Chap 34

Chap này tặng cho bé Phuongtraucon_520

---

Tiếng chuông báo thức vang lên từng hồi réo rắt, ồn ào đến mức Vương Nhất Bác cau mày khó chịu mắt nhắm mắt mở lọ mọ tắt đi. Sau đó như chợt nhớ ra điều gì cậu vội vàng bật người ngồi dậy nhìn xung quanh, đây là phòng của cậu, bản thân cũng đang nằm trên giường nhỏ êm ái thân thuộc. Khẽ thở hắt ra một hơi đưa tay vò rối mái tóc nâu mềm bước chân xuống giường lấy quần áo đi vào phòng tắm, hôm nay cậu phải đến trường dự lễ tốt nghiệp.

Đứng trước gương lớn trong phòng tắm tỉ mẫn ngắm nhìn nửa thân trên đang cởi trần mà đánh giá một lượt. Cả cơ thể không có gì bất thường chỉ là có nhiều thêm một vài dấu hôn đỏ sậm chói mắt nơi cần cổ, cau mày thốt ra hai chữ "Cầm thú" xong cũng không bận tâm đến việc tối qua nữa mà nhanh chóng vệ sinh cá nhân.

Buổi lễ tốt nghiệp được tổ chức rất long trọng, sân khấu được trang hoàng vô cùng hoành tráng còn lại thì vẫn giống như những buổi lễ tốt nghiệp ở các trường khác chỉ quẩn quanh việc phát biểu, trao bằng tốt nghiệp và cuối cùng là phần trình diễn thời trang cũng chính là đồ án tốt nghiệp chuyên ngành của cậu. Lần này đặc biệt ở chỗ là sinh viên nhất định phải tự diện trang phục mà mình thiết kế và sải bước trên sàn diễn, sân khấu được dựng ngoài trời người ngoài còn có thể tự do đến tham dự. Vương Nhất Bác lại có chút không thích việc này, cậu vốn không thích nơi đông người nay lại còn phải trước mặt người khác mà trình diễn với tư cách người mẫu. Nghĩ thôi đã cảm thấy có chút áp lực.

Ở trong phòng thay đồ cậu đang khoác lên người bộ âu phục mà cậu thiết kế. Bộ vest màu trắng tinh khôi đi chung với sơ mi lam nhạt phía trong nhìn vào không có gì quá đặc biệt nhưng điểm nhấn ở đây chính là đóa cẩm tú cầu nho nhỏ trước ngực. Đóa hoa được làm bằng vải lụa màu sắc tương đồng với áo sơ mi, từng bông hoa nhỏ được cậu tỉ mỉ làm bằng tay xong lại kết thành một đóa cài trên ngực áo.

Nhưng nhìn vào lại thấy bộ vest này có chút vấn đề, không phải bị lỗi ở phần thiết kế, chất liệu hay may vá mà ở số đo. Thật sự là khi cậu diện lên người có hơi rộng, quần cũng có hơi dài một chút. Vương Nhất Bác vốn là người cẩn thận, chưa kể đây còn là số đo của chính cậu thì làm sao có thể có sai sót này?

Đã sắp đến lượt cậu diễn rồi, hít sâu một hơi nhanh chân bước đến lối ra sân khấu. Cậu trời sinh dáng người cân đối, vai rộng eo thon chân lại dài, lấn sân sang lĩnh vực người mẫu cũng không tồi. Vương Nhất Bác một mặt lãnh đạm sải chân trên sàn diễn, ánh mắt kiên định một mực hướng về phía trước không chút dao động, vẻ ngoài chính là như vậy chứ thật chất trong thâm tâm cậu sắp hít thở không thông rồi.

