23

Sau khi nhận lại điện thoại, Thẩm Tại Luân gọi tới trấn an người đại diện một lúc lâu.

Cảnh Thiên run lẩy bẩy, "Hồi nãy... là Lý ảnh đế thật hả?"

"Phải..." Thẩm Tại Luân máy móc nói: "Anh cũng nghe rồi đó."

Cảnh Thiên khóc không ra nước mắt, "Sao điện thoại của cậu lại chạy tới chỗ cậu ấy?!"

"Anh ấy mượn chơi..." Thẩm Tại Luân giải thích qua loa, "Không ngờ anh đột nhiên nhắn tin đến, lại liên quan đến anh ấy, anh ấy thấy..."

May mà Cảnh Thiên không nói nhiều, nếu không Lý Hi Thừa biết hết mất.

"Anh còn nghĩ sao đột nhiên cậu hợp tác thế, thì ra là Lý Hi Thừa." Cảnh Thiên suy nghĩ chốc lát là nắm rõ mọi chuyện, giậm chân đấm ngực, "Anh nói chuyện với Lý Hi Thừa lâu vậy hả?!"

Thẩm Tại Luân im lặng, bản thân cậu còn chưa nhắn tin với Lý Hi Thừa bao giờ.

Cảnh Thiên mất khá lâu mới tiêu hóa được chuyện này, vẫn còn sợ, "Giảm thọ mất thôi, lúc nghe tin nhắn thoại anh sợ tưởng chết... Bỏ đi bỏ đi không nói nữa, lên lịch làm tết cho cậu rồi, chỉnh sửa xong sẽ gửi lịch trình cho cậu, vừa hay, cậu biến mất cũng lâu, nhân lúc đang được chú ý xuất hiện nhiều chút."

Trước đây đã hứa, Thẩm Tại Luân đồng ý: "Dạ."

"Có điều..." Cảnh Thiên hơi bình tâm lại, không nén nổi tò mò, "Quan hệ của cậu và Lý Hi Thừa tốt thế từ bao giờ vậy?"

Thẩm Tại Luân sợ Cảnh Thiên lại yêu cầu gì nữa, cười, "Đâu có... Em cũng ngạc nhiên lắm, chắc anh ấy thấy tiện tay nên giúp em thôi, bình thường đâu thân đến thế."

"Vậy mà còn không thân?" Cảnh Thiên gào lên, "Khai thật đi, bây giờ cậu nói với anh hai người đang quen nhau anh cũng không ngạc nhiên đâu, không thân mà giúp cậu thế à?"

Thẩm Tại Luân nghe vậy hai má liền nóng lên.

"Cậu biết một bài viết trên weibo của Lý ảnh đế có giá bao nhiêu không?" Cảnh Thiên càng nghĩ càng thấy lần này quá lời, lải nhải mãi không ngừng, "Cậu ấy còn bình luận lại mấy lần, trời ạ... Cậu có thấy Lý ảnh đế để ý ai tới vậy chưa?"

Tim Thẩm Tại Luân đập nhanh dần.

Cậu mãi không dám hồi tưởng lại chuyện vừa rồi. Cậu sợ mình nghĩ nhiều sẽ xúc động đến không nói ra lời.

Thẩm Tại Luân bước ra vài bước, châm điếu thuốc để bình tĩnh lại, nói nhỏ: "Tính anh ấy nắng mưa thế đó, hưng phấn nhất thời thôi."

Cảnh Thiên thoáng ngừng, rồi lại xoắn xuýt, đau khổ nói: "Sau này gặp Lý ảnh đế chắc xấu hổ chết... Bỏ đi không nghĩ nữa, cậu chú ý sức khỏe, anh cúp trước."

Thẩm Tại Luân dạ một tiếng, tắt máy cất điện thoại, đứng bên ngoài hút thuốc một mình.

"Một mình đứng đó hứng gió lạnh à?"

Thẩm Tại Luân sửng sốt, Lý Hi Thừa bước ra từ khi nào, anh kéo bàn tay Thẩm Tại Luân đang cầm thuốc, cúi xuống, nhờ ánh lửa leo lắt trên đầu thuốc của Thẩm Tại Luân châm điếu thuốc đang ngậm trên môi.

