Chương 13

Mẹ Park nhìn đồng hồ, thấy đã quá 6 giờ rưỡi hơn mà Park Jihoon vẫn chưa về nhà. Lo lắng chạy ra trước cổng đón cậu con trai quý tử, bà lại vô tình bắt gặp một màn Park Jihoon từ yên sau xe đạp của nam sinh đẹp trai nào đó leo xuống, sau đó hai người có quàng vai nhau, hi hi ha ha cười nói đến là vui vẻ.

Cậu nam sinh này bà hình như vẫn chưa gặp bao giờ. Không lẽ là bạn mới ở lớp của con trai bà sao?

"Mẹ, sao mẹ lại ra đây giờ này?"

Park Jihoon bước vào, vô cùng ngạc nhiên khi trông thấy người mẹ yêu quý đang đứng trân trân một chỗ, tỏ ra điệu bộ khoanh tay dò xét mình. Thật là, mẹ có bao giờ tiếp đón cậu chu đáo như thế này đâu. Hôm nay rõ ràng là ai đã truyền động lực cho bà vậy?

"Jihoonie à, con vừa từ đâu về thế?"

"Từ trường ạ. Con còn có thể đi đâu ngoài nơi đó đây"

"Con tự về một mình à?"

"Dạ không. Bạn con chở"

"Bạn? Ai thế? Không lẽ là thằng bé Jinyoung hàng xóm"

"Mẹ ơi, cái thứ tối ngày chỉ biết chúi mũi vào sách vở như cậu ta thì lấy đâu ra hơi sức mà chở con về"

"Thế cậu ấy là ai?"

"Bạn mới lớp con ạ"

"Thế cậu ta tên gì? Nhà ở đâu?"

Mẹ Park chính là được nước lấn tới. Xác nhận người kia không phải thằng bé họ Bae hàng xóm liền cứ thế mà đòi xác nhận thân phận con người ta. Park Jihoon nhận ra mẹ mình hôm nay đột nhiên lại giở thói tò mò, bất quá cậu lại là người suy nghĩ đơn giản. Gấp một miếng mộc nhĩ xào lên cho vào miệng, chậm rãi nhai rồi mới chậm rãi trả lời.

"Tên là Kim Samuel"

"Kim Samuel? Đúng là tên cũng đẹp mà người cũng đẹp nha"

"Mẹ biết Samuel?"

"Đâu, mẹ có biết cậu ấy đâu. Mẹ thấy cậu ta chở con về"

"Mẹ à, nếu mẹ đã thấy cậu ấy chở con về rồi thì còn hỏi có phải Kim Samuel không làm gì?"

"Thằng nhóc này, mẹ chỉ là quan tâm con thôi. Gắt gỏng lên với mẹ thế à?"

Ba Park ngồi một bên, thấy bà xã cùng con trai mình cứ bàn mãi về cậu tên Samuel nào đó, nói không bị ảnh hưởng là nói dối. Ngặt nỗi, hình bóng của con rể tương lai ông - Bae Jinyoung trong lòng ông từ bao giờ đã trở nên quá lớn, nên khi nghe bà xã khen một thằng nhóc khác đẹp trai, mà nó còn là đứa chở con mình về, tâm liền có chút khó chịu.

"Thật sự đẹp trai đến vậy sao?"

"Ông mà nhìn thấy thằng bé, chắc chắn ông cũng sẽ thích cho mà xem"

"Đẹp trai thì làm được gì. Phải vừa đẹp trai vừa học giỏi như thằng bé Jinyoung thì sau này mới có cái mà ăn chứ"

Bố ơi, bố chính là bị vẻ ngoài kia của tên họ Bae lừa rồi. Bae Jinyoung cậu ta thật ra cũng chả tốt lành gì cho cam đâu.

Tối hôm đó, sau khi đã làm xong mớ bài tập về nhà rắc rối, Park Jihoon nằm lăn qua lăn lại trên giường hơn một tiếng đồng hồ, chả hiểu sao vẫn không thể chợp mắt nổi. Chẳng biết cậu suy nghĩ như thế nào lại lôi điện thoại ra nhắn tin cho Kim Samuel, song vì đợi quá lâu không có hồi âm mà ngủ quên mất. Mãi cho đến sáng thức dậy mới thấy màn hình hiện lên một tin nhắn mới.

|||

parkjihoon Mẹ tôi thấy cậu chở tôi về

parkjihoon Bà ấy còn khen cậu đẹp trai ấy

kimsamuel Chuyện đó còn phải hỏi sao?

kimsamuel Dù sao cũng nhờ cậu gửi lời cảm ơn của tôi đến bác ấy ^^

|||

Hai tuần thấy vậy mà trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng. Park Woojin sau khoảng thời gian tịnh dưỡng ở nhà ngắn hạn ở nhà đã quen thói ngủ đến 10 giờ trưa. Kết quả, vừa vào học đã bị sao đỏ ghi tên tội đi trễ. Tuy nhiên, chủ nhiệm Hwang vì nể tình cậu ta bệnh còn chưa khỏi hẳn, một lời trách phạt cũng không có, còn ân cần khuyên nhủ Woojin lần sau chú ý rồi qua loa bảo cậu ta về chỗ. Park Woojin đi học trở lại. Kim Samuel quay trở về chỗ ngồi cũ. Park Jihoon lại tiếp tục chuỗi ngày cô đơn lẻ bóng của mình.

Im Yoona, hay còn được đồng nghiệp và học sinh toàn trường gọi là cô Yoona, là giáo viên dạy Toán của lớp A đã gần 2 năm. Theo một số nguồn đáng tin cậy cho hay, cô Yoona là bạn của cô Choi dạy văn từ hồi hai người còn nhỏ xíu. Chắc cũng vì là bạn thân mà ngay cả tính tình hay làm khó học sinh đó cũng giống y chang nhau. Chẳng hạn như hiện tại, sau khi đã ghi một đống công thức dài ngoằn nghèo như vẽ bùa chú lên bản, cô Yoona bắt đầu dò danh sách lớp, nhẩm xem ai sẽ là người thế mạng hôm nay.

"Park Jihoon, em lên bảng giải cho cô câu a bài một đi"

Park Jihoon là cảm thấy, sáng nay bước ra đường, bản thân đã quên mất nên bước chân phải hay chân trái trước rồi.

"Thưa cô, em...không biết làm"

"Bài đơn giản như vậy cũng không biết làm sao?"

"Em xin lỗi cô"

"Được rồi, Jihoon không biết giải, vậy có ai xung phong lên bảng làm bài này không?"

"Em làm cho ạ"

Giữa cái không khí tĩnh lặng như tờ, Kim Samuel như một vị anh hùng, hiên ngang đứng lên đấu tranh chống lại kẻ thù hung ác, giải phóng cho nhân dân bị bóc lột. Mà đại diện cho nhân dân bị bóc lột ở đây, chính là Park Jihoon cậu đây.

Kim Samuel, cậu cút về cái hành tinh mẹ của cậu với Bae Jinyoung luôn đi.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top