Sau khi biểu diễn xong cậu mới thở phào nhẹ nhõm đi vào một góc trống trong khuôn viên trường. Đưa mắt nhìn mọi người vui vui vẻ vẻ cười nói vô cùng náo nhiệt ánh mắt vô thức hướng về cổng sắt phía xa xa kia. Phút chốc hình ảnh bốn năm về trước như nước lũ ùa về trong tiềm thức của cậu. Thiếu niên năm ấy mặt ủ mày chau lặng yên đứng tại một góc sân trường luôn đảo mắt trông mong thân ảnh quen thuộc, sau đó lại ôm một cỗ thất vọng cùng tủi thân đi uống rượu đến quên cả lối về...Vương Nhất Bác bật cười đưa tay xoa xoa chóp mũi.

-Bé con, cháu giúp chú mang bó hoa này tặng cho chú bên kia được không? Chú sẽ mua hết hoa của cháu - Người đàn ông ngoại quốc dùng tiếng Ý chuẩn như người bản địa nói với bé gái nhỏ, sau đó lại chỉ vào người thanh niên một thân âu phục trắng tinh đang đứng phía xa xa

Cô bé tròn mắt hết nhìn người đàn ông trước mặt lại nhìn về phía ngón tay người đó chỉ sau đó mỉm cười gật đầu đem hơn hai mươi bông hoa hồng trong giỏ đưa cho người đàn ông. Hắn sau khi thanh toán số hoa đã mua mới đưa bó hoa trên tay cho cô bé còn không quên tặng cho cô bé một xoa đầu cùng lời cảm ơn.

Vương Nhất Bác mải mê thả hồn vào từng bước chân của người mẫu trên sàn diễn đột nhiên bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một bé gái tầm bảy, tám tuổi đang ngẩng đầu nhìn cậu nở một nụ cười ngọt ngào sau đó đưa cho cậu một bó hoa. Nhìn thấy loài hoa màu xanh nhạt quen thuộc điểm xuyết thêm vài nhành baby trắng khóe môi bất giác cong cong vẽ ra một nụ cười. Cậu đưa tay nhận lấy bó hoa khuỵu gối ngồi đối diện với cô bé nhẹ nhàng hỏi bằng tiếng Ý

-Em gái nhỏ, có thể cho anh biết bó hoa này là ai nhờ em mang đến cho anh không?

Cô bé gật đầu xoay người chỉ vào người đàn ông đang đứng ngoài cổng trường, cậu âm trầm quay đầu theo hướng tay của bé gái. Khi nhìn thấy người kia toàn thân cậu cứng đờ lại, như thể không tin vào mắt mình đôi ngươi đen láy lại mở lớn thêm một chút. Hắn từng bước từng bước tiến về phía cậu nở một nụ cười xán lạn nói

-Cùng anh về nhà nào

Lúc này người kia còn cách cậu một khoảng, cậu cũng không màng suy nghĩ gì nữa mà đứng bật dậy chạy thật nhanh lao vào lồng ngực rắn chắc, người kia bất ngờ bị người khác nhào vào lòng mà lùi về sau vài bước cơ thể gồng cứng mới có thể trụ vững. Cậu vùi sâu vào hõm cổ người kia hai tay siết chặt gắt gao ôm lấy, trái với hành động giọng nói lại có nhiều thêm vài phần ghét bỏ

-Mẹ nó, anh không đi uống trà với Diêm Vương luôn đi. Đến đây làm gì?

-Em đúng là độc mồm thật đó Vương Điềm Điềm - Tiêu Chiến một tay cầm số hoa hồng vừa mua lúc nãy tay còn lại cũng không rảnh rỗi mà vuốt ve eo nhỏ của cậu

Vương Nhất Bác lúc này mới buông hắn ra còn không quên đánh chát vào bàn tay đang xấu xa mà chiếm tiện nghi kia của hắn. Nhỏ giọng mắng

-Ý tứ chút đi, chỗ đông người

Tiêu Chiến nhìn người trước mặt, khóe môi cong cong âm thầm cảm thán. Cậu bây giờ thật sự đã trưởng thành rồi, chiều cao cũng xấp xỉ gần bằng hắn. Gương mặt thanh tú nay lại có thêm vài phần góc cạnh nam tính, chỉ là đầu mày đuôi mắt vẫn còn vươn vài tia ngây ngô, đơn thuần. Nếu hắn là người khó có thể bị người khác nhìn thấu tâm tư thì cậu chính là lúc nào cũng đem tất cả suy nghĩ trong đầu bày ra hết trên mặt, mỗi khi vui vẻ thì ý cười đều nhuộm đầy trên khóe môi đuôi mắt rõ một bộ thỏa mãn.