Tim Thẩm Tại Luân đập thình thịch, bên tay cầm thuốc cứng đơ không dám nhúc nhích, đến khi Lý Hi Thừa buông tay cậu mới nói: "Không sao đâu... Cảnh lát nữa có thay đổi, em sợ diễn không tốt nên đang suy ngẫm."

"Diễn xuất của cậu không vấn đề gì, trí nhớ cũng tốt, sợ gì chứ?" Lý Hi Thừa rít thuốc, nói: "Tôi còn tưởng cậu đang trốn tôi."

Thẩm Tại Luân vội lắc đầu, "Chỉ... chỉ suy ngẫm thôi."

Lý Hi Thừa cười từ tốn, "Không phải là được, quay lại đi, còn không đi Nhâm Hải Xuyên sẽ cáu đấy."

Thẩm Tại Luân đáp lời, dường như muốn nói gì, vẫn chưa đi.

Lý Hi Thừa nhướng mày, "Người đại diện mắng cậu hả? Đưa điện thoại tôi nói với anh ta..."

"Không có!" Thẩm Tại Luân dở khóc dở cười, chút lưu luyến trong lòng bị Lý Hi Thừa chọc cười nhạt mất quá nửa, chuyển đề tài: "Chuyện lần này... anh nhất định không được để lộ, em sẽ chú ý, nhắc cả người đại diện của em nữa, anh cũng phải hết sức chú ý."

Lỡ để người khác biết rồi tiết lộ ra ngoài sẽ gây ảnh hưởng rất lớn tới Lý Hi Thừa, đến lúc đó có lẽ An Á sẽ bắn luôn Cảnh Thiên lẫn mình.

Lý Hi Thừa không để tâm lắm, cười, "Cậu đang dặn dò tôi đó hả? Đi đi."

Mấy ngày sau đó, người của đoàn phim cứ hay nhắc trêu chuyện này.

Thời gian chuyển tiếp và bình luận quá gần nhau, ai cũng nghĩ là hai người đã bàn trước.

Thẩm Tại Luân không dám nói nhiều, sợ người ta biết là Lý Hi Thừa tự biên tự diễn, đành phải ậm ừ thừa nhận.

Lúc không có ai thì lén tự vui một mình, cái đó chỉ mình cậu biết thôi.

Sắp hết năm, vẫn chưa tìm được diễn viên cho vai bartender, Nhâm Hải Xuyên muốn tranh thủ quay cũng không được, buộc phải cho nghỉ sớm.

Ngày hai mươi tháng chạp, đoàn phim tạm ngừng quay, ai về nhà nấy, dặn trước một tháng sau tiếp tục.

Ngày quay cuối của năm, các nhân viên chủ chốt và vai chính tụ họp lại, tuổi trung bình của mọi người không cao, đa số thích chơi vui thích đông người, nhưng có mặt Nhâm Hải Xuyên, không ai dám làm bừa, trừ Lý Hi Thừa đùa vài câu với ông, ai cũng thành thật ngồi ăn cơm, cả rượu cũng không uống.

"Lý Hi Thừa về điều chỉnh lại thể trọng." Nhâm Hải Xuyên thấy suốt buổi Lý Hi Thừa chẳng gắp được mấy miếng, nhíu mày nói: "Từ lúc vào đoàn tới nay cháu xuống bao nhiêu kí rồi? Định đến lúc đóng máy thì phá tướng luôn hả?"

Lý Hi Thừa phì cười, "Làm gì nghiêm trọng đến thế... Xuống không đến hai kí đâu, không sao."

Nhâm Hải Xuyên bất mãn: "Trong lúc nghỉ nhớ chú ý, tranh thủ khôi phục trạng thái khi vừa vào đoàn."

Lý Hi Thừa gật đầu không để tâm lắm.

Nhâm Hải Xuyên sợ Lý Hi Thừa vừa được nghỉ là đi ăn chơi bù khú, hỏi thêm câu nữa: "Tết này cháu đi đâu?"

"Đi đâu được ạ?" Lý Hi Thừa thờ ơ: "Trốn trong nhà, đâu đâu cũng đầy người, ra ngoài làm khỉ cho người ta tham quan à."

