nhược Nhược rất nhớ mọi người..." Cô chỉ muốn được về nhà mà thôi. Mặc kệ ban đầu cô tiến vào nơi này bằng cổng chính hay cổng phụ, lúc này đây chỉ cần Bạch Dương tha cho cô trở về, có bắt cô chui qua chuồng chó cô cũng sẽ chui.
Vất vả đứng lên, cô thấy được điện thoại di động của mình vẫn đặt ở trên bàn. Chạy nhanh ấn ra một dãy số quen thuộc, sau đó run rẩy cầu cứu.
"Anh à, em là Thiên Bình đây, anh mau tới nơi này cứu em có được không, Bạch Dương... Bạch Dương sẽ giết em mất..."
Cô sợ hãi cầu cứu một hồi, cuối cùng lại chỉ nghe được tiếng nói dịu dàng máy móc được truyền ra từ phía bên kia, "Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau." Giọng nói rất êm tai, nhưng là, cũng khiến toàn thân của cô trở nên run rẩy.
Cô lại bấm, lại gọi, lại bấm, lại gọi... không biết đã là lần thứ mấy. Đột nhiên 'bịch' một tiếng, cô luống cuống đánh rơi điện thoại, mà lúc này đây, cô cũng đã không còn dũng khí để nhặt lên gọi tiếp. Anh Tử sẽ không cứu cô, anh Tử nhẫn tâm muốn cô ở đây chờ chết.
Ngồi trên sàn nhà được trải thảm lông dê ấm áp, không hiểu sao lại khiến cô lạnh lẽo đến gai người.
Kết thúc rồi sao? Mạng sống của Thiên Bình này, đến đây là chấm dứt?
...
Bạch Dương đi thực vội, bước chân cũng phá lệ nặng nề, thẳng đến khi nhìn thấy một dãy phòng ở dành cho người hầu, anh mới chịu dừng bước lại. Trái tim dường như truyền đến từng đợt đau đớn khó nhịn. Bình của anh, cô thế nhưng phải ở trong căn phòng chật hẹp này sao? Mấy tuần qua vẫn liên tục hạ tuyết, không biết, cô có bị ốm hay không nữa...
Rõ ràng cách anh gần như vậy, tại sao đến bây giờ anh mới nhớ lại tất cả những chuyện trước kia?
Khiến cô phải chịu nhiều khổ sở như vậy, anh rõ ràng là một tên khốn không hơn không kém!
Hiện tại có phải cô đang ở trong này không? Gặp được anh, liệu cô có nức nở òa khóc, liệu có trách anh, mắng anh không? Giật mình chỉnh sửa lại quần áo một chút, anh thực sợ lúc gặp Bình trông mình sẽ không được chỉnh tề, cô sẽ không nhận ra anh, sẽ không cần anh nữa. Hơi hơi nắm chặt tay lại, anh nhìn vào căn phòng trước mặt, ngốc nghếch nở nụ cười.
Nhân Mã đứng ở một bên, vô lực nhắm hai mắt lại. Cậu muốn nói với chủ nhân, Hướng tiểu thư đã không còn ở nơi này nữa rồi, nhưng nhìn vào nét mặt vô cùng kích động của ngài, cậu lại chỉ có thể bất lực nuốt xuống.
Chủ nhân bây giờ sẽ không nghe ai hết.
Chủ nhân nhớ Hướng tiểu thư, nhớ đến sắp phát điên rồi!
Bạch Dương đặt tay ở không trung, muốn gõ cửa hỏi xem có ai ở bên trong không, cuối cùng lại chần chừ buông xuống. Anh đứng ở bên ngoài trầm mặc thật lâu, thẳng đến khi bên trong truyền đến một tiếng khóc nghẹn ngào, anh mới giật mình tỉnh lại, sau đó lại thở phào một hơi.
Chắc chắn đó không phải là cô, Bình của anh, là không nói được. Trong phòng, Tiểu Tây khóc đến hai mắ
t đã sưng to như một quả hạch đào, mà Uông Song Ngư vẫn nằm ở trên giường như một người đã chết, ngay cả ánh mắt cũng không chớp lấy một lần. Cô chính là ngẩn người nhìn trần nhà, nghe tiếng Tiểu Tây đau khổ khóc lớn, trong lòng bình lặng đến lạ thường.
"Oa..." Tiểu Tây lại gào lớn hơn một ít, cô chạy tới bên giường của Uông Song Ngư, đứt quãng hỏi cô, "Song Ngư, cô nói xem Tiểu Bảo liệu có sao không, em bé liệu có cứu được nữa không? Cô nói xem, oa oa oa..."
"Không cứu được đâu, đứa bé kia mới được bảy tháng, cô ta lại yếu ớt như vậy, chết chắc rồi!" Uông Song Ngư nghiêng người đối diện với bức tường, lạnh lùng thốt ra từng chữ.
Không có, thật sự đã không có rồi sao?
Tiểu Tây ngồi lên chiếc giường lạnh lẽo của Hướng Bảo Bình, ôm lấy chiếc chăn mỏng còn thơm mùi bạc hà cô để lại, thê lương gào lớn.
"A, tôi không tin, tôi không tin, tôi muốn Tiểu Bảo, tôi muốn cả em bé nữa..." Vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy? Vì sao tự nhiên phu nhân lại muốn đẩy Tiểu Bảo ngã cơ chứ, Tiểu Bảo đâu có đắc tội gì với cô ta đâu. Phu nhân tàn nhẫn lắm, nỡ giết chết một đứa bé chưa kịp chào đời.
Không có Tiểu Bảo, cũng không còn em bé nữa, những ngày sau này cô phải biết nói chuyện với ai bây giờ?
Bạch Dương đứng ở bên ngoài, môi mỏng hơi hơi mở ra. Anh không rõ 'Tiểu Bảo' trong miệng cô gái kia là ai, lại còn có em bé nào nữa?
'Phịch' một tiếng, anh đẩy cửa tiến vào, nhưng có lẽ là vì quá dùng sức, cánh cửa bị anh làm cho gãy lìa ra khỏi khung, sau đó lung lay đổ sập xuống.
Fred trợn mắt há mồm nhìn toàn bộ quá trình, không thể không thán phục. Lão đại của anh, thật sự quá uy phong, chỉ có điều, hình như cánh cửa phòng này cũng không được chắc chắn lắm thì phải.
Nhân Mã hít sâu một hơi, cậu đi lên trước, đứng ngăn cách giữa chủ nhân cùng Uông Song Ngư, chỉ sợ ngài trong lúc nhất thời xúc động sẽ xông lên bóp chết cô gái đáng giận này.
"Nói, Tiểu Bảo là ai, em bé là cái gì?" Bạch Dương vươn tay ra, hung hăng nắm lấy bả vai của Tiểu Tây, dùng sức lay động.
Đầu của anh đau quá...
Không...
Là khắp cơ thể anh, không một chỗ nào là không cảm thấy đau đớn. Anh không biết đó là thứ gì, chỉ mơ hồ cảm thấy một loại sợ hãi cùng tuyệt vọng, khiến anh ngay cả thời gian để thở dốc cũng không có.