Hắn đưa mắt nhìn lên cần cổ trắng ngần điểm xuyết vài dấu hôn ngân đỏ đỏ hồng hồng hằn giọng nói

-Trên cổ em?

Vương Nhất Bác dùng đầu gối nghĩ cũng biết tên biến thái đêm hôm qua chính là Tiêu Chiến. Câu nói có bạn gái kia cũng chính là cố ý muốn khích hắn thử xem hắn có thật sự đến tìm cậu hay không ai ngờ cách thức "cảnh cáo" kia có chút dọa chết người ta. Chỉ tiếc là cậu không thể thấy được cảnh tượng hắn ngồi bên cạnh lão Ngô nghe ké điện thoại sau đó xù lông như mèo bị giẫm phải đuôi mặt mũi tối sầm hậm hực nện chân xuống đất đi thu dọn hành lí, nếu Vương Nhất Bác thấy được chắc chắn cậu sẽ cười đến ruột gan đảo lộn mất.

Cậu liếc mắt nhìn bộ dạng làm bộ làm tịch của hắn trong lòng vô cùng khinh bỉ, cố tình châm chọc

-Cùng nữ nhân hoan lạc một chút ai ngờ cô gái kia cũng mạnh bạo quá đi

Vừa nói xong bên eo đã bị hắn bắt lại mạnh mẽ ghì sát vào lòng, hắn nhìn sâu vào đôi mắt tràn ngập ý trêu đùa của cậu cúi người hôn lên chóp mũi cậu một cái

-Em cẩn thận cái miệng của em một chút, nhưng nếu em đã nói vậy thì "cô gái" này sẽ cố thể hiện tốt

Bàn tay lại không yên phận mà trượt xuống vỗ lên mông cậu một cái, Vương Nhất Bác trừng mắt nhìn hắn. Tiêu Chiến còn nghĩ cậu sẽ giống như mèo nhỏ bị hắn trêu cho xấu hổ đến mức mặt đỏ tai hồng thì bên ngực đã truyền đến cảm giác ê ẩm, hắn thật sự không biết bốn năm qua cậu đã trải qua những chuyện gì mà mở miệng liền mắng người, giây sau còn có thể đánh người. Vương Nhất Bác đấm vào ngực hắn một cái sau đó quay lưng bước đi.

-Nè nè, Vương Điềm Điềm. Em còn dám đánh anh? Em đi đâu đó...đợi anh với - Tiêu Chiến bật cười nói với theo rồi nhanh chân đi theo cậu

---

-Đường đường là Vương tổng sao nhà lại nhỏ như vậy? - Tiêu Chiến đi tới đi lui vài vòng trong nhà cậu, tay chân còn hết cầm cái này đến sờ cái kia. Vật dụng trong nhà cậu đều sắp bị hắn làm cho mòn rồi.

Vương Nhất Bác đưa mắt nhìn người đàn ông một thân sơ mi quần âu nghiêm chỉnh ấy vậy mà hai chân lại xỏ vào đôi dép bông đi trong nhà màu xanh lá cây của cậu, nhìn lại cảm thấy có chút buồn cười.

-Anh im đi, tiền em khó khăn lắm mới kiếm ra được sẽ không phung phí như anh

Lúc này hắn đã an ổn ngồi xuống bàn trà đắm đuối nhìn cậu đang ngồi bên cạnh, cất giọng hỏi

-Gặp lại anh em không bất ngờ sao?

-Có gì phải bất ngờ? - Cậu quay sang nhìn hắn, giọng nói đầy trêu chọc nhướng mày hỏi

-Năm đó...