Nhâm Hải Xuyên nghĩ thấy cũng đúng, nói: "Không đến chỗ ba mẹ à?"

Ba mẹ Lý Hi Thừa định cư ở nước ngoài, mỗi khi xuất ngoại, ngoài làm việc, đa số là Lý Hi Thừa đi thăm ba mẹ.

Anh lắc đầu, "Bây giờ hai vị còn chưa quyết định được sẽ đi đâu chơi tết nữa, cháu cũng lười theo, trong năm thể nào cũng có lúc gặp nhau, không cần miễn cưỡng mấy thứ lễ nghi này."

Nhâm Hải Xuyên gật đầu, quay sang nhìn Thẩm Tại Luân đang ngồi cạnh Lý Hi Thừa, thuận miệng hỏi: "Thẩm Tại Luân thì sao? Ăn tết ở đâu?"

Thẩm Tại Luân đang suy nghĩ về buổi phỏng vấn ngày mai, bị điểm danh vội ngẩng lên: "Cũng ở Bắc Kinh, cháu phải làm việc."

"Quả nhiên đang nổi." Nhâm Hải Xuyên cười, "Không về nhà?"

Phó đạo diễn nghe câu này vội đưa mắt ra hiệu cho Nhâm Hải Xuyên, nhưng Nhâm Hải Xuyên lại chẳng để ý. Còn hỏi dồn: "Hay ba mẹ cũng ở Bắc Kinh?"

Lý Hi Thừa nheo mắt, nhớ tới bài "vạch trần sự thật" về Thẩm Tại Luân đọc thấy khi tìm hiểu tin tức về cậu.

"Ba mẹ cháu..." Thẩm Tại Luân cười, "Dạ, ba mẹ cháu cũng ở Bắc Kinh."

Nhâm Hải Xuyên yên tâm nói: "Vậy thì tốt, bận mấy cũng về thăm nhà được, thật ra..."

Phó đạo diễn kéo nhẹ tay áo Nhâm Hải Xuyên ngắt lời ông, cười nhận lỗi với Thẩm Tại Luân: "Đạo diễn không hay để ý mấy chuyện này, chú ấy không biết, cậu đừng để ý."

Thẩm Tại Luân lắc đầu, sắc mặt như thường, "Không sao... Ba mẹ cháu ở Bắc Kinh, cháu cũng hay đến, cho nên không nhất thiết phải ăn tết chung."

Nhâm Hải Xuyên nhìn Sầm Văn, mất một lúc mới ý thức được mình nhắc tới chuyện không nên nói, trước mặt nhiều người không tiện hỏi nhiều, gật gật đầu với Thẩm Tại Luân không nói gì nữa.

Lý Hi Thừa cầm khăn giấy lau miệng, liếc Nhâm Hải Xuyên một cái không nói gì.

Mấy hôm trước anh tìm tin tức liên quan đến hai người vô tình thấy bài viết về gia đình Thẩm Tại Luân.

Gia đình hiện tại của Thẩm Tại Luân là rổ rá cạp lại.

Nội dung bài viết không biết thật giả, cái "chứng cứ xác thực" đó vốn đã tự mâu thuẫn, không ra đầu ra đuôi. Lý Hi Thừa phải hỏi Sầm Văn mới hiểu rõ được.

Mẹ Thẩm Tại Luân bệnh nặng mất sớm, sau đó ba cậu lập gia đình mới, mẹ kế cậu dẫn theo đứa con gái nhỏ hơn Thẩm Tại Luân một tuổi, về sau hai người có thêm một đứa con chung, dần dà bắt đầu lơ là Thẩm Tại Luân.

Lúc đó Thẩm Tại Luân đã mười mấy rồi, có thể sợ ảnh hưởng đến quan hệ gia đình, cũng có thể cảm thấy sống cùng một mái nhà với mẹ kế và em kế phải lánh mặt, Thẩm Tại Luân vừa lên cấp hai đã chuyển vào ký túc xá của trường, từ đó rất ít khi về nhà ở.