Ánh mắt vốn là màu xanh lục xinh đẹp lúc này đây lại hơi chuyển sang đỏ nhạt, toàn bộ khuôn mặt đều trở nên hung ác, khiến cho người ta không khỏi sợ hãi không dám tới gần.
"Chủ nhân, Tiểu Tây đau quá, ngài buông Tiểu Tây ra đi." Tiểu Tây không hiểu có chuyện gì đang xảy ra cả, cô chỉ biết oa oa kêu to, nhưng là, dường như chủ nhân vẫn không hề có ý định bỏ tay xuống.
"Anh không cần dùng sức lay cô ta làm gì, vô dụng thôi." Uông Song Ngư chậm rãi ngồi dậy, có chút hữu khí vô lực nhắc nhở Bạch Dương. Nhìn nét mặt cuồng loạn của anh ta lúc này, hẳn là đã nhớ ra tất cả rồi đúng không? Hơi chậm một chút, nhưng với cô cũng chẳng có vấn đề gì.
"Là cô?" Bạch Dương rốt cục thì buông Tiểu Tây ra, nheo lại hai mắt, cực kì nguy hiểm nhìn thẳng vào Uông Song Ngư.
Uông Song Ngư hơi hơi ngẩn người nhìn anh, cô vẫn luôn tự nhủ, đối với nam nhân này mình chỉ có riêng hận thù. Nhưng là đến khi gặp lại, lòng cô vẫn cảm thấy có phần thổn thức, cùng với, đau đớn vô cùng.
Anh hủy hoại cuộc sống của cô, nhưng cô cũng đã hủy hoại cuộc sống của anh. Có lẽ ngày ấy cô không nên lấy trộm tập tài liệu về Hướng Bảo Bình, như vậy Thiên Bình sẽ không có cơ hội xuất hiện, cô sẽ không bị cường bạo, mà Bạch Dương, có lẽ cũng sẽ không nhìn cô bằng ánh mắt hận thù như lúc này.
Cho nên, nếu nói báo ứng, tất cả bọn họ đều đã có phần.
"Tiểu Bảo, anh không có cảm giác cái tên này rất quen thuộc hay sao?"
Uông Song Ngư cười nhạt, thản nhiên nói tiếp, "Cô ta chính là Hướng Bảo Bình của anh, cô gái khốn khổ mà anh hằng nhung nhớ. Chỉ có điều..."
"Cô ta, cùng với đứa nhỏ bảy tháng cô ta mang trong bụng, có lẽ đều đã chết chắc rồi!" Như vậy đã đủ chân thật chưa, hả Bạch Dương Hoài Thụy cao quý?
------oOo------
Chương 83
Bạch Dương Hoài Thụy đang sợ hãi, điều đó cô chỉ cần liếc mắt một cái là đã nhìn ra được. Quả nhiên, chỉ có Hướng Bảo Bình mới có thể khiến anh ta trông giống như một người bình thường.
Bạch Dương dùng sức siết chặt nắm đấm, thân thể hơi hơi run run. Anh nheo mắt lại đánh giá căn phòng này lần nữa, dường như có thể mơ hồ thấy được hình bóng đơn bạc của cô gái kia. Thì ra bọn họ đã có với nhau một đứa nhỏ, chỉ là, khi anh vừa biết đến sự tồn tại của nó, nó đã vĩnh viễn rời anh mà đi.
Uông Song Ngư... Hai tay của cô ta dính đầy tội ác, tất cả đau khổ đều là từ cô ta mà ra.
Vươn tay bóp chặt lấy cổ của Uông Song Ngư, hai mắt anh không ngừng toát ra hận ý. Anh muốn cô ta chết, anh muốn tất cả những kẻ dám làm tổn thương Bình phải chết, anh muốn, tự giết chính mình.
"Lão đại!"
"Chủ nhân!"
"Song Ngư!"
Ba người đồng thời hô to, mà Uông Song Ngư chỉ thản nhiên nở nụ cười. Rốt cuộc thì cô cũng được giải thoát rồi. Chết ở trong tay nam nhân này, có lẽ, đó cũng là một ân huệ. Đương nhiên, cô sẽ có cả Thiên Bình để chôn cùng. Cô gái kia, chắc chắn so với cô còn thê thảm hơn gấp bội.
"Chủ nhân. Hướng tiểu thư không sao cả, ngài đừng quá xúc động." Nhân Mã đột nhiên kéo tay của Bạch Dương ra, mà Fred cũng nhanh chóng chạy tới, đứng chắn ở trước mặt anh.
Dường như cũng hiểu được mình đang quá mất bình tĩnh, Bạch Dương thở mạnh một hơi, sau đó quay lưng bước nhanh ra ngoài.
Từng cơn gió lạnh thỉnh thoảng thổi đến, với anh dường như là quá mức khắc nghiệt, không chỉ với thân thể, mà còn từ tận sâu trong đáy lòng.
Fred cùng Nhân Mã chậm rãi đi theo phía sau, cố gắng duy trì một khoảng cách nhất định với Bạch Dương, chỉ sợ sẽ làm anh mất hứng.
"Nhân Mã, tại sao chủ nhân không đi tìm Hướng tiểu thư? Rõ ràng đã biết hết sự thật rồi, tại sao lại không nhanh tay cướp cô ấy trở về?" Fred nhỏ giọng hỏi Nhân Mã, mà Nhân Mã cũng chỉ biết nhìn anh lắc đầu.
Bạch Dương đột nhiên xoay người lại, nơi đáy mắt không tồn tại một tia cảm xúc nào, anh trầm giọng trả lời Fred, hoặc là nói, đang cố trấn an chính mình, "Bọn họ chắc chắn đã trở về Trung Quốc rồi, hơn nữa Tô Sư Tử người này tuyệt đối sẽ không khinh địch để tôi dễ dàng tìm được cô ấy. Hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn giấu cô ấy đi, tôi không thể khinh địch đả động hắn được, không thể..."
Fred giật mình nhìn Bạch Dương, hiển nhiên không nghĩ tới anh lại nghe được mấy lời lảm nhảm của mình. Nhưng dù sao lão đại cũng nói rất có lý, quả nhiên không phải là một nam nhân tầm thường, ở giờ phút này lại vẫn có thể suy xét thấu đáo đến như vậy.
"Fred, giúp tôi điều tra xem đứa nhỏ hiện đang ở đâu. Nếu tìm được rồi, hãy đem nó về đây đi, tôi muốn được nhìn nó một lần cuối cùng." Trầm mặc mặc hồi lâu, Bạch Dương mới hạ đủ quyết tâm để nói ra những lời này. Mất đi đứa nhỏ là nỗi đau quá lớn đối với anh, anh sợ phải đối mặt với nó, bởi vì, anh biết Bình sẽ không tha thứ ình.
Fred nhẹ nhàng gật đầu, không cần lão đại phân phó cậu cũng sẽ làm việc này. Cốt nhục của ngài, dù sống hay chết cũng vẫn là tiểu chủ nhân của lâu đài Hoài Thụy, cho nên, trở về đây là điều chắc chắn.