Tiêu Chiến ngập ngừng không biết nói thế nào cho phải thì Vương Nhất Bác đã cất giọng nói

-Anh lúc nào cũng nghĩ em là người dễ bị lừa như vậy sao?

-Đúng - Hắn đưa tay xoa đầu cậu thành thật trả lời

Cậu bị hắn chọc cho xém chút nữa là phun ra một búng máu đưa tay đập bép vào tay hắn một phát nói

-Năm đó em ban đầu thật sự bị lừa đến tin răm rắp nhưng may mắn là vẫn còn sót lại chút lí trí. Bàn tay người kia thô ráp như vậy sẽ là bàn tay của chủ tịch đại nhân năm ngón không nhiễm nước xuân sao? - Vương Nhất Bác vừa nói vừa đem bàn tay đang vò loạn trên đầu mình kéo xuống áp lên gò má cọ cọ hai cái như thể đang tái hiện lại cảnh tượng hôm ấy.

-Sao anh lại làm như vậy?

Tiêu Chiến nghe xong câu hỏi của cậu có chút giật mình. Năm đó...

"Sau khi rơi xuống hắn từng chút từng chút một cảm nhận được xương cốt vỡ vụn cơn đau đến tê tâm liệt phế, nhưng lại có chút bất thường...Hắn ép mình phải tỉnh táo, phải đợi được đến khi Uông Trác Thành đến. Đến khi bản thân sắp mất đi ý thức bên tai vang vọng tiếng phanh xe chói tai cùng tiếng bước chân dồn dập, sau gáy được người đỡ lên không ngừng gọi

-Tiêu Chiến...Tiêu Chiến. Mày không sao chứ? Mau tỉnh

Hắn nâng lên mi mắt nặng trĩu thều thào nói

-Trác Thành, mau lên cứu Nhất Bác. Em ấy ở tầng năm

-Khoan ca lên tìm em ấy rồi. Tao đưa mày đến bệnh viện

Ở đây là vùng ngoại ô nếu đợi cấp cứu đến e là Tiêu Chiến không thể đợi được nên Uông Trác Thành chỉ có thể nhờ thuộc hạ của Lưu Hải Khoan cẩn thận đem Tiêu Chiến ra xe, hạn chế động đến thương tích trên người hắn hết sức có thể. Uông Trác Thành lòng như lửa đốt phóng xe trên đường, ấy vậy mà Tiêu Chiến còn ở bên tai hắn dùng chút sức lực sót lại mà lải nhải

-Không biết Điềm Điềm có bị thương không?

-Không biết em ấy có trông thấy cảnh tao rơi xuống không?

-Em ấy có đau lòng không?

-Trác Thành, mày nghĩ tao có qua khỏi không?

Uông Trác Thành tức đến nghẹn một bụm máu trong ngực hận không thể đem miệng hắn khâu lại, đập tay vào vô lăng quát

-Con mẹ nó, mày câm miệng đi. Lo mà giữ cái mạng của mày kìa

Anh cũng muốn Tiêu Chiến có thể hoạt bát như những ngày còn bé nhưng không phải trong hoàn cảnh này, rõ ràng bản thân thở còn khó khăn thì nói thế làm gì cơ chứ. Tiêu Chiến khép lại hai mắt nói ra một câu

-Giúp tao một việc

Khi đến bệnh viện hắn được đưa thẳng vào phòng phẫu thuật. Tình trạng của hắn thật sự vô cùng tệ, cả xương sườn, tay, chân đều bị gãy, đầu va đập với mui xe mà thương tổn không nhẹ. Ca phẫu thuật kéo dài hơn chín tiếng đồng hồ, Lưu Hải Khoan, Vu Bân còn vó lão Ngô luôn túc trực trước cửa. Chu Tán Cẩm thì ở phòng bệnh chăm sóc cho Vương Nhất Bác vẫn đang hôn mê chưa tỉnh. Chỉ có Uông Trác Thành là từ khi đưa hắn vào phòng phẫu thuật liền không thấy đâu. Mãi đến tờ mờ sáng Uông Trác Thành mới một lần nữa đến trước phòng phẫu thuật, anh còn dẫn theo Chu Tán Cẩm đến.