"Đừng tin mấy thứ không hợp với ba ruột mẹ kế gì đó, nói bừa không đấy, trước đây Thẩm Tại Luân còn từng đặt trang sức đắt tiền cho mẹ kế, lúc đó bị chụp lén, rất nhiều người tưởng cậu ấy định mua cho bạn gái, còn phải lên tiếng đính chính..." Sầm Văn kể đâu ra đó, "Thật ra mối quan hệ giữa Thẩm Tại Luân và ba với mẹ kế không tệ, không phải chịu thiệt thòi gì, nhưng cũng không thân thiết... Nhưng mấy kẻ nói Thẩm Tại Luân cô độc lầm lì không xử lý được mối quan hệ gia đình đúng là đáng ghê tởm, thử đặt mình vào vị trí của cậu ấy mà nghĩ đi, ba mình cưới vợ khác, mẹ kế dẫn theo con riêng, hai người lại có thêm con chung... Tính Thẩm Tại Luân tốt mấy cũng không phải thánh nhân, không lẽ bắt cậu ấy xem mẹ kế như mẹ ruột? Nhìn họ thành một gia đình thân thiết yêu thương, cậu ấy ít nhiều gì cũng có cảm giác bị bỏ quên chứ? Có lẽ cũng nhớ mẹ mình."

"Mắt không thấy lòng không phiền, cậu ấy không thường về nhà, tâm lý dễ chịu hơn, người nhà cũng tự tại." Sầm Văn cảm thán, "Cũng khó trách được, nghe nói khi Thẩm Tại Luân còn nhỏ được nghỉ về nhà toàn tự xách hành lý đi đi về về, không ai đón chẳng ai đưa..."

...

Mấy chuyện này công ty Thẩm Tại Luân tiết lộ khi cậu vừa vào nghề để kéo fan, Thẩm Tại Luân thì chưa từng nhắc tới. Về sau Thẩm Tại Luân thỏa thuận với công ty không lăng xê bằng chuyện gia đình cậu nữa, người biết chuyện càng lúc càng ít, Nhâm Hải Xuyên vốn ít để ý chuyện đời tư nghệ sĩ, không hay biết gì cũng không lạ.

Lý Hi Thừa nghiêng đầu nhìn Thẩm Tại Luân, thấy cậu vẫn bình thản, như chẳng buồn để ý.

Thẩm Tại Luân không để ý, nhưng Lý Hi Thừa thì khó chịu trong lòng.

Nhâm Hải Xuyên bệnh à, lải nhải hỏi mình xong rồi còn hỏi sang Thẩm Tại Luân...

Đúng lúc món tôm nướng mù tạt phô mai được mang lên, xếp từ ghế chính diện xuống thì nằm ngay bên tay phải Nhâm Hải Xuyên.

Không để Nhâm Hải Xuyên kịp làm gì, Lý Hi Thừa gắp ngay một miếng để lên đĩa nhỏ trước mặt Thẩm Tại Luân.

Nhâm Hải Xuyên: "..."

Thẩm Tại Luân ngẩng lên, tim đập thình thịch, Lý Hi Thừa không dùng đũa chung, anh ấy gắp bằng đũa riêng!

Tính tính tính ra là...

Lý Hi Thừa tự nhiên như không, nhích nhích lại gần Thẩm Tại Luân, nhẹ giọng giới thiệu: "Đây này là món đặc biệt ở đây, tôi mới gọi... Thử xem."

Những người còn lại đang lo ăn uống nói chuyện, Lý Hi Thừa và Thẩm Tại Luân ngồi gần nhau, người khác tự giác không lên tiếng.

Thẩm Tại Luân gắp thịt tôm lên bỏ vào miệng. Mặt đỏ ửng.

Lý Hi Thừa nghiêng đầu nhìn Thẩm Tại Luân, cười hỏi: "Cay à?"

Thẩm Tại Luân đang ngậm đồ ăn, không tiện mở miệng nói chuyện, vội lắc đầu ý bảo rất ngon.

Thẩm Tại Luân nhìn nhìn đôi đũa Lý Hi Thừa đặt trên miếng gác đũa sứ, tai cũng đỏ dần.

Cậu nuốt miếng tôm, thấy như mình và Lý Hi Thừa vừa hôn gián tiếp.

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top