"Nhân Mã, cậu đi về trước đi, đợi cho Fred trở về chúng ta sẽ cùng đi Trung Quốc." Anh đưa lưng về phía Nhân Mã, hơi phất tay lên ý bảo cho phép cậu rời đi. Lúc này đây, anh chỉ muốn được yên tĩnh một mình.
Anh ngăn cản mọi người tiếp cận, cự tuyệt mọi người quan tâm, bởi vì, anh muốn tự trừng phạt chính mình.
Nhân Mã cúi người chào Bạch Dương, phức tạp liếc nhìn anh thêm một lần nữa, sau đó mới xoay người rời đi. Mọi việc diễn ra quá mức đột ngột, chủ nhân cần có thời gian để tiếp nhận tất cả, cùng với, suy tính cho những kế hoạch sau này. Không những là tìm về Hướng tiểu thư, mà còn là khiến Tô Sư Tử phải đau khổ trả giá.
Dám tính kế chủ nhân của bọn họ, tuyệt đối sẽ chẳng sống được ngày lành.
Bạch Dương ngẩng đầu lên, nhìn phong cảnh lạnh lẽo phía xa, đáy mắt dường như có muôn vàn trống vắng cùng đau khổ.
"Bình, em đừng sợ, anh sẽ tới đón em rất nhanh thôi. Về sau chúng ta sẽ không lại chia lìa nữa." Nhất định sẽ không, anh hứa!
Nhân Mã nặng nề mở ra cánh cửa phòng thí nhiệm, lúc này mới nghĩ đến có một đứa nhỏ còn đang đợi mình trở về chăm sóc. Vội vàng chạy đến bên lồng giữ ấm, nhìn thấy nha đầu kia vẫn nhẹ nhàng hô hấp, cậu thế này mới thở phào được một hơi. Cũng may cậu nhìn thấy nó kịp thời, nếu không để thêm một vài giờ nữa, đứa bé yếu ớt này sẽ phải chết không thể nghi ngờ. [...]
...
Trong khoang VIP của một chuyến bay đang trở về Trung Quốc, Tô Sư Tử cẩn thận nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Hướng Bảo Bình, giúp cô thoải mái tựa vào ngực mình. Có lẽ bởi vì mất máu quá nhiều, từ khi sinh đến bây giờ, cô vẫn mê man chưa hề tỉnh lại.
Anh dùng ngón tay khẽ vuốt ve lên khuôn mặt gầy yếu của cô, nỉ non nói, "Bình Bình, chúng ta đang trở về Trung Quốc rồi, anh hứa từ nay về sau sẽ không còn ai có thể tổn thương em thêm được nữa. Chúng ta sẽ có một cuộc sống thực hạnh phúc, sẽ có những đứa con thực xinh đẹp, chỉ cần... em vĩnh viễn quên đi nam nhân bạc bẽo kia."
Anh cúi đầu xuống, hôn nhẹ lên đôi môi tái nhợt của cô, trong mắt là ngàn vạn nhu tình. Thực ra mất đi đứa nhỏ kia chính anh cũng không hề thoải mái, chỉ là, để giữ được Bình Bình ở bên mình, việc tàn nhẫn đến mức nào anh cũng có thể làm ra được.
Nói không rõ đây là loại cảm giác gì, có đau xót, cũng có một chút nhẹ nhõm.
Dù sao lúc này đây mọi sự cũng đã rồi, đứa nhỏ mất đi, bọn họ sẽ lại có thể bắt đầu mọi chuyện một cách hoàn hảo nhất. Chỉ cần, Bình Bình cho anh một cơ hội.
Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên, anh cẩn thận đắp thêm cho Hướng Bảo Bình một chiếc chăn ấm áp nữa, sau đó mới nói "Mời vào!".
Người gõ cửa là một tiếp viên hàng không rất xinh đẹp, cô đưa tới một ly trà nóng cho Tô Sư Tử, ánh mắt thỉnh thoảng vẫn như có như không liếc về phía anh.
Một nam nhân quá mức hoàn hảo. Tuấn mỹ, nhiều tiền, lại ôn nhu chuyên tình với chỉ một cô gái. Người xuất sắc như vậy, ngay từ cái nhìn đầu tiên cô đã cảm thấy vô cùng hâm mộ, càng hâm mộ hơn là, đó chính cô gái đang ngủ say trong lòng anh.
"Tiên sinh, bạn gái của ngài thật sự rất hạnh phúc." Cô tươi cười cảm thán một câu, lại để ý thấy nét mặt của Tô Sư Tử chẳng lộ ra một chút cảm xúc nào gọi là vui vẻ.
Hạnh phúc sao? Bình Bình rất hạnh phúc sao?
Anh khẽ cong lên khóe môi, hơi hơi châm chọc cười, mà sự châm chọc này, có lẽ là dành cho chính anh.
Mất chồng, mất con, mất đi cả giọng nói, cô ở nơi nào còn có hạnh phúc?
Anh biết, tất cả đau khổ của cô đều bắt nguồn từ chính mình, anh biết anh có tội, nhưng là, anh nguyện dùng nửa đời còn lại đến để bù đắp cho cô gái bé nhỏ này. Anh sẽ cố gắng trả lại tất cả cho cô, từng thứ từng thứ một.
Cầm chén trà lên, đột nhiên, anh lại có một loại dự cảm chẳng lành. Thoạt nhìn tất cả đều rất thuận lợi, nhưng càng là như vậy, trong lòng anh lại càng cảm thấy bất an.
Bạch Dương Hoài Thụy chăng? Bởi vì chỉ hắn mới có thể khiến anh lo lắng được tới mức này, dù sao nam nhân kia cũng không thể lừa bịp lâu lắm.
Khẽ nheo hai mắt lại, anh âm thầm kết định quyết tâm, lần này, nhất định phải thắng hắn bằng mọi giá!
Bình Bình, chỉ có thể là của anh.
...
Bên trong lâu đài Hoài Thụy, có một nam nhân cao lớn vẫn yên lặng đứng bên cửa sổ sát đất, ánh mắt hơi lộ ra một chút thê lương, dường như trong thiên địa chỉ còn lại mình anh, cô đơn, đau khổ.
"Bình, thực xin lỗi..." Không biết đã là lần thứ mấy anh thốt ra mấy chữ này, không phải là 'Bình', thì sẽ là 'Thực xin lỗi'.
Chỉ là anh biết, không phải một từ xin lỗi là có thể vãn hồi được tất cả.
Xa xa có hai người cũng đang đứng nhìn anh, nét mặt vừa lo lắng lại vừa bất lực.
"Lão đại đã đứng ở đó được vài giờ rồi, chẳng lẽ vẫn còn chưa đủ hay sao?" Fred tuy rằng cũng rất quan tâm đến lão đại, nhưng đôi chân của anh đã lên tiếng phản đối thật rồi. Lão đại tự tra tấn mình ở trong phòng, nhưng bọn anh phải đứng từ bên ngoài nhìn vào a, nói nhiều lạnh lẽo thì có nhiều lạnh lẽo.