Uông Trác Thành hít sâu một hơi âm trầm đưa mắt nhìn mọi người, ngập ngừng cố gắng sắp xếp câu chữ để mọi người dễ hiểu nhất

-Lúc trên đường đến đây Tiêu Chiến có nhờ em một việc. Mong mọi người có thể phối hợp

Mọi người thức trắng cả đêm mệt mỏi vô cùng giờ lại còn bị Uông Trác Thành làm cho trong lòng dấy lên một trận hoang mang. Uông Trác Thành cũng không để mọi người đợi lâu mà đem những lời hắn nói ngắn gọn mà giải bày với mọi người

-Tiêu Chiến muốn chúng ta nói với Nhất Bác là nó không qua khỏi

-Tại sao? - Vu Bân càng nghe lại càng không hiểu vội vàng hỏi

Uông Trác Thành rũ mi lắc đầu, sau khi Tiêu Chiến nói xong liền trực tiếp bất tỉnh chỉ là anh tin rằng mọi việc Tiêu Chiến làm đều có nguyên do của nó nên không suy tính gì nhiều mà giúp hắn thực hiện. Suốt cả đêm qua Uông Trác Thành chính là chạy đôn chạy đáo khắp mọi bệnh viện để tìm một thi thể tương đồng với dáng người của hắn. Một đêm đương nhiên người qua đời không thiếu nhưng muốn tìm thi thể một người đàn ông, thương tích phải giống như rơi từ trên cao xuống đương nhiên không dễ dàng gì. Đến khi anh thật sự bất lực muốn từ bỏ tìm cách khác dễ dàng hơn để ứng phó với Vương Nhất Bác thì lại nhận được cuộc gọi của Kỷ Lý báo rằng bệnh viện vừa tiếp nhận một ca tai nạn giao thông, nạn nhân là nam vóc người cũng khá tương đồng với Tiêu Chiến.

Kỷ Lý cùng Uông Trác Thành đứng trong nhà xác nhìn thi thể nằm bất động trên giường kim loại lạnh lẽo. Thương tích của người này vô cùng nghiêm trọng, phần đầu cùng mặt bị va đập đến mức biến dạng, cơ thể cũng chi chít đầy vết thương, máu tươi trên người đã được y tá tẩy rửa lộ ra dáng người tráng kiện, thật sự so với Tiêu Chiến có chút giống. Uông Trác Thành lấy từ trong túi quần ra đồng hồ đeo tay của hắn mà lúc nãy anh nhanh tay tháo được từ trên người hắn đeo vào cho cơ thể không còn dấu hiệu gì của sự sống kia. Kỷ Lý một bên thở hắt ra một hơi hướng Uông Trác Thành nói

-Bên phía gia đình nạn nhân tao đã sắp xếp ổn thỏa, thi thể sẽ được đặt ở đây đến hết ngày hôm nay

Uông Trác Thành gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó cũng không nói gì nữa mà cùng Kỷ Lý ra ngoài.

-Tiêu Chiến làm gì cũng đều có cân nhắc. Trước mắt cứ làm theo lời nó đi - Lưu Hải Khoan vỗ vai Vu Bân nói

Sau đó đợi đến khi Vương Nhất Bác tỉnh lại thì mọi việc cứ suông sẻ diễn ra theo kế hoạch định ra.

Tiêu Chiến đưa mắt nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ, hắn tỉnh lại đã được ba ngày, từ ngày cậu rời đi đến nay cũng đã quá một tuần nhưng từ hôm ấy đến hôm nay mặt trời chưa một lần lộ khỏi đám mây mù âm u dày đặc. Mặt trời trên trời bị mây giấu mất, mặt trời trong tâm cũng đã rời đi...Nếu hắn có thể đường đường chính chính đứng bằng đôi chân đã tàn phế này thì nhất định hắn sẽ không để cậu rời đi...hay chí ít là để cậu đến nơi xa lạ kia một thân một mình.