"Fred, anh đã đón được tiểu chủ nhân về chưa?" Nhân Mã không mấy quan tâm đến nét mặt đau khổ của Fred, cậu ngẩng đầu lên, dường như có chút chần chừ hỏi ra.
"Không tìm được, bác sĩ nói tiểu chủ nhân vừa sinh ra đã yểu mệnh, mà bọn họ sợ Hướng tiểu thư sẽ bị kích thích quá mạnh, cho nên đã..." Fred lắc đầu thở dài, anh thật sự rất lo lắng, lát nữa sẽ phải nói điều này với lão đại như thế nào để ngài không quá giận dữ.
Dù sao, ngày hôm nay mọi thứ cũng đã đủ điên cuồng rồi.
Nhân Mã hơi hơi mím môi một chút, trong đầu vừa lóe lên một ý nghĩ, nhanh đến mức khiến cậu không thể không nói ra, "Tiểu chủ nhân... Là con trai hay con gái?" Trước kia cậu vẫn chưa hề hỏi Hướng Bảo Bình về giới tính của đứa bé, bởi vì với cậu, là trai hay là gái cũng chẳng có gì khác nhau. Nhưng lúc này đây cậu thật sự rất tò mò, hoặc là nói, có nho nhỏ hy vọng.
Tiểu ngoan... liệu có thể là tiểu chủ nhân hay không? Bởi vì thời gian thật sự vô cùng trùng khớp.
"Bác sĩ nói tiểu chủ nhân là một cậu bé, còn chưa nặng đến hai cân, hơn nữa là vì bị sinh non nên cơ thể rất yếu ớt, khó mà sống được..." Fred không biết mình vừa dập tắt chút hy vọng cuối cùng của Nhân Mã, anh chỉ biết kể lại những gì mà bác sĩ đã thông báo với mình.
Nhân Mã thản nhiên gật đầu một cái, quả thật cậu không nên suy nghĩ nhiều làm gì, đứa bé kia mới được bảy tháng, ngay cả khi không bị sinh non cũng khó lòng mà sống được, huống chi đó lại là một đứa bé trai, không có khả năng là Tiểu ngoan của cậu.
Mà ở một căn phòng khác, lúc này tất cả không gian đều đã bị bao trùm bởi một mảnh tối đen, Thiên Bình ngồi co ro ở góc phòng, toàn thân không ngừng run rẩy. Chỉ mới mấy tiếng trôi qua thôi, với cô lại đã dài như cả đời. Bây giờ dù bên ngoài chỉ truyền đến một động tĩnh nhỏ nhất, cô cũng sẽ kinh hoàng mà nhảy dựng lên.
"Anh ơi, cứu em với, cha mẹ, cứu con với được không, con sợ quá..." Cô vùi đầu vào giữa hai chân, không ngừng lẩm bẩm cầu cứu. Đột nhiên, phía ngoài có những tiếng bước chân rất nhỏ vang lên, cô vội vàng co chặt người lại, hai tay gắt gao nắm lại cùng nhau.
Từng giây từng giây một trôi qua, những tiếng bước chân lại càng trở nên rõ ràng, cô nghĩ mình đã sắp phát điên rồi, cô thật sự không thể chịu đựng thêm được nữa.
Lớn tới từng này tuổi, cô vẫn chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh chật vật như thế này. Rốt cuộc là làm sao vậy, không chiếm được thứ gì, ngược lại còn mất đi tất cả.
Cô thật sự rất hối hận, Bạch Dương Hoài Thụy kia rõ rành rành là một tên ác ma, hắn sắp tới đây để giết cô, hắn sẽ đẩy cô ngã xuống địa ngục. Cô không cam lòng, cô còn chưa muốn chết.
Không ngừng hồ loạn lắc đầu, loại im lặng này, thật sự sắp bức cô phát điên.
Một tiếng đẩy cửa rất nhỏ vang lên, Thiên Bình đột nhiên bừng tỉnh, cô có chút sợ hãi mở to hai mắt, nhìn ánh sáng le lói từ bên ngoài chiếu vào.
'Ba' một tiếng, tất cả ánh đèn đều được bật lên, cô bản năng nhắm hai mắt lại, đợi đến lúc mở ra, đã có một nam nhân đứng ở ngay trước mặt mình.
Là anh ta! Anh ta đã đến rồi sao, anh ta định sẽ làm gì bây giờ? Thiên Bình sợ hãi co người lại, cố gắng dính sát vào góc tường, chỉ là, điều đó cũng chẳng giúp cô tránh xa Bạch Dương hơn được là bao.
Bạch Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm cô gái đang chật vật ngồi ở dưới đất, sau đó trầm giọng gọi cô, Yết âm không mang theo nửa điểm cảm tình.
"Thiên Bình." Môi mỏng của nam nhân nhẹ nhàng mở ra, giọng nói lạnh như băng giống như đến từ địa ngục, làm cho Thiên Bình vội vàng ôm lấy đầu của mình, chỉ hận không thể ngất xỉu ngay lập tức. Chỉ là, đầu óc của cô vẫn hoàn toàn Yết tỉnh, bên tai vẫn nghe được rõ ràng từng lời thị huyết của nam nhân kia.
"Tôi đã nói rồi phải không? Nếu như cô không phải là Bình, tôi sẽ tự tay giết chết cô."
"Đừng, Yết, đừng giết em..." Thiên Bình không ngừng cầu xin, từng giọt nước mắt cũng đã bắt đầu hoảng loạn rơi xuống. Có ai cứu cô với được không, cô còn chưa muốn chết, chưa muốn chết.
"Yết?" Bạch Dương châm chọc cong lên khóe môi, "Cô mà cũng xứng gọi ra cái tên này sao?" Ngón tay anh chậm rãi vuốt ve lên gò má trắng bệch của Thiên Bình, nhìn qua có vẻ vô cùng ôn nhu, nhưng thực chất lại lạnh lùng không độ ấm. Thiên Bình cảnh giác nhìn anh, cả người cứng đờ không dám có thêm một chút cử động. Cô thật sự rất sợ rằng, chỉ ngay sau một giây nữa thôi, nam nhân này sẽ nổi điên lên mà bóp chết cô không hề do dự.
"Yết là tên Bình đặt cho tôi, cô vĩnh viễn cũng không xứng đi gọi nó. Từ nay về sau, tốt nhất hãy gọi tôi là Bạch Dương tiên sinh, có hiểu không?" Bạch Dương nhẹ nhàng mỉm cười với Thiên Bình, ngón tay từ từ lướt xuống phía dưới cằm của cô, đáy mắt là vô cùng hận ý.
Chỉ cần vừa nghĩ tới chuyện mình từng hôn cô gái này, thậm chí còn thiếu chút nữa thì lên giường với cô ta, anh liền cảm thấy vô cùng ghê tởm.
Nheo hai mắt lại, anh gắt gao nhìn chằm chằm vào cổ của Thiên Bình, nhưng là còn chưa kịp làm ra hành động gì, cô ta cũng đã sợ hãi hét toáng lên một tiếng.
"A..." Thiên Bình dùng sức gào thật to, cô nghĩ rằng Bạch Dương đang định tươi sống bóp chết cô, cô nghĩ rằng anh ta sẽ dùng dao cắt đứt động mạch cảnh của cô, hoặc là, sẽ dùng đến những phương pháp còn tàn nhẫn hơn nữa.
Sức chịu đựng của một người luôn là có giới hạn, nhất là khi, cô lại phải đối mặt với một kẻ đáng sợ như thế này. Cuối cùng thì cũng được như mong ước, hai mắt của cô đột nhiên tối đen thành một mảnh, sau đó, lập tức ngất xỉu đi trước mặt Bạch Dương.
"Hừ!" Bạch Dương hừ lạnh một tiếng, sau đó tháo chiếc vòng cổ ra khỏi người Thiên Bình. Đây là món quà anh dành tặng cho Bình, là biểu trưng cho thân phận cao quý nhất của gia tộc Hoài Thụy.
Người khác muốn đeo? Nghĩ cũng đừng nghĩ!
Thoáng nhìn qua cô gái đã bị dọa đến ngất xỉu đi đang nằm chật vật trên mặt đất, anh không khỏi cong môi bật ra một nụ cười khinh thường.
Muốn chết sao? Không có chuyện dễ dàng như vậy đâu Thiên Bình. Thật ra, tất cả chỉ vừa mới vừa bắt đầu mà thôi, tôi sẽ dành cho cô một kinh hỉ còn lớn hơn nữa. Tin rằng, nhất định cô sẽ rất thích...
Xoay người bước đi ra ngoài, đáy mắt anh lại trở thành một mảnh thản nhiên chua xót. Mọi người đều nói Bạch Dương Hoài Thụy là lãnh khốc vô tình, nhưng anh vẫn luôn biết, mình không hề như vậy.
Trái tim anh vẫn có thể vì một người mà trở nên loạn nhịp, linh hồn anh, vẫn có thể vì một người mà nồng đậm bi thương. Trong sinh mệnh của anh, đã từng có một cô gái tốt đẹp như thiên sứ nhẹ nhàng xuất hiện.
Cô cho anh tất cả, anh lại cướp đi từng thứ một của cô.
Bây giờ đứa nhỏ đã mất, Tô Sư Tử lại đang giữ cô ở bên người, liệu rằng, anh có còn cơ hội nào để thay đổi mọi chuyện? Bình của anh, anh nhớ cô nhiều lắm...
Từng bước chân nặng nề dẫm nát trên mặt tuyết lạnh lẽo, đáy lòng anh dường như đã bị người hung hăng xé mở, từ nay về sau, vĩnh viễn cũng không thể phục hồi.
Về phần Thiên Bình sao, anh sẽ không để cho cô ta chết, anh muốn cô ta sống không bằng chết, bởi vì, giết người đối với anh thật sự quá dễ dàng. Những kẻ đã dám làm tổn thương Bình, anh sẽ khiến cho bọn họ phải nếm mùi đau khổ, nhất là người kia.
Tô Sư Tử!
...
"Làm nhanh lên, chủ nhân không muốn phải chờ đợi đâu." Một người ám vệ đè thấp giọng, phân phó với một người khác, sau đó cả hai nhanh chóng tiến vào phòng ngủ của Bạch Dương.
"Được." Người kia nhẹ nhàng gật đầu, hắn đến gần Thiên Bình, sau đó thoải mái khiêng cô lên bả vai của mình. Chỉ trong vòng chưa đầy ba phút, mọi việc đã hoàn toàn xong xuôi...
"Cốc, cốc, cốc." Từng tiếng đập cửa dồn dập vang lên, Tiểu Tây xoa xoa hai mắt, khó khăn rời bỏ ổ chăn ấm, chậm rãi bước ra ngoài mở cửa. Hai mắt của cô lúc này vừa sưng vừa đỏ, dường như từ sáng tới giờ vẫn rấm rứt khóc không ngừng. Cô nhớ Tiểu Bảo, cũng cực kì nhớ em bé.
Uông Song Ngư nghe thấy tiếng Tiểu Tây rời giường, nhưng là, cô lại không có ý định thức dậy. Có lẽ, đừng bao giờ thức dậy nữa thì tốt hơn. Gối đầu đã ướt nhẹp một mảnh, liệu có ai từng quan tâm rằng, cô cũng vừa mất đi một đứa bé?
Thầm nghĩ im lặng nằm mãi ở nơi này, thứ gì cũng không quản, thứ gì cũng không làm, chỉ có mình cô, chỉ cần mình cô, thế là đủ rồi.
"Ai vậy?" Giọng nói khàn khàn vô cùng khó nghe, khiến ngay chính Tiểu
Tây cũng cảm thấy có phần giật mình. Cô không tình nguyện mở ra cánh cửa vừa được sửa tốt lúc chiều, nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài.
"Chủ nhân phân phó chúng tôi đem tặng cô gái này cho các cô, các cô có thể tùy ý xử lý. Về sau, cô ta chính là người hầu ở nơi này." Nam nhân máy móc truyền đạt lại mệnh lệnh, xong xuôi, lập tức xoay người trở đi, để lại mình Tiểu Tây trợn to hai mắt nhìn cô gái đang nằm úp sấp ở trên sàn, không hiểu có chuyện gì đang xảy ra cả.
Chủ nhân tặng người cho các cô? Sao đột nhiên ngài lại làm như vậy?
Tiểu Bảo vừa mới đi, cô không muốn ai vào nơi này chiếm mất chỗ ở của cô ấy hết. Hiện tại hai người đã là đủ rồi, cô không muốn có thêm một người khác đến quấy rầy cuộc sống vốn đã ngày càng phiền não của mình nữa.
Tiểu Tây bực mình ngồi xổm xuống, lấy tay đẩy đẩy bả vai của cô gái kia, động tác tuyệt đối không có chút ôn nhu nào. Chỉ là, cô đã dùng sức lắc lư nửa ngày, cô gái kia vẫn chẳng hề có dấu hiệu nào là sẽ tỉnh lại cả. Cô phiền não vuốt vuốt mái tóc, cuối cùng cũng cảm thấy có chút không đành lòng.
Sàn nhà vừa cứng lại vừa lạnh, cho dù là người hầu cũng không nên để cô ta ngủ ở đây qua đêm đi?
Thôi được rồi, ai bảo số cô không hay ho, có một người chủ nhân quái dị như vậy cơ chứ, ngài cho thì cô cũng đành nhận. Tiểu Tây gắng sức kéo cô gái dậy, định để cho cô ta đến nằm ở giường cũ của Tiểu Bảo, chỉ là khi vừa nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc kia, cô lại không khỏi tức giận buông tay xuống.