Cửa phòng bị người mở ra, Lưu Hải Khoan cùng Uông Trác Thành bước vào. Lưu Hải Khoan uy nghiêm đạp đất đi đến bên cạnh cửa sổ nhìn ra khoảng không vô định như có như không nói

-Người đi rồi, tiếc nuối cũng vô ích

Tiêu Chiến nghe xong bật cười hai tiếng, tiếng cười vừa chua xót vừa châm biếm, giọng nói khàn đặc vang lên trong gian phòng yên tĩnh

-Tiếc nuối sao? Để em ấy đi chính là tốt nhất cho em ấy rồi, ở bên cạnh một kẻ phế nhân như...

Không đợi hắn nói hết câu Lưu Hải Khoan đã xoay người lao về phía hắn thô bạo túm lấy cổ áo hắn trừng mắt gầm lên

-Tiêu Chiến, anh ghét nhất là bộ dạng này của mày đó có biết không hả? Trông mày hèn nhát lắm

Trên người hắn toàn là vết thương, bị người khác thô bạo như vậy không khỏi có chút đau đớn. Uông Trác Thành thấy vậy vội vàng bước đến đem tay Lưu Hải Khoan gỡ ra khỏi người hắn còn ý tứ mà chen vào giữa hai người. Vỗ vai Lưu Hải Khoan ý bảo gã bình tĩnh lại sau đó lại quay sang nói với Tiêu Chiến

-Bác sĩ có nói chỉ cần kiên trì tập vật lý trị liệu hai chân mày nhất định có thể đi lại như bình thường. Vấn đề là thời gian thôi

Bác sĩ nói khi rơi xuống lưng hắn va đập mạnh với vật cứng vô tình chạm vào dây thần kinh dẫn đến hai chân tê liệt. Từ khi hắn nằm trên mui xe đã nhận thấy được sự bất thường này rồi, rõ ràng cơ thể đau như vỡ ra từng mảnh ấy vậy mà hai chân lại không có lấy một chút cảm giác đau đớn gì.

Hắn rũ mắt sau đó cười lớn một trận, tiếng cười như cào xé tâm tình người đối diện cũng là tiếng gào thét khốn khổ phát ra từ tận đáy lòng, cười đến khóe mắt ửng đỏ sóng mũi cay nồng nói

-Thời gian? Một năm? Ba năm? Năm năm? Mười năm? Hay là ba mươi năm? Cuối cùng tao phải mất bao lâu đây? Nhất Bác còn cả một đoạn đường phía trước, tao không muốn trở thành gánh nặng của em ấy

Lưu Hải Khoan chính là càng nghe càng chán ghét, hai tay bất giác cuộn lại thành quyền lửa giận không biết trút vào đâu chỉ có thể đá vào bàn gỗ trong góc phòng ầm một tiếng đổ rạp xuống đất lớn giọng mỉa mai

-Tiêu Chiến, tao thật sự thất vọng về mày. Tình yêu của mày cũng rẻ tiền quá rồi. Chỉ vì cái tôi, vì tự tôn của bản thân mày mà mày chấp nhận đẩy người mình yêu đi, còn tàn nhẫn làm người ta đau khổ như vậy. Mày...- Lưu Hải Khoan vẫn còn muốn nói tiếp nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt trơ trơ không chút cảm xúc của hắn trong ngực nghẹn một ngụm máu cuối cùng chỉ có thể hùng hùng hổ hổ rời khỏi phòng tránh lúc mất kiểm soát mà làm ra việc ngoài ý muốn.

Uông Trác Thành thấy hắn rõ ràng trong lòng dằn vặt như vậy mà vẫn không biểu lộ ra bên ngoài cũng chỉ đành đánh sang chủ đề khác

-Nhất Bác tiếp quản Tiêu thị rồi. Mày thật sự không hối hận về quyết định của mày chứ?