"Hừ, cô cứ ngủ ở chỗ này đi nhé, tốt nhất ngày mai tỉnh dậy hãy đông thành một khối băng để tôi được vừa lòng!" Tiểu Tây thở phì phò trở về giường của mình, hai bàn tay siết lại thật chặt. Tiểu Bảo, cô yên tâm đi, tôi sẽ hành hạ cô gái đáng ghét này, trả thù cho cô cùng em bé.
Phu nhân sao? Thôi đi, bây giờ thân phận của cô ta còn thấp kém hơn cả cô cùng Song Ngư. Người hầu của người hầu, chắc lâu đài này cũng chỉ tồn tại có một người như vậy!
...
Sáng hôm sau, Thiên Bình mơ màng tỉnh giấc, luôn cảm giác có người đang kéo mạnh mái tóc của mình. Là ai to gan như vậy, dám phá vỡ giấc ngủ của Thiên Bình này?
Mà không đúng, sao chiếc giường mềm mại mọi khi lại trở nên cứng rắn thế nhỉ, lại còn rất lạnh nữa, ngay cả chăn cũng không có. Chẳng lẽ là cô đã đá nó rơi xuống dưới giường rồi?
Vươn tay muốn kéo chăn lên ngủ tiếp, nhưng là sờ soạng nửa ngày, cô lại chẳng túm được gì cả, thậm chí cô còn phát hiện chiếc giường này ngay cả gối đầu cũng không có.
Không có gối???
Thiên Bình giật mình mở to hai mắt, khủng hoảng nhìn hai gương mặt âm trầm đang ở ngay bên cạnh, dường như đã chờ cô tỉnh lại thật lâu.
"Tôi đã nói rồi mà, làm vậy cô ta mới chịu tỉnh dậy." Tiểu Tây bắt chéo hai tay ở sau lưng, cực kì cao ngạo nhìn xuống Thiên Bình, trong mắt hoàn toàn đã không có tôn kính cùng sợ hãi như ngày xưa.
"Tôi... Cô..." Thiên Bình nghẹn họng nhìn Tiểu Tây, hồi lâu cũng chẳng nói ra được một câu nào hoàn chỉnh. Cái gì mà quần áo, cái gì lại là người hầu??? Cô thật sự chẳng hiểu gì hết.
Uông Song Ngư hơi hơi liếc nhìn Thiên Bình, khóe môi kín đáo cong lên một chút. Bạch Dương Hoài Thụy quả nhiên là độc ác, khiến cho hai kẻ thế thân từ nay lại phải ở chung với nhau. Thật ra, cô cũng có chút tiếc nuối cho cô ta này, người hầu của người hầu, nghe ra mới thực thê thảm làm sao...
"Hahaha..." Nghĩ đến đây, cô không khỏi cảm thấy vô cùng buồn cười, càng buồn cười hơn nữa chính là nét mặt lúc xanh lúc trắng của Thiên Bình.
"Mặc vào đi, không làm việc thì sẽ không được ăn cơm đâu!" Tiểu Tây lạnh lùng cảnh cáo một tiếng, sau đó dẫn đầu bước ra ngoài, nhìn ra cũng có vài phần khí thế.
Thiên Bình gắt gao cắn chặt môi, không nghĩ rằng lại có ngày mình phải làm loại công việc này để kiếm ăn. Nhưng là, có nhục nhã đến mấy thì cũng tốt hơn là bị giết. Giữ được núi xanh, sợ gì không còn củi đốt.
"Cô còn không thay nhanh lên, ngồi đó thừ người làm cái gì nữa?" Tiểu Tây xoay người lại, lạnh lùng uy hiếp thêm một câu. Cô ta tưởng mình còn là phu nhân của nơi này chắc, thôi đi, bị chính chủ nhân sai người đưa tới đây, cả đời đừng nghĩ đến việc đổi vận.
Thiên Bình siết chặt tay lại, cố gắng hạ hết quyết tâm đứng dậy đi mặc vào bộ quần áo xấu xí kia, sống tới từng này tuổi, cô còn chưa từng bị ủy khuất đến như vậy. Thậm chí cha mẹ ở nhà, còn vẫn đang mong tin cô, nghĩ cô được sang Anh quốc làm phu nhân cao quý...
Anh à, hiện tại đường làm quan của anh rộng mở, nhưng em thì sao, anh có từng nghĩ đến hay không? Cầu xin anh trả lại Hướng Bảo Bình cho kẻ điên kia đi, nếu không đứa em gái này sẽ phải chết gục ở đây vì vất vả cùng tủi nhục mất.
------oOo------
Chương 84
[ Lược bỏ 1 đoạn Fred kể với Bạch Dương về việc không tìm được đứa nhỏ.]
Tô Sư Tử ngồi ở bên cạnh giường bệnh, gắt gao nhìn vào đôi mắt vẫn đang nhắm thật chặt của Hướng Bảo Bình, vô cùng phiền não thở dài một hơi. Đã mấy ngày trôi qua rồi, Bình Bình lại vẫn chưa hề có dấu hiệu muốn tỉnh dậy.
Ban đầu anh nghĩ đó là do mất máu quá nhiều, nhưng bác sĩ lại bảo rằng, tình hình không hề nghiêm trọng đến như vậy. Thế thì tại sao, tại sao đây?
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, Vũ Ma Kết đứng ở cạnh cửa, hơi hơi phức tạp nhìn về phía Hướng Bảo Bình, sau đó mới bước lại gần Tô Sư Tử.
"Cô ấy sao rồi? Bây giờ đã đỡ hơn chưa?" Tuy biết rằng hiện giờ Hướng Bảo Bình không thể nghe thấy được điều gì, nhưng Vũ Ma Kết vẫn cẩn thận hạ thấp giọng của mình xuống, chỉ sợ sẽ làm ồn ào đến cô.
"Vẫn chưa tỉnh lại lần nào, nhưng thân thể cũng khá hơn một chút rồi." Ánh mắt sắc sảo mọi khi của Tô Sư Tử giờ đây đã chứa đầy mệt mỏi, hình như, bên trong còn mang theo một chút hối hận.
Đến tìm cô trễ như vậy, lại để ọi chuyện tệ hại ra nông nỗi này, tất cả đều là do lòng tự tôn chết tiệt của anh. Làm sao bây giờ, nếu Bình Bình tỉnh lại, anh sẽ phải nói chuyện đứa bé với cô như thế nào đây?
Chết tiệt, thật là vô cùng chết tiệt!
Anh buồn bực xoa xoa huyệt thái dương, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn thấy chẳng có cách giải quyết nào là hợp lý trong trường hợp này.
"Tử, đứa bé đâu rồi?" Vũ Ma Kết có chút phức tạp nhìn Tô Sư Tử, cuối cùng mới dám mạnh bạo hỏi ra.
Từ ngày Tử đưa Bảo Bình về nước, cô ấy vẫn luôn mê man bất tỉnh như thế này. Anh muốn biết tại sao, chỉ là mỗi lần nhìn thấy nét mặt âm trầm của cậu ta, bao nhiêu tò mò lại đành vô lực nuốt trở lại trong lòng. Nhưng lần này thì không thể nhịn thêm được nữa, một đứa bé đang sống rành rành ra đó, nay đột nhiên không thấy đâu, làm sao anh có thể giả vờ như không biết được?
"Đứa bé?" Tô Sư Tử hơi hơi giật mình một chút, nửa ngày sau, Vũ Ma Kết mới nghe được tiếng anh thở dài, dường như bên trong còn mang theo một chút phiền muộn.
"Nó chết rồi, vừa sinh ra cũng đã chết, ngay cả bác sĩ cũng không cứu được." Anh cúi đầu nhìn vào đôi bàn tay của mình, dường như mơ hồ có thể thấy được một thân thể bé bỏng đang cựa mình trên đó.
Thiên Bình mang nó đi đâu, thực ra cũng đã vài lần anh định hỏi, chỉ là... rất sợ phải đối diện với lương tâm của chính mình.
Vậy nên, anh không quan tâm, cũng sẽ không bao giờ hỏi đến.
Tô Sư Tử lãnh đạm nói xong, khiến Vũ Ma Kết không khỏi giật mình sửng sốt một hồi. Đứa bé kia đã chết rồi sao, vừa sinh ra cũng đã bị yểu mệnh? Như vậy, Hướng Bảo Bình phải làm sao bây giờ, cô đã chờ đợi đứa nhỏ này thật lâu, cũng đã vì nó mà chịu nhiều khổ sở...
"Có thể nói cho tôi biết, đứa bé là con trai hay con gái được không?" Vũ Ma Kết cố gắng bình ổn lại tâm tình, buồn bã hỏi Tô Sư Tử một câu cuối cùng. Dù sao, anh cũng đã rất mong chờ đứa bé kia chào đời, bây giờ nó không còn nữa, thật sự khiến anh có chút trống rỗng không biết phải làm sao.
"..."
"Là con trai." Tô Sư Tử trầm mặc nửa ngày, cuối cùng hơi hơi híp mắt lại, trầm giọng trả lời Vũ Ma Kết.
Không hiểu tại sao, anh lại không muốn nói thật cho cậu ta biết rằng đó là một đứa bé gái. Thậm chí, anh còn nửa uy hiếp, nửa dụ dỗ vị bác sĩ ở Anh quốc nói với mọi người điều tương tự.
Dù sao đứa bé cũng chết rồi, nói nó là con trai chẳng có gì to tát cả. Đúng vậy, rõ ràng là như vậy, anh không nên suy nghĩ nhiều về việc này làm gì.
"Bảo Bình... đáng thương quá." Vũ Ma Kết lại thở dài một hơi, sau đó vỗ vỗ vào vai Tô Sư Tử coi như an ủi, nhẹ giọng nói, "Tôi đi trước đây, ở công ty còn có nhiều việc phải giải quyết, tôi sẽ làm hết giúp cậu. Cậu cứ ở đây chăm sóc Bảo Bình cho tốt là được rồi"
"Cảm ơn." Tô Sư Tử vẫn bất động ngồi ở chỗ đó, ánh mắt chăm chú nhìn vào Hướng Bảo Bình không rời. Anh cầm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, vuốt ve một chút, sau đó cẩn thận đặt vào trong chăn.
Mà anh vẫn không hề chú ý đến, khóe mắt của cô lúc này đột nhiên rơi xuống một giọt lệ, rất nhanh biến mất vào chiếc gối đầu màu trắng.
Lại một lần nữa sao?
Con của cô... đã mất đi thật rồi?
...
[ Lược bỏ 1 đoạn Nhân Mã nhờ Tiểu Tây đến trông hộ đứa nhỏ để cậu yên tâm đi Trung Quốc. Không biết bà tác giả này có yêu trẻ con lắm không, nhưng mà thực sự ta thấy cách bả miêu tả tình cảm của Nhân Mã dành cho đứa bé hơi bị quá lố. Thế nên ta nói trước, về sau những phân đoạn nào của 2 người này đều sẽ bị cắt bỏ không thương tiếc, chớ có thắc mắc vì sao lại chẳng thấy nhắc đến đứa con của Hướng Bảo Bình làm gì nha
>"
Bạch Dương đứng bên cửa sổ sát đất, ngón tay vô thức mân mê chiếc vòng cổ có khắc tên mình trên đó, ánh mắt như đang hướng về một nơi vô cùng xa xôi. Chuyến đi Trung Quốc lần này, không biết sẽ là bắt đầu hay kết thúc. Anh luôn rất tự tin vào bản thân mình, chỉ là giờ đây...
Đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát lên mấy văn tự quen thuộc, đột nhiên, lại khiến tim anh ẩn ẩn đau đớn.
Bình, em nhất định phải chờ anh tới đón, được không?
Xoay người bước đi ra ngoài, anh hơi nheo hai mắt lại, phong thái hiển nhiên thuộc về một nam nhân luôn đứng trên đỉnh cao. Mặc kệ lần này đối thủ có mạnh tới cỡ nào, anh cũng quyết tâm giành lại người con gái mình yêu mến.
Anh chỉ còn mình cô mà thôi, không thể mất đi, vậy nên, không cho phép bản thân thua cuộc.
Fred đã chuẩn bị xong tất cả hành lý, chỉ cần lão đại cùng thằng nhóc Nhân Mã đến là sẽ khởi hành luôn. Vậy mà sao a? Đã mấy tiếng trôi qua rồi, bọn họ ngay cả một cái bóng dáng cũng còn chưa thấy đâu.
Lão đại anh không dám nói, dù sao ngài cũng là cấp trên, không bao giờ đến sớm hơn người khác. Nhưng là thằng nhóc Nhân Mã, nó không có người yêu, không có bạn bè, làm gì mà giờ này vẫn chưa thấy tăm hơi ở đâu? Thật khiến anh buồn bực hết chỗ nói.
Thời tiết càng ngày càng lạnh, anh run rẩy hà hơi vào lòng bàn tay, sau đó xoa xoa một chút, một bên còn không ngừng nguyền rủa người nào đó còn chưa chịu xuất hiện.
Đợi đến lúc có thể khởi hành được đã là chuyện của hai tiếng sau. Fred nhìn nét mặt buồn bực của Nhân Mã mà không khỏi nhíu chặt mày.
"Thằng nhóc này, cáu cái gì vậy, ai nợ tiền chú mày chắc?" Người phải cáu ở đây đáng ra phải là anh đi? Đã làm sai chuyện mà còn bày ra bộ mặt khó coi như vậy, tức chết anh.
"Hừ." Nhân Mã quay đầu đi, cũng không thèm trả lời Fred. Lúc này đây cậu đang rất lo lắng cho nha đầu kia, nó yếu ớt như vậy, thô tay thô chân như Tiểu Tây chẳng biết có chăm sóc nổi không nữa.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, sau đó quay sang nhìn Bạch Dương, ánh mắt của cậu không khỏi trở nên có phần phức tạp. Lần này sang Trung Quốc, rõ ràng bọn họ là bên rơi vào thế bị động, hơn nữa cũng chưa có một kế hoạch nào rõ ràng. Nơi đó là giang sơn của Tô Sư Tử, hắn ta có thể làm ra rất nhiều chuyện để giữ lại Hướng tiểu thư ở lại bên người.