-Sao lại hối hận? Từ đầu vốn dĩ tao cũng không có hứng thú gì với sản nghiệp này, cho dù có bị hủy trong tay em ấy tao cũng cam tâm tình nguyện...nhưng tao tin em ấy sẽ làm tốt. Nếu có hối hận thì tao chỉ hận không thể đem Dương Triết băm ra vứt cho chó ăn

-Dù gì Dương Triết cũng đã bị cảnh sát bắt rồi, kiểu gì lão ta cũng phải chịu tôi trước pháp luật, đừng quá bận tâm - Uông Trác Thành vỗ nhẹ vào vai hắn nói
..."

-Tiêu Chiến, Tiêu Chiến. Anh đang nghĩ gì vậy? Còn không mau trả lời - Cậu thấy hắn suy nghĩ đến thất thần liền đưa tay đến trước mặt hắn vẫy vẫy

Hắn thoát ra khỏi dòng suy tư của mình đưa tay bắt lấy tay cậu rải rác lên trên từng ngón tay thon dài một cơn mưa nụ hôn sau đó cười cười nói

-Là anh sợ em yêu anh quá không rời đi được nên mới phải làm vậy để em yên tâm rời đi

Cậu vội rút tay ra còn giả vờ lau lau chỗ vừa bị hôn lên áo sơ mi trắng tinh trên người hắn bĩu môi khinh bỉ

-Xì...ảo tưởng

-Là do anh sợ em bị người ta lừa đi mất - Hắn cười cười nghe như trêu đùa nhưng đây thật sự là lời nói ra từ tận đáy lòng

-Anh xem, năm đó em cũng đâu có bị lừa. Em không phải kẻ ngốc dễ bị lừa như vậy

"Em chính là kẻ ngốc, vừa bị anh lừa đấy thôi"

Hắn thật sự muốn đem câu này ra mà trêu cậu nhưng cuối cùng vẫn là đem nó chôn vùi cùng sự thật kia.

-Vương tổng, tôi đây thật muốn diện kiến cô gái xinh đẹp vinh hạnh được lọt vào mắt xanh của ngài

Vương Nhất Bác thật sự phải cảm thán với tốc độ đổi chủ đề này của hắn, vội chỉnh lại tư thế ngồi khóe môi nhếch lên tạo thành đường cong hoàn mĩ nói

-À, thật ngại quá. Chú Tiêu đây là có ý gì?

-Người chú này muốn xem thử đối tượng của cháu mình thì có gì không đúng sao? - Hắn đưa chân cọ cọ vào cẳng chân của cậu điềm nhiên nói, còn không quên nhấn mạnh hai từ "chú" "cháu"

Vương Nhất Bác nhích chân húc vào chân hắn một cái liếc mắt nói

-Cũng không có gì không đúng. Bạn gái của cháu đặc biệt tốt cũng rất xinh đẹp, nấu ăn cũng rất ngon lại còn dịu dàng...

Tiêu Chiến bên đây nghe cậu khua môi múa mép đem "nữ nhân vô thực" kia tâng bốc lên tận mây xanh không nhìn được nữa liền nhoài người dang đem môi mình chặn lấy miệng cậu, nếu còn tiếp tục chỉ e là cậu sẽ đem hết tất cả từ ngữ mỹ miều trong từ điển kể ra hết mất. Tư vị vẫn như cũ, cánh môi mềm mượt, đầu lưỡi ướt át, khoang miệng ấm nóng tất cả những thứ mà hắn ngày nhớ đêm mong lúc này đều ở đây mặc hắn dày vò.

Vương Nhất Bác cũng nào có khác gì hắn, cậu cũng nhớ đến chết đi sống lại cái mùi chanh thơm mát tronng khoang miệng kia, cũng thèm khát luôn những nụ hôn cuồng nhiệt còn có chút thô bạo của hắn. Cậu đưa tay vòng qua gáy hắn siết chặt như hận không thể đem cả hai hòa vào làm một. Cứ thế mà triền miên đắm chìm vào từng nụ hôn dồn dập, dây dưa mãi không rời.

---

Bạn đang đọc truyện trên: AzTruyen.Top