Chỉ hy vọng, chủ nhân của cậu cũng sẽ như vậy.
...
Vừa đặt chân xuống Trung Quốc, Bạch Dương đã vội vàng rời đi ngay. Nhân Mã nhìn theo anh, không hề có ý định ngăn cản. Dù sao cậu cũng biết rõ chủ nhân sẽ đi nơi nào, cho nên, không cần phải lo lắng.
Thời gian vẫn còn rất nhiều, ngày mai bọn họ mới bắt đầu hành động cũng chưa sợ muộn...
Đứng trước một đống đổ nát hoang tàn, Bạch Dương nắm chặt hai tay lại, có chút không đành lòng nghiêng mặt đi nơi khác. Căn nhà anh ở cùng Bình suốt ba tháng ở Trung Quốc, nay đã không còn nữa rồi. Chiếc giường nhỏ của anh, chiếc sô pha cũ anh vẫn hay ngồi trên đó, còn có, chiếc máy tính Bình vẫn thường dùng để dịch tư liệu... Không còn, đã không còn gì hết.
Trí nhớ đã trở lại, nhưng tất cả những gì đã làm nên nó lại lần lượt rời đi.
Không có nhà, không có Bình, anh phải làm gì bây giờ mới tốt?
...
Trong một bệnh viện ở ngoại thành, lúc này sắc mặt của Tô Sư Tử đang cực kì âm trầm, khiến cho vị bác sĩ ở bên cạnh anh không khỏi run sợ một chút.
"Cô ấy đã mê man mấy ngày rồi, tại sao đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại? Chẳng phải các ông đều nói sẽ không có việc gì hay sao, rốt cuộc là có biết chữa bệnh hay không vậy?" Kiên nhẫn của anh cũng chỉ có giới hạn, nhất là khi, Bình Bình vẫn không hề có dấu hiệu muốn tỉnh lại như thế này.
"Tô tiên sinh, mong ngài thông cảm cho, thật sự chúng tôi đã làm hết sức mình rồi. Rõ ràng thân thể của phu nhân không có vấn đề gì nghiêm trọng, hơn nữa cô ấy cũng phục hồi rất tốt. Vậy nên không tỉnh lại..." Vị bác sĩ lo lắng nhìn sắc mặt của Tô Sư Tử một lúc, cuối cùng mới dè chừng nói ra, "Có lẽ, là do tâm bệnh chăng?"
"Tâm bệnh?" Giọng nói của Tô Sư Tử trầm xuống vài phần, dường như, còn mang theo vài phần suy tư phức tạp.
"Đúng vậy, trường hợp như thế này chúng tôi đã từng tiếp nhận vài ca rồi. Thường thì do bệnh nhân đã phải chịu đựng một cú sốc quá lớn, nhất thời không dám đối mặt, cho nên mới lâm vào ngủ say. Có khả năng, tình huống của phu nhân cũng chính là như vậy." Không thấy Tô Sư Tử tỏ ra tức giận, vị bác sĩ lúc này mới dám nói ra nhận định của mình.
Tô Sư Tử giật mình nhìn ông, thân thể đột nhiên lui về phía sau từng bước. Là nam nhân kia sao, cuối cùng, cũng vẫn là do nam nhân kia sao?
Bình Bình, đến giờ này em vẫn không chịu tỉnh lại, thật sự là vì hắn?
Tô Sư Tử vẫn đứng, mà Hướng Bảo Bình lại vẫn ngủ, hai người cách nhau thật gần, mà dường như cũng là thật xa.
"Bình Bình, em đâu hề mất đi tất cả, em xem, em còn có anh nữa cơ mà." Anh cẩn thận cầm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, Yết âm nhẹ nhàng nỉ non, dường như bên trong còn mang theo một ít cầu xin cùng đau khổ.
"Không có đứa bé này, chúng ta vẫn có thể sinh thêm thật nhiều đứa nữa. Anh hứa, nhất định sẽ bù đắp cho em thật nhiều."
"Bình Bình, hãy tỉnh lại được không?" Anh xin em...
Tô Sư Tử tiếp tục nói xong, dường như muốn dùng phương pháp cuối cùng này để khiến cho cô tỉnh lại. Tất cả thương tổn đều đã chấm dứt rồi, giờ đây chỉ cần Bình Bình nguyện ý, cô sẽ có được tình yêu mà mọi cô gái trên đời đều phải ghen tị.
Cho dù trong đó chứa đựng nhiều mưu kế cùng ích kỉ, nhưng ai lại có thể nói rằng nó không phải là nồng nhiệt yêu thương? Anh yêu cô, nhất định cũng không ít hơn Bạch Dương Hoài Th ụy.
Bởi vì quá yêu, cho nên mới dám làm ra những việc trời đất cũng không dung thứ. Đứa bé kia... Anh phải làm sao bây giờ?
Khi còn sống nó là cái gai trong lòng anh, chết đi rồi, lại vẫn có thể khiến anh áy náy đau khổ. Cúi đầu xuống thật thấp, dường như ánh mắt của anh đã bắt đầu cay cay, mà anh cũng không hề phát hiện ra, ngón tay của Hướng Bảo Bình lúc này đã hơi hơi động đậy một chút.
Đây có phải là ảo giác của cô không? Cô có thể nghe thấy giọng nói mơ hồ của Tô Sư Tử, anh nói, đứa bé không còn nữa. Đây không phải là lần đầu tiên cô nghe được điều này, như vậy, là thật sao, không còn nữa rồi sao?
Tiếng nói kia vẫn đều đều truyền đến, nhưng là, cô không muốn nghe nữa, cô chỉ muốn yên lặng nằm đây, chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Cô không còn thân nhân, chẳng còn ai có thể khiến cô lưu luyến được nữa rồi... Chi bằng, cứ như vậy mãi đi. Sẽ không có âm mưu, sẽ không còn thù hận, cô sẽ không phải sợ hãi hay đau lòng vì ai nữa.
Thế giới là một mảnh tối đen, thực ra, cũng vô cùng an toàn. Cô sẽ vẫn ở đây, chờ đến ngày được gặp đứa nhỏ.
Đột nhiên, có một tiếng trẻ con kêu khóc truyền đến, cô giật mình nhìn quanh.
Con à, là con phải không? Con đã đến rồi sao? Nhanh nhanh đến đây với mẹ nào...
Môi của cô nhẹ nhàng cong lên một chút, giọng nói của nam nhân đã dần dần rời xa, đến tiếng Bình Bình cuối cùng kia, dường như chỉ còn là hư ảo.
Như vậy cũng tốt lắm, không có Tô Sư Tử, cũng không có Bạch Dương Hoài Thụy. Cô không cần ai cả, trong thế giới này, chỉ có cô cùng đứa nhỏ là đủ rồi.
Có lẽ, đây sẽ là một giấc ngủ thật dài.
Vĩnh viễn cũng không cần tỉnh lại.
